Chương 618: Năm món chí bảo hành
Bị Phong Minh dụ dỗ một tràng dài, Khương Tinh Hà cảm thấy bản thân là một tu giả mà đầu óc cũng quay cuồng điên đảo, không cách nào giữ nổi sự bình tĩnh để suy xét vấn đề nữa rồi.
Trong đầu hắn cứ vang vọng một giọng nói: Đi nổ đi, mau đi nổ đi.
Điều này khiến hắn thực sự có một sự xung động muốn gọi lão tổ mang theo vài cường giả Niết Bàn cảnh chạy xuống dưới đáy biển sâu để nổ chết hai lão già kia cho rồi.
Khương Tinh Hà vội vàng lắc lắc đầu, ấn ấn vào giữa hai lông mày rồi bảo: “Hai vị đạo hữu các ngươi đừng nói nữa, Khương mỗ chỉ là một kẻ tiểu bối trong tộc, chẳng thể làm chủ được điều gì cả. Tuy nhiên ý tứ của hai vị, ta sẽ chuyển đạt lại cho các bậc trưởng bối trong tộc, đợi sau khi có kết quả sẽ thông báo cho hai vị sau. Vậy còn viên lưu ảnh thạch này…”
Phong Minh xua xua tay nói: “Khương đạo hữu cứ việc cầm lấy đi, viên này là bản sao thôi, không phải bản gốc đâu.”
Ồ, hóa ra là thế, Khương Tinh Hà thu nhận lấy.
Bạch Kiều Mặc lại đưa qua một tấm ngọc giản, nói: “Đây là bản đồ địa hình dưới đáy biển.”
Khương Tinh Hà nhận lấy theo bản năng, sau đó mới phản ứng lại, rất muốn phản bác một câu là hắn đâu có ý định cổ động lão tổ đi oanh tạc đâu, mắc mớ gì lại đưa tấm bản đồ này cho hắn chứ?
Thế nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã đứng dậy, đồng thời để lại địa chỉ khách sạn mà họ sẽ tạm trú, sau đó phẩy phẩy tay rồi quay người rời đi.
Lúc rời đi, thuận tay gỡ bỏ luôn cái kết giới vừa mới bố trí khi nãy.
Đã thảo luận đến chuyện nổ chết Thái thượng trưởng lão của hai tông rồi, sao có thể để lộ ra nửa điểm phong thanh?
Ở phía sau, Khương Tinh Hà vươn dài tay ra, muốn gọi hai cái gã này quay trở lại.
Nhưng rốt cuộc vẫn không gọi thành tiếng. Khương Tinh Hà vẻ mặt đầy muộn phiền khốn khổ, nói với Triệu thúc: “Biết thế thì đã nghe lời Triệu thúc rồi, ít giao thiệp với bọn họ thì hơn.”
Trong lòng Triệu thúc thầm nghĩ đã biết hai kẻ này là thành phần bất trị từ sớm rồi, nhưng ông cũng không lường trước được rằng gan dạ của hai người họ lại có thể lớn đến mức độ này.
Vẫn còn là tu giả Dung Hợp cảnh mà đã dám đi gài bẫy lấy mạng cường giả Niết Bàn cảnh rồi.
Chẳng qua là do chính bản thân hai người họ không có cái năng lực này thôi, bằng không thì cũng chẳng chạy đến đây để mê hoặc thiếu gia nhà ông làm gì.
Khương Tinh Hà không kiềm chế được mà xem xét tấm ngọc giản, bản đồ bên trong vô cùng tường tận, khiến người ta nhìn một cái là hiểu ngay.
Năm cái hố lớn kia vô cùng rõ ràng, chẳng phải chính là tương ứng với Ngũ Hành đảo đã bay lên đó sao.
Khương Tinh Hà bất lực nói: “Chúng ta quay về nơi ở trước đã, liên lạc với phụ thân một chút xem sao.”
Nghĩ đến việc Phong Minh nói có thể mở rộng việc làm ăn ra ngoài đại lục Phong Trạch, Khương Tinh Hà buộc phải thừa nhận rằng hắn vô cùng rung động, ngay cả các bậc trưởng bối trong tộc cũng sẽ như vậy thôi.
Triệu thúc gật đầu: “Cũng tốt.”
Khương thị thương hành có phân hành ngay tại tòa thành này, hai người liền vào ở tại chỗ này, nơi đây vừa vặn có trận pháp truyền tin.
Thế là Khương Tinh Hà sử dụng trận pháp truyền tin, cùng phụ thân đang ở trong gia tộc câu thông kỹ lưỡng một phen, cũng bày tỏ nỗi bất lực của mình.
Hắn phát hiện bản thân hoàn toàn bị hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc dắt mũi đi rồi.
Mỗi một việc mà con trai nói đều vô cùng quan trọng, thế nên sau khi Khương phụ truyền tin xong với con trai liền vội vã đi tìm các vị trưởng lão trong tộc cùng lão tổ để bàn bạc đại sự.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì lưu lại trong tòa thành này để đợi tin tức, tuy nhiên họ cũng bận rộn lắm, không phải chạy đi vây xem tình hình tiến triển của trận chiến trên chiến trường biển thì cũng là đi bổ sung một số vật tư trong thành.
Vật tư không phải để cho bản thân họ dùng, mà là chuẩn bị cho mười mấy vạn tu giả sắp sửa được cứu ra ngoài kia. Những vật tư này không cần quá cao cấp, nhưng lại chính là thứ mà trên người họ đang thiếu thốn.
Phong Minh còn luyện chế ra một lô đan dược cấp thấp, đem hết các đan lô trên người mình ra, mấy cái lò cùng lúc khai động để luyện chế. Cái hiệu suất cao đến mức khiến người ta nhìn thấy là phải rớt cằm.
Chỉ tiếc chuyến này, ngoại trừ Bạch Kiều Mặc và năm cái nhóc tỳ ra thì chẳng một ai biết được.
Tiểu Ngũ còn chê bai mùi vị của số đan dược này quá tệ hại, Phong Minh đang lừa gạt nó, nó hoài nghi trình độ luyện dược của Phong Minh.
Phong Minh… Phong Minh trong cơn tức giận đã mở lò, đàng hoàng nghiêm chỉnh luyện chế một lò đan dược bát phẩm, cuối cùng cũng dỗ dành được Ngũ Hành hoả diễm này xuống.
Phong Minh luyện chế là Niết Bàn Đan, bởi vì trong số nguyên liệu đan dược bát phẩm trên người hắn thì nguyên liệu của Niết Bàn Đan là nhiều nhất, cũng chịu đựng được sự lãng phí.
Rõ ràng cái Niết Bàn Đan này đâu phải đan dược thuộc tính Hỏa, kết quả luyện chế ra rồi, Ngũ Hành hoả diễm này còn dùng cái cớ muốn nếm thử mùi vị đan dược để nuốt chửng mất một viên Niết Bàn Đan.
Cảnh tượng này mà để cho mấy cái lão quái vật của đại lục Thương Huyền nhìn thấy thì chắc chắn phải ôm ngực ngất xỉu đi mất, bằng không thì cũng sẽ kích động muốn đập tan xác Ngũ Hành hoả diễm này ra.
Phong Minh vội vàng cất hết số Niết Bàn Đan còn lại đi, giữ khoảng cách với Ngũ Hành hoả diễm.
Gặm mất như vậy thật sự là quá lãng phí rồi, đối với sự giúp ích cho Ngũ Hành hoả diễm cũng chẳng lớn, nhưng mang ra ngoài đổi tài nguyên thì có thể đổi về một đống lớn.
Sau đó Phong Minh mới ung dung ngắm nghía viên Niết Bàn Đan do chính tay mình luyện chế ra. Do không truyền năng lượng sinh cơ vào trong đan lô, thế nên lò này không xuất hiện cực phẩm đan.
Nhưng viên thượng phẩm Niết Bàn Đan trong tay này vẫn khiến hắn đắc ý vô cùng.
“Hóa ra đây chính là Niết Bàn Đan mà mấy cái lão quái vật kia không từ thủ đoạn nào cũng muốn đoạt lấy à, ta thấy cũng chỉ đến thế thôi, tầm thường lắm, ta tiện tay luyện một cái là ra ngay.”
Hải Long Vương hối hận vì động tác chậm hơn Ngũ Hành hoả diễm một nhịp, giờ muốn cướp cũng chẳng cướp được nữa rồi, nhưng điều đó không ngăn cản được việc hắn nịnh bợ Phong Minh.
Hắn lao đến bên cạnh Phong Minh phụ họa nói: “Đấy là đương nhiên, đan dược gì có thể làm khó được Phong chủ nhân chứ, Phong chủ nhân muốn luyện chế Niết Bàn Đan thì cũng nhẹ nhàng dễ dàng như luyện kẹo đường vậy thôi.”
Câu này nói đến mức Phong Minh cũng trố mắt ngạc nhiên nhìn Hải Long Vương, con vẹt ngũ sắc lại càng khinh bỉ nhìn hắn, không ngờ Long tộc thế mà cũng thiếu cốt khí đến nhường này.
Phong Minh buồn cười nhìn vẻ mặt đầy lấy lòng của Hải Long Vương, giơ tay vỗ vỗ lên cái đầu rồng, nói đầy thâm trầm kín kẽ: “Cũng không cần phải khuếch trương đến mức đó đâu, dù sao thì vẫn khó hơn luyện kẹo đường một chút xíu, mặc dù không lớn.”
Kim Tử ngã bẹp một phát bốn chân (??) chổng lên trời ngã nhào ra, Bạch Kiều Mặc chống cằm mỉm cười nhìn bọn họ nháo nhào đùa nghịch.
Ngũ Hành hoả diễm thì ngơ ngơ ngác ngác, nó cảm thấy nó còn cần phải học hỏi thêm nhiều, thế giới bên ngoài quả nhiên không giống như những gì nó tưởng tượng trước đây.
Tiểu Tinh là điềm tĩnh nhất.
Tuy nhiên cái màn vuốt mông ngựa này của Hải Long Vương vẫn khiến Phong Minh khá là vui vẻ, thế là hắn đặc biệt luyện chế cho mấy tên nhóc tỳ mỗi đứa một lò đan. Hải Long Vương là kẻ đầu tiên nhận được, tức thì cái đuôi muốn vểnh lên tận trời luôn.
Lúc này bọn họ cũng đem số vật tư vơ vét được từ trên Ngũ Hành đảo ra ngoài. Cho dù có một phần bị hư hại thì đại bộ phận vẫn còn dùng được.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn ba chiếc nhẫn trữ vật mà cũng có chút tặc lưỡi, đây là số vật tư do ba tên nhóc tỳ càn quét sạch sẽ chỉ trong vòng vỏn vẹn vài phút, phải nói là số lượng thực sự rất lớn.
Nhưng đồ vật bọn họ thực sự dùng được thì không nhiều, trái lại bầy ong do Ong Chúa phái đi đã hái được vài cây linh thảo bát phẩm trên Mộc Hành đảo, còn có không ít loại thất phẩm.
Tử Tinh Phong đối với việc phân biệt khí tức phẩm cấp của linh thảo là vô cùng có nghề, thế nên sau khi bay vào Mộc Hành đảo liền chuyên môn nhắm vào những cây linh thảo phẩm cấp cao mà ra tay, hái về cũng đều rất vẹn toàn.
Dĩ nhiên thứ có giá trị nhất vẫn là ba món đồ, ba món này đều được bày ra trước mặt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Một món là Mộc Linh Tinh do Ong Chúa mang về từ Mộc Hành đảo, chỉ có nơi nào năng lượng thuộc tính Mộc vô cùng đậm đặc, trải qua ròng rã mấy ngàn năm đằng đẵng mới có thể dựng dục ra được.
Mà khối Mộc Linh Tinh trước mắt này kích thước không phải chỉ bằng lòng bàn tay, mà là lớn như một cây non cao bằng người thật vậy, thứ này mà mang ra ngoài tuyệt đối thuộc về chí bảo của thuộc tính Mộc.
Một món là nguyên một cây Thanh Hỏa Liên do Kim Tử mang về từ Hỏa Hành đảo, năm tháng sinh trưởng đã sớm vượt quá vạn năm, bất luận là lá sen hay hạt sen thì đều là chí bảo thuộc tính Hỏa.
Thế nên Ngũ Hành hoả diễm vừa nhìn thấy thứ này được lấy ra liền muốn nhào tới nuốt chửng một hớp sạch bách.
Vào thời khắc mấu chốt, Bạch Kiều Mặc đã ngăn cản Tiểu Ngũ lại, đây là thứ do Kim Tử và Hỏa Linh mạo hiểm tiến vào Hỏa Hành đảo đoạt được.
Cây Thanh Hỏa Liên này đối với hai người bọn họ cũng có lợi ích rất lớn, làm gì có chuyện để cho Ngũ Hành hoả diễm độc chiếm cơ chứ.
Phong Minh nhanh chóng cất đóa hoả liên hoa cùng hạt sen đi để tránh việc Tiểu Ngũ làm loạn, giữ lại một cái đài sen rồi bảo: “Tiểu Ngũ, ngươi cùng Kim Tử, Hỏa Linh luân phiên ở trên cái đài sen này để tu luyện, đối với việc tu hành của các ngươi đều có lợi. Số hoả liên hoa và hạt sen còn lại thì thế này, hạt sen mỗi đứa các ngươi ăn trước một hạt để nếm thử mùi vị, số còn lại ta sẽ tìm thêm dược dẫn, luyện thành đan dược rồi mới uống thì hiệu quả là tốt nhất.”
Kim Tử nhanh tay nhanh mắt cướp lấy hai hạt trong số đó, chia cho Hỏa Linh một hạt, số còn lại chính là của Ngũ Hành hoả diễm.
Ngũ Hành hoả diễm cũng vội vàng nhào tới nuốt chửng hạt Thanh Hỏa Liên kia vào, để tránh việc muộn màng thì chẳng còn cái nịt gì nữa.
Thứ tốt như thế này, ở dưới đáy biển sâu cũng không nếm được đâu, bởi vì cần có đủ thời gian mới dựng dục ra được.
Sở dĩ Phong Minh cất đi trước rồi lấy cớ luyện đan là vì lo lắng để ở bên ngoài sẽ bị ba cái đứa này cướp ăn mất.
Năng lượng quá mức sung túc, tu vi tăng tiến quá nhanh sẽ dẫn đến căn cơ không vững vàng, hơn nữa còn gây ra sự lãng phí năng lượng trên diện rộng, tốt nhất vẫn là giữ lại để ăn từ từ.
Món thứ ba chính là do Hải Long Vương mang về, tương tự cũng là chí bảo thuộc tính Thủy, được dựng dục nuôi dưỡng sinh ra từ cái hồ nước ở chính giữa hòn đảo, là một bình nhỏ Nhất Nguyên Trọng Thủy.
Cái bình nhỏ này tuy chỉ có mười mấy giọt nhưng lúc cầm vào trọng lượng vô cùng nặng nề, sau khi luyện hóa có thể trợ giúp tu giả dùng để chế địch.
Đã là do Hải Long Vương mang về, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền làm chủ để số Nhất Nguyên Trọng Thủy này cho Hải Long Vương luyện hóa luôn, có thể gia tăng sức tấn công của hắn.
Hải Long Vương lập tức hoan hỷ nuốt chửng cái bình ngọc này vào trong bụng một hớp, tìm thời gian để luyện hóa nó.
Phong Minh lúc này có chút nuối tiếc vỗ vỗ lên cái đầu nhỏ của Tiểu Tinh: “Đáng tiếc thật, chí bảo ngũ hành trên hai hòn đảo khác chắc chắn đã bị người ta nẫng tay trên từ sớm rồi, bằng không chí bảo thuộc tính Thổ chắc chắn sẽ thích hợp với Tiểu Tinh.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Có được có mất, sau này sẽ có cơ hội tìm một món khác cho Tiểu Tinh.”
Tiểu Tinh cọ cọ vào tay Phong Minh, đồ tốt mà hắn có được đã rất nhiều rồi.
Trong mắt Phong Minh thì Tiểu Tinh là ngoan ngoãn nhất, thời gian ở bên cạnh họ cũng là lâu nhất.
Cuối cùng, khối Mộc Linh Tinh trông như cây non kia được Phong Minh đưa vào trong không gian truyền thừa, trồng ở nơi cách tổ ong của Ong Chúa không xa.
Năng lượng thuộc tính Mộc của Mộc Linh Tinh có thể nuôi dưỡng linh thảo linh hoa, đối với sự trưởng thành của Ong Chúa và bầy ong cũng có lợi ích to lớn, thế nên đặt ở trong khoảng không gian này là hợp lý nhất.
Ong Chúa thấy vậy cũng chẳng thèm ở lại bên ngoài nữa, lập tức bay vào trong không gian, nằm sấp ngay trên đỉnh ngọn Mộc Linh Tinh, vẻ mặt đầy khoan khoái dễ chịu.
Mộc Linh Tinh vừa được đưa vào không gian không lâu, Phong Minh liền cảm nhận được mảng lớn linh thảo linh hoa xung quanh đều sinh trưởng một cách phấn chấn, tràn đầy sức sống hơn hẳn.
Sau khi thu xếp xong xuôi những thứ này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc khi đi lại bên ngoài liền đặc biệt lưu tâm đến tình hình của Kim Hành đảo và Thổ Hành đảo, đặc biệt là hướng đi của hai loại chí bảo thuộc tính này.
Hiện tại hai tông đã không thể khống chế nổi cục diện chiến đấu của phiến hải vực kia nữa rồi, bên đó là một mảnh hỗn loạn tơi bời, tòa thành mà nhóm Phong Minh đang ở cũng ồn ào náo động hết cả lên, tin tức gì cũng có, hai tông tương tự cũng chẳng quản nổi.
Thế nên họ muốn dò la tin tức là chuyện cực kỳ dễ dàng. Hiện nay quy mô chiến đấu không ngừng mở rộng, một phần nguyên nhân rất lớn trong đó chính là do trọng bảo hiện thế trên hai hòn đảo kia.
Nhưng về phần trọng bảo thì dư luận kiểu gì cũng có, song rốt cuộc hoa rơi vào tay nhà ai thì hiện tại vẫn chưa có câu trả lời khẳng định chắc chắn nào.
—