Chương 115: Hoàng Cực Học Viện
【115: Mạc Vô Nhai quy vị】Ba canh!
Thượng Quan Huyền Ý bưng chén trà trên bàn lên, bặm môi uống một ngụm lớn, mãi đến khi chất lỏng đã vào trong miệng mới phát hiện thứ bản thân vừa uống cư nhiên lại là rượu. Hắn cụp mi nhìn xuống mặt bàn, quả nhiên là mình cầm nhầm chén rồi, uống nhầm rượu của Tiêu đại ma vương. Liếc mắt thấy Tiêu đại ma vương dường như không hay biết gì, Thượng Quan Huyền Ý bèn gượng làm ra vẻ trấn định, thản nhiên đặt chén rượu về lại vị trí cũ.
Nghe xong lời Thượng Quan Huyền Ý vừa nói, Ân Thiên Duệ cảm thấy Thượng Quan Huyền Ý chính là khắc tinh mà ông trời phái xuống để trị mình, thật là tức chết đi được!
Thế nhưng trên mặt hắn không hề biểu lộ nửa phân, vẫn cười híp mắt nói: “Ừm, ta cũng thấy vận khí của mình rất tốt! Huyền Ý, nhãn quang của ngươi cũng khá đấy, tiền đồ vô lượng!”
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Thật tức ngực mà, chỉ muốn cho Ân Thiên Duệ một trận!
Ân Thiên Duệ: “…” Thật đáng tiếc, Huyền Ý đang đeo mặt nạ, chẳng nhìn ra được sắc mặt của hắn thế nào.
“Thiên Duệ, ta nghĩ khi vào bí cảnh, tốt nhất ngươi nên thay hình đổi dạng một chút, miễn cho đi đến đâu cũng bị người ta vây đánh.” Tiêu Lăng Hàn liếc nhìn Ân Thiên Duệ, tên gia hỏa này trong mắt kẻ khác có khác nào một đóa dị hỏa di động đâu.
“Tiêu đại ca nói rất có lý, không biết Tiêu đại ca có Hoán Nhan Đan không?” Ân Thiên Duệ dày mặt cầu viện, hắn thừa biết Tiêu Lăng Hàn có rất nhiều món bảo bối độc nhất vô nhị, hầu hết đều do chính tay hắn tự mày mò luyện chế ra, Hoán Nhan Đan này chính là một trong số đó.
Tiêu Lăng Hàn lấy ra một bình ngọc đưa cho Thượng Quan Huyền Ý, “Dùng tiết kiệm một chút, bên trong chỉ có mười viên, mỗi viên giữ được tác dụng trong vòng ba canh giờ. Chúng ta phải ở trong bí cảnh tận ba năm liền. Ta khuyên ngươi, sau khi tiến vào bí cảnh thì việc đầu tiên là nên đi tìm đại ca của ngươi, ít nhất thì hắn cũng da dày thịt béo, kháng đòn tốt hơn.”
Lời này vừa thốt ra, lập tức thu về hai ánh mắt oán hận khôn nguôi, chẳng cần quay đầu Tiêu Lăng Hàn cũng biết là của ai. Nhưng lời hắn nói đâu có sai, Ân Thiên Thịnh ngày ngày đi khiêu chiến khắp nơi, bản lĩnh chịu đòn này so với một kẻ mình hạc xương mai như Ân Thiên Duệ thì mạnh hơn rất nhiều.
“Không sao đâu, biết đâu đến lúc đó nhóm chúng ta lại không bị tách ra thì sao!” Ân Thiên Thịnh lên tiếng an ủi đệ đệ nhà mình, nhìn bộ dạng lo lắng khép nép của hắn quả thực có chút đáng thương, đừng để dọa cho tiểu tử này lưu lại bóng ma tâm lý luôn thì khổ.
Thượng Quan Huyền Ý đảo mắt khinh bỉ, Ân Thiên Thịnh vẫn là cái đầu một đường thẳng y như kiếp trước.
Thông thường, những mảnh vỡ từ Tiên giới rơi xuống như thế này đều có quy luật tự thân của nó, tuyệt đối không có chuyện truyền tống những người tiến vào bí cảnh đến cùng một vị trí.
Dùng bữa xong xuôi, nhóm người ai nấy đều ai về nhà nấy.
Thượng Quan Huyền Ý vừa về tới động phủ không lâu đã quấn lấy Tiêu Lăng Hàn đòi ngủ cùng, bởi vì đã quen dùng Tiêu Lăng Hàn làm gối ôm, không ôm người thật hắn ngủ không an giấc. Thêm vào đó hiện tại đầu óc hắn đang mơ màng không tỉnh táo, chứ nếu là lúc thanh tỉnh, hắn nào dám làm nũng với Tiêu Lăng Hàn như vậy.
“Sư huynh, huynh qua đây nằm sát cạnh ta ngủ có được không?” Giọng điệu Thượng Quan Huyền Ý mềm mại, khẽ chớp đôi mắt mông lung nhìn Tiêu Lăng Hàn.
Tiêu Lăng Hàn nhìn gương mặt đỏ bừng như gốm nung của hắn, liền biết tên gia hỏa này có lẽ lại lén lút uống rượu rồi.
“Được.”
Tiêu Lăng Hàn vừa mới nằm xuống, Thượng Quan Huyền Ý liền rúc ngay vào lòng hắn, ôm chặt lấy không buông, hắn cũng thuận tay ôm Thượng Quan Huyền Ý vào trong ngực theo thói quen.
Chỉ là hai người vừa chợp mắt chưa được bao lâu, trận pháp bảo vệ bên ngoài động phủ đã bị người khác chạm vào.
Tiêu Lăng Hàn dứt khoát dán một tấm Hôn Thụy Phù lên người Thượng Quan Huyền Ý, lúc này mới đứng dậy mở ra trận pháp, thả người bên ngoài vào.
“Biết ngay là ngươi sẽ đến mà.” Nhìn người vừa bước vào, Tiêu Lăng Hàn rót một chén trà, đẩy về phía vị trí trống đối diện.
Mạc Vô Nhai bất đắc dĩ cười khổ, sau khi ngồi xuống liền có chút thắp thỏm nhìn Tiêu Lăng Hàn. Hắn biết Tiêu Lăng Hàn có lẽ đã đoán được ý định đến đây của mình, chỉ là không rõ đối phương có chịu ra tay giúp đỡ hay không.
“Mạc sư huynh, ta cũng mở cửa sổ nói lời sáng tỏ luôn, ta cần người trung thành với ta, không phản bội, không cần phải tùy thời chờ lệnh. Chỉ là khi ta cần ngươi làm việc, ngươi bắt buộc phải vô điều kiện trợ giúp ta, đương nhiên ta sẽ không ép ngươi làm chuyện trái với đạo nghĩa, càng không bắt ngươi làm tổn hại đến Ân Thiên Duệ. Ngươi cứ suy nghĩ cho kỹ đi, đợi nghĩ thông suốt rồi hãy cho ta câu trả lời.”
Tiêu Lăng Hàn hiện tại có thể khẳng định, thân thế của bản thân e là không hề đơn giản, đợi đến khi diện kiến Tiên giới phỏng chừng sẽ gặp phải không ít chuyện thú vị. Tìm kiếm vài người đáng tin cậy để bồi dưỡng từ trước, sau này nói không chừng sẽ cần dùng tới.
Mạc Vô Nhai nghe xong lời của Tiêu Lăng Hàn, liền lâm vào trầm tư. Lần trước sau khi trở về, phụ thân đã bắt hắn phải bế quan, nghiêm cấm không cho đến Hoàng Cực Học Viện, biến tướng giam lỏng hắn lại. Sáng sớm hôm nay vừa mới xuất quan, phụ thân liền ép hắn phải liên hôn với Thi gia, hắn đương nhiên không đồng ý, lúc ấy liền cự tuyệt ngay, phụ thân thấy thái độ hắn kiên quyết nên đành phải thỏa hiệp.
Thế nhưng, đến khi hắn nói muốn tới Hoàng Cực Học Viện, phụ thân cư nhiên không cho phép hắn tìm gặp biểu đệ nữa, nói rằng Mạc gia dù thế nào cũng không chấp nhận Ân Thiên Duệ. Nghĩ đến kiếp trước mình và biểu đệ không thể ở bên nhau, ôm hận suốt đời, kiếp này hắn quyết không buông tay Ân Thiên Duệ, không một ai có thể ngăn cản bọn họ ở bên nhau. Hắn và phụ thân đại chiến một trận lôi đình, phụ thân không chịu nhả ra, hắn cũng không chịu khuất phục, kết cục là hắn phải chịu hai mươi roi Đả Hồn Tiên, sau đó bị phụ thân trực tiếp trục xuất khỏi gia tộc.
Hiện tại nhìn bề ngoài của hắn có vẻ vẹn toàn không sứt mẻ gì, nhưng trên thực tế linh hồn đã chịu trọng thương, nếu như không có linh đan diệu dược, ít nhất cũng phải mất từ bốn mươi đến năm mươi năm mới có thể dưỡng hảo.
Nghĩ đến việc biểu đệ chắc chắn không thể chờ đợi lâu đến thế, hắn nhắm chặt hai mắt, khi mở ra lần nữa, trong mắt đã không còn chút giằng xé nào, thay vào đó là một mảnh kiên định.
“Tiêu sư đệ, ta nghĩ kỹ rồi, ta đồng ý với điều kiện của ngươi.”
“Ồ? Ta còn tưởng ngươi phải đắn đo suy nghĩ mất một hai ngày cơ đấy, không ngờ ngươi lại thông suốt nhanh như vậy.”
Tiêu Lăng Hàn có chút bất ngờ trước sự quả đoán của Mạc Vô Nhai, mới có nửa canh giờ mà đã nghĩ thông rồi.
“Thời gian không đợi người, nghĩ thông sớm chẳng phải tốt hơn sao?”
“Thành giao, có điều ta phải hạ một đạo cấm chế lên linh hồn của ngươi, tất thảy những gì liên quan đến ta, ngươi đều không được phép tiết lộ cho bất kỳ ai, bao gồm cả Ân Thiên Duệ. Nếu như ngươi dám hé răng nửa lời, lập tức sẽ hồn phi phách tán. Ngươi có đồng ý không?” Tiêu Lăng Hàn nhìn thẳng vào Mạc Vô Nhai, nghiêm túc nói. Bí mật trên người hắn quá nhiều, không thể để lại cho mình bất kỳ mối hiểm họa nào.
Lập thệ đều không an toàn bằng việc hạ cấm chế trực tiếp lên linh hồn, bởi vì lập thệ vẫn có khả năng bị kẻ khác sưu hồn. Cấm chế thì lại khác, nếu có kẻ nào dám cả gan sưu hồn Mạc Vô Nhai, định sẵn sẽ bị cấm chế phản phệ, nhẹ thì linh hồn trọng thương, nặng thì thân tử đạo tiêu. Phải nói rằng một số cấm chế chi pháp ghi lại trong Long Ngọc không gian đã mang đến cho Tiêu Lăng Hàn sự tiện lợi rất lớn.
“Được, Tiêu sư đệ, ngươi động thủ đi!”
Mạc Vô Nhai nhắm mắt lại, tĩnh tâm chờ đợi Tiêu Lăng Hàn thi pháp, hoàn toàn không lo lắng cho an nguy của bản thân. Hắn tự phụ trên người mình chẳng có thứ gì khiến Tiêu Lăng Hàn phải tham lam thèm muốn, thế nên cũng không có gì phải sợ hãi.
Tiêu Lăng Hàn đưa một bàn tay ra ấn nhẹ lên mi tâm của Mạc Vô Nhai, linh hồn men theo ngón tay tiến vào thức hải của đối phương. Khi nhìn thấy linh hồn của Mạc Vô Nhai, Tiêu Lăng Hàn không khỏi sững sờ một chút.
Linh hồn của Mạc Vô Nhai lúc này khắp nơi đều là vết roi chằng chịt, nhìn qua vô cùng thảm hại, dao động linh hồn cũng có chút uể oải.
Tiêu Lăng Hàn không lãng phí thời gian nữa, từng đạo pháp quyết liên tiếp đánh vào linh hồn Mạc Vô Nhai, những câu chú ngữ cổ xưa thốt ra từ miệng hắn.
Mười phút sau, Tiêu Lăng Hàn thu tay về, bởi vì lực lượng linh hồn của Mạc Vô Nhai chỉ ở mức Trúc Cơ trung kỳ, hắn trái lại không tiêu hao bao nhiêu công sức.
Sau khi rút khỏi thức hải của Mạc Vô Nhai, cả hai đồng thời mở mắt ra.
Mạc Vô Nhai tự cảm nhận một chút, chỉ thấy trên linh hồn dường như có thêm thứ gì đó, thế nhưng đối với hắn không hề có phản ứng xấu nào, ngược lại còn mang đến một cảm giác quen thuộc và an toàn chưa từng có.
“Mạc sư huynh, quan hệ của chúng ta vẫn cứ như trước đây đi, ngươi cứ xem ta như bằng hữu là được. Linh hồn của ngươi bị thương, ta trước tiên sẽ giúp ngươi luyện chế ít đan dược trị liệu linh hồn. Bên cạnh có một gian phòng trống, ngươi tạm thời vào trong đó nghỉ ngơi một lát.” Nơi Tiêu Lăng Hàn nói tới chính là phòng của Thượng Quan Huyền Ý, căn phòng đó Thượng Quan Huyền Ý chỉ ngủ lại đúng đêm đầu tiên, sau này đều một mực ngủ ở bên phía hắn.
“Được.” Mạc Vô Nhai đương nhiên biết rõ bố cục động phủ ở đây, một động phủ cũng chỉ có hai gian phòng. Ý của Tiêu Lăng Hàn là căn phòng kia không có ai ở, vậy Thượng Quan Huyền Ý ngủ ở đâu? Trước khi đi, hắn quăng cho Tiêu Lăng Hàn một ánh mắt quái dị, thế nhưng hắn rất thông minh không hề hỏi thành lời.
Tiêu Lăng Hàn nếu như biết Mạc Vô Nhai lúc này đang suy nghĩ cái gì, phỏng chừng phải kêu oan thấu trời, rõ ràng là Thượng Quan Huyền Ý mặt dày mày dạn đòi nằm sát cạnh mình ngủ cơ mà.
Nửa canh giờ sau, Tiêu Lăng Hàn đưa Mạc Vô Nhai vào trong Long Ngọc không gian của hắn. Thế nhưng lại dẫn hắn đến một khu vực khác, nơi này quanh năm suốt tháng đều là băng thiên tuyết địa, cách rất xa nơi gieo trồng linh thảo và Thất Thải Liên.
Mạc Vô Nhai chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, bản thân đã đổi sang một nơi khác, hắn đang nhìn ngắm đánh giá nơi này thì nghe thấy giọng nói của Tiêu Lăng Hàn.
“Thời gian khảo hạch của ngươi là vào ngày thứ mấy?”
“Ngày thứ tư.”
“Võ viện có xấp xỉ hơn hai vạn người, mỗi người chỉ có một phần trăm cơ hội.”
Tiêu Lăng Hàn nhíu mày nhìn Mạc Vô Nhai, tỷ lệ này có chút thấp nha! Trừ phi lần nào cũng dẫm phải cứt chó gặp được học viên có thực lực thấp hơn hắn, bằng không… cái danh ngạch này đoán chừng hoàn toàn vô duyên với hắn rồi.
Mạc Vô Nhai thấy Tiêu Lăng Hàn nhíu mày suy tư, cũng không dám lên tiếng quấy rầy. Lúc này hắn mới bắt đầu quan sát kỹ lưỡng nơi xa lạ này, xung quanh không có chút linh khí nào, có lẽ là một thứ như tùy thân không gian, hắn từng thấy ghi chép tương tự trong Tàng Thư Các của gia tộc.
“Ngươi trước tiên uống viên đan dược này đi, nuôi dưỡng lại vết thương trên linh hồn cho tốt, những chuyện khác chúng ta sẽ bàn sau. Đây là một tùy thân không gian của ta, thời gian bên trong này nhanh gấp một trăm lần bên ngoài. Chỉ là bên trong không có linh mạch, cho nên không có linh khí, ngươi nếu muốn tọa thiền tu luyện thì phải tự mình bỏ linh thạch ra.” Tiêu Lăng Hàn ném cho Mạc Vô Nhai một bình đan dược rồi định bụng đi ra ngoài.
Thấy Tiêu Lăng Hàn sắp rời đi, Mạc Vô Nhai vội vàng lên tiếng ngăn lại, “Tiêu sư đệ, xin dừng bước.”
“Còn có chuyện gì sao?” Tiêu Lăng Hàn khó hiểu nhìn Mạc Vô Nhai, mọi chuyện chẳng phải đã dặn dò rõ ràng rồi sao?
“Cái đó… Tiêu sư đệ, ngươi có thể cho ta mượn trước một ít linh thạch được không?” Mạc Vô Nhai có chút đỏ mặt nói, hắn cũng không muốn như thế này, ai biểu lúc hắn bị trục xuất khỏi gia tộc đã phải giao nộp lại toàn bộ tài sản, trong tay chỉ còn lại ngọc bài thân phận của học viện và một khối truyền âm ngọc giản.
Tiêu Lăng Hàn lúc này mới tỉ mỉ đánh giá Mạc Vô Nhai một lượt, tên gia hỏa này đến một cái túi trữ vật cũng không có, hoàn toàn là nghèo rớt mồng tơi mà! Tiêu Lăng Hàn cảm thấy mình lỗ lớn rồi, vừa tốn đan dược, lại tốn công pháp, bây giờ đến cả linh thạch cũng phải bao thầu. Hắn oán niệm thâm sâu liếc nhìn Mạc Vô Nhai một cái, bấy giờ mới không cam lòng không tình nguyện ném một cái túi trữ vật qua.
“Đợi ngươi dưỡng hảo vết thương linh hồn, ta sẽ đưa công pháp thích hợp cho ngươi tu luyện.” Tiêu Lăng Hàn nói xong câu này liền rời khỏi không gian.
Lỗ rồi, lỗ lớn rồi!
—