← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 114: Hoàng Cực học viện

22 min read 01.09.2026

【114: Vô Nhai bị trục xuất khỏi gia tộc】Canh hai

Nhưng mới qua một phút, tiếng gõ cửa “đùng đùng đùng” lại vang lên.

Sở Mục Thần cách không thi triển phong hệ pháp thuật mở cửa bao sương ra, chúng nhân liền thấy một người đang đứng ở cửa.

“Biểu ca!” Ân Thiên Duệ trợn to mắt, lên tiếng gọi. Hắn chẳng phải đã bảo Mạc Vô Nhai tạm thời đừng qua đây rồi sao?

Mạc Vô Nhai cũng ngẩn ra, hắn không ngờ ở đây lại có nhiều người như vậy, quan trọng nhất là đại cữu tử của mình cũng có mặt. Hắn gượng cười nói: “Biểu đệ, Ân sư huynh, Sở sư huynh, Tiêu sư đệ, tiểu sư đệ.”

“Mạc sư huynh (Mạc sư đệ)!”

Ân Thiên Thịnh đầy mặt không vui, lạnh lùng “hừ” một tiếng.

Tiêu Lăng Hàn thấy bầu không khí trầm trọng, bèn lên tiếng nói với Mạc Vô Nhai: “Đã đến rồi thì ngồi xuống cùng ăn cơm đi.” Nói xong, hắn lại nhìn ra tiểu nhị đang đợi ở cửa, “Tiểu nhị ca, phiền ngươi lên thêm cho chúng ta hai món chiêu bài nữa.”

“Dạ được, mấy vị khách quan xin đợi một lát!” Tiểu nhị nói xong liền nhanh nhẹn rời đi. Gã cũng nhìn ra bầu không khí tại trường có chút không đúng, gã chỉ là một kẻ chạy bàn, vẫn nên chuồn sớm là thượng sách.

“Mạc sư huynh, khá lắm nha! Thời gian nửa năm mà tu vi của ngươi đã là Trúc Cơ trung kỳ rồi.”

“Tiểu sư đệ đừng giễu cợt ta nữa, chút tu vi này của ta thực sự không bõ bèn gì. Các sư huynh sư tỷ bên Võ viện đều rất lợi hại, tính ra danh ngạch bí cảnh lần này ta không lấy nổi rồi.” Mạc Vô Nhai khô khốc nói, trong lòng tràn ngập đắng chát. Vừa xuất quan hắn đã nghe nói về chuyện Tử Linh bí cảnh sắp mở ra, tuy hắn cũng muốn tiến vào bí cảnh, nhưng thực lực bản thân có hạn.

“Học viện không giành được thì không phải vẫn còn gia tộc sao? Vân Hoàng thành thập đại gia tộc, mỗi gia tộc đều có mười danh ngạch, đến lúc đó bảo lão đa ngươi cho một cái là được chứ gì.” Sở Mục Thần lơ là nói. Thế gia có nhiều danh ngạch như vậy, theo thân phận đích xuất tam thiếu gia của Mạc Vô Nhai thì kiểu gì chẳng đạt được một khối ngọc bài tiến vào bí cảnh.

Mạc Vô Nhai lộ ra một nụ cười khổ, hắn hiện tại đã không còn là tam thiếu gia của Mạc gia nữa rồi, phụ thân tự nhiên cũng sẽ không lưu danh ngạch cho hắn nữa.

“Ngươi không phải là bị trục xuất khỏi gia tộc rồi đấy chứ?” Thượng Quan Huyền Ý liếc nhìn Mạc Vô Nhai một cái, linh quang lóe lên liền thốt ra một câu như vậy.

Mạc Vô Nhai kinh ngạc nhìn Thượng Quan Huyền Ý. Bản thân hắn cũng là sáng nay sau khi xuất quan, vì ý kiến không hợp với phụ thân nên mới đại bạt tai một trận, sau đó bị trục xuất khỏi gia tộc.

Thượng Quan Huyền Ý cư nhiên nói một lời trúng phóc!

Thấy biểu cảm của Mạc Vô Nhai, mấy người bọn họ đều ma xui quỷ khiến mà nhìn về phía Thượng Quan Huyền Ý.

“Mọi người đều nhìn ta làm gì? Ta chỉ tùy tiện nói bừa một câu thôi, không lẽ thật sự bị ta nói trúng rồi?” Thượng Quan Huyền Ý cũng kinh nghi bất định, vội vàng bịt miệng mình lại. Chẳng lẽ mình chính là cái miệng quạ đen trong truyền thuyết?

Mấy người lại đồng loạt nhìn sang Mạc Vô Nhai, Mạc Vô Nhai nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Thật sự bị tiểu sư đệ ngươi nói trúng rồi.”

Ân Thiên Duệ lo lắng nhìn Mạc Vô Nhai, chuyện này không phải là có liên quan đến mình đấy chứ? Không hiểu sao cứ khiến hắn có chút bất an.

“Không sao, ngươi xem chúng ta chẳng phải cũng là một thân một mình sao?” Thượng Quan Huyền Ý lên tiếng an ủi Mạc Vô Nhai, thuận tay chỉ chỉ chính mình và Tiêu Lăng Hàn, nhưng ý cười nơi khóe miệng thế nào cũng không giấu được, rõ ràng là đang cười trên nỗi đau của người khác.

“Không có gì, gia tộc không cho ngươi ngọc bài thì chẳng phải vẫn còn đấu giá hội sao?” Sở Mục Thần vỗ vỗ bả vai Mạc Vô Nhai, nghĩ đến việc ngoại trừ Hoàng Cực học viện sở hữu ba trăm năm mươi danh ngạch, thập đại gia tộc mỗi nhà có mười danh ngạch là một trăm cái, cộng lại chính là bốn trăm năm mươi danh ngạch. Vẫn còn năm mươi danh ngạch là được đặt ở đấu giá hội của Thiên Tinh các để đấu giá.

“Năm mươi danh ngạch nhìn thì nhiều, nhưng phân ra mười tòa đại thành để đấu giá, mỗi tòa thành cũng chỉ có mười danh ngạch, tính ra thì chẳng đáng là bao.” Mạc Vô Nhai nghĩ đến cái túi rỗng tuếch hiện tại của mình, một trận cảm giác vô lực dâng lên trong lòng. (chỗ này nguyên văn như vậy nha, một là 100 danh ngạch hoặc mỗi thành chỉ có 5 mới đúng)

“Xem ra vẫn là tham gia khảo hạch lấy danh ngạch thì tương đối lời hơn. Cho nên, Mạc sư huynh ngươi cố lên, ta coi trọng ngươi!”

Mạc Vô Nhai thầm nghĩ, Tiêu sư đệ nói thật nhẹ nhàng, tưởng ai cũng giống như hắn, chiến lực vượt xa cùng cấp sao. Bản thân hắn cũng chỉ tốt hơn người bình thường một chút, đây còn là nhờ chiếm cái danh phận thế gia, tài nguyên tu luyện nhiều hơn người khác, công pháp cấp bậc cao hơn người khác một chút.

“Mạc sư huynh ngươi cũng đừng nản chí, dù sao học viện có đến mấy vạn người, kẻ có thể đi được cũng chỉ có mấy trăm người may mắn mà thôi!” Thượng Quan Huyền Ý vừa ăn một miếng thịt vừa hàm hồ không rõ nói.

Mạc Vô Nhai: “…” Thế này cũng tính là an ủi người ta?

“Đúng rồi, tiểu sư đệ sao ngươi lại đeo mặt nạ vậy?” Nhìn Thượng Quan Huyền Ý đeo một chiếc mặt nạ che khuất dung mạo, đây là không muốn để người khác thấy được tướng mạo của mình sao?

“Haizz! Chủ yếu là do ta trưởng thành đến mức phong độ nhẹ nhàng, anh tuấn tiêu sái, phong hoa tuyệt đại, luôn khiến cho mấy vị sư tỷ sư muội vì ta mà dừng chân nán lại, làm ta phiền não khôn nguôi. Cho nên ta đành phải đeo một chiếc mặt nạ, che đi dung nhan tuyệt thế của mình.” Thượng Quan Huyền Ý sờ sờ mặt nạ, thở dài nói. Vết sẹo trúng độc trên mặt mình, nếu để mọi người nhìn thấy thì e là sẽ dọa chết một mớ lớn. Thực ra mình đeo mặt nạ thật sự là vì tốt cho mọi người thôi!

“Hừ, chuyện của người khác ngươi bớt tò mò lại, vấn đề của chính mình còn chưa giải quyết xong đâu!” Ân Thiên Thịnh nhìn Mạc Vô Nhai một cách khó chịu rồi nói, trong lòng quả thực đang nghĩ lát nữa ăn cơm xong, nhất định phải lôi người này sang bên lôi đài kia một chuyến.

Mạc Vô Nhai im lặng, đại cữu tử quá mức bưu hãn, xem ra là nhìn mình rất không thuận mắt, sợ rằng tiếp theo sẽ là khiêu chiến mình đây. Hắn tốt nhất là ngoan ngoãn làm một người vô hình, miễn cho lại bị đại cữu tử chê bai. Hắn có chút ủy khuất nhìn sang Ân Thiên Duệ, hy vọng biểu đệ có thể cho mình một chút an ủi.

Ân Thiên Duệ không phụ sự mong đợi, đưa tay nắm lấy tay hắn, vừa vặn bị Ân Thiên Thịnh nhìn thấy, tức tới mức răng mọc đầy gai.

Nhắc đến đấu giá hành, Tiêu Lăng Hàn bỗng nhiên nhớ tới một chiếc lá cây mà Thượng Quan Huyền Ý cứ nhớ mãi không quên khi ở Vũ Hội thành.

“Sở sư huynh còn nhớ lúc ở Vũ Hội thành, ngươi từng xuất thụ một chiếc lá cây tại Thiên Tinh các không?”

Sở Mục Thần nghe thấy lời ấy bèn nhướng mày: “Tiêu sư đệ muốn sao?” Nói đoạn, hắn từ trong không gian giới chỉ lấy ra một chiếc lá cây màu xanh biếc. Chiếc lá nằm trong tay hắn phát ra ánh lục quang oánh oánh, đẹp đẽ vô cùng.

Tiêu Lăng Hàn gật gật đầu.

“Lúc đó ta ra giá là một vạn khối thượng phẩm linh thạch, ngươi xem mọi người đều quen thuộc như vậy rồi, ta giảm giá cho ngươi mười phần trăm, chín ngàn khối thượng phẩm linh thạch, Tiêu sư đệ ngươi thấy thế nào?” Ở Hoàng Cực đại lục, thượng phẩm linh thạch ít đến thảm thương, hắn muốn thượng phẩm linh thạch cũng là để chuẩn bị cho việc tấn cấp Kim Đan kỳ. Còn về chiếc lá này, đến nay hắn thực sự vẫn không biết có tác dụng gì, hắn cũng là tình cờ đạt được mà thôi.

Tiêu Lăng Hàn lấy ra một túi trữ vật đưa cho Sở Mục Thần: “Chín ngàn thượng phẩm linh thạch, Sở sư huynh kiểm đếm một chút.” Trên tay hắn vốn có hơn hai vạn khối thượng phẩm linh thạch, trong không gian giới chỉ của Lạc Hồng Nhan đạt được năm vạn, giết nhóm người Lý gia lại có được hơn năm ngàn, cho nên hiện tại hắn thật sự không thiếu thượng phẩm linh thạch.

“Tiêu sư đệ quả nhiên là một người sảng khoái, cái này ngươi cất kỹ.” Sở Mục Thần đón lấy túi trữ vật, thần thức quét qua, số lượng vừa vặn, hắn lại đem chiếc lá trong tay mình đưa cho Tiêu Lăng Hàn.

Tiêu Lăng Hàn cầm lấy chiếc lá, cẩn thận quan sát một hồi trong tay, cũng không phát hiện ra nó rốt cuộc là cái gì, có công dụng gì, đành phải thôi, thuận thế đem chiếc lá giao cho Thượng Quan Huyền Ý.

Thượng Quan Huyền Ý nhìn chiếc lá trong tay, trong lòng vô cùng vui mừng, không ngờ đã lâu như vậy rồi mà Tiêu Lăng Hàn vẫn còn nhớ kỹ chuyện này.

Tiêu Lăng Hàn sau khi đưa chiếc lá cho Thượng Quan Huyền Ý liền quay người nhìn về phía Sở Mục Thần, tiếp tục nói: “Ta còn có một vấn đề muốn thỉnh giáo Sở sư huynh.”

“Thỉnh giáo thì không dám đương, nếu ta biết được, định sẽ như thật cáo tri.”

“Sở sư huynh có biết làm sao mới có thể rời khỏi Hoàng Cực đại lục không?”

“Tiêu sư đệ muốn rời khỏi Hoàng Cực đại lục?” Sở Mục Thần nhướng mày, không ngờ Tiêu Lăng Hàn hỏi cư nhiên lại là vấn đề này.

“Tạm thời chưa có dự định này, chỉ là muốn tìm hiểu trước một chút.” Tiêu Lăng Hàn xoay xoay chén rượu trong tay, nói một câu lấp lửng.

Nghe tin là chuyện có liên quan đến việc rời khỏi Hoàng Cực đại lục, mấy người còn lại cũng đều dựng thẳng lỗ tai lên nghe.

Chỉ cần là tu sĩ, kẻ nào mà không hướng về môi trường tu luyện có linh khí nồng uất chứ?

Sở Mục Thần thấy mấy người đều nhìn chằm chằm vào mình với dáng vẻ như những đứa trẻ hiếu kỳ, bèn ho khan một tiếng rồi mới nói: “Nếu tin tức ta nhận được không có sai sót thì ba năm sau sẽ có một chiếc phi thuyền tiến về Huyền Thiên đại lục. Song chiếc phi thuyền này thuộc về Thiên Tinh thương hội của Huyền Thiên đại lục, bọn họ đến đón đều là một số tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong và một số thiên tài đệ tử của học viện.”

“Vậy Hoàng Cực đại lục ngồi phi thuyền đến Huyền Thiên đại lục cần bao lâu?” Tiêu Lăng Hàn nhớ tới những cuốn tiểu thuyết mình từng đọc trước đây, thông thường người ở đại lục cấp thấp muốn đến đại lục cấp cao, không phải ở trên phi thuyền bị người ta giết thì chính là đến đại lục cấp cao liền bị bắt đi làm phu mỏ. Nghĩ đến những thứ này, hắn bỗng nhiên có chút bài xích đối với việc ngồi phi thuyền, chẳng lẽ mình đọc tiểu thuyết trúng độc quá sâu rồi?

“Một năm!”

Mấy người trong bao sương nghe thấy lời này đều hít vào một ngụm khí lạnh. Cần thời gian một năm, vậy thì phải xa đến mức nào chứ?

Ngay cả Thượng Quan Huyền Ý cũng thầm tặc lưỡi, năm đó hắn ngồi truyền tống trận, chỉ dùng thời gian một tuần là đã đến Huyền Thiên đại lục rồi.

Hiện tại xem ra vẫn là ngồi truyền tống trận tương đối lời hơn, chỉ là mấy người ngồi ở đây đều không có tu vi Nguyên Anh kỳ, trong quá trình ngồi truyền tống trận bị truyền đi có khả năng gặp phải không gian phong bạo cùng với không gian loạn lưu. Chỉ bằng tu vi gà yếu hiện tại của bọn họ, sợ là sẽ bị xé thành mảnh vụn.

Kiếp trước chính mình cũng là đến Nguyên Anh kỳ mới ngồi truyền tống trận, hơn nữa bên người còn đi theo mấy vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ đỉnh phong khác. Dù là như thế, năm đó chính mình vì bảo hộ Trần Tâm Dung có tu vi chỉ mới Trúc Cơ kỳ cũng đã bị trọng thương. Nếu không phải tại thời khắc mấu chốt có tu sĩ Nguyên Anh kỳ đồng hành ra tay tương trợ, hắn phỏng chừng cũng sẽ chết trong quá trình truyền tống, bây giờ hồi tưởng lại vẫn còn có chút kinh tâm động phách.

Tiêu Lăng Hàn cũng bị dọa cho nhảy dựng, cần thời gian một năm, vậy thì phải xa đến mức nào chứ? Khi ở Địa Cầu ngồi máy bay đi ra nước ngoài cũng chỉ mất có vài tiếng đồng hồ, cái tốc độ này căn bản không thể so sánh được. Không thể nghĩ nữa, Tiêu Lăng Hàn càng nghĩ càng cảm thấy bản thân thật yếu ớt và nhỏ bé.

Thấy mọi người đều bị thời gian mà mình nói ra làm cho kinh hãi, Sở Mục Thần vui vẻ cười cười rồi mới tiếp tục nói: “Thực ra thời gian này không tính là lâu, tuyến đường này vẫn là do các vị tiền bối tiêu tốn vô số năm mới tìm được, chủ yếu là giữa hai đại lục ngăn cách bởi một tầng không gian bích dày cộp. Hoàng Cực đại lục linh khí thưa thớt, diện tích cũng rất nhỏ, diện tích của Huyền Thiên đại lục đại khái lớn hơn Hoàng Cực đại lục gấp mười lần, linh khí cũng nồng uất hơn rất nhiều, tài nguyên tu luyện tự nhiên cũng nhiều hơn không ít.”

Mấy người đều bị lời Sở Mục Thần nói làm cho có chút tâm động, muốn đi xem vùng trời rộng lớn hơn kia.

“Còn có ba năm, đến lúc đó nếu mọi người đều muốn đi Huyền Thiên đại lục thì chúng ta kết bạn đồng hành, như vậy cũng dễ bề chiếu ứng lẫn nhau.” Tiêu Lăng Hàn nhìn chúng nhân đang rục rịch biến chuyển, đề nghị.

“Vậy hy vọng lần này tiến vào bí cảnh có thể tìm được cơ duyên, nâng cao thực lực lên, bằng không đến Huyền Thiên đại lục ta liền là tồn tại lót đáy rồi.” Ân Thiên Duệ nhìn quanh chúng nhân một vòng, ở đây hình như chỉ có thực lực của mình là thấp nhất, có chút uể oải nghĩ đến việc mình cư nhiên lại là một kẻ kéo chân sau!

“Thiên Duệ, ngươi bây giờ chính là tồn tại lót đáy rồi! Thường thôi, vận khí của ngươi từ trước đến nay đều không tệ, cơ duyên biết đâu chừng sẽ tự động dâng lên tận cửa, ta liền chúc mừng ngươi trước vậy!” Thượng Quan Huyền Ý đánh giá Ân Thiên Duệ một phen, trực tiếp nói.