Chương 80: Phong Minh thầm vui sướng
Càng đến gần đêm trăng tròn, dược hương bên trong đầm lầy được trận pháp phong tỏa lại càng thêm nồng đượm. Chỉ cần hít vào một hơi liền có cảm giác như những nội thương tích tụ trong cơ thể mình đang được chữa lành.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc dứt khoát tranh thủ thời gian hấp thụ thêm nhiều dược hương. Đây không phải là ảo giác của bọn họ, việc kết hợp hấp thụ dược hương cùng với nguyên khí để tu luyện thực sự mang lại lợi ích rất lớn cho cơ thể. Đặc biệt là hai người bọn họ, một người từng chịu trọng thương, dù đã khỏi hẳn thì cũng chưa chắc không lưu lại chút ẩn họa nào; người còn lại thì căn cơ vốn đã không tốt, tuy rằng đã dùng hồn lực để tái tạo nhưng hiệu quả từ dược hương của Huyết Nguyệt Liên lại có thể bổ trợ cho hiệu quả của hồn lực. Dẫu sao thì hấp thụ nhiều thêm một chút cũng chỉ có lợi chứ không có hại.
Bạch Kiều Mặc cũng lưu ý đến tình hình bên ngoài trận pháp, phát hiện dược hương nồng nặc như vậy mà không hề gây ra chút động tĩnh nào ở bên ngoài, điều này khiến hắn càng thêm tự tin vào trận pháp của mình.
Sau một hồi tu luyện, Bạch Kiều Mặc tự cảm thấy sự vận chuyển nguyên lực trong cơ thể đã trở nên trơn tru hơn rất nhiều.
Phong Minh ngồi bên cạnh hắn, kích động hết nhìn vầng trăng trên cao lại nhìn sang đóa Huyết Nguyệt Liên sắp sửa nở rộ ở phía trước.
“Đúng rồi Bạch đại ca, đóa Huyết Nguyệt Liên này là linh thảo mấy phẩm vậy?”
Bạch Kiều Mặc đáp:
“Huyết Nguyệt Liên phân định phẩm cấp dựa theo tình hình sinh trưởng của nó. Nhìn gốc hiện tại này, hẳn là đã đạt tới cực hạn lục phẩm, nhưng do chịu sự hạn chế của bí cảnh nên không thể đột phá lên thất phẩm.”
Phong Minh hít một hơi khí lạnh:
“Lại là lục phẩm! Chúng ta thế mà lại đạt được tới hai gốc linh thảo lục phẩm liền, vận khí đúng là bùng nổ mà. Có điều công lao lớn nhất vẫn thuộc về Bạch đại ca.”
Nếu không có Bạch Kiều Mặc, thì dựa vào một mình Phong Minh hắn, một gốc cũng đừng hòng lấy được, quả nhiên đãi ngộ của nhân vật chính lúc nào cũng khác biệt.
Bạch Kiều Mặc bật cười, lên tiếng nhắc nhở Phong Minh:
“Sắp nở rồi.”
Vào khoảnh khắc này, Phong Minh có cảm giác nơi bọn họ đang đứng đột nhiên sáng sủa hơn hẳn so với trước đó. Đây là do một lượng lớn nguyệt hoa đang hội tụ lại, hắn hơi lo lắng hỏi:
“Liệu có bị người ta phát hiện ra điều bất thường không?”
“Trận pháp có chút hiệu quả, vả lại dược hương không truyền ra ngoài nên số người tìm đến xem xét cũng sẽ bị giới hạn thôi.”
“Vậy thì tốt quá.”
Bạch Kiều Mặc tuy nói như vậy nhưng cũng không hoàn toàn thả lỏng cảnh giác.
Huyết Nguyệt Liên để có thể nở rộ đã điên cuồng hấp thụ nguyệt hoa, khiến cho nguyệt hoa tụ lại ngay phía trên đóa hoa tạo thành một cột sáng rực rỡ, lượng nguyệt hoa khổng lồ không ngừng trút xuống. Trong khi đó ở phía bên ngoài đầm lầy, tầm nhìn ngược lại bị giảm đi rất nhiều, các sinh vật bên trong tuy nhận thấy có chút dị thường nhưng vẫn chưa đến mức khiến chúng phải liều mạng bò ra ngoài thám thính.
Lúc này, có mấy tên tu sĩ đang cẩn thận từng li từng tí bước đi ở rìa ngoài đầm lầy, bọn họ cũng nhận nhiệm vụ từ Ngô thiếu gia để tìm kiếm tung tích của hai vị tu sĩ kia. Theo cái nhìn của họ, hai tên tu sĩ đó chắc chắn sẽ tìm một nơi thưa thớt người, tương đối khó bị phát hiện để trốn kỹ, có khả năng sẽ trốn miết cho đến khi bí cảnh đóng cửa rồi được truyền tống ra ngoài luôn.
Bởi vậy, bọn họ mới chuyên chọn những nơi hẻo lánh để tìm kiếm, và thế là mò tới tận khu vực đầm lầy này. Nếu không nhờ biết rõ nơi này không có hoang thú thực lực cường đại xuất hiện, thì bọn họ cũng chẳng dám hành động sau khi trời tối. Chỉ cần không dấn thân vào sâu trong đầm lầy, vấn đề an toàn đại khái sẽ không quá lớn.
Nhìn vùng đầm lầy đen kịt một mảnh ở phía trước, vào thời điểm này chẳng ai có gan bước chân vào, làm vậy khác nào chán sống.
“Ủa? Các ngươi có phát hiện ra không, tuy rằng mảnh đầm lầy này tối đen như mực, nhưng ở tận sâu bên trong dường như có một nơi đang phát ra ánh sáng. Này, các ngươi bảo liệu nơi đó có bảo vật xuất hiện không?”
“Cái đầm lầy này mùi hôi thối nồng nặc, chướng khí giăng đầy, một nơi cực đoan như vậy thì sinh trưởng ra được thiên tài địa bảo gì chứ? Có lẽ là trong đầm lầy có loại thực vật nào đó có khả năng hấp thụ nguyệt hoa thôi, chuyện này chẳng có gì lạ cả.”
Loại thực vật kiểu này bọn họ có thể thuận miệng gọi tên ra ngay vài loại, có những gia tộc quý tộc rất thích trồng mấy thứ cây cối vô dụng như vậy để làm cảnh, thế nên hoàn toàn không cần thiết phải vì một thứ đồ như thế mà nửa đêm lao vào trong đầm lầy.
“Cho dù có muốn xem thì cũng đợi đến khi trời sáng rồi hẵng thử vào xem sao, biết đâu chừng hai tên kia cũng đang trốn ở trong đầm lầy này thì sao.”
“Ồ? Biết đâu lại có khả năng này thật ấy chứ, nơi nào càng không có người tới thì đối với bọn họ ngược lại càng là nơi ẩn náu tuyệt vời nhất còn gì.”
“Chuẩn quá rồi! Ngày mai chúng ta sẽ tiến vào tìm kiếm, hắc hắc, chỉ riêng số tiền lẻ trên người bọn họ thôi cũng đủ để chúng ta phát tài một món lớn rồi, huống hồ còn có phần thưởng mà Ngô thiếu đã hứa hẹn nữa.”
Có lẽ chính Bạch Kiều Mặc cũng không ngờ tới, mấy tên tu sĩ từng đi ngang qua nơi này ở kiếp trước, sang kiếp này thế mà vẫn mò tới đây. Mặc dù mục đích đến đây đã có sự khác biệt, nhưng bọn họ lại có hành vi giống hệt nhau, thậm chí trong vô tình còn đoán trúng chân tướng sự thật: Hắn và Phong Minh quả thực đang ẩn mình ở tận sâu trong đầm lầy.
Vào khoảnh khắc Huyết Nguyệt Liên nở rộ, Bạch Kiều Mặc hoàn toàn không bị cảnh sắc tuyệt mỹ trước mắt làm cho dao động, hắn lập tức lướt tới, đem trọn vẹn một gốc Huyết Nguyệt Liên hái xuống, cẩn thận đặt vào trong chiếc hộp ngọc đã được chuẩn bị sẵn từ trước.
—
Định lực của Phong Minh cũng không tồi, khung cảnh cực kỳ mỹ lệ khi được tắm mình trong ánh nguyệt hoa kia chẳng thể lay chuyển được khát vọng sở hữu Huyết Nguyệt Liên của hắn. Thấy Bạch Kiều Mặc đã hái được Huyết Nguyệt Liên và bỏ vào hộp ngọc, hắn nở nụ cười rạng rỡ. Chỉ khi đã thu vào trong túi thì món đồ đó mới thực sự thuộc về bọn họ. Thấy Bạch Kiều Mặc trở lại, hắn vội vàng tiến lên nghênh đón.
Bạch Kiều Mặc biết hắn muốn xem, liền mở hộp ngọc ra cho hắn ngắm nghía.
“Oa, thực sự đẹp quá đi mất! Những cánh hoa của đóa Huyết Nguyệt Liên này trong suốt như ngọc bích đỏ thượng hạng vậy, trông không giống linh dược chút nào, ngược lại hệt như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.”
Huyết Nguyệt Liên lúc này đã thu liễm lại toàn bộ hương thơm, có như vậy mới giảm thiểu được sự thất thoát của dược tính. Việc dùng hộp ngọc đặc chế để chứa đựng lại càng có thể kéo dài thời gian bảo quản lâu hơn.
“Một, hai, ba… tổng cộng có chín cánh hoa, vậy có nghĩa là tương đương với chín cơ hội giữ mạng đúng không?”
“Đúng vậy, có thể trực tiếp uống vào, hiệu quả chữa trị vết thương vô cùng tốt. Nhưng nếu đem luyện chế thành Huyết Liên Đan, thì ngay cả tu sĩ Khai Hồn cảnh, thậm chí là Dung Hợp cảnh cũng đều sẽ bị thu hút.”
Còn có một điểm mà Bạch Kiều Mặc không nói ra, tàn hồn bên trong không gian Thanh U Châu từng đề cập rằng, nếu thêm Huyết Nguyệt Liên vào trong quá trình tái tạo nhục thân, thì nhục thân được đúc lại sẽ có năng lượng tự phục hồi vô cùng mạnh mẽ. Đó là điều mà tàn hồn kiếp trước đã nói với hắn, chỉ tiếc là ở kiếp trước, tung tích của Huyết Nguyệt Liên đã sớm biến mất, căn bản không biết rơi vào tay kẻ nào.
Nhưng sau này, dựa theo những manh mối mà tự mình tra xét được, Bạch Kiều Mặc suy đoán Huyết Nguyệt Liên rất có thể đã rơi vào tay hoàng thất. Chỉ có Đông Mộc hoàng thất ra tay thì mới có thể hành động một cách lặng lẽ không tiếng động như vậy, xóa sạch mọi dấu vết khiến cho các thế lực tham gia tranh giành đều phải hoang mang không hiểu ra sao. Có điều cái suy đoán trong lòng này hắn chưa từng nói với tàn hồn bao giờ, bằng không chỉ e tàn hồn sẽ bắt hắn chạy tới hoàng thất, tìm cách cướp Huyết Nguyệt Liên từ trong mật khố của hoàng gia về cho bằng được.
“Huyết Liên Đan?” Phong Minh nghe mà ngẩn người, “Trong truyền thừa của Thánh Nguyên Tông không hề có ghi chép về thứ này.”
Bạch Kiều Mặc không thấy có gì lạ:
“Truyền thừa của Thánh Nguyên Tông dùng ở Phi Hồng đại lục thì còn đủ, chứ nếu muốn tiến xa hơn nữa thì lại có hạn. Chuyện này không cần vội, đợi sau này rời khỏi Phi Hồng đại lục, đi tới các đại lục khác là có thể tìm kiếm được những truyền thừa luyện dược khác thôi.”
“Ừm, ta nghe theo Bạch đại ca, không vội. Hiện tại đến cả luyện dược sư tam phẩm ta còn chưa đạt tới nữa là. Bạch đại ca, huynh mau cất đi thôi.”
Bạch Kiều Mặc không trực tiếp cất đi luôn, mà kéo Phong Minh ngồi xuống vị trí cũ, sau đó đem đóa Huyết Nguyệt Liên tách ra một chút. Chiếc hộp chứa hai cánh hoa thì tự mình thu lại, còn chiếc hộp chứa ba cánh hoa thì đưa cho Phong Minh giữ:
“Cho Minh đệ thêm một cánh, là để dành cho Minh đệ sau này tìm được đơn thuốc của Huyết Liên Đan thì dùng nó để luyện chế thành đan dược. Hai cánh trên người hai chúng ta chưa chắc đã dùng hết, chắc chắn sẽ còn dư lại, phần dư đó cứ đem cho bá phụ đi, bên chỗ bá phụ có lẽ sẽ cần đến.”
“Chuyện này…” Phong Minh cảm thấy đóa Huyết Nguyệt Liên này quá mức nặng nề.
Bạch Kiều Mặc mỉm cười, đặt chiếc hộp Huyết Nguyệt Liên đã phân chia xong vào tay Phong Minh:
“Chẳng lẽ sau này Minh đệ luyện chế ra Huyết Liên Đan lại không đưa cho ta dùng hay sao?”
“Cái đó chắc chắn là không rồi.”
“Vậy thì đúng rồi còn gì, cứ coi như đây là khoản thù lao ta trả trước cho đan dược đi, và không chỉ riêng mỗi Huyết Liên Đan đâu đấy.”
Phong Minh bĩu môi:
“Không có Huyết Nguyệt Liên thì ta cũng vẫn sẽ đưa cho huynh mà.”
Bạch Kiều Mặc cười rộ lên:
“Thế mới đúng chứ, ta có được đồ tốt thì cũng muốn chia sẻ với Minh đệ.”
Phong Minh mặt nóng bừng lên, ngượng ngùng gãi gãi má. Bản thân hắn vốn là kẻ luôn mồm năm miệng mười hoạt ngôn, vậy mà khoảnh khắc này lại có chút líu lưỡi, liền vội vàng giật lấy chiếc hộp cất vào trong nhẫn trữ vật.
Ý cười trong mắt Bạch Kiều Mặc càng thêm sâu sắc, nhưng hắn cũng nhìn ra sự lúng túng của Phong Minh nên rất chủ động chuyển đổi đề tài:
“Tranh thủ lúc nơi này vẫn còn vương vất chút dược hương sót lại, nửa đêm còn lại chúng ta tiếp tục tu luyện đi, đợi đến khi trời sáng rồi hẵng rời khỏi đây. Đúng rồi, ta không đào tận gốc trốc rễ Huyết Nguyệt Liên là vì nghĩ biết đâu nhiều năm trôi qua, nơi này lại sinh trưởng ra một gốc Huyết Nguyệt Liên mới.”
Phong Minh vội vàng phối hợp gật đầu lia lịa nói:
“Đúng vậy, đúng vậy, làm thế này rất tốt, không tát cạn ao bắt cá mới là cách làm đúng đắn. Bạch đại ca, chúng ta mau chóng tu luyện thôi.”
“Được.” Bạch Kiều Mặc ôn tồn đáp.
Phong Minh nóng lòng tiến vào trạng thái tu luyện để né tránh bầu không khí có chút kỳ quái vừa rồi, thầm nghĩ bản thân mình rốt cuộc là bị làm sao thế này? Chắc chắn là do cảm thấy nhận của người ta nhiều quá nên da mặt vẫn còn hơi mỏng. Tuy nói sau này sẽ luyện đan cho Bạch Kiều Mặc, nhưng hiện tại phẩm cấp đan dược hắn luyện chế ra còn quá thấp. Ý nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu hắn trước khi nhập định lại là: Không trả nổi nợ, chẳng lẽ phải lấy thân gán nợ sao? Phi phi phi!
—
Tu luyện tới khi trời sáng, hai người cùng mở mắt ra, dược hương nơi này đã chẳng còn lại bao nhiêu, lần nữa bị mùi hôi thối bao phủ. Cả hai không thể chờ đợi thêm liền lập tức tháo dỡ trận pháp để mau chóng rời đi, lưu lại nơi này quá lâu thì ngay cả trên người mình cũng bị ám mùi hôi mất.
Trước khi đi, Phong Minh quay đầu nhìn lại một cái rồi bảo:
“Mùi hôi thối ở nơi này thật là bá đạo, đến một chút dược hương cuối cùng cũng không ngửi thấy nữa rồi. Huynh bảo lúc này nếu có Dược Điêu ở đây thì liệu có ngửi ra được không?”
Bạch Kiều Mặc cười:
“Thứ đó vốn được nuông chiều quen rồi, môi trường như thế này nó chịu không nổi đâu.”
Phong Minh đã hiểu, vui vẻ nói:
“Vậy thì không cần lo lắng có kẻ đem Dược Điêu vào đây làm rò rỉ tin tức rồi.”
Phong Minh càng nghĩ càng thấy vui, bước chân quay về cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Đồ tốt đã lọt vào tay họ, lại không phải đối mặt với hoàn cảnh thảm khốc như ở kiếp trước, âm thầm phát tài là tuyệt vời nhất, hắn thích thế. Hắn nhịn không được liền hắc hắc cười rộ lên, khi Bạch Kiều Mặc nhìn sang thì liền giải thích:
“Lần này không một ai biết trong bí cảnh có thứ tốt như vậy, cũng sẽ không xảy ra những trận tranh giành thảm khốc nữa, xem như cứu mạng được không ít tu sĩ rồi nha.”
“Minh đệ thật lương thiện.”
“Ha ha, ta không có lương thiện đâu, ta chỉ là đang thầm vui sướng mà thôi.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười tán đồng.
Hai người đi dọc theo con đường cũ trở về, đi được quá nửa quãng đường thì phát hiện có mấy tên tu sĩ đang định xông vào khu vực đầm lầy. Hai người không hề lộ mặt mà ẩn mình trong bóng tối để quan sát xem ý đồ đến đây của mấy kẻ này là gì. Cả hai đều có chút hoài nghi, mấy tên này không phải chính là những kẻ đã hái được Huyết Nguyệt Liên trong kiếp trước của Bạch Kiều Mặc đấy chứ?
Bởi vì hiếm khi có người lui tới nơi này nên mấy tên tu sĩ nói chuyện vô cùng tùy tiện, không chút kiêng dè, thế là hai người liền từ miệng đám người này nghe được danh xưng của hai anh em Văn Võ, bất giác đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác.
Phong Minh nháy mắt ra hiệu với Bạch Kiều Mặc, truyền đạt ý tứ của mình: Hóa ra mấy tên này không phải nhắm vào Huyết Nguyệt Liên mà đến, nhưng hình như cũng chẳng sai biệt là bao, bọn họ thế mà lại suy đoán xem chúng ta có phải đang trốn ở khu vực đầm lầy này hay không. Chuyện này đúng là mèo mù vớ phải cá rán mà.
Bạch Kiều Mặc cũng rất đỗi ngạc nhiên, nếu không phải do nhiều chuyện đã xảy ra biến hóa, bên cạnh lại xuất hiện thêm một song nhi Phong Minh vốn chưa từng tồn tại ở kiếp trước, thì hắn đã nghĩ mọi việc vẫn sẽ tiếp diễn theo quỹ đạo cũ rồi. Nhưng hiện thực chính là có rất nhiều chuyện đã không còn giống trước nữa, ngay đến cả quỹ đạo cuộc đời của Phong Kim Lâm cũng đã xảy ra không ít sai lệch so với kiếp trước đó sao, mặc dù sau này Phong bá phụ vẫn sẽ quay lại làm đoàn trưởng của Phi Ưng dong binh đoàn nhưng đó cũng là do tính cách và sở thích của ông quyết định. Vì vậy, sự xuất hiện của mấy tên tu sĩ trước mắt này thực sự là một ngoài ý muốn, mà cái ngoài ý muốn này lại còn có liên quan đến bọn họ, tên họ Ngô kia thế mà lại phái người đi khắp nơi tìm kiếm họ, ý đồ ra sao thì không cần nghĩ cũng biết.
Bạch Kiều Mặc còn từ miệng mấy người này biết được cái tên của một tu sĩ: Hứa Cát. Đúng vậy, kiếp trước chính là kẻ này đã mang Huyết Nguyệt Liên ra khỏi đầm lầy.
Đám tu sĩ đó hoàn toàn không phát hiện ra tung tích của Bạch Kiều Mặc và Phong Minh, đợi đến khi bọn họ đi khuất, hai người mới từ trong bóng tối bước ra, nhìn nhau một cái rồi tăng tốc rời khỏi vùng đất này.
Đoạn đường còn lại vô cùng dễ đi, không mất quá nhiều thời gian, bọn họ đã bỏ lại vùng đầm lầy ở phía sau một khoảng rất xa.
Bạch Kiều Mặc nói với Phong Minh một chuyện:
“Trong số đám người vừa rồi có một tu sĩ tên là Hứa Cát, kiếp trước chính gã đã mang Huyết Nguyệt Liên ra khỏi đầm lầy.”
Phong Minh kinh hô thành tiếng:
“Lại có chuyện trùng hợp đến thế cơ à? Nếu như không có chúng ta ra tay thì đóa Huyết Nguyệt Liên kia chưa biết chừng lại rơi vào tay gã rồi.”
Bạch Kiều Mặc nghĩ ngẫm thấy cũng rất có khả năng, nhưng kết cục cuối cùng chắc chắn cũng sẽ diễn ra một trận tranh đoạt vô cùng khốc liệt:
“Có lẽ điều này có liên quan đến tính cách của bọn họ, bọn họ chuyên tìm kiếm tung tích của chúng ta ở những vùng hẻo lánh, hẳn là suy bụng ta ra bụng người thôi, thực ra mà nói thì suy luận đó cũng không tính là sai.”
Phong Minh gật đầu lia lịa:
“Để cho bọn họ đoán trúng phóc luôn rồi, trước đó chẳng phải chúng ta thực sự đã làm như vậy sao.” Có điều lần này còn thuận tay nẫng luôn cơ duyên kiếp trước của Bạch Kiều Mặc nữa chứ.
Phong Minh lại cười rộ lên:
“Thực ra so với trước kia thì lần này vận khí của bọn họ tính ra là tốt lắm rồi, lần này mấy người bọn họ chắc là đều có thể giữ được mạng sống đi.”
“Thôi bỏ đi, không thèm quản bọn họ nữa,” Phong Minh lại nghiến răng nghiến lợi, “Cái gã họ Ngô kia đúng là giống như lũ chuột nhắt dưới rãnh nước bẩn vậy, thật khiến người ta buồn nôn.”
Bạch Kiều Mặc có chút tiếc nuối vì lần này đã để lộ thủ đoạn trận pháp quá sớm, bằng không đã có thể dùng trận pháp để ám toán Ngô Ứng Ngạn một vồ rồi, nhưng ảnh hưởng cũng không lớn lắm. Bạch Kiều Mặc thản nhiên nói:
“Cứ để cho gã sống thảnh thơi thêm một thời gian nữa đi, đợi đến ngày gã từ trên cao ngã nhào xuống, tự khắc sẽ có rất nhiều người nhào vô cắn gã một cái.”
“Được rồi,” Phong Minh nhún vai, “Cứ theo ý của Bạch đại ca vậy.”
Trong khoảng thời gian cuối cùng ở bí cảnh, Bạch Kiều Mặc dựa theo ký ức của mình, dẫn Phong Minh tìm tới một nơi có nguyên khí vô cùng dồi dào để chuyên tâm tu luyện. Mặc dù bớt đi mấy trò náo nhiệt để xem, nhưng điều này lại rất hợp ý Phong Minh. Hắn đâu có thực sự muốn lấy thân gán nợ đâu chứ, áp lực khổng lồ đã biến thành động lực mạnh mẽ thúc đẩy hắn thăng tiến. Vì chuyện này mà hắn tạm thời quẳng luôn liên lạc châu sang một bên, không thèm buôn chuyện nhiều chuyện với Cung Ngọc Minh nữa. Có tin tức gì thì đợi sau khi ra khỏi bí cảnh rồi bổ sung sau cũng được, dẫu sao có Cung Ngọc Minh ở đó thì chắc chắn không lo bị bỏ sót tin sốt dẻo nào.
Địa điểm mà Bạch Kiều Mặc lựa chọn vô cùng bí mật, cũng chỉ có trình độ trận pháp hiện tại của hắn mới có thể mở ra được. Hắn lợi dụng khoảng thời gian này để củng cố thêm phần cơ sở của mình cho thật vững chắc, đợi sau khi ra khỏi bí cảnh, tìm một thời cơ thích hợp là có thể một hơi tấn cấp lên Nguyên Dịch cảnh. Kinh nghiệm tu luyện của hắn vô cùng phong phú, các loại công pháp đều có thể hạ thủ dễ như trở bàn tay, do đó hắn liền dẫn dắt Phong Minh cùng nhau tu luyện.
Hắn không hy vọng Phong Minh bị tụt lại phía sau mình, lần này hắn mong vị song nhi này có thể luôn ở bên cạnh hắn, theo kịp bước chân của hắn. Hắn tin tưởng Phong Minh có thể làm được, bởi vì Phong Minh có kỳ ngộ và tạo hóa của riêng mình, hắn chưa từng cảm thấy đối phương yếu hơn mình bao nhiêu cả.
Hắn cũng luôn đóng chặt không gian Thanh U Châu, cho nên lần này tàn hồn trong không gian căn bản không hề biết đến sự tồn tại của Huyết Nguyệt Liên. Mặc dù không gian Thanh U Châu là một nơi vô cùng tuyệt vời để cất giấu đồ đạc cá nhân, tính bảo mật còn tốt hơn cả nhẫn trữ vật, thế nhưng ở kiếp này, hắn chưa từng bỏ bất cứ thứ gì vào trong đó cả. Đợi đến ngày nào giải quyết xong xuôi tàn hồn kia rồi mới đem không gian ra sử dụng cũng chưa muộn.
—
Cung Ngọc Minh ôm lấy liên lạc châu lẩm bẩm lầu bầu, đã gửi đi mấy chục dòng tin nhắn rồi mà bên kia vẫn bặt vô âm tín không thấy hồi âm lấy một câu, đây rốt cuộc là đã xảy ra chuyện hay là đã xảy ra chuyện rồi? Đương nhiên hắn cũng chỉ dám lẩm bẩm trước mặt Phong Nhất Hoài mà thôi, chứ để cho người ngoài nghe thấy thì làm sao tha cho hai người họ được?
Những ngày cuối cùng của bí cảnh chính là thời điểm hỗn loạn nhất ở nơi đây, cho dù là thân phận của bọn họ thì cũng chưa chắc đã bảo đảm được sự an toàn tuyệt đối. Vì vậy, hai người cũng tìm một nơi yên tĩnh để bế quan, chờ đợi thời gian được truyền tống ra ngoài.
“Bên ngoài cũng không có bất kỳ tin tức gì về bọn họ đúng không, vào lúc này không có tin tức ngược lại là chuyện tốt ấy chứ. Ta nghe nói Ngô Ứng Ngạn đã thuê không ít người giúp gã tìm kiếm tung tích của họ, nhưng đến nay vẫn chẳng có chút phong thanh nào truyền ra cả.”
Cung Ngọc Minh gật đầu bảo:
“Ngươi nói cũng đúng, đợi đến lúc ra ngoài là biết ngay hai người họ có an toàn hay không thôi.”
—