Chương 619: Hai Kiện Chí Bảo
Chí bảo xuất thế trên Thổ Hành Đảo là Thổ Phách Châu. Nghe đồn tu giả tu luyện công pháp thuộc tính Thổ nếu có được thiên tài địa bảo này, thì chẳng cần đến bất kỳ bảo vật bổ trợ hay đan dược nào khác, cấp bậc Dung Hợp cảnh đỉnh phong cũng có thể đập tan gông cùm, đột phá tiến vào Niết Bàn cảnh chỉ trong một lần duy nhất.
Cũng chính vì lý do này, ngay khi Thổ Phách Châu vừa hiện thế đã lập tức cuốn theo vô số tu giả Dung Hợp cảnh đỉnh phong lao vào tranh giành, chém giết đến mức long trời lở đất.
Còn chí bảo xuất thế trên Kim Hành Đảo lại là Canh Kim Tinh. Nếu là một kiếm tu, chỉ cần dung luyện Canh Kim Tinh vào linh kiếm bản mệnh của mình thì có thể khiến cho lưỡi kiếm sắc bén vô song, kiên cố không gì phá nổi, thậm chí còn sở hữu uy năng xé toạc bầu trời, xoay chuyển mặt đất, giúp chiến lực của kiếm tu tăng tiến vượt bậc.
Nghe kể về hai món chí bảo như vậy, Phong Minh khẽ chống cằm nói: “Ta nghe xong lại càng muốn có được chúng thì phải làm sao bây giờ? Thổ Phách Châu cho Tiểu Tinh dùng là vừa vặn nhất, còn Canh Kim Tinh lại hợp với cha ta vô cùng. Haiz, thôi bỏ đi, không thể gượng ép quá mức được, sau này chúng ta nhất định sẽ tìm được những bảo vật tương tự cho Tiểu Tinh và cha dùng thôi.”
Phong Kim Lâm hiện đang bế quan trong Thời Quang Sảnh, Phong Minh thỉnh thoảng lại dùng hồn lực để kiểm tra tình trạng của cha mình, mọi thứ đều tiến triển rất tốt.
Bạch Kiều Mặc mỉm cười: “Cứ chờ xem hai món chí bảo này cuối cùng sẽ lọt vào tay ai, biết đâu đến lúc đó chúng ta lại có cách mưu cầu được một trong hai kiện.”
“Ồ? Bạch đại ca huynh mau nói thử xem.”
Bạch Kiều Mặc cười đáp: “Cứ xem tu giả đoạt được Thổ Phách Châu định dùng vật ấy vào việc gì. Nếu đối phương muốn dùng nó để đột phá đại cảnh giới, thì Niết Bàn Đan hoàn toàn có thể mang lại hiệu quả tương tự.”
Phong Minh lập tức thông suốt, suýt chút nữa đã vỗ tay reo hò. Phải rồi! Đến lúc đó bọn họ hoàn toàn có thể thử xem có dùng Niết Bàn Đan để giao dịch lấy Thổ Phách Châu trong tay người đó được hay không.
“Đúng, đúng, cứ làm như vậy đi, nhưng vẫn phải để mắt tới tin tức bên ngoài. Huynh nói xem, nếu ta cũng dùng Niết Bàn Đan để đổi lấy Canh Kim Tinh, liệu vị tu giả kia có động lòng không?”
Bạch Kiều Mặc bật cười vui vẻ: “Chuyện này thì không biết được, nhưng thử một lần cũng chẳng sao.”
Cả hai đều nhận ra một điều, có lẽ do Phong Trạch đại lục này khá khép kín với thế giới bên ngoài, nên nhìn chung trình độ luyện dược thuật ở đây có phần thua kém so với Thương Huyền đại lục.
Hơn nữa, Thương Huyền đại lục còn có các kênh giao thương ngoại giới, trong khi ở Phong Trạch đại lục, những thế lực có thể liên lạc được với bên ngoài lại ít đến tội nghiệp.
Chính vì thế, ở nơi này, Niết Bàn Đan lại càng trở nên khan hiếm và đắt giá hơn hẳn so với Thương Huyền đại lục. Biết đâu Phong Minh thật sự có thể toại nguyện, thu hết toàn bộ ngũ hành chí bảo vào trong túi.
Lúc này, những lời bàn tán của thực khách trong tửu lâu nơi bọn họ đang ngồi cũng bắt đầu chuyển từ Thổ Phách Châu và Canh Kim Tinh sang chí bảo của ba thuộc tính còn lại.
“Thổ Phách Châu và Canh Kim Tinh đều đã hiện thế, ba hòn đảo còn lại là Mộc Hành Đảo, Hỏa Hành Đảo và Thủy Hành Đảo chắc chắn cũng sản sinh ra chí bảo có phẩm cấp tương đương. Thế nhưng cho đến tận bây giờ, sao vẫn chưa thấy có chút tin tức nào truyền ra nhỉ?”
Nghe thấy lời này, Phong Minh lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm túc đoan trang.
Hắn là người đứng đắn, cái gì mà chí bảo chứ, chẳng liên quan nửa xu tới bọn họ cả.
Một tu giả khác liền lên tiếng phản bác: “Tin tức của ngươi quá lạc hậu rồi đấy! Ngươi không biết vì sao bây giờ bên ngoài lại treo thưởng rầm rộ để truy tìm một con rắn biển và một con chim biển hay sao? Người ta đang nghi ngờ ngũ hành chí bảo trên ba hòn đảo kia đã sớm bị hai con vật này nhanh tay nẫng mất rồi, bởi vì chúng thuộc nhóm đầu tiên đặt chân lên đảo.”
Phong Minh bĩu môi, treo thưởng một con rắn biển với một con chim biển thì có tích sự gì chứ?
Chẳng thấy con vẹt ngũ sắc kia vừa nghe tới lời này đã đắc ý lượn một vòng trên đỉnh đầu hắn, lại còn oác oác kêu lên hai tiếng đầy khiêu khích đó sao.
Sở dĩ Kim Tử phải hóa trang thành một con vẹt ngũ sắc để lộ diện chính là vì hiện tại khắp nơi bên ngoài đều đang dán bảng truy nã nàng và Hải Long Vương.
Trong số năm hòn đảo ngũ hành, chỉ còn lại hai đảo Thổ – Kim là có chí bảo xuất hiện công khai, chí bảo trên ba hòn đảo kia lại biến mất không chút tăm hơi, mười phần thì hết chín phần là có liên quan tới hai đứa nhỏ này.
Cho dù thật sự không có quan hệ đi chăng nữa, thì các thế lực như Phi Lăng Tông và U Minh Tông cũng sẽ treo thưởng chúng ngay từ đầu, bởi vì tụi nó chính là nguồn cơn của mọi sự hỗn loạn.
Các tầng lớp cao tầng của Phi Lăng Tông và U Minh Tông từ sớm đã hận không thể tóm được hai con vật này để lột da rút gân, thế nhưng kể từ ngày hôm đó, hai đứa nhỏ này chưa từng lộ mặt thêm lần nào.
Cũng bởi vì sự xuất hiện của hai kiện ngũ hành chí bảo kia mà rất nhiều thế lực đã nhảy vào cuộc chiến, ráo riết truy lùng hai con sủng thú cùng vị chủ nhân khả nghi đứng sau lưng chúng.
Bởi lẽ con rắn biển kia từng gào lên câu “Chủ nhân cứu mạng”, mà lời của con chim biển cũng chứng minh hai đứa là đồng bọn và đã có chủ tử.
Quả nhiên vẫn có những tu giả không rõ nội tình, có lẽ là do đến muộn nên tin tức không được linh thông lắm: “Chẳng lẽ thật sự là do con rắn biển và chim biển kia cuỗm đi sao? Vậy ba kiện ngũ hành chí bảo đó rốt cuộc là những vật gì?”
“Có người đã đặc biệt tiến vào Mộc Hành Đảo để xem xét, bọn họ nghi ngờ chí bảo do Mộc Hành Đảo sản sinh ra chính là Mộc Linh Tinh.”
Rất nhiều tu giả nghe xong liền hít một hơi khí lạnh, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì khẽ nhướng mày, cũng không lấy làm lạ tại sao chuyện này lại bị phát hiện, trên Mộc Hành Đảo chắc chắn còn lưu lại khí tức của Mộc Linh Tinh.
“Còn chí bảo thuộc tính Hỏa sinh ra trên Hỏa Hành Đảo, rất có thể là một đóa Thanh Hỏa Liên.”
Tiếng hít khí lạnh trong tửu lâu lại càng vang lên dữ dội hơn, từng món từng món một, món nào cũng rung động lòng người như thế.
Có người không nhịn được mà vội vã hỏi: “Vậy món bảo vật cuối cùng trên Thủy Hành Đảo là gì?”
Vị tu giả đang giới thiệu về ngũ hành chí bảo lắc đầu ngao ngán: “Trong số năm kiện chí bảo, món duy nhất khiến ngoại giới hoàn toàn không đoán ra được lai lịch chính là kiện chí bảo thuộc tính Thủy này đây. Hai kiện trước thì ở trung tâm hòn đảo đều lưu lại khí tức, nhưng riêng nơi nuôi dưỡng chí bảo thuộc tính Thủy lại là một hồ nước có diện tích không hề nhỏ. Chẳng ai phân biệt nổi trong hồ nước đó từng có món bảo bối gì, chuyện này e rằng chỉ có vị tu giả đạt được chí bảo mới rõ ràng mà thôi.”
“Chính là vị chủ nhân đứng sau con rắn biển và chim biển kia sao? Rốt cuộc kẻ đứng sau hai con sủng thú này có lai lịch lớn thế nào chứ? Chẳng lẽ cả ba kiện chí bảo đều đã rơi vào tay hắn rồi?”
“Rất có khả năng! Những tu giả tiến vào Mộc Hành Đảo đầu tiên có nói, lúc họ đi vào thì có một đàn Tử Tinh Phong khổng lồ cùng tiến vào, dẫn đầu là một con Ong Chúa. Chỉ là đến cuối cùng chẳng ai tìm thấy tung tích của đàn ong đó nữa, hiện tại nghe nói cũng có không ít thế lực đang âm thầm lùng sục Tử Tinh Phong.”
“Trời đất ơi, nếu đàn Tử Tinh Phong này cũng là do vị tu giả kia nuôi dưỡng, thì người này một hơi đã ôm trọn ba kiện chí bảo vào lòng rồi, hắn không sợ bản thân bị nghẹn chết sao?”
“Ha ha, ai lại chê bảo vật nhiều mà sợ nghẹn chứ? Đổi lại là ta, ta còn muốn gom sạch cả năm kiện ngũ hành chí bảo ấy chứ, có ai mà chê nhiều bao giờ?”
Lời nói trước đó rõ ràng là do đố kị, giọng điệu vô cùng chua chát, nhưng khi câu nói sau vừa cất lên, mọi người đều đồng thanh cười lớn đầy hiểu ý.
Dù vậy, khi nghĩ đến vị tu giả nghi vấn đã ôm trọn ba kiện chí bảo kia, trong lòng ai nấy đều tràn ngập sự ngưỡng mộ lẫn ghen tị đỏ mắt.
“Đáng tiếc thay, vị tu giả này cũng cực kỳ thông minh, từ sau khi đạt được chí bảo liền chưa từng lộ diện cùng sủng thú của mình thêm lần nào. Nếu là ta thì ta cũng làm vậy thôi, bằng không sẽ bị thiên hạ hợp lực vây giết mất.”
“Theo ta thấy, vị tu giả này đoán chừng đã sớm liệu trước năm hòn đảo kia chính là Ngũ Hành Đảo rồi, cho nên mới phái sủng thú của mình ra tay trước một bước, mục tiêu vô cùng rõ ràng, cướp được đồ tốt liền lập tức bỏ trốn.”
Phong Minh truyền âm cho Bạch Kiều Mặc: “Xem ra đám tu giả này cũng thông minh gớm nhỉ, ngoại trừ Nhất Nguyên Trọng Thủy ra thì hai kiện kia đều đoán trúng phóc. Cơ mà muốn đoán ra Nhất Nguyên Trọng Thủy thì khó lắm, thứ này vốn vô sắc vô vị, cực kỳ khó mà phân biệt.”
Ngay khi Phong Minh còn đang đắc ý vểnh đuôi, thì Khương Tinh Hà cùng Triệu thúc đã xuất hiện, hai người cố ý tìm tới nơi này để gặp Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Vừa bước chân vào tửu lâu, Khương Tinh Hà và Triệu thúc liền nghe thấy những tu giả khác đang dùng giọng điệu tràn ngập ngưỡng mộ lẫn ghen tị để bàn tán về kẻ đã mang đi ba kiện chí bảo, cả hai chỉ cảm thấy lồng ngực mình cũng nhói lên một cái.
Bởi vì ba kiện chí bảo đó, rất có thể đều đang nằm trên người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Đến khi nhìn thấy khuôn mặt hớn hở, vẻ mặt nghe người ta bàn tán một cách đầy khoái chí của Phong Minh, hai người lại càng thấy cái biểu cảm kia chướng mắt vô cùng.
Cái tên này thật sự không phải là người mà, nhìn chỉ muốn đấm cho một trận.
Phong Minh đang âm thầm vui sướng thì trông thấy Khương Tinh Hà và Triệu thúc đi tới, vội vã vẫy tay chào hỏi bọn họ.
Khương Tinh Hà rốt cuộc vẫn không nhịn được mà buông một câu chua loét: “Phong đạo hữu nghe có vẻ vui mừng nhỉ.”
Phong Minh liên tục gật đầu: “Vui chứ, nghe bọn họ bàn tán thú vị biết bao.”
Khương Tinh Hà nói: “Bây giờ chắc chắn có rất nhiều người muốn giết người đoạt bảo.”
Phong Minh đáp: “Ta thì không như vậy, ta chỉ muốn giao dịch bảo vật với người ta thôi, mua bán công bằng mà, thuận mua vừa bán, tốt đẹp biết mấy, việc gì cứ phải chém chém giết giết chứ.”
Khương Tinh Hà và Triệu thúc âm thầm nuốt ngược một ngụm máu nghẹn, cái tên song nhi này quả nhiên không phải là người bình thường.
Bạch Kiều Mặc lịch sự mở lời: “Hai vị xin mời ngồi.”
Khương Tinh Hà cùng Triệu thúc ngồi xuống bên bàn, nhưng cũng không vì thế mà cảm thấy Bạch Kiều Mặc giống con người hơn Phong Minh là bao.
—
Khương Tinh Hà bình ổn lại tâm trạng của mình, lên tiếng hỏi: “Chí bảo bực này, liệu có ai tình nguyện mang ra giao dịch sao?”
Mắt Phong Minh lập tức sáng lên: “Nói như vậy nghĩa là Khương đạo hữu có cách liên lạc để giao dịch với tu giả đoạt bảo cuối cùng? Ngươi xem thử xem, thứ này có được không?”
Phong Minh lấy ra một chiếc lọ đan dược rồi đưa qua, Bạch Kiều Mặc ở bên cạnh chỉ mỉm cười dõi theo.
Khương Tinh Hà do dự một chút, cuối cùng vẫn đón lấy chiếc lọ, dưới ánh nhìn đầy mong đợi của Phong Minh, gã mở nắp lọ ra kiểm tra.
Thế nhưng ngay khắc tiếp theo, gã liền lập tức đậy chặt nắp lọ lại, trái tim đập thình thịch liên hồi, đồng tử của Triệu thúc cũng co rụt lại vì kinh hãi.
Giọng nói của Khương Tinh Hà đều đã biến đổi: “Đây… không phải thật sự là loại đan dược mà ta đang nghĩ tới đấy chứ?”
Phong Minh cười híp mắt nói: “Có gì mà không dám nói, chẳng phải chỉ là Niết Bàn Đan thôi sao, tiểu gia ta có đầy. Hay là thêm một viên nữa nhé? Cả hai kiện chí bảo kia ta đều vô cùng hứng thú.”
Khương Tinh Hà suýt chút nữa đã từ trên ghế trượt thẳng xuống đất, không biết bản thân nên kinh hoàng vì Phong Minh có thể tùy tiện lấy ra hai viên Niết Bàn Đan, hay là chấn động trước cái sự tham lam vô độ của hắn, muốn gom sạch cả năm kiện ngũ hành chí bảo vào tay.
Toàn bộ Phong Trạch đại lục này, có lẽ chẳng có một tu giả nào dám có dã tâm ngút trời như Phong Minh.
Những kẻ khác chỉ dám nghĩ ngợi trong đầu, nhưng vị song nhi này lại dám biến nó thành hành động thực tế.
Điều quan trọng nhất là, gã cảm thấy mục đích của Phong Minh thật sự có khả năng thành công.
Khương Tinh Hà cũng ghen tị đến mức muốn giết người đoạt bảo luôn cho rồi. Không được, Khương Tinh Hà cố gắng bình tâm lại lần nữa, một kẻ có thể tùy tay móc ra hai viên Niết Bàn Đan thì có dễ dàng bị người ta giết người đoạt bảo như vậy không?
Khương Tinh Hà siết chặt chiếc lọ ngọc: “Hai vị không sợ Khương gia ta sẽ nuốt chửng hai viên đan dược này sao?”
Phong Minh vẫn giữ nụ cười híp mắt ấy: “Đồ của bọn ta đương nhiên không dễ nuốt như vậy đâu. Hơn nữa, chỉ bằng hai viên Niết Bàn Đan mà nhìn thấu được bộ mặt thật của Khương Tinh Hà ngươi và Khương gia thì cũng đáng giá, chẳng qua chỉ là hai viên đan dược mà thôi.”
Nghe xem cái giọng điệu này kìa, nói cứ như thể đan dược trong tay hắn là thứ hàng rẻ tiền có thể tùy tiện nhặt được ở bên ngoài không bằng.
Cho nên, cái tên khốn kiếp này rốt cuộc trên người có bao nhiêu viên Niết Bàn Đan chứ? Lại muốn giết người đoạt bảo rồi thì phải làm sao đây?
Khương Tinh Hà nói: “Chuyện này hệ trọng đại sự, ta phải quay về liên lạc bàn bạc lại với cha ta một chút. Còn về chuyện ngọc giản và việc giải cứu, an trí những người kia, Khương Thị Thương Hành chúng ta có thể đứng ra sắp xếp.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười gật đầu: “Vậy thì hợp tác vui vẻ. Khương gia cứ định ngày đi, bọn ta sẽ bắt tay vào việc sắp xếp để đưa người ra ngoài, đề phòng Phi Lăng Tông ra tay giết người diệt khẩu.”
“Được, hay là chúng ta để lại phương thức liên lạc đi.”
“Không thành vấn đề.”
—