Chương 617: Mê hoặc Khương thiếu đông gia
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ngồi cốt chu, tiến về phía tòa thành trì gần chiến trường hải vực Ngũ Hành đảo nhất mà họ dò hỏi được.
Nơi đó đang đánh nhau kịch liệt, chắc chắn có rất nhiều người lưu lại trong thành để vây xem chiến huống, biết đâu chừng còn có thể đợi được cơ hội vơ vét thêm một món hời.
Phong Minh cảm thấy, với tính cách của Khương Tinh Hà, giờ phút này có lẽ hắn vẫn còn nán lại nơi đó quan sát để hóng hóng hớt hớt ở cự ly gần.
Phong Minh đoán chẳng sai chút nào. Sau khi Khương Tinh Hà cùng Triệu thúc trốn thoát khỏi phiến hải vực kia, hắn không hề chạy về nhà ngay lập tức mà lựa chọn ở lại tòa thành trì gần nhất này để thuận tiện cho việc tự mình vây xem chiến huống ở khoảng cách gần.
Ngoài ra, hắn còn ôm một tia hy vọng là nhìn xem có khả năng đợi được sự xuất hiện của hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hay không, hoặc giả là vị Điểu đại nhân ở phía sau kia lộ mặt một chút thôi cũng tốt.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã tiến vào phiến hải vực đó trước bọn họ. Thế nhưng cho đến tận bây giờ, Khương Tinh Hà vẫn chưa từng thấy hai người này lộ diện thêm lần nào. Điều này khiến hắn vô cùng tò mò, không biết rốt cuộc hai người kia đã chạy đi đâu rồi.
“Triệu thúc, ngươi nói xem rốt cuộc hai người họ đã đi đâu? Chẳng lẽ vào lúc chúng ta không nhìn thấy, bọn họ đã bị hai vị trưởng lão kia trừ khử rồi sao?”
Triệu thúc đáp: “Ta nghĩ mọi chuyện không đơn giản như vậy đâu.”
“Vậy Triệu thúc ngươi nói xem, vì sao Thái thượng trưởng lão Niết Bàn cảnh của hai tông đến giờ vẫn chưa lộ diện? Nếu họ ra mặt, cục diện hỗn chiến bên này sẽ nhanh chóng được xoa dịu thôi. Cứ kéo dài thế này, các cường giả Niết Bàn cảnh khác sẽ kéo đến mất.”
Triệu thúc cạn lời: “Thiếu gia hỏi ta, vậy ta biết đi hỏi ai đây.”
Hai người đang ngồi trong tửu lâu tốt nhất thành. Ngay khi Triệu thúc vừa dứt lời, một giọng nói bên cạnh bỗng vang lên: “Nên đến hỏi chúng ta mới phải, chúng ta biết vì sao họ lại không xuất hiện trên chiến trường.”
Giọng nói có chút quen tai này khiến Khương Tinh Hà lập tức lộ vẻ mừng rỡ. Đây chẳng phải là người mà hắn hằng mong đợi đó sao?
Khương Tinh Hà cùng Triệu thúc ngẩng đầu nhìn về phía chủ nhân của giọng nói, quả nhiên thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang sải bước đi tới bàn của họ.
Khương Tinh Hà giơ tay chào đón: “Hóa ra là hai vị đạo hữu, hai vị đến thật đúng lúc. Từ sau hôm từ biệt đó, Khương mỗ thậm chí nhớ nhung hai vị khôn nguôi.”
Phong Minh cười khẩy một tiếng. Nhớ bọn họ làm gì? Là muốn biết họ đã chạy đi đâu thì có.
Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc đi tới trước bàn rồi đặt chân tọa lạc. Khương Tinh Hà đang định tiếp tục trò chuyện với hai người thì chợt nhìn thấy trên vai Phong Minh có một con vẹt ngũ sắc đang đứng.
Đem vẹt làm sủng thú vốn đã kỳ lạ rồi, điều quỷ dị hơn chính là, ánh mắt con vẹt ngũ sắc này nhìn hắn sao mà quen thuộc thế không biết, cái vẻ khinh bỉ kia còn chẳng thèm che giấu tí nào.
Kim Tử không muốn vào trong không gian mà muốn ở lại bên ngoài xem náo nhiệt, thế là nàng động não một phát, tự biến mình thành một con vẹt ngũ sắc.
Linh cảm này đến từ Ngũ Hành hoả diễm. Kế sau màu vàng kim, nàng đã yêu thích loại màu sắc năm màu rực rỡ này rồi.
Hơn nữa còn một điểm nữa, vẹt mở miệng thốt ra tiếng người sẽ không khiến người ta cảm thấy quá kỳ quái, loài vẹt biết nói chuyện là quá đỗi bình thường.
Trong lòng Khương Tinh Hà nghĩ như vậy, ngoài miệng liền hỏi ra luôn: “Bạch đạo hữu, Phong đạo hữu, con vẹt ngũ sắc này có vẻ hơi quen mắt, Khương mỗ liệu đã từng gặp ở đâu chưa nhỉ?”
Triệu thúc cũng nghi ngờ nhìn về phía con vẹt này. Chẳng lẽ nguồn cơn hỗn loạn ban đầu của Ngũ Hành đảo có liên quan đến hai vị này sao?
Nói thật, Phong Minh cũng cảm thấy diện mạo của con vẹt ngũ sắc này khá là thuận mắt, hắn vuốt ve con vẹt rồi bảo: “Thế à? Vậy con mà Khương đạo hữu từng gặp trước kia chắc chắn không đẹp đẽ và thần tuấn bằng con này của ta đâu, trên đời này độc nhất vô nhị đấy.”
Bạch Kiều Mặc bật cười. Minh đệ có tâm trạng nói nhảm là tốt rồi.
Khương Tinh Hà nghe xong suýt chút nữa thì phun ngụm nước bộc phát. Càng miễn bàn đến việc khi Phong Minh khen ngợi như vậy, con vẹt ngũ sắc kia còn đặc biệt đắc ý ưỡn ngực ngẩng đầu, một bên cánh còn vẫy vẫy, ý chỉ nàng chính là một con thần điểu như thế.
Hải Long Vương cũng rất muốn đi ra khoe khoang một phen, thế nhưng không được, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn làm chiếc vòng tay hình rắn của mình.
Khương Tinh Hà lúc này chẳng cần Phong Minh phải thừa nhận nữa rồi, cái đức tính thối tha của con vẹt ngũ sắc này giống hệt con chim rách nát kia, không phải cùng một con mới là chuyện lạ.
Bây giờ hắn cũng đã thông suốt rồi, tại sao con chim rách kia lại thối hoắc kiêu ngạo đến thế, hóa ra là học theo chủ nhân của nó.
Dĩ nhiên lời này hắn cũng chỉ có thể để trong lòng âm thầm phỉ báng một chút, ngoài mặt vẫn mỉm cười nói: “Mấy ngày nay hai vị đạo hữu đã đi đâu vậy? Hải vực bên này náo nhiệt như thế, hai vị không thể tận mắt chứng kiến hiện trường, thực sự là một điều đáng tiếc.”
Phong Minh gật đầu: “Đúng vậy, không thể tận mắt nhìn thấy quả thực có chút nuối tiếc. Nhưng cũng may, bây giờ chẳng phải vẫn đang tiếp tục đánh nhau đó sao.”
Khương Tinh Hà nói: “Phải rồi, vừa nãy Phong đạo hữu có bảo các ngươi biết hai vị cường giả kia vì sao lại không thể xuất hiện trên chiến trường?”
Phong Minh nở nụ cười bí hiểm đáp: “Đúng thế, chúng ta chính là biết rõ. Bởi vì chúng ta biết họ đã chạy đi đâu, tạm thời không rảnh để xử lý chuyện bên ngoài đâu, vì việc bọn họ cần làm còn khẩn yếu hơn nhiều.”
Khương Tinh Hà nghe vậy thì kinh ngạc, cùng Triệu thúc đưa mắt nhìn nhau. Vị song nhi này nói rốt cuộc là thật hay giả đây?
Khương Tinh Hà thử dò xét hỏi: “Có thể tiết lộ là đã đi đâu không?”
Phong Minh nói: “Chẳng lẽ đến tận bây giờ vẫn chưa có ai đoán ra bí mật của Ngũ Hành đảo sao? Ví dụ như, vì sao Ngũ Hành đảo lại xuất hiện?”
Khương Tinh Hà liền lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, vỗ mạnh hai lòng bàn tay vào nhau nói: “Hóa ra, bọn họ đã đi xuống dưới đáy biển?”
Bạch Kiều Mặc hỏi: “Khương gia cũng có người tiến vào trong biển sao?”
Trong lòng Khương Tinh Hà thầm đoán, chẳng lẽ hai vị này từ đầu đến giờ không xuất hiện trên mặt biển là bởi vì họ đã đi xuống dưới biển? Họ đã biết rõ bí mật của Ngũ Hành đảo từ sớm rồi sao?
Nhưng làm sao mà biết được chứ?
Khương Tinh Hà cảm thấy hai người này ngày càng thần bí. Hắn gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, Khương gia có người tiến vào biển để thám thính rồi, hơn nữa có không ít thế lực đều phái người xuống dưới, chỉ có điều hiện tại vẫn chưa có tin tức gì truyền về.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sau khi tiến vào tòa thành này đã dò la được một số tin tức, phần nào cũng đoán ra được thân phận của Khương Tinh Hà.
Bạch Kiều Mặc hỏi: “Khương đạo hữu phải chăng là thiếu đông gia của Khương thị thương hành?”
Khương Tinh Hà nghe thấy lời này liền nhướn mày, Triệu thúc thì cảnh giác hẳn lên. Hai người này muốn làm cái gì đây?
Phong Minh ha ha cười lớn: “Khương đạo hữu đâu có giấu giếm tên thật với chúng ta. Danh tiếng của Khương thị thương hành khá lớn, cộng thêm cái phái đầu này của Khương đạo hữu, chỉ cần liên hệ một chút là có thể đoán ra được rồi mà. Hơn nữa, có đoán sai cũng chẳng sao cả.”
Khương Tinh Hà tức thì dở khóc dở cười. Cái gì mà đoán sai cũng chẳng sao cả? Còn có kẻ nào khác dám mạo nhận thân phận thiếu đông gia của Khương thị thương hành nữa à?
Hắn cười khổ hỏi: “Chuyến này hai vị là đặc biệt đến tìm Khương mỗ phải không, không biết hai vị có chuyện gì quan trọng cần bàn bạc?”
Phong Minh tò mò hỏi: “Ngươi nhìn nhận thế nào về tông môn Phi Lăng Tông này? Lần trước nghe ngươi nhắc đến đứa con trai độc nhất của Tào tông chủ kia, dường như chẳng có chút thiện cảm nào nhỉ.”
Khương Tinh Hà thấy vị song nhi này chớp mắt lại biến thành một đứa trẻ tò mò, liền cạn lời nói: “Ta còn có thể nhìn nhận thế nào được? Dù sao thì cũng không thích lắm. Thế nhưng làm ăn buôn bán mà, Khương thị thương hành và Phi Lăng Tông cũng có vài mối giao dịch qua lại, kiếm nguyên tinh của ai mà chẳng là kiếm?”
“Điều này có liên quan gì đến ý định đến đây của hai vị đạo hữu sao?”
Phong Minh gật đầu, đi thẳng vào vấn đề: “Có, dĩ nhiên là có rồi. Hiện tại có một việc sẽ đắc tội Phi Lăng Tông, không biết Khương thiếu đông gia có sẵn lòng làm hay không.”
Khương Tinh Hà nghe xong suýt chút nữa rớt cả cằm xuống đất, hắn nói: “Người làm ăn kinh doanh, đương nhiên đều dĩ hòa vi quý.”
Ý chỉ là, việc đắc tội với người ta, Khương thị thương hành không mấy sẵn lòng làm đâu.
“Vậy nếu như khiến danh tiếng của Phi Lăng Tông sụt giảm nghiêm trọng, thậm chí là thối danh khắp chốn thì sao? Phải rồi, phạm vi làm ăn hiện tại của Khương thị thương hành chỉ giới hạn trong nội bộ đại lục Phong Trạch thôi đúng không, có từng nghĩ đến việc đưa việc kinh doanh sang các đại lục khác, mở rộng thêm phạm vi làm ăn không?”
Khương Tinh Hà… chỉ có thể ôm cằm nghe hai vị này nói chuyện, cái khẩu khí này thật sự không phải lớn bình thường đâu.
Hai người này tưởng rằng muốn đưa việc kinh doanh ra khỏi phạm vi đại lục Phong Trạch là chuyện dễ dàng như thế sao?
Không đúng, Khương Tinh Hà không dám tin nói: “Chẳng lẽ hai vị đem cơ hội này đến tặng cho Khương gia sao?”
Phong Minh ha ha cười đáp: “Có thể nắm bắt được cơ hội này hay không thì phải xem bản thân Khương gia các ngươi rồi.”
Trong đầu Khương Tinh Hà lóe lên một tia linh quang, kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ hai vị không phải tu giả của đại lục Phong Trạch chúng ta?”
Bằng không tại sao trước đây chưa từng nghe danh những bậc tài tuấn trẻ tuổi như thế này? Nếu họ từ bên ngoài đến thì mọi chuyện lại trở nên dễ giải thích rồi.
Phong Minh thản nhiên gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, ta và Bạch đại ca từ bên ngoài đến, vừa vặn gặp lúc Ngũ Hành đảo hiện thế nên ghé vào góp vui chút thôi.”
Bạch Kiều Mặc phối hợp ăn ý tiếp lời: “Không may là chúng ta lại phát hiện ra một chút bí mật của Phi Lăng Tông. Phi Lăng Tông từ lâu đã có mối liên hệ với bên ngoài, có điều những việc họ làm khá là…”
Bạch Kiều Mặc còn đang suy nghĩ xem nên dùng từ ngữ nào để hình dung hành vi của Phi Lăng Tông, Phong Minh đã tiếp lời ngay: “Bỉ ổi vô liêm sỉ, táng tận thiên lương, táng tận lương tâm, không bằng cầm thú.”
Phong Minh một hơi dùng hẳn bốn từ để hình dung, thế mà vẫn chưa thấy thỏa mãn lắm, cảm thấy những từ này vẫn chưa thể lột tả hết thảy hành vi tàn ác của Phi Lăng Tông.
Khương Tinh Hà và Triệu thúc thì nghe đến mức ngây người chấn động. Hai người họ biết hình tượng của Phi Lăng Tông không được quang minh chính đại như những gì thể hiện ra bên ngoài, nhưng đâu đến mức tồi tệ đến nhường này chứ.
Đến cả những tu giả luôn sinh sống tại đại lục Phong Trạch như họ còn không biết, hai kẻ ngoại lai mới chân ướt chân ráo đến đây làm sao mà tường tận được?
Khương Tinh Hà nuốt một ngụm nước bọt cái ực: “Rốt cuộc hai vị đã phát hiện ra điều gì? Phi Lăng Tông rốt cuộc đã làm những chuyện gì?”
Tròng mắt hắn đảo một vòng rồi nói: “Thực ra chuyện Phi Lăng Tông và U Minh Tông đem tu giả của các thế lực trực thuộc cùng đệ tử tầng lớp dưới của tông môn ra tham chiến, hành vi này vốn đã đủ khiến người ta phê phán rồi, nhưng dường như mức độ tồi tệ của sự việc mà hai vị phát hiện ra còn ở trên cả mức này sao?”
Phong Minh suýt nữa thì quên bẵng mất chuyện này, gật đầu nói: “Đúng, ngươi nói cũng phải. Phi Lăng Tông và U Minh Tông có thể nói là cá mè một lứa, ngặt nỗi bản thân lại luôn treo cao lá cờ thủ lĩnh chính đạo. Chúng ta đều có thể nhìn thấu được chân tướng thực sự của trận chiến giữa hai tông này, nhưng đại chúng tu giả bên ngoài lại không hề hay biết. Mà việc của Phi Lăng Tông bị chúng ta phát hiện ra, ta nghĩ đối với đại chúng tu giả mà nói là không thể nào chấp nhận được, có thể trực tiếp xé toạc bộ mặt đạo đức giả của Phi Lăng Tông xuống.”
Bạch Kiều Mặc lấy ra một viên lưu ảnh thạch rồi nói: “Khương đạo hữu chi bằng hãy xem trước những hình ảnh trong viên lưu ảnh thạch này xem sao.”
Viên lưu ảnh thạch này không phải viên được quay ban đầu. Bạch Kiều Mặc đã cắt bỏ đoạn phim về rừng sương độc ở phần đầu, chỉ giữ lại tình hình ở khu vực mạch khoáng, cốt để tránh việc người ta phát hiện ra vị trí của mạch khoáng này trước.
Còn về phần Khương thị thương hành liệu có dùng thứ này để nịnh bợ Phi Lăng Tông mà bán đứng hắn và Phong Minh hay không, hắn và Minh đệ cảm thấy hoàn toàn không cần thiết phải lo lắng.
Bởi vì họ nghe ngóng được rằng Khương thị thương hành không phải là một thương hành vừa và nhỏ tầm thường. Bằng không, hắn và Minh đệ sao lại xúi giục Khương thị thương hành mở rộng việc làm ăn sang các đại lục khác làm gì?
Chính là vì Khương thị thương hành cũng có một vị lão tổ Niết Bàn cảnh tọa trấn đấy, thân phận thiếu đông gia này của hắn thực sự là rất cao rồi.
Trong lòng Khương Tinh Hà bị cào gãi đến ngứa ngáy hết cả lên, Phi Lăng Tông rốt cuộc đã làm cái trò mèo gì mà bị Phong Minh thống mạ đến mức đó.
Sau đó, hắn liền nhìn thấy những hình ảnh trong lưu ảnh thạch, từng khung cảnh hiện ra khiến hắn trợn mắt há mồm, đồng thời hắn cũng nhận ra đó là mạch khoáng gì: “Mạch khoáng Huyết Dương Minh Thiết? Bọn họ giam cầm khoáng nô để đào mỏ thay cho họ sao? Hai người các ngươi thế mà lại xông vào được nơi này?”
Nơi như thế này nghĩ thôi cũng biết chắc chắn là địa phương tuyệt mật của Phi Lăng Tông, hơn nữa lực lượng bảo vệ vô cùng hùng hậu. Hai vị này rốt cuộc có bản lĩnh thông thiên gì mà lại biết được chứ?
Khương thị thương hành làm ăn khắp đại lục Phong Trạch, tin tức đủ nhạy bén rồi, thế nhưng họ cũng không hề biết trong tay Phi Lăng Tông lại nắm giữ một tòa mỏ giàu Huyết Dương Minh Thiết có quy mô rõ ràng là không hề nhỏ như thế này.
Đã nhận ra nơi đó là mạch khoáng gì, Khương Tinh Hà tự nhiên cũng biết được những khoáng nô có thần sắc tê dại, tu vi bị cấm cố kia cuối cùng sẽ chuốc lấy kết cục ra sao.
Khi Khương Tinh Hà nhìn thấy cái hố chôn chất đầy xác chết kia, sắc mặt cũng sa sầm xuống. Phi Lăng Tông quả thực là đang dùng xương máu của tu giả để đoạt lấy Huyết Dương Minh Thiết cho bọn họ.
Sau khi xem hết tất cả các hình ảnh, sắc mặt Khương Tinh Hà càng thêm khó coi. Hắn thật sự không ngờ đằng sau Phi Lăng Tông lại… như vậy. Chỉ có thể nói những từ ngữ Phong Minh dùng để chửi bới Phi Lăng Tông chẳng có từ nào là quá đáng cả.
Khương Tinh Hà đưa viên lưu ảnh thạch cho Triệu thúc để ông xem, rồi quay đầu hỏi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc: “Phi Lăng Tông lén lút bắt giữ tu giả làm nô lệ sao?”
Bạch Kiều Mặc lắc đầu bảo: “Phi Lăng Tông còn biết đường không dám động vào tu giả bản địa. Bọn họ mua một lượng lớn nô lệ từ tay hải tặc không gian rồi đưa vào trong mạch khoáng. Có chết thêm bao nhiêu người đi chăng nữa thì cũng chẳng có ai đứng ra đòi lại công đạo cho những tu giả đó cả, bởi vì ở nơi này chẳng một ai quen biết họ, cũng không một ai biết đến sự tồn tại của bọn họ.”
Lần này đến cả Triệu thúc cũng phải kinh hãi, thực sự khó có thể tưởng tượng nổi Phi Lăng Tông lại cấu kết với hải tặc không gian.
Nếu nói U Minh Tông làm ra hành vi như vậy thì chẳng ai lấy làm lạ, nhưng đây lại là Phi Lăng Tông cơ mà.
Tuy rằng Phi Lăng Tông trong tối sẽ làm vài chuyện vô sỉ, nhưng ít nhất ở ngoài sáng, bọn họ phải duy trì hình tượng chính đạo.
Chuyện này mà bị phơi bày ra ánh sáng, danh tiếng của Phi Lăng Tông thực sự sẽ tuột dốc không phanh.
Bạch Kiều Mặc nói: “Chúng ta chính là vì phản sát một toán hải tặc không gian, nương theo dấu chân của chúng mới đến đại lục Phong Trạch này.”
Hóa ra là vậy, đây là tiếng lòng đồng thanh của cả Khương Tinh Hà lẫn Triệu thúc.
Phong Minh bỗng nhiên lên tiếng: “Khương gia các ngươi có từng nghĩ đến việc liên thủ với vài cường giả Niết Bàn cảnh để xử đẹp mấy lão già của hai tông kia không?”
Khương Tinh Hà và Triệu thúc bị câu nói mang tính thần lai chi bút của Phong Minh làm cho kinh ngạc đến mức ngốc trệ tại chỗ, Bạch Kiều Mặc cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Đây không phải lần đầu tiên Minh đệ nảy ra ý nghĩ như vậy. Lúc trước khi ở dưới đáy biển, nhìn ánh mắt của Minh đệ là biết đệ ấy rất nuối tiếc vì không có cơ hội như thế rồi.
Phong Minh buông lời mê hoặc: “Muốn làm thì phải nhanh lên, muộn chút nữa là không kịp đâu. Biết đâu chừng bọn họ sắp từ dưới đáy biển sâu đi ra rồi đấy. Hiện tại họ đang ở trong một không gian địa hạ tại nơi sâu nhất dưới đáy biển, chỉ cần mang theo đủ lượng vật phẩm bộc phá rồi cho nổ tung nơi đó, hai lão già kia chắc chắn sẽ phải chịu trọng thương. Đây chẳng phải là cơ hội tốt nhất sao.”
Lúc này con vẹt ngũ sắc còn phối hợp kêu lên hai tiếng “oác oác”, cái biểu cảm nhỏ nhắn vui vẻ hết biết, dường như rất muốn cùng chủ nhân vác theo gói thuốc nổ đi nổ một trận tơi bời hoa lá.
Đây đúng là một người một sủng chỉ sợ thiên hạ không loạn, tuyệt đối là người một nhà rồi.
—