Chương 79: Âm thầm phát tài
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chạy đến nơi cũng không tính là muộn. Chỉ cần chậm trễ thêm chút nữa, hương thơm tỏa ra từ Huyết Nguyệt Liên sẽ dẫn dụ toàn bộ sinh vật trong đầm lầy kéo đến.
Hiện tại chúng mới chỉ vừa rục rịch đôi chút, đã bị trận pháp mà Bạch Kiều Mặc bố trí sẵn phong tỏa hoàn toàn khí tức, mùi hương không thể lọt ra ngoài phạm vi đầm lầy được nữa. Tu sĩ vô tình đi ngang qua phía trước đầm lầy cũng sẽ chẳng thể phát hiện ra động tĩnh bất thường bên trong. Ngay cả khi có Dược Điêu ở đây, cũng rất khó ngửi thấy mùi dược hương nội tại.
Bạch Kiều Mặc cùng Phong Minh cứ thế canh giữ bên bờ đầm lầy nơi Huyết Nguyệt Liên sinh trưởng. Trận pháp hạ xuống lần này khiến Bạch Kiều Mặc tâm đắc không ít:
“Ta đã học hỏi một chút thủ đoạn cấm chế trong sơn cốc kia, cấm chế ở nơi đó vốn có hiệu quả phong tỏa rất tốt. Tiếc là thời gian không cho phép lưu lại quá lâu, không thể nghiên cứu sâu hơn được nữa.”
Phong Minh liền đề nghị:
“Hay là chúng ta lại lén lút mò trở về?”
Bạch Kiều Mặc lắc đầu:
“Chuyện đó thì không cần thiết. Nếu bên phía sơn cốc xảy ra động tĩnh gì, tất sẽ khiến người ta nghi ngờ lên đầu hai chúng ta, không đáng để mạo hiểm lớn như vậy. Cứ cho ta thêm chút thời gian, chưa biết chừng ta có thể tự mình bố trí ra trận pháp cấm chế có cùng hiệu quả.”
Phong Minh giơ ngón tay cái tán thưởng:
“Bạch đại ca thật lợi hại! Vậy hai ngày tới chúng ta cứ thủ hộ Huyết Nguyệt Liên rồi tranh thủ tu luyện đi.”
“Được.”
Tuy nói điều kiện nguyên khí ở nơi này hơi kém một chút, nhưng hiện tại cả hai đều là những chủ tử không hề thiếu nguyên tinh. Trong người mỗi người đều có hơn hai ngàn vạn nguyên tinh, thích xài thế nào thì xài thế ấy, cho dù có đem nguyên tinh rải thành giường nằm ngủ lên trên cũng chẳng hề gì.
Hai người an tâm tu luyện để nâng cao thực lực, thế nhưng những nơi khác trong bí cảnh lại bắt đầu chao đảo hỗn loạn.
Ngày càng có nhiều người biết chuyện có hai kẻ mang theo số lượng lớn nguyên tinh cùng linh thảo lục phẩm trân quý bên người. Chỉ cần cướp bóc được một vố, cũng đủ cho bọn họ bế quan tu luyện khổ cực ở bên ngoài hơn mười năm trời. Đúng như Phong Minh từng nói, đến ngay cả hắn còn tự kìm lòng không đặng muốn cướp của chính mình một lần, huống chi là các tu sĩ khác dĩ nhiên cũng sẽ nảy sinh lòng tham.
Trong số đó còn bao gồm cả những kẻ ở linh thảo viên trong sơn cốc trước đó. Mặc dù bọn họ đã nhận được chút lợi lộc từ tay Bạch Kiều Mặc, nhưng chẳng ai nghĩ mình mắc nợ hắn cả, suy cho cùng cái lợi ấy cũng là do họ bỏ nguyên tinh ra mua về. Vì vậy, đối với chuyện chặn đường cướp của hai người, họ chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào, ngược lại còn vô cùng tích cực tham gia vào quá trình lùng sục tung tích của đối phương.
Còn có một kẻ nữa lòng tham nổi lên cuồn cuộn, hơn nữa còn lập tức biến thành hành động thực tế, đó chính là Ngô Ứng Ngạn.
Vừa nghe nói có kẻ mang theo khối tài sản lên tới vài ngàn vạn trên người, Ngô Ứng Ngạn đố kỵ đến đỏ cả mắt. Hắn chẳng qua mới tiêu tốn năm trăm vạn nguyên tinh mà suýt chút nữa đã mất đi tư cách tiến vào bí cảnh. Nếu không nhờ phía Hoàng thành truyền tin tức xuống, hắn căn bản không có cửa bước chân vào đây. Vậy mà hai kẻ vô danh tiểu tốt kia lại sống phóng túng, thoải mái hơn cả hắn, hỏi làm sao tâm cảnh của hắn có thể bình lặng cho được?
Càng nghe ngóng được nhiều tin tức, hắn càng đoan chắc hai tên này chẳng có bối cảnh hay lai lịch lớn lao gì, bằng không hà cớ gì phải giấu đầu lòi đuôi, đến tận bây giờ vẫn không dám lộ mặt. Do đó, Ngô Ứng Ngạn đã sớm coi khối tài sản trên người hai kẻ kia là vật trong túi của mình, hắn vung tiền mua chuộc không ít tu sĩ để giúp hắn tìm kiếm tung tích của hai người.
Tuy nhiên, mãi mà chẳng có tin tốt nào truyền đến tay, tính khí của Ngô Ứng Ngạn cũng theo đó ngày một trở nên tồi tệ.
—
Cung Ngọc Minh và Phong Nhất Hoài gặp mặt nhau.
Phong Nhất Hoài lộ vẻ lo lắng:
“Ngày càng có nhiều người tìm kiếm họ rồi, chuyện này phải làm sao bây giờ?”
Ngay cả Phong Hồng Nhuệ cũng tự mình đến dò hỏi hắn, gã này ngày thường vốn dĩ lười để mắt tới hắn cơ mà. Là hai người đầu tiên tiếp xúc với hai anh em Văn Võ, Cung Ngọc Minh và Phong Nhất Hoài hiển nhiên trở thành đối tượng trọng điểm bị mọi người tra hỏi. Thế nhưng những người đi cùng bọn họ cũng đã đứng ra chứng thực, bọn họ và hai vị kia quả thực chỉ vô tình chạm mặt giữa đường rồi cùng nhau tới sơn cốc, sau khi ra khỏi sơn cốc liền đường ai nấy đi.
“Cứ lo bò trắng răng,” Cung Ngọc Minh trong lòng cũng có chút lo âu nhưng không quá lớn, “Tên kia tinh ranh lắm, làm sao có thể để cho người khác cơ hội tìm ra bọn họ chứ. Ngươi có tin không, biết đâu chừng ta và ngươi đã từng chạm mặt họ trên đường rồi cũng nên, có điều lần này tên kia không hề tiết lộ ra nửa phần sơ hở cho chúng ta nhận diện mà thôi.”
Phong Nhất Hoài quả thực bắt đầu hồi tưởng lại những tu sĩ mình từng gặp qua trong mấy ngày nay, nhưng có nghĩ thế nào cũng không phát hiện ra điểm gì khả nghi:
“Không đến mức thật vậy chứ?”
Cung Ngọc Minh vô lại nhún vai:
“Ta chỉ thuận miệng nói bừa thôi, ngươi thế mà cũng tin à?”
Phong Nhất Hoài rất muốn tẩn cho tên này một trận, nhưng nghĩ đến bản lĩnh cải trang hoán diện của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, trong lòng lại có chút an tâm. Biết đâu chừng thực sự có khả năng này thật. Lần gặp nhau trước đó, nếu không phải do Phong Minh chẳng thèm che giấu tính cách của mình, thì bọn họ có nhận ra được hay không vẫn còn là chuyện khó nói.
Cung Ngọc Minh lại nói:
“Ta còn nghe người ta kể có kẻ đã mượn Dược Điêu của Lương Hàm để truy tìm tung tích của hai người họ nhờ vào năng lực của nó, đáng tiếc là hoàn toàn vô vọng.”
Phong Nhất Hoài nghe xong càng thêm yên lòng, rõ ràng là cả hai đều đã có sự phòng bị, kinh nghiệm phong phú hơn hẳn hắn.
Thấy tình cảnh này, Cung Ngọc Minh thầm vui mừng trong lòng. Sau khi biết được thân phận thật sự của hai anh em Văn Võ, Cung Ngọc Minh liền suy nghĩ xem hai gã này làm cách nào để tiến vào bí cảnh. Nghĩ đến việc Phong thúc phụ có mối quan hệ thân thiết với Phi Vũ dong binh đội, hắn đại khái đã đoán ra hai tên này từ đâu mà đến rồi.
Hắn đã bảo làm sao Phi Vũ dong binh đội lại sở hữu tới hai khối lệnh bài, nào phải hai khối, một khối trong đó rõ ràng thuộc về Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Hai gã này quả thực thông minh, lúc tương ngộ với bọn họ, diện mạo sử dụng hoàn toàn không giống với lúc đi cùng Phi Vũ dong binh đội. Bằng không hiện tại chắc chắn đã có không ít người tìm tới cái đầu của hai người bên Phi Vũ dong binh đội rồi, ngày tháng của hai người đó tuyệt đối không thể yên ổn, thậm chí ngay cả khi ra khỏi bí cảnh cũng sẽ rước phải một đống rắc rối.
Hắn đã nói lúc ấy bản thân chợt cảm nhận được một ánh mắt quái dị nhìn từ hướng Phi Vũ dong binh đội cơ mà. Giờ xem ra, chủ nhân của ánh mắt đó chắc chắn là tên Phong Minh kia rồi, hơn nữa lúc ấy trong lòng hẳn là đang kìm nén ý xấu gì đó.
“Ta còn nghe nói một chuyện nữa,” Cung Ngọc Minh nhiều chuyện bảo, “Hình như Hàn Xu của Tứ Hồng thư viện đã xảy ra chuyện rồi.”
“Hàn Xu Hàn đạo hữu? Nàng ấy bị làm sao?”
Cung Ngọc Minh lắc đầu:
“Tin tức không chính xác, là truyền ra từ những kẻ đi theo bên cạnh nàng ấy, hình như là gặp phải nguy hiểm, hiện tại sống chết chưa rõ. Lý ra mà nói thì không nên như vậy, nguy hiểm có lớn đến đâu đi chăng nữa, trên người Hàn Xu không thể nào không có bài tẩy giữ mạng, bên cạnh cũng không thể không có người bảo hộ.”
“Vậy rốt cuộc là có chuyện gì?”
Cung Ngọc Minh sờ cằm, lộ vẻ suy tư nói:
“Biết đâu chừng là người bên cạnh nàng ấy đã xảy ra vấn đề.”
Phong Nhất Hoài hít vào một ngụm khí lạnh:
“Bọn họ sao lại dám? Không sợ bị bại lộ sao?”
Cung Ngọc Minh khinh bỉ nhìn hắn:
“Nếu Hàn Xu chết ở trong bí cảnh, ai mà biết được nàng ấy chết như thế nào? Đến ngay cả loại đại thiếu gia như ta và ngươi cũng có khả năng gặp nạn bỏ mạng mạng nữa là.”
—