Chương 78: Nguyệt Liên
Bỗng nhiên Hàn Xu liền nghĩ tới kỳ tài trận pháp Võ Hải. Tuy rằng cảm thấy cái tên này có chút quá mức bình phàm, nhưng cũng chỉ có hắn mới có thể lặng lẽ không một tiếng động bố trí ra trận pháp để mê hoặc và làm hỗn loạn cảm tri của kẻ khác.
Nàng tuy đang đào mạng, nhưng đối với hết thảy mọi thứ xung quanh đều vô cùng cảnh giác. Một trận pháp sư có thể né tránh được cảm tri hồn lực của một luyện dược sư, trong bí cảnh này đại khái cũng chỉ có một vị này mà thôi.
Hàn Xu dừng lại, chờ đợi một lát, phát hiện người phía sau quả nhiên không đuổi kịp tới, trong lòng Hàn Xu dâng lên niềm vui sướng.
“Võ đạo hữu, Văn đạo hữu, là hai vị các hạ ra tay cứu giúp phải không?”
Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đang ẩn nấp ở một nơi không tính là quá xa, nhưng hai người đều không muốn lộ diện, vẫn chưa muốn vứt bỏ hai cái danh phận Lâm Trạch, Lâm Hải này quá sớm, đặt tên đâu có dễ dàng gì.
Bạch Kiều Mặc giơ tay ném ra một miếng ngọc bội có khắc ẩn nặc trận pháp. Có miếng ngọc bội này tương trợ, cộng thêm bài tẩy giữ mạng trên người của chính Hàn Xu, lần này nàng chắc chắn có thể trốn thoát một cách thuận lợi hơn.
Hàn Xu thấy có vật ném tới liền vội vàng giơ tay đón lấy.
Truyền hồn lực vào kiểm tra một hồi, lập tức hiểu được công dụng của miếng ngọc bội này, có vật này giúp đỡ, nàng càng thêm có lòng tin cắt đuôi sự truy lùng của mấy tên phía sau.
Bởi vì không hề có âm thanh nào vang lên, Hàn Xu liền hiểu được ý tứ không muốn lộ diện của đối phương. Nàng không gượng ép, người ta ra tay tương trợ đối với nàng đã là đại ân đại đức rồi.
Hàn Xu lớn tiếng bày tỏ sự cảm kích: “Bất luận các hạ là ai, Hàn Xu đều vô cùng cảm tạ. Sau này các hạ có việc gì cần dùng tới Hàn Xu, cứ việc tới Tứ Hồng thư viện tìm Hàn Xu.”
Vẫn như cũ không có tiếng trả lời, Hàn Xu nặn ra một giọt máu nhỏ lên ngọc bội, đợi ngọc bội hấp thu giọt máu xong, nàng liền đeo ngọc bội lên trước ngực.
Lại nhìn ngó xung quanh một chút, sau đó không hề do dự, xoay người lao về một hướng khác.
Chờ đến khi Hàn Xu chạy được một khoảng đủ xa, Bạch Kiều Mặc động tâm niệm, liền dừng sự vận hành của trận pháp lại.
Mấy tên kẹt trong trận vừa rồi không hề phát giác ra có điều gì bất thường, vẫn dựa theo phương hướng ban đầu mà đuổi theo.
Điều này chỉ khiến cho khoảng cách giữa bọn chúng và Hàn Xu càng ngày càng xa. Dần dà, mấy tên đó cũng cảm thấy có điểm không đúng: “Nha đầu kia đã động dụng bài tẩy gì vậy? Sao lại không cảm ứng được khí tức của ả nữa rồi?”
“Không sao, nha đầu kia khẳng định không chạy được xa đâu, nhất định phải đuổi kịp ả! Bài tẩy của ả có nhiều đi chăng nữa cũng không giữ nổi mấy cái mạng của ả đâu. Đến cả liên lạc châu cũng bị hủy rồi, ả có thể cầu cứu ai được chứ? Hơn nữa ai bảo ả lại chạy tới cái nơi hẻo lánh như thế này, tu giả tới nơi này đâu có nhiều.”
Mấy tên đó vô cùng tự tin rằng Hàn Xu không thoát khỏi lòng bàn tay của bọn chúng, thế là tiếp tục dọc theo đường cũ đuổi theo sát nút.
Sau khi đã cách đủ xa, Bạch Kiều Mặc và Phong Minh từ nơi ẩn nấp bước ra, nhìn về hai hướng một cái, rồi quay trở lại.
Bạch Kiều Mặc thu hồi mấy khối trận bàn đã bố trí, cùng Phong Minh cấp tốc lao về hướng thứ ba.
Phong Minh cảm thán nói: “Kẻ nào mà ra tay tàn nhẫn vậy chứ, đến cả liên lạc châu của Hàn Xu cũng hủy đi, nếu không thì dựa vào thân phận của Hàn Xu, không lý nào lại không tìm được một người tới cứu giúp.”
Bạch Kiều Mặc từ tốn nói: “Chẳng qua là do người thân cận, tin tưởng bên cạnh ra tay mà thôi.”
Phong Minh nghĩ đến sự phản bội mà Bạch Kiều Mặc từng phải gánh chịu, bèn không bàn luận về chuyện này nữa, nhún vai nói: “Không thèm nói về nàng ta nữa, dù sao cũng đã thoát được một kiếp rồi, chúng ta tìm một nơi an toàn để nghỉ qua đêm đi.”
“Được.” Bạch Kiều Mặc nở nụ cười, hắn đã sớm không còn để tâm đến những chuyện quá khứ đó nữa rồi.
Sau khi tìm được nơi ngủ trọ qua đêm, Bạch Kiều Mặc không quên đống thịt hoang thú lúc trước nướng cho Phong Minh ăn. Đợi hai người ăn no uống say xong, Bạch Kiều Mặc liền bắt tay vào luyện chế trận bàn.
Bởi vì ban ngày tìm được một loại vật liệu mới, khiến cho hắn có thêm linh cảm mới về việc nên bố trí loại trận pháp nào, cho nên mới quyết định đợi sau khi chế tạo xong trận bàn này rồi mới tới nơi Huyết Nguyệt Liên sinh trưởng.
Huyết Nguyệt Liên phải đợi đến đêm trăng tròn mới thành thục, cho nên hắn cũng không hề vội vã.
Nói là phụ tá nhưng thực tế Phong Minh cũng không giúp được gì nhiều, dứt khoát hắn liền ở bên cạnh nhóm lửa mở lò luyện đan luôn.
Hắn biết phẩm cấp trận pháp mà Bạch Kiều Mặc đang chế tạo lúc này đã đạt tới tứ phẩm, điều này khiến hắn cảm thấy áp lực nặng nề. Hắn không thể bị rớt lại phía sau quá nhiều được, phải nhanh chóng nâng cao luyện dược thuật của mình lên tam phẩm để thu hẹp khoảng cách với Bạch Kiều Mặc.
Thức suốt một đêm không ngủ, ngày hôm sau tinh thần của cả hai người vẫn vô cùng phấn chấn.
Phong Minh xem xét liên lạc châu của mình, bên trong có lưu lại ấn ký của Cung Ngọc Minh, có chuyện gì mới mẻ là cái tên này sẽ tám chuyện, buôn dưa lê với hắn một chút.
Thế nhưng một đêm trôi qua, cư nhiên không có lấy một mẩu tin tức nào truyền tới, có thể thấy chuyện Hàn Xu bị truy sát ngày hôm qua không hề bị truyền ra ngoài.
Phong Minh cũng không nghĩ ngợi đến khả năng liệu Hàn Xu có không trốn thoát được hay không, cùng Bạch Kiều Mặc tiếp tục lên đường tiến về đích đến.
Nếu như đã giúp đến mức đó rồi mà Hàn Xu vẫn không thể trốn thoát, thì chỉ có thể trách vận khí của nàng ta đã đen đủi tới cực điểm rồi.
Nghĩ đến Hàn Xu, Phong Minh đột nhiên quay đầu lại nhìn nhìn Bạch Kiều Mặc, đương nhiên trong lòng là đang liên tưởng tới khuôn mặt tuấn tú kia của Bạch Kiều Mặc.
Hắn có chút chậm tiêu mà nhận ra rằng, vị Hàn Xu này liệu có phải cũng là một trong những hồng nhan tri kỷ từng đem lòng si mê nam chính trong sách hay không nhỉ?
Bởi vì dung mạo của Hàn Xu quả thực bất phàm, cùng với Phong Lâm Lang thuộc về hai phong cách mỹ nhân khác nhau, Hàn Xu thiên về kiểu mỹ nhân trí thức, hiểu biết.
“Ngươi đang nhìn cái gì vậy?” Bạch Kiều Mặc đang đi đường, phát hiện ánh mắt của Phong Minh bỗng nhiên trở nên cổ cổ quái quái, liền đoán chừng nội dung trong đầu hắn nghĩ chắc chắn không phải chuyện bình thường.
Phong Minh vội vàng thu hồi ánh mắt, nội dung nghĩ trong đầu tuyệt đối không thể thẳng thắn khai báo với Bạch Kiều Mặc được: “Hắc hắc, chỉ là tiện mắt nhìn đại thôi mà, đã có một thời gian không được chiêm ngưỡng khuôn mặt tuấn tú của Bạch đại ca rồi, có chút nhớ nhung ấy mà.”
Bạch Kiều Mặc biết rõ hắn đang nói hươu nói vượn, không nói lời thật lòng, nhưng lại nảy sinh tâm lý trêu chọc liền phối hợp nói: “Hay là lộ ra cho ngươi ngắm nhìn cho thỏa thích nhé?”
Bước chân dưới giậm của Phong Minh khựng lại một nhịp, lại ngoảnh đầu nhìn lại, làm ra bộ dạng kinh ngạc: “Bạch đại ca, ta phát hiện ngươi thay đổi rồi nha, trước đây ngươi sẽ không bao giờ đùa kiểu này đâu.”
So với kẻ như Phong Minh hắn thì Bạch Kiều Mặc là một người đoan chính biết bao nhiêu, sao có thể nói ra những lời như vậy chứ?
Bạch Kiều Mặc nhếch lên khóe miệng: “Ta rõ ràng là đang rất nghiêm túc hỏi ý kiến ngươi mà.”
Phong Minh đỡ trán: “Bạch đại ca, ngươi mau thu lại đi.”
Bạch Kiều Mặc rốt cuộc cũng bật cười thành tiếng. Hắn đã trải nghiệm được một chút tâm tình của Phong Minh mỗi khi trêu chọc Cung Ngọc Minh rồi, quả thực rất thú vị, khiến người ta dễ nghiện.
Nơi bọn họ dừng chân hai ngày nay tuy thuộc vị trí tương đối hẻo lánh của bí cảnh, nhưng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch. Kiếp trước Bạch Kiều Mặc từng tới đây, do đó dẫn theo Phong Minh đem những thứ tìm được ở kiếp trước thu hoạch lại một lần nữa.
Nơi này cách địa điểm của Huyết Nguyệt Liên cũng không tính là xa, nhưng kiếp trước mãi cho đến khi sự việc bùng nổ ra rồi, Bạch Kiều Mặc mới biết được có sự tồn tại của Huyết Nguyệt Liên.
Nửa ngày sau, hai người đi tới một vùng đầm lầy, nơi này không chỉ nguyên khí thưa thớt, trong không khí còn tràn ngập chướng khí có độc tính không hề nhỏ.
Đống tử đệ thế gia cùng đệ tử tông môn kia đều không thích chạy tới vùng này, bởi vì trong những lần mở ra trước đây, nơi này chẳng hề có cơ duyên tốt nào xuất hiện cả.
Môi trường tồi tệ, thêm vào đó lại chẳng gặt hái được gì tốt, tự nhiên không có tu giả nào tình nguyện tới đây chịu khổ chịu sở rồi.
Điều này cũng dẫn tới việc tu giả đạt được Huyết Nguyệt Liên sau này vốn dĩ chẳng có bối cảnh gì chống lưng, nhưng vì tin tức bị rò rỉ ra ngoài nên đã rước lấy sự truy sát và tranh đoạt, vị tu giả đó đã sớm táng mạng ngay từ vòng chiến tranh giành đầu tiên rồi.
“Cứ dùng nhị phẩm giải độc đan do ta luyện chế trước đi.” Phong Minh nhìn nhìn tình hình bên trong, lấy ra hai viên giải độc đan cấp bậc cực phẩm.
Bạch Kiều Mặc lấy một viên ném vào trong miệng, nói: “Viên nhị phẩm cực phẩm đan này, hiệu quả chưa chắc đã thua kém so với giải độc đan tam phẩm thông thường đâu. Chúng ta đi vào thôi, cẩn thận một chút, dưới đáy đầm lầy ẩn giấu đủ loại nguy hiểm đấy.”
“Được.” Phong Minh tự mình cũng nuốt xuống một viên giải độc đan, sau đó cẩn thận dè dặt đi theo sát phía sau Bạch Kiều Mặc.
Hắn không cho rằng hành động núp bóng như vậy có gì đáng xấu hổ cả, luận về kinh nghiệm, luận về nhãn lực lẫn thực lực, Bạch Kiều Mặc đều mạnh hơn hắn gấp nhiều lần.
Trong nửa ngày thời gian tiếp theo, Phong Minh liền đi theo Bạch Kiều Mặc mở mang tầm mắt, chứng kiến không ít trùng thú sinh sống trong đầm lầy.
Những thứ khác thì còn đỡ, đáng gờm nhất là một loại côn trùng, bay tới đen nghịt cả một khoảng, khiến người ta nhìn vào thôi đã thấy da đầu tê dại rồi.
Hai người phải sử dụng tới Hỏa Phụng Phù tam phẩm mới có thể thiêu rụi toàn bộ đám côn trùng dày đặc này thành tro bụi, đến mức lượng nước dưới đầm lầy dưới chân đều bị bốc hơi khô cạn, hai người ngược lại có thể giậm chân lên nền đất rắn chắc rồi.
Sau khi trời tối hẳn, đầm lầy càng thêm khó lòng di chuyển, do đó hai người liền nghỉ ngơi qua đêm ngay tại nơi đất bị nướng khô này, nghỉ ngơi lấy sức để ngày mai lại chiến tiếp.
Ngày thứ hai, hai người tiếp tục thâm nhập sâu vào khu vực đầm lầy, chướng khí nơi này cũng càng lúc càng nồng đậm hơn.
Nhưng cũng may hiệu quả của giải độc đan cực phẩm mà Phong Minh luyện chế thực sự rất tốt, chướng khí hít vào không hề gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho bọn họ, đầu óc vẫn thanh tỉnh để giải quyết từng mối phiền toái gặp phải.
Phong Minh hiếu kỳ nói: “Trước kia vị tu giả kia có thể đi vào tới đây, lại hái được gốc Huyết Nguyệt Liên đó, vận khí thực sự là tốt đến bùng nổ mà.”
Bạch Kiều Mặc mang ẩn ý sâu xa nói: “Tuy nói kẻ mang được Huyết Nguyệt Liên ra khỏi nơi này là một vị tu giả đơn độc, nhưng lúc tiến vào đây không phải chỉ có một mình gã.”
Phong Minh lập tức lĩnh hội được ngay: “Nói cách khác, những người khác đều đã vĩnh viễn nằm lại trong cái đầm lầy này rồi? Vậy thì cái chết của bọn họ ra sao chắc chắn là có uẩn khúc đúng không.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu, một khả năng là chết dưới những hiểm họa gặp phải trong đầm lầy, một khả năng khác là chết trong tay chính đồng bạn của mình. Huyết Nguyệt Liên chỉ có một gốc, là thiên địa kỳ dược thì ai mà chẳng muốn độc chiếm vào tay, chuyện này cũng không phải là không thể xảy ra.
Có điều lần này Bạch Kiều Mặc có lòng tin, Huyết Nguyệt Liên chắc chắn sẽ rơi vào tay bọn họ, cho nên kiếp trước rốt cuộc là tình hình thế nào thì cũng sẽ không lặp lại nữa, và cũng không cách nào biết được nữa rồi.
Lại di chuyển trong đầm lầy và chướng khí thêm nửa ngày thời gian, Phong Minh cuối cùng cũng ngửi thấy một luồng dược hương thoang thoảng rồi, tức khắc tinh thần sảng khoái hẳn lên, ngay cả sự tiêu hao của cơ thể cũng bị quét sạch sành sanh, hắn kinh hỷ nói: “Đây chính là Huyết Nguyệt Liên sao?”
“Phải, chính là Huyết Nguyệt Liên. Mau dùng Liễm Khí Phù đi, ta phải nhanh chóng bố trí đại trận xung quanh đây để ẩn giấu toàn bộ khí tức của Huyết Nguyệt Liên lại.”
“Được.”
Không chỉ động dụng ngọc bội, mà còn dùng cả Liễm Khí Phù tứ phẩm do Phong đa thu mua được, Bạch Kiều Mặc bắt đầu bày trận, Phong Minh hộ pháp cho hắn, đồng thời đưa mắt nhìn về phía gốc Huyết Nguyệt Liên đang sinh trưởng ở phía trước, cùng với khoảng đầm lầy nơi nó mọc lên.
Đúng vậy, loại thiên địa kỳ dược như Huyết Nguyệt Liên cư nhiên lại sinh trưởng ở nơi ô uế, bẩn thỉu nhất trong đầm lầy.
Ban đầu, mùi dược hương mà Phong Minh ngửi thấy còn trộn lẫn với mùi tanh hôi khó ngửi, khiến người ta buồn nôn.
Theo sự lan tỏa của dược hương, cái mùi tanh hôi này mới dần dần trở nên nhạt đi.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Phong Minh cũng không dám tưởng tượng ra loại thánh dược trị thương như thế này lại mọc ra từ một nơi như vậy, thế giới bao la, thật là không thiếu cái lạ.
Đóa huyết sắc liên hoa ở chính giữa đầm lầy được hoàn cảnh xung quanh làm nổi bật lên vẻ yêu dị, quyến rũ khác thường, dường như chẳng có nửa điểm liên quan gì tới cái danh thánh dược trị thương cả.
Có điều hiện tại Huyết Nguyệt Liên vẫn chưa hoàn toàn thành thục, phải đợi đến đêm trăng tròn, hấp thu đầy đủ nguyệt hoa thì mới hoàn toàn nở rộ.
Tiến vào trạng thái thành thục hoàn toàn, cũng chỉ có hái xuống vào chính khắc đó thì Huyết Nguyệt Liên mới có thể trở thành thánh dược trị thương, việc tu bổ đan điền cũng chỉ là hiệu quả đi kèm mà thôi.
Cách đêm trăng tròn vẫn còn hai ngày nữa.
—