← Dị Thế Trọng Sinh Chi Nghịch Tập Tu Tiên

Chương 111: Hoàng Cực Học Viện

22 min read 01.09.2026

【111: Nhà Lý Minh đền tội】(Canh hai)

“Yên lặng!”

Người đến giám khảo hôm nay là Trình Thanh Nghiệp, gã bước đến vị trí tiên phong của khu vực khảo hạch, trầm giọng quát một tiếng. Mấy vị trưởng lão giám khảo vừa tới nơi đã thấy học viên của Phù viện kẻ này người nọ đang ghé tai sát nách, trò chuyện đến là rôm rả. Chẳng biết một Từ Cảnh Hành cổ bản nghiêm túc thế nào lại dạy dỗ ra một đám chim non hoạt bát thế này, suốt ngày cứ líu lo mãi không dứt.

Trình Thanh Nghiệp thấy phía dưới không còn ai lên tiếng mới chậm rãi mở lời:

“Hôm nay là thời gian niên khảo mỗi năm một lần của Phù viện, vừa vặn bắt kịp thời điểm Tử Linh bí cảnh mở ra. Do đó, chúng ta sẽ chọn ra mười người có thành tích xuất sắc nhất trong năm mươi vị ở đây để tham gia cuộc phục khảo vào ngày mốt. Những ai lọt vào tốp hai mươi người đứng đầu trong trận phục khảo sẽ có được danh ngạch tiến vào Tử Linh bí cảnh. Dĩ nhiên, nếu ngươi xếp vào mười hạng cuối trong cuộc khảo thí của Phù viện, vậy thì thật đáng tiếc, ngươi phải cuốn gói sang Ngoại viện rồi.”

Chuyện về Tử Linh bí cảnh tuy rằng ai nấy đều biết, nhưng hiện tại qua lời Trình Thanh Nghiệp nói ra, tất cả mọi người liền dấy lên lòng hăng hái, ma quyền sát chưởng, hạ quyết tâm phải tranh đoạt cho bằng được một vị trí trong mười hạng đầu. Thế nên lời Trình Thanh Nghiệp vừa dứt, người của Phù viện lại bắt đầu bàn tán xôn xao, khí thế ngất trời.

“Yên lặng!”

Uy áp thuộc về tu sĩ Nguyên Anh kỳ vừa thả ra, đám người phía dưới lập tức im như thóc, không ai dám ho he nửa lời.

Trình Thanh Nghiệp rất hài lòng với hiệu quả do chính mình tạo ra, gã mới tiếp tục tuyên bố:

“Đề bài khảo hạch các ngươi hôm nay là Kim Giáp Phòng Ngự Phù nhị cấp. Người chiến thắng sẽ được phân định dựa trên ba phương diện: phẩm cấp, thời gian vẽ phù và hiệu quả phòng ngự. Cả thảy chuẩn bị cho tốt, bắt đầu!”

Trình Thanh Nghiệp vừa nói xong, bên dưới liền vang lên một trận than khóc thảm thiết. Phần lớn mọi người đều sở trường vẽ công kích phù triện, cực kỳ hiếm người am hiểu phòng ngự phù. Nhìn thấy cảnh này, trên mặt Trình Thanh Nghiệp lộ ra một nụ cười đắc ý. Xem ra vẫn là Từ Cảnh Hành hiểu rõ nhược điểm của đám tiểu tặc Phù viện này nhất!

Nửa canh giờ sau, Tiêu Lăng Hàn đem phù triện đã vẽ xong nộp lên chỗ trưởng lão. Vài vị trưởng lão cùng nhau kiểm tra bùa chú xong liền cho phép hắn ngày mốt đến tham gia phục khảo.

Học viên phía dưới thấy đã có người vẽ xong phù triện, lại còn được trưởng lão tán thành, những kẻ chưa vẽ xong lập tức cuống cuồng lên. Trong phút chốc, phù chỉ trên mấy chiếc bàn liền tự bốc cháy đùng đùng. Dù vậy, tâm tính của đa số người vẫn xem như không tệ, không hề bị ảnh hưởng.

Những điều này đều chẳng liên can gì tới Tiêu Lăng Hàn. Lúc này, hắn đang cùng Thượng Quan Huyền Ý và Hồ Sâm ngồi trong Trí Mỹ Trai hưởng thụ mỹ vị nhân gian.

“Tiêu sư đệ, Thượng Quan sư đệ, nói cho hai người một tin tức mới nhất đây.” Hồ Sâm khởi động trận pháp trong bao sương, thần thần bí bí nói với Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý.

Nghe Hồ Sâm nhắc tới tin tức mới nhất, cả hai đều hứng thú, lộ ra dáng vẻ rửa tai cung kính lắng nghe, điều này khiến Hồ Sâm vô cùng đắc ý.

Hồ Sâm cũng không thừa nước đục thả câu nữa, gã hắng giọng một cái rồi nói:

“Hai người biết gì chưa? Ngày hôm qua tên ác bá của Vân Hoàng thành chết rồi, không chỉ hắn chết, mà ngay cả lão tử của hắn, gia gia của hắn đều đi chầu diêm vương cả.”

“Ai là ác bá của Vân Hoàng thành?” Thượng Quan Huyền Ý lên tiếng hỏi, sao y lại không biết Vân Hoàng thành còn có một nhân vật như vậy?

“Chính là đích tôn của gia chủ Lý gia – một trong mười đại gia tộc của Vân Hoàng thành: Lý Minh. Hắn chính là tên ác bá tại Vân Hoàng thành này. Ỷ vào thân phận thế gia của mình, hắn luôn làm xằng làm bậy, cậy thế hiếp người, khinh nam bá nam. Chỉ cần là người hắn lọt vào mắt xanh, bất luận là nam hay song nhi, bất kể người nọ đã có hôn phối hay chưa, đều sẽ bị hắn dùng thủ đoạn sáng tối cướp đoạt về nhà. May mà Tiêu sư đệ ở trong Học viện Hoàng Cực không đi ra ngoài, nếu ngươi mà ra ngoài, nhất định sẽ bị tên kia để mắt tới. Có điều hiện tại ngươi cũng không cần lo lắng nữa, bởi vì gã nọ đã chết ngắc rồi.”

Trong lúc nói chuyện, Hồ Sâm còn không quên nghé mắt nhìn sang gương mặt Tiêu Lăng Hàn, chậc chậc cảm thán trong lòng, quả thực là có dung mạo tuấn mỹ vô song.

“Ngươi đang nhìn đi đâu đấy?” Tiêu Lăng Hàn cảm nhận được ánh mắt không chút che giấu của Hồ Sâm, liền lạnh lùng liếc gã một cái.

Hồ Sâm lập tức dời mắt nhìn chăm chằm vào mấy món ăn trên bàn. Ái chà chà, khí thế của Tiêu sư đệ mạnh quá, tu vi Trúc Cơ trung kỳ của mình vậy mà lại áp không nổi! Rõ ràng Tiêu sư đệ mới là tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, sao lại mang đến cho mình áp lực lớn như vậy chứ?

“Hóa ra kẻ chết lại là loại người thế này, chết tốt lắm!” Thượng Quan Huyền Ý nghe xong lời Hồ Sâm, lập tức vỗ tay tán thưởng.

“Chẳng phải là chết tốt lắm sao! Thế nhưng điều kỳ quái nhất chính là, sau khi người Lý gia chết, thi thể của bọn họ rốt cuộc ở phương nào cũng không ai rõ. Bọn họ lật tung trên dưới Lý gia lên cũng không thấy tăm hơi. Nếu không phải phát hiện hồn đăng của họ đã tắt, phỏng chừng chẳng ai biết bọn họ đã chết.”

“Thời buổi này, chỉ có yêu thú giết người mới ăn luôn cả xác thôi!” Thượng Quan Huyền Ý nói đến đây, đột nhiên khựng lại, kinh nghi bất định nhìn về phía hai người còn lại.

Sắc mặt Tiêu Lăng Hàn ngược lại không có nửa phần thay đổi, vẫn thong dong nhấm nháp chén rượu trong tay như cũ.

Thế nhưng Hồ Sâm lại sáng mắt lên, vỗ đùi đánh đét một cái.

“Hóa ra là như vậy! Đám người Lý gia kia hiện tại vẫn đang treo thưởng tìm kiếm thi thể của Lý Minh cùng bọn họ kìa! Nghĩ lại thì mọi người đều chưa từng nghĩ đến việc nhóm người Lý gia này đã bị yêu thú ăn thịt, bây giờ còn có rất nhiều người kết bạn kéo nhau đi tìm kiếm thi thể đấy! Một cái xác có thể đáng giá mười vạn khối hạ phẩm linh thạch đấy chứ, vẫn là Thượng Quan sư đệ ngươi thông minh!” Hồ Sâm giơ ngón tay cái, chân thành khen ngợi. Sao trước đó gã lại không nghĩ tới điểm này nhỉ?

Thượng Quan Huyền Ý ngượng ngùng cười cười. Y chẳng qua là do kiếp trước nhìn thấy nhiều cảnh yêu thú ăn thịt người nên mới thuận miệng nói ra vậy thôi, có phải thật như thế không thì y còn chưa biết đâu.

Tiêu Lăng Hàn: … Ngươi đoán đúng chân tướng rồi đó, bởi vì những người kia đều đã chui tọt vào bụng Mặc Ảnh rồi!

“Hồ sư huynh, huynh có biết Chung Hạo Thành không?” Thượng Quan Huyền Ý rót cho Hồ Sâm một chén rượu, nịnh nọt hỏi.

Tiêu Lăng Hàn liếc Thượng Quan Huyền Ý một cái, song không nói gì.

“Ngươi nói là tên Chung Hạo Thành ở Phù viện kia sao?”

“Đúng vậy, chính là hắn!”

“Hắn là đích tử của gia chủ Chung gia — một trong mười đại gia tộc của Vân Hoàng thành, vô cùng được lòng lão tử của hắn. Trước kia hắn còn có hôn ước trên người, thế nhưng đoạn thời gian trước không rõ vì nguyên do gì mà hôn ước đã bị hủy bỏ. Hiện tại hắn chính là nhân vật vô cùng chạm tay có bỏng ở Học viện Hoàng Cực chúng ta. Nếu như gả cho hắn, rất có khả năng sẽ trở thành phu nhân gia chủ đời tiếp theo của Chung gia, không biết có bao nhiêu nữ tu cùng song nhi muốn leo lên thuyền của hắn đâu.” Hồ Sâm nói đến độ mày bay mắt múa, người không biết chuyện còn tưởng gã cũng muốn leo lên con thuyền rách nát kia của Chung Hạo Thành chứ.

Thượng Quan Huyền Ý nghe Hồ Sâm nói vậy, trong lòng buồn bực khôn cùng. Y còn đang nghĩ xem lúc nào nên rút ra chút thời gian để thần không biết quỷ không hay xử đẹp Chung Hạo Thành đây! Nhưng gia tộc đứng sau lưng tên này là một phiền toái lớn, sơ sẩy một cái sẽ khiến bản thân lún sâu vào. Biện pháp tốt nhất chính là ở trong bí cảnh hoặc khi ra ngoài làm nhiệm vụ, khiến hắn chết vì ngoài ý muốn.

Hồ Sâm nói một hồi, bỗng nhiên có chút kinh hãi nghĩ đến một khả năng, không nhịn được lên tiếng hỏi:

“Thượng Quan sư đệ, ngươi không phải là nhìn trúng Chung Hạo Thành rồi chứ?”

Thượng Quan Huyền Ý ngay lập tức tặng cho Hồ Sâm một cái liếc mắt xem thường. Y nhìn sang Tiêu Lăng Hàn, thấy hắn không có phản ứng gì mới nói:

“Cái loại tra nam đó ta thèm vào mà nhìn!”

“Đây không phải là vấn đề nhìn trúng hay không nhìn trúng, ngươi còn chưa tới tuổi thành hôn nữa mà? Tuổi còn nhỏ đã bắt đầu nghĩ đến chuyện phong hoa tuyết nguyệt rồi sao? Thượng Quan sư đệ, dáng vẻ này của ngươi là không nên có đâu. Người tu đạo chúng ta chú trọng chính là truy cầu đại đạo, dính vào mấy chuyện tình tình ái ái kia sẽ ảnh hưởng đến đạo tâm của chúng ta.” Hồ Sâm bày ra bộ dáng của một lão phụ thân, khổ khẩu bà tâm khuyên nhủ.

“Thôi đi, thôi đi, Hồ sư huynh ta thụ giáo rồi. Hiện tại ta còn nhỏ, một lòng hướng đạo, huynh cũng đừng có làm hỏng đạo tâm của ta.” Thượng Quan Huyền Ý lập tức chắp hai tay trước ngực, bày ra tư thế của một kẻ một lòng hướng Phật.

Hồ Sâm thấy thế liền ghé sát vào Thượng Quan Huyền Ý một chút, nhỏ giọng hỏi:

“Thượng Quan sư đệ chẳng lẽ là Phật tu? Hoàng Cực đại lục đã rất nhiều năm rồi không xuất hiện Phật tu.” Nói đoạn, Hồ Sâm còn dùng ánh mắt tràn đầy sùng bái nhìn Thượng Quan Huyền Ý, gã phảng phất như nhìn thấy sau lưng Thượng Quan Huyền Ý có phật quang lập lòe.

“Khụ khụ khụ…” Thượng Quan Huyền Ý bị một câu thần sầu này của Hồ Sâm làm cho sặc suýt chết. Đây hoàn toàn là một sự hiểu lầm vô cùng tai hại.

Tiêu Lăng Hàn giúp Thượng Quan Huyền Ý vỗ vỗ lưng. Cái tên này ăn một bữa cơm thôi cũng có thể bị sặc, may mà chưa uống rượu, bằng không thì khó chịu lắm rồi.

“Thượng Quan sư đệ, ngươi không cần khẩn trương như thế, bảo mật, ta hiểu mà!” Kỳ thực tại Hoàng Cực đại lục đã từng có Phật tu tồn tại, nhưng vào một ngày nọ, Phật tu lại bị người ta diệt môn tận gốc chỉ trong một đêm. Nghe nói là đã đắc tội với vị đại nhân vật nào đó, về sau Phật tu ở Hoàng Cực đại lục liền trở thành một điều cấm kỵ.

Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý chẳng rõ Hồ Sâm đã tự bổ não ra cái gì. Nói xong câu này, gã còn làm một động tác khóa miệng lại. Đối với một người không phải thổ địa Hoàng Cực đại lục như Thượng Quan Huyền Ý mà nói, không biết chuyện này là rất bình thường. Còn Tiêu Lăng Hàn – một kẻ nửa mùa sống tại Hoàng Cực đại lục mà không có ai nói cho biết thì hắn cũng chẳng rõ ràng. Cho nên hai người cảm thấy cử chỉ này của Hồ Sâm có chút không giải thích được.

Đột nhiên, truyền âm ngọc giản của Hồ Sâm sáng lên một cái. Gã lấy ra nhìn xem, không ngờ lại là tin nhắn do vị hôn thê Trần Linh Linh gửi tới.

Xem xong nội dung ngọc giản, Hồ Sâm áy náy nói với Tiêu Lăng Hàn và Thượng Quan Huyền Ý:

“Hai vị sư đệ, vị hôn thê của ta vừa rồi phát tin tức tới tìm ta có chút việc, ta liền xin cáo từ trước. Lần sau nếu có tin tức gì mới, ta lại tới nói cho hai người biết.”

Thượng Quan Huyền Ý thấy vậy liền ho khan một tiếng, lập tức nghĩa chính ngôn từ nói:

“Hồ sư huynh, dáng vẻ này của huynh là không nên có đâu. Người tu đạo chúng ta chú trọng chính là truy cầu đại đạo, dính vào mấy chuyện tình tình ái ái kia sẽ ảnh hưởng đến đạo tâm của chúng ta!”

“Hả?” Hồ Sâm ngơ ngác cả mặt, tình huống gì đây, câu nói này sao nghe quen tai thế nhỉ?

Tiêu Lăng Hàn liếc xéo Thượng Quan Huyền Ý một cái. Cái tên này còn biết học đi đôi với hành nhanh gớm, dám đem chính lời vừa rồi của Hồ Sâm ra để châm chọc gã. Hắn phất phất tay với Hồ Sâm, lập tức lên tiếng giải vây:

“Không có gì, không có gì, Hồ sư huynh có việc thì cứ rời đi trước đi!”

“Ồ, được, vậy ta đi trước đây, hai vị sư đệ hẹn gặp lại!” Nói xong, Hồ Sâm mở ra trận pháp liền bước ra khỏi bao sương.

Thượng Quan Huyền Ý thấy người đã đi rồi, liền bất mãn nhìn Tiêu Lăng Hàn.

Mặc dù Thượng Quan Huyền Ý có đeo mặt nạ, Tiêu Lăng Hàn không nhìn thấy biểu cảm của y, thế nhưng không cần nghĩ cũng biết, gã này nhất định lại đang tức phùng mang trợn má, hai bên má phập phồng lên xuống cho xem.

“Hồ Sâm là bách sự thông của cái học viện này, sau này chúng ta còn có chỗ cần dùng đến gã, vị hôn thê kia chính là cấm kỵ của gã.” Tiêu Lăng Hàn giải thích, thấy Thượng Quan Huyền Ý vẫn không vui, đành phải xuống nước: “Hôm nay cho phép ngươi uống một vò rượu!”

Nghe thấy lời này, Thượng Quan Huyền Ý lập tức biến giận thành vui, cầm lấy bình rượu trên bàn tự rót cho mình một chén, không kịp chờ đợi mà nâng chén lên nhấp thử một ngụm.

“Oa! Sảng khoái! Chính là cái vị này.”

Uống một ngụm xong, y liền không dừng lại được nữa, hết chén này đến chén khác, nhìn đến mức mí mắt Tiêu Lăng Hàn ở bên cạnh giật nảy liên hồi.

Cái tên này lát nữa mà say xỉn, chẳng lẽ bắt mình phải cõng hắn về hay sao?