Chương 110: Hoàng Cực Học Viện
【110: Tra nam Chung Hạo Thành】 Nhất canh
—
Ngày hôm đó phong hòa nhật lệ, ánh nắng tươi sáng. Nghĩ đến ngày mai đã là kỳ khảo hạch của Phù viện, Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý quyết định thả lỏng một chút, rủ nhau tới Trí Mỹ Trai ăn một bữa thật ngon để tự thưởng cho bản thân. Thời gian qua, cả hai liên tục ở trong Long Ngọc không gian nghiên cứu trận pháp hoặc luyện kiếm. Bên ngoài tuy mới trôi qua vài ngày, nhưng hai người ở trong không gian đã trải qua mấy trăm ngày.
Có điều, vừa bước ra khỏi Huyễn Nguyệt sơn, hai người đã bị kẻ khác cản đường.
Tiêu Lăng Hàn nhìn người trước mặt, khẽ nhướn mày, kẻ này đúng là âm hồn bất tán. Lúc hắn và Thượng Quan Huyền Ý vừa bước ra khỏi động phủ không xa, hắn đã phát hiện tên hàng xóm bên cạnh đang lấy truyền âm ngọc giản ra để mật báo cho ai đó. Khi ấy hắn còn tự hỏi đối phương là thần thánh phương nào, không ngờ lại chính là kẻ này.
“Tiêu sư đệ, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Chung Hạo Thành tự nhiên như quen biết tiến lên chào hỏi Tiêu Lăng Hàn, gã tự cho là bản thân đang nở một nụ cười mê người, nhưng thực chất nụ cười trên mặt lại vô cùng gượng gạo. Toàn bộ tâm trí gã chỉ nhìn thấy một mình Tiêu Lăng Hàn, hoàn toàn ngó lơ Thượng Quan Huyền Ý đứng bên cạnh.
Tiêu Lăng Hàn cười như không cười, hỏi: “Có chuyện gì?”
“Không biết Tiêu sư đệ có thời gian không, ta muốn mời Tiêu sư đệ cùng dùng bữa trưa.” Chung Hạo Thành mỉm cười, vẻ mặt đầy chân thành nhìn Tiêu Lăng Hàn, trong mắt lộ rõ vẻ mong chờ. Gã nghĩ dựa vào vào thân phận đích xuất thiếu gia của Chung gia đường đường chính chính, nhất định có thể bắt nhịp được vị thiếu niên tuấn mỹ trước mắt này.
“Ngươi là… ai?”
Sức sát thương từ câu nói này của Tiêu Lăng Hàn quả thực không hề nhỏ, nụ cười của Chung Hạo Thành lập tức cứng đờ trên mặt.
Thượng Quan Huyền Ý thật sự nhịn không được, “phụt” một tiếng bật cười thành tiếng.
Chung Hạo Thành quay đầu, tức giận lườm Thượng Quan Huyền Ý một cái, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh như ngầm cảnh cáo. Nhưng khi quay đầu lại, sắc mặt gã đã khôi phục vẻ ôn hòa, khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn Tiêu Lăng Hàn tràn ngập dịu dàng tình tứ: “Tiêu sư đệ không nhớ ta cũng không sao, bây giờ ta xin tự giới thiệu lại một lần nữa. Ta tên Chung Hạo Thành, là đích xuất thiếu gia của Chung gia chủ tại Vân Hoàng thành.”
“Những thứ này thì có liên quan gì đến ta?” Tiêu Lăng Hàn nhìn Chung Hạo Thành bằng ánh mắt như nhìn một tên bạch si, lạnh lùng đáp. Tên gia hỏa này rốt cuộc là từ trại tâm thần nào trốn ra vậy?
Lách qua người Chung Hạo Thành, Tiêu Lăng Hàn định dẫn Thượng Quan Huyền Ý rời đi. Nào ngờ Chung Hạo Thành lại đột nhiên đưa tay muốn chộp lấy cổ tay hắn. Tiêu Lăng Hàn trực tiếp phóng ra hộ thân tráo, Chung Hạo Thành không kịp đề phòng, liền bị hộ thân tráo của Tiêu Lăng Hàn đánh bật, ngã nhào ra đất.
Chung Hạo Thành thấy Tiêu Lăng Hàn không thèm đoái hoài gì tới mình, mắt thấy đối phương định rời đi, gã liền ma xui quỷ khiến đưa tay ra, thèm khát muốn giữ hắn lại.
Ai ngờ quỷ dị như vậy, người thì không chạm tới, bản thân ngược lại còn ngã chổng vó trên mặt đất, khiến Chung Hạo Thành nhất thời không thể hoàn hồn. Gã là đích xuất thiếu gia của Chung gia cao quý, từ bao giờ bị người ta cự tuyệt như thế? Thường ngày luôn là gã từ chối kẻ khác!
“Hay cho các người, lại dám tư động thủ trong học viện! Đừng hòng phủi mông bỏ đi, ta phải kiện các người lên Chấp Pháp đường.” Giọng một nam tử đột nhiên vang lên từ góc cua.
Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý nhìn theo tiếng động, thấy một thanh niên tầm hai mươi hai, hai mươi ba tuổi từ góc cua đi tới, trên mặt hắn có một vết bớt màu đen lớn, trông vô cùng xấu xí. Hắn nhanh chân chạy tới bên cạnh Chung Hạo Thành, ngồi xổm xuống định đỡ gã: “Thành ca, huynh có sao không?”
Người tới chính là Bạch Liên Xuất mà Tiêu Lăng Hàn từng gặp lần trước, không ngờ nam tử bị từ hôn trong miệng bọn họ ngày đó lại chính là Chung Hạo Thành trước mắt. Xem ra tên Chung Hạo Thành này đúng là một kẻ cặn bã, ngủ với Bạch Liên Kiệt xong lại chẳng hề có ý định rước người ta vào cửa, đã vậy còn đi trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi.
Bạch Liên Xuất bám theo Chung Hạo Thành tới tận đây, hắn chỉ muốn xem rốt cuộc là loại hồ ly tinh phương nào lại mê hoặc được Chung Hạo Thành. Đến khi nhìn thấy người, hắn cũng bị dung mạo tuấn mỹ của vị thiếu niên trước mặt làm cho kinh diễm. Đồng thời, trong lòng hắn dâng lên một ngọn lửa đố kỵ ngút ngàn, dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà bọn họ đều trông đẹp đẽ như vậy, còn trên mặt hắn lại có một vết bớt khó coi thế này?
Hắn tận mắt thấy Chung Hạo Thành bị hộ thân tráo của Tiêu Lăng Hàn đánh bật ra đất, liền cảm thấy cơ hội của mình đã đến, không thèm suy nghĩ gì mà lao ra ngay.
“Bạch Liên Xuất, chúng ta đã hủy bỏ hôn ước rồi, chuyện của ta không cần ngươi quản.”
Chung Hạo Thành gạt phăng bàn tay đang định đỡ gã của Bạch Liên Xuất, nghiến răng nghiến lợi nói. Gã đang khổ sở tìm cách theo đuổi mỹ nhân ở đây, tên Bạch Liên Xuất này liền không kịp chờ đợi mà chạy tới phá đám.
Chung Hạo Thành dùng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm Bạch Liên Xuất. Năm xưa nếu không phải vì mẫu thân hắn từng cứu mẫu thân gã, thì phụ mẫu gã đời nào lại định đoạt mối hôn sự này. Bao nhiêu năm qua, Bạch gia dựa vào mối hôn ước với Chung gia đã vơ vét không biết bao nhiêu lợi lộc, có là ân cứu mạng thì cũng sớm trả sạch rồi. Gã đã nói với hắn vô số lần rằng gã không hề thích hắn, nhưng mà Bạch Liên Xuất cứ bám lấy gã không buông, dây dưa lằng nhằng.
Trước đó gã theo đuổi một vị tiểu sư muội, chính vì Bạch Liên Xuất ở giữa giở trò quỷ nên mới xôi hỏng bỏng không. Hiện tại gã khó khăn lắm mới nhìn trúng một thiếu niên khiến mình rung động, tên âm hồn bất tán Bạch Liên Xuất này lại xuất hiện. Chung Hạo Thành càng nghĩ càng phiền muộn, khi cụp mắt xuống, trong mắt gã xẹt qua một tia sát cơ. Nếu Bạch Liên Xuất còn tiếp tục như vậy, gã không ngại khiến hắn biến mất vĩnh viễn trên cõi đời này.
“Thành ca, ta chỉ là quan tâm huynh, ta…” Bạch Liên Xuất ủy khuất nhìn Chung Hạo Thành, bộ dáng rưng rưng chực khóc.
Biểu cảm như vậy nếu đặt trên mặt một vị mỹ nhân thì đúng là điệu bộ điềm điềm đáng yêu, khiến người ta sinh lòng thương xót; nhưng đặt trên cái bản mặt của Bạch Liên Xuất thì lại có vẻ khôi hài xen lẫn khó coi. Bản thân hắn không tự nhìn thấy diện mạo của mình nên chẳng cảm nhận được gì, trái lại còn tự cảm thấy rất tốt!
Thế nhưng ba người bên cạnh nhìn thấy, trong lòng đều dâng lên một cảm giác như vừa gặp phải quỷ.
Không đợi Bạch Liên Xuất nói xong, Chung Hạo Thành đã ngắt lời hắn: “Bạch sư đệ xin hãy tự trọng, chúng ta hiện tại đã không còn bất kỳ quan hệ nào.” Nói xong, gã đứng dậy, phủi phủi lớp bụi bẩn vô hình trên y phục.
“Hôm nay ta có chút việc bận, hôm khác lại xin mời Tiêu sư đệ dùng bữa.” Chung Hạo Thành đi tới trước mặt Tiêu Lăng Hàn, áy náy nói một câu, dứt lời liền giống như chạy trốn mà rời đi.
“Thành ca, Thành ca!” Bạch Liên Xuất đuổi theo sau lưng Chung Hạo Thành, lúc đi còn không quên ngoảnh đầu lại hằn học lườm Tiêu Lăng Hàn một cái.
Bạch Liên Xuất và Chung Hạo Thành phối hợp vô cùng ăn ý, trực tiếp xem Thượng Quan Huyền Ý như một người vô hình.
“Ta đâu có dán ẩn thân phù đâu! Một người bằng xương bằng thịt đứng lù lù ở đây, hai kẻ đó mắt mù hay sao mà không nhìn thấy?” Thượng Quan Huyền Ý tức tới dậm chân, tự sờ khắp người mình, trên người chuẩn xác là không có bất kỳ pháp bảo ẩn thân nào, tại sao hai kẻ kia lại như không nhìn thấy y vậy chứ?
“Bọn họ bị mù mắt!”
Tiêu Lăng Hàn dắt tay Thượng Quan Huyền Ý, tiếp tục rảo bước hướng về phía Trí Mỹ Trai.
Thượng Quan Huyền Ý lập tức được câu nói này của Tiêu Lăng Hàn xoa dịu. Tiêu đại ma vương nói đúng, mình không nên chấp nhặt với những kẻ mù mắt làm gì.
Lần này hai người rốt cuộc không gặp phải kẻ nào gây phiền lòng nữa. Sau khi vui vẻ dùng xong bữa tối, Tiêu Lăng Hàn một mình rời khỏi học viện. Đi chưa được bao xa, Tiêu Lăng Hàn liền phát hiện có kẻ đang bám đuôi mình.
Khi đi vào con ngõ nhỏ nơi từng đánh chết bọn người Tiêu Lăng Hạo lần trước, Tiêu Lăng Hàn liền bị hai gã tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ một trước một sau kẹp ở giữa.
“Nhóc con, ngươi rốt cuộc cũng chịu ra ngoài rồi, làm hại huynh đệ hai ta phải túc trực ở cổng Hoàng Cực học viện ôm cây đợi thỏ suốt hơn ba tháng trời.” Một trong hai kẻ nhìn Tiêu Lăng Hàn bằng ánh mắt hung tợn, âm trầm lên tiếng.
Từ sau khi Lý Minh nhìn thấy Tiêu Lăng Hàn thì bắt đầu sinh ra tương tư đến độ trà cơm không màng, bọn họ liền bị gia chủ phái ra ngoài tìm kiếm Tiêu Lăng Hàn, đáng tiếc tìm kiếm hơn một tháng trời vẫn không thấy tăm hơi đâu. Cuối cùng, vẫn là Lê Hân thiếu gia của Tăng gia tiết lộ cho bọn họ biết người cần tìm đang ở Hoàng Cực học viện, lúc này mới phái người luân phiên ôm cây đợi thỏ.
“Mặc Ảnh, điểm tâm của ngươi tới rồi kìa.”
Một trận sương mù màu đen lướt qua, tại chỗ chỉ còn lại một mình bóng dáng của Tiêu Lăng Hàn. Tiêu Lăng Hàn bảo Mặc Ảnh lưu lại ký ức của một kẻ rồi truyền sang cho hắn.
Sau khi tiêu hóa xong ký ức nhận được từ Mặc Ảnh, Tiêu Lăng Hàn mới dán một tấm ẩn phù lên người, biến mất tại chỗ.
Sáng sớm ngày hôm sau…
Hôm nay là ngày khảo hạch của Phù viện, Tiêu Lăng Hàn từ sớm đã tới quảng trường, tìm được vị trí của mình rồi ngồi đó chờ đợi. Vốn dĩ hắn ở Phù viện chẳng khác nào một người vô hình, nhưng mấy ngày trước vì hắn ngồi vào chỗ của Chung Hạo Thành nên đã vô tình nổi tiếng một phen, khiến cho đại bộ phận đệ tử trong Phù viện đều nhận ra hắn.
Chẳng mấy chốc đã có người tới bắt chuyện với hắn, đó là một tên tiểu béo tử hơi mập mạp, trông có vẻ hơi hèn mọn. Hắn ghé sát lại, cười hì hì hỏi: “Ngươi và Chung sư huynh rất thân thiết sao?”
Tiêu Lăng Hàn mặt không cảm xúc nhìn hắn, tên béo này rốt cuộc là ăn bao nhiêu thứ mới tích được ngần ấy thịt trên người vậy? Tại sao mình cũng ăn rất nhiều, đều đã mười lăm tuổi rồi mà vẫn không thấy cao lên chút nào? Tiêu Lăng Hàn có chút khổ não nghĩ ngợi, nghĩ lại hồi ở địa cầu hắn dù gì cũng sở hữu chiều cao một mét tám mươi tám, xuyên qua thế giới này đã hơn hai năm rồi mà vẫn là dáng vẻ của một đứa nhóc, chiều cao này bị lùn đi, mỗi lần nhìn ai cũng phải ngửa cổ lên, thật là không quen chút nào.
“Này, sư đệ, ta đang nói chuyện với ngươi đó!” Tiểu béo tử thấy mình vừa dứt lời, vị sư đệ trước mặt đã nhìn chằm chằm vào mình, nhìn tới mức khiến hắn có chút lạnh cả sống lưng.
“Ngươi là ai? Người ngươi nói là ai?”
“Mọi người đều gọi ta là tiểu béo tử, ngươi cũng có thể gọi ta như vậy. Người ta nhắc tới là Chung Hạo Thành, Chung sư huynh.”
Tiêu Lăng Hàn: “…” Không ngờ ngươi lại thật sự tên là tiểu béo tử!
“Ồ, không quen!”
“Sao lại không quen chứ? Ngày đó ngươi ngồi vào vị trí của huynh ấy mà huynh ấy cũng không hề quát mắng ngươi, càng không bắt ngươi nhường chỗ, chuyện này không hợp lý nha?” Tiểu béo tử đầy mặt hoài nghi nhìn Tiêu Lăng Hàn, chỉ cảm thấy vị sư đệ này không nói thật lòng.
Tuy rằng người hỏi chuyện chỉ có một mình tiểu béo tử, nhưng mấy người xung quanh đều đang vểnh tai lên nghe ngóng.
“Những vị trí đó không phải ai muốn ngồi thì ngồi sao? Trên đó lại không khắc tên Chung Hạo Thành gã, ai cũng có thể ngồi ở đó mà! Thật là đại kinh tiểu quái!” Tiêu Lăng Hàn dùng vẻ mặt “ngươi thật ít thấy sự đời” nhìn tiểu béo tử. Cái ghế không ghi tên này chẳng lẽ không phải ai đến trước thì ngồi sao?
Tiểu béo tử bị chặn họng tới mức á khẩu không trả lời được, suýt chút nữa nén thành nội thương, thế nhưng lời người ta nói lại vô cùng có lý. Tiểu béo tử không dò hỏi được bất cứ điều gì, khiến cho những người xung quanh một phen thất vọng, cứ ngỡ sẽ hóng được tin tức nội bộ gì ghê gớm lắm chứ?
Thấy tiểu béo tử định rời đi, Tiêu Lăng Hàn bèn nói với hắn một câu: “Cái tên Chung Hạo Thành kia không phải người tốt lành gì đâu, ngủ với huynh đệ của vị hôn thê cũ xong lại không chịu thành thân với người ta, còn hủy bỏ cả hôn ước với vị hôn thê kia nữa. Ngươi sau này thấy gã thì né xa một chút. Mà thôi ngươi cũng không cần lo lắng quá, tướng mạo của ngươi trông rất an toàn!”
Những người khác nghe được bát quái mới này, ai nấy đều mãn nguyện bắt đầu xôn xao bàn tán. Tiểu béo tử thì dùng ánh mắt đầy u oán nhìn Tiêu Lăng Hàn, cái gì gọi là tướng mạo trông rất an toàn chứ? Hắn cúi đầu nhìn nhìn thân hình của mình, hình như bản thân mọc ra quả thực trông rất có cảm giác an toàn.
Tiêu Lăng Hàn: … An toàn ≠ Cảm giác an toàn.
Chung Hạo Thành ba lần bốn lượt xuất hiện trước mặt Tiêu Lăng Hàn đã làm hắn phát tởm lên được, hôm nay hắn cũng phải khiến Chung Hạo Thành ghê tởm một phen! Tiện thể giúp gã quảng bá rộng rãi những chiến tích huy hoàng kia ra ngoài.
—