Chương 113: Học viện Hoàng Cực
【113: Không biết lòng tốt của người khác】 Canh một
Một đêm không chuyện gì.
Sáng sớm ngày thứ hai!
Trên quảng trường học viện, khi Tằng Lê Hân nhìn thấy Tiêu Lăng Hàn xuất hiện tại hiện trường khảo hạch, gã lộ ra vẻ mặt như ban ngày thấy quỷ, chỉ tay vào Tiêu Lăng Hàn: “Ngươi… ngươi…… sao lại ở chỗ này?” Đợi đến khi lời này thốt ra, gã mới biết mình đang làm chuyện ngu xuẩn, lập tức sắc mặt đỏ bừng.
Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy Tằng Lê Hân mới nhớ tới tên này vào lúc hắn đi báo danh, đã mời một trận pháp sư muốn vây khốn hắn, không cho hắn báo danh. Bởi vì ngày đó gặp được chuyện của Thượng Quan Huyền Ý, một lòng nghĩ đến việc báo thù cho y, hắn ngược lại đem tên này quên đi mất. Tên này không nhảy ra nhắc nhở hắn, hắn thực sự sợ là sẽ bỏ sót một kẻ địch tiềm tàng như vậy. Nếu như không cẩn thận bị tên này tính kế, vậy thì không tốt đẹp gì rồi.
Lạnh lùng quét mắt nhìn Tằng Lê Hân một cái, Tiêu Lăng Hàn tịnh không trả lời gã, trực tiếp lướt qua bên người gã, tìm vị trí của mình ngồi xuống.
Ở trước mặt bao người bị coi thường một cách trần trụi như vậy, Tằng Lê Hân thẹn quá hóa giận, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Lăng Hàn giống như tẩm độc. Chỉ cảm thấy Tiêu Lăng Hàn chính là ở trước công chúng vỗ bạt tai vào mặt gã, làm gã không có bậc thang để xuống, đợi gã tìm được cơ hội nhất định phải làm cho đối phương hối hận vì đã đến thế giới này.
Tiêu Lăng Hàn mới ngồi xuống chưa đầy một phút, lại có thêm một kẻ đáng ghét tìm tới.
“Tiêu sư đệ, thật sự là ngươi, không ngờ ngươi cũng tham gia khảo hạch ngày hôm nay, chúng ta thật có duyên.”
Giọng nói kinh hỉ của Chung Hạo Thành từ phía xéo đối diện truyền đến, Tiêu Lăng Hàn tịnh không quay đầu nhìn hắn, vẫn rủ mắt không nói một lời.
Chung Hạo Thành cũng không nản chí, phản ứng này của Tiêu Lăng Hàn vốn đã nằm trong dự liệu của hắn, mà không khéo làm sao, chỗ ngồi của hắn lại ở ngay bên tay phải của Tiêu Lăng Hàn.
“Thật trùng hợp, chúng ta cư nhiên lại là hàng xóm!” Chung Hạo Thành tràn đầy nụ cười nói, sau khi hắn ngồi xuống vị trí, liền thẳng thừng nhìn chằm chằm vào Tiêu Lăng Hàn, không có chút nào che giấu, là người thì đều có thể nhìn hiểu tâm tư của hắn.
Tự nhiên Tằng Lê Hân cũng phát hiện ra, bỗng nhiên mắt gã sáng lên, một con đường độc kế đã nảy ra trong lòng.
Tiêu Lăng Hàn cảm nhận được một đạo ánh mắt không có ý tốt, không cần nghĩ hắn đều biết người nọ là ai. Còn có kẻ ở bên cạnh đang quang minh chính đại nhìn chằm chằm hắn kia, thật muốn móc nhãn cầu của gã ra làm tiêu bản, nhất định sẽ rất thú vị.
Một lát sau, Viện trưởng Phù viện Từ Thắng Hoa dẫn theo một đám trưởng lão đi tới hiện trường khảo hạch.
Từ Thắng Hoa nhìn lướt qua năm mươi chiếc bàn đã ngồi đầy người, phân phó trưởng lão đối chiếu thân phận học viện không có giả mạo sau, khảo hạch mới chính thức bắt đầu.
Vì cầu công bằng, Từ Thắng Hoa hôm nay để cho mọi người vẽ một tấm phù triện mà bản thân nhận định là có lực công kích mạnh nhất.
Linh căn mà Tiêu Lăng Hàn lộ ra bên ngoài là Lôi linh căn, hắn tự nhiên là muốn vẽ phù triện về phương diện Lôi hệ, như vậy phù triện vẽ ra lực công kích lớn, cũng không rước lấy người khác hoài nghi.
Một canh giờ sau, Từ Thắng Hoa hô một tiếng: “Thời gian đã đến.”
Tất cả mọi người đều dừng phù bút trong tay lại, người chưa vẽ xong trực tiếp bị loại. Sau đó lão dẫn mọi người đi tới một khoảng đất trống bên cạnh, nơi đó sớm đã có người bố trí một trận pháp, như vậy có thể cam đoan khi kích hoạt phù triện sẽ không làm ngộ thương người bên ngoài.
Nhìn một nhóm người, Từ Thắng Hoa chỉ vào một khối đá lớn trước mặt nói: “Mọi người nhìn thấy khối trọng thạch này chưa? Lát nữa các ngươi liền dùng phù triện chính mình vẽ ra để công kích trọng thạch, ai để lại dấu vết sâu nhất trên trọng thạch, điểm số của người đó càng cao.”
Đợi Từ Thắng Hoa nói xong, mọi người đều đã xếp thành hàng, tiếp theo các học viên lần lượt cầm phù triện của mình vẽ ra công kích trọng thạch.
Kết quả khảo hạch Tiêu Lăng Hàn lọt vào tốp hai mươi, bởi vì hắn khống chế tốt, chỉ vẽ ra phù triện nhị cấp trung phẩm, thứ hạng xếp ở vị trí thứ mười ba.
Trong bốn người mà Tiêu Lăng Hàn có chút ấn tượng là Tằng Lê Hân, Tằng Lê Ba, Chung Hạo Chu và Chung Hạo Thành, thì chỉ có một mình Tằng Lê Hân là không thông qua, gã xếp ở vị trí thứ hai mươi ba, bốn người đều là tử đệ của mười đại gia tộc. Tằng Lê Hân biết được kết quả này vô cùng không cam lòng, chỉ tay vào Tiêu Lăng Hàn liền nói: “Hắn gian lận!”
“Chứng cứ!” Từ Thắng Hoa lạnh lùng thốt ra hai chữ.
“Hắn, hắn mới có thực lực Trúc Cơ sơ kỳ, thứ lấy ra lại là phù triện Trúc Cơ trung kỳ, ta tận mắt nhìn thấy.”
Tằng Lê Hân tưởng rằng mình cuối cùng đã bắt được thóp của Tiêu Lăng Hàn, đắc ý dào dạt nhìn Tiêu Lăng Hàn, trên mặt toàn là vẻ không có ý tốt.
“Ta cũng nhìn thấy phù triện công kích vừa rồi của hắn là nhị cấp trung phẩm.”
“Ta cũng có thể chứng minh!”
“Ta cũng có thể chứng minh!”
“Ta đồng dạng nhìn thấy rõ ràng phù triện công kích hắn lấy ra là nhị cấp trung phẩm.”
“Đúng vậy, hắn một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, làm sao có thể vẽ ra phù triện nhị cấp trung phẩm.”
“……”
Có mấy người đều đứng về phía Tằng Lê Hân, lên tiếng làm chứng cho gã, đặc biệt là vị đứng ở thứ hạng hai mươi mốt kia càng thêm không cam lòng.
“Các ngươi sao có thể như vậy, rõ ràng điểm số công kích vừa rồi của Tiêu sư đệ không có sai.” Chung Hạo Thành ở một bên lên tiếng nói.
Tiêu Lăng Hàn đảo một cái khinh bỉ, cái gì gọi là điểm số công kích không có sai? Ý tứ ngoài lời chính là phù triện có vấn đề rồi?
Thấy Tiêu Lăng Hàn như cũ trầm mặc không nói, Chung Hạo Thành nhìn hắn an ủi: “Tiêu sư đệ ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ đứng về phía ngươi, cho dù ngươi không giành được tư cách tiến vào bí cảnh, ta cũng sẽ giúp ngươi kiếm được ngọc bài.”
Thượng Quan Huyền Ý ở bên ngoài trận pháp nhìn thấy Tiêu Lăng Hàn bị đám người vây quanh, còn đối với hắn chỉ chỉ trỏ trỏ, trong lòng sốt ruột không thôi, không biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Tiêu Lăng Hàn thấy Viện trưởng Từ Thắng Hoa lúc này cư nhiên đem ánh mắt nhìn về phía mình, lão đây là ý gì? Muốn để hắn giải thích? Tiêu Lăng Hàn hai lời không nói, tu vi trực tiếp điều chỉnh đến Trúc Cơ trung kỳ.
Từ Thắng Hoa mặt không lộ sắc thái, trong lòng lại đang nghĩ tiểu gia hỏa này thật đúng là trầm ổn chịu đựng được a!
Thấy thực lực Trúc Cơ sơ kỳ của Tiêu Lăng Hàn lập tức thăng lên đến Trúc Cơ trung kỳ, một nhóm người đều câm miệng không lời nào để nói. Lúc này, tất cả mọi người đều biết người ta đây là giấu tài, bọn họ cũng là mắt mù rồi.
“Ngươi… ngươi thế mà ẩn giấu thực lực, ngươi ẩn giấu thực lực có phải là muốn làm chuyện gì không thể lộ cho ai biết hay không?” Tằng Lê Hân vẫn cũ không chịu buông tha, chỉ vào Tiêu Lăng Hàn nói.
Tiêu Lăng Hàn khẽ híp đôi mắt, sát khí đáy mắt chợt lóe lên rồi biến mất.
Trong những người này chỉ có một mình Từ Thắng Hoa phát hiện ra, mí mắt lão giật giật, tiểu gia hỏa này không phải là nổi giận, muốn đại khai sát giới chứ?
“Ngươi là ai?” Tiêu Lăng Hàn đột nhiên tà mị cười một tiếng đối với Tằng Lê Hân hỏi.
“Ngươi bớt giả vờ giả vịt đi, chúng ta cùng một ngày tiến vào Phù viện, ngươi không thể nào không biết tên của ta.” Tằng Lê Hân nghiến răng hận hận nói.
“Các ngươi đều biết tên của gã sao?” Tiêu Lăng Hàn không thèm để ý Tằng Lê Hân, nhìn về phía những người xung quanh.
Đừng nói, thật đúng là có mấy người lắc đầu nói không biết tên của gã, việc này làm cho Tằng Lê Hân thẹn đến đỏ cả mặt. Gã vẫn luôn cho rằng bằng vào gã là đích hệ tử đệ của mười đại gia tộc Vân Hoàng thành, người của Phù viện nên đều nhận biết gã mới đúng, hơn nữa gã còn thường xuyên đi lên lớp. Kết quả liền bối rối, bởi vì trong đây có mấy người là mới bế quan đi ra, không nhận biết gã là rất bình thường.
“Tên của ngươi: Tằng Lê Hân, cốt linh: Hai mươi tuổi, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ.” Tiêu Lăng Hàn chỉ vào Tằng Lê Hân nói.
Đột nhiên đầu lưỡi xoay một cái, hắn dùng ngón tay chỉ về phía chính mình, tiếp tục đạo: “Mà ta, cốt linh mười lăm tuổi, tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Khoảng cách chênh lệch ở giữa này không cần ta nói, ngươi đều biết rõ chứ? Giống như ta loại quỷ tài này tự nhiên là phải ẩn giấu thực lực, bằng không để cho loại tự cao tự đại thiên tài như ngươi làm sao chịu nổi? Chỉ sợ ngươi biết được sẽ không có chỗ dung thân, ta đây là vì tốt cho các ngươi mới ẩn giấu thực lực, ngươi lại không biết lòng tốt của người khác!”
Tiêu Lăng Hàn đứng ở đối diện Tằng Lê Hân đầy mặt vẻ khinh thường, chiều cao này thật đúng là một cái vấn đề. Việc này cùng người đối trĩ lập tức liền hiện ra, rõ ràng lời này của mình nói ra nên là rất có khí thế, lại bởi vì lùn hơn người khác, lộ ra có chút khôi hài.
Tiêu Lăng Hàn nói xong, lại quay đầu nhìn về phía Từ Thắng Hoa: “Từ Viện trưởng, ta có thể rời đi chưa?”
Từ Thắng Hoa xua xua tay: “Đều giải tán đi! Lúc học viện khảo hạch có những lão già chúng ta đây nhìn, không ai có thể ở dưới mí mắt của chúng ta gian lận. Sau này các ngươi đều phải hảo hảo tu luyện, hảo hảo học tập, đừng có tổng suy nghĩ người khác ưu tú hơn ngươi, ngươi liền tâm sinh ghen ghét, thành thật đi tìm cái cớ của người khác.” Lúc nói lời này Từ Thắng Hoa còn đặc biệt nhìn một cái Tằng Lê Hân, kia rõ ràng là đang nói gã.
Tằng Lê Hân bị Viện trưởng nhìn đến rụt rụt cổ, trong lòng đối với Tiêu Lăng Hàn càng thêm oán hận.
Tiêu Lăng Hàn nghe thấy lời nói vuốt đuôi này của Từ Thắng Hoa, tổng cảm thấy Từ Viện trưởng này là cố ý, bằng không lão sớm nói như vậy không phải tốt rồi sao? Làm sao có nhiều chuyện như vậy?
Thấy Tiêu Lăng Hàn từ trong trận pháp đi ra, Thượng Quan Huyền Ý tiến lên hỏi: “Sư huynh, xuất hiện chuyện gì rồi?”
“Không có gì, chính là một tên không có mắt muốn tìm ta gây phiền phức, chẳng qua là một tiểu sửu nhảy nhót tấu hài mà thôi.” Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy Thượng Quan Huyền Ý tâm tình lập tức liền không có tồi tệ như vậy nữa, đưa tay xoa xoa đầu của y, dẫn người hướng về Trí Mỹ Trai mà đi.
Thoáng nhìn thấy trong ánh mắt Thượng Quan Huyền Ý xẹt qua một đạo sát khí, Tiêu Lăng Hàn lập tức truyền âm đạo: 【 Tạm thời đừng động vào gã, hiện tại mọi người đều biết ta cùng gã kết xuống mối thù, nếu như gã có chuyện gì không may, ta sẽ là người đầu tiên bị hoài nghi. Đợi đến bí cảnh, gã, chạy không thoát! 】
Thượng Quan Huyền Ý trầm muộn “Ừm” một tiếng. Trong bí cảnh sao? Trong não xẹt qua gương mặt của Chung Hạo Thành, người này cũng đáng chết! Cư nhiên dám dùng đôi mắt như vậy nhìn chằm chằm Tiêu đại ma vương, thật muốn đem nhãn cầu của hắn khoét ra, dẫm nát!
Trong một gian bao sương của Trí Mỹ Trai, năm người Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý, Ân Thiên Duệ, Ân Thiên Thịnh và Sở Mục Thần đang vây quanh cái bàn ăn uống thả cửa, bỗng nhiên truyền âm ngọc giản của Ân Thiên Duệ lóe lên một cái.
“Ai vậy?” Ân Thiên Thịnh nhìn bộ dáng mất hồn mất vía của đệ đệ nhà mình, hỏi.
“Còn cần hỏi sao? Khẳng định là người tình của cậu ấy a!” Thượng Quan Huyền Ý thốt ra.
“Người tình?”
Ánh mắt Ân Thiên Thịnh u trầm trầm nhìn chằm chằm đệ đệ nhà mình, trong mắt tràn đầy nghi vấn và không tán đồng. Đệ đệ nhà mình mới bao lớn chứ? Từ đâu tới dã tiểu tử, đừng có để đến lúc đó bị người ta lừa gạt.
“Cái đó, đại ca huynh cũng nhận biết, chính là biểu ca, Mạc Vô Nhai.” Ân Thiên Duệ cẩn thận liếc nhìn đại ca nhà mình một cái, đại ca nhà mình biết rồi, huynh ấy sẽ không phải là muốn đi khiêu chiến biểu ca chứ?
“Tiểu tử kia à, ta lúc ở học viện từng gặp qua hắn, không ngờ lá gan của hắn cư nhiên lớn như vậy, đệ đệ của Ân Thiên Thịnh ta hắn cũng dám tơ tưởng!” Ân Thiên Thịnh xuy cười một tiếng, toàn thân đều thấu ra chiến ý bừng bừng.
“Không ăn cơm thì đi ra cửa rẽ trái!” Tiêu Lăng Hàn thấy một bữa cơm thật tốt, bị Ân Thiên Thịnh làm cho giống như lôi đài, mát mẻ liếc hắn một cái.
Nghe thấy câu nói này, chiến ý vừa mới ngưng tụ lại của Ân Thiên Thịnh trong nháy mắt liền không còn, nhìn thấy Tiêu Lăng Hàn hắn liền có chút sợ hãi. Hai ngày trước mình cứ muốn tìm ngược, cứng rắn kéo, cầu xin Tiêu Lăng Hàn cùng mình tỷ thí, kết quả người ta ba chiêu liền đem mình oanh xuống lôi đài. Bởi vì chuyện này, hắn còn bị Sở Mục Thần chê cười ròng rã một ngày. Nghĩ đến liền tức giận, mình cớ gì luẩn quẩn trong lòng, cứ phải tìm cái chết tự dâng mạng lên đi tìm đòn đánh chứ!
Sở Mục Thần thấy bộ dáng ủy khuất ba ba của Ân Thiên Thịnh, rất muốn đưa tay xoa xoa đầu của hắn, tuy nhiên nhìn thấy Tiêu Lăng Hàn ngồi đối diện, y vẫn là đánh tan ý nghĩ này, bởi vì y cảm giác Tiêu Lăng Hàn đã biết rõ tâm tư nhỏ nhặt của mình. Không thể sờ đầu, vậy thì đổi thành gắp thịt, nào ngờ y mới vừa gắp một đũa thịt đặt ở trong bát của Ân Thiên Thịnh, hai người Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ đồng thời đều ngẩng đầu đối với y trợn mắt nhìn lên. Sở Mục Thần tràn đầy nghi vấn, y đây là lại trêu chọc đến hai vị tiểu tổ tông này như thế nào rồi?
Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy một màn này, độ cong khóe miệng đè cũng đè không được, Sở Mục Thần này khẳng định còn đang uất ức mình không phải chỉ giúp Ân Thiên Thịnh gắp một đũa thịt sao? Làm sao liền đắc tội hai vị khác rồi? Đó là bởi vì đĩa thịt hắn gắp kia, vừa vặn là thứ hai người này thích ăn, vừa khéo đó lại là miếng cuối cùng rồi.
Tiếng đập cửa “Cộc cộc cộc” vang lên, năm người đồng loạt nhìn về phía phương hướng cửa bao sương.
Thấy mọi người đều không có phản ứng, năm người lại nhìn nhau một cái, phảng phất như đang hỏi là ai gọi người đến, kết quả năm người đồng thời mở miệng: “Không phải tìm ta!”
“Vậy nhất định là đi nhầm cửa bao sương rồi, không cần quản hắn.” Thượng Quan Huyền Ý thấy mọi người đều không có gọi bằng hữu đến, tổng kết đạo.
—