Chương 109: Học viện Hoàng Cực
【109: Thi Nhược Lan chi tử】
Hoắc Mai cảm giác được linh lực trong cơ thể sắp cạn kiệt, vội vàng bớt chút thì giờ nuốt một viên Hồi Linh Đan. Nàng lấy phù triện trong không gian giới chỉ ra, không ngừng kích hoạt rồi ném về phía đám Hỏa Diễm Thú. Tiếng nổ “Bành! Bành!” vang lên không ngớt, nhưng đám Hỏa Diễm Thú kia lại giống như giết hoài không hết, Hoắc Mai không khỏi sinh lòng tuyệt vọng.
“Không biết vị đạo hữu nào đã bố trí trận pháp tại nơi này? Nếu Hoắc Mai có chỗ nào vô ý đắc tội với đạo hữu, Hoắc Mai xin tại đây tạ lỗi với đạo hữu, hy vọng đạo hữu có thể thả ta rời đi, tất có trọng tạ.” Lời vừa dứt, không một ai đáp lại, Hỏa Diễm Thú cũng chẳng hề giảm bớt.
Hoắc Mai tức giận đến mức mắng mẹ, không thể không tiếp tục liều mạng chém giết…
Nhìn Hoắc Mai đang nằm trên mặt đất, hơi thở mong manh như sợi tơ, Tiêu Lăng Hàn vẫn không hề hiện thân, mà để Mặc Ảnh trực tiếp nuốt chửng nàng. Hắn mới không ngốc đâu, đám tử đệ tinh anh của các đại gia tộc này đều được trưởng bối trong nhà lưu lại thần thức, biết đâu chừng sẽ thông qua bí thuật truyền hình ảnh người mà người chết nhìn thấy vào khắc cuối cùng trở về.
“Người thứ ba!”
Tiêu Lăng Hàn cũng không biết, nhờ vào sự cẩn trọng này mà hắn đã tránh được rất nhiều phiền toái. Lúc này hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, lẳng lặng chờ đợi nhóm con mồi cuối cùng tự dâng xác đến tận cửa.
Sớm tinh mơ, từng trận gió nhẹ thổi tan mây mù, ánh mặt trời ấm áp xuyên qua vòm lá rậm rạp nghiêng mình rơi xuống, hóa thành những đốm sáng vàng óng ánh. Có hai bóng người áo trắng băng qua cánh rừng, chậm rãi bước vào một sơn động.
Nữ tử vóc dáng mảnh mai, vòng eo nhỏ nhắn yếu ớt, lộ ra vẻ điệu bộ đáng thương, lại thêm chiếc cổ trắng ngần thon dài. Nàng có dung mạo khuynh quốc khuynh thành, phong hoa tuyệt đại, không cần phấn son cũng đã là thiên tư quốc sắc, diễm quan quần phương. Cả hai người đều mặc sa quần màu trắng, tay áo rộng Thủy Vân bằng lụa trắng khẽ đung đưa, bên eo thắt đai lưng màu nguyệt bạch cùng tông, trước ngực thêu hình đan lô, phiêu diểu đạm nhã. Gió nhẹ thổi qua, tà váy khẽ múa theo gió, mái tóc đen nhánh như mun rủ xuống ngang eo.
Từ đằng xa, Tiêu Lăng Hàn đã nhìn thấy Thi Nhược Lan và Thi Nhược Tình hai người đang đi tới.
Cặp tỷ muội hoa này có thể nói là nhân gian cực phẩm, đáng tiếc đều là xà hiết mỹ nhân, tâm địa độc ác, Tiêu Lăng Hàn không hề có nửa phần đồng tình hay thương tiếc đối với hai ả.
Hai tỷ muội Thi Nhược Lan và Thi Nhược Tình bị truyền âm ngọc giản của Hoắc Mai gọi tới sơn động này, chỉ là khoảnh khắc bước chân vào trận pháp, bọn họ liền biết bản thân đã sa vào bẫy rập của kẻ khác.
“Tỷ tỷ, phải làm sao bây giờ? Á~~ Đi chết đi, đều đi chết hết đi!” Thi Nhược Tình có chút hoảng loạn rút phù triện ra, không ngừng công kích Hỏa Diễm Thú xuất hiện trước mặt.
“Đáng chết, giết mãi không hết.” Thi Nhược Lan cũng lấy ra phù triện và pháp khí không ngừng tự bạo, mưu toan giết sạch đám Hỏa Diễm Thú trước mắt.
Đáng tiếc hết thảy những gì hai ả làm đều là uổng công, bất kể tụi nó giết chết bao nhiêu con, chẳng mấy chốc lại có càng nhiều Hỏa Diễm Thú xuất hiện.
“Không biết có vị tiền bối nào ở nơi này? Nếu tiền bối chịu buông tha cho hai tỷ muội chúng ta, chúng ta nguyện ý vì tiền bối làm bất cứ chuyện gì.” Thi Nhược Lan giơ tay vén lọn tóc thắt ngang gò má, lộ ra đôi mắt đẹp long lanh, sóng mắt lưu chuyển, quyến rũ động lòng người. Gương mặt ả ửng hồng như rặng mây đỏ, ánh mắt đảo quanh bốn phía, mưu toan tìm ra người trong bóng tối, thuận tiện thi triển mỹ nhân kế.
Đáng tiếc, qua một lúc lâu, đối phương từ đầu đến cuối đều không hề hiện thân.
“Tỷ tỷ, tỷ có chắc là nơi này có người khác không?” Thi Nhược Tình hoài nghi hỏi, sớm biết thế này nàng đã không đến rồi. Nếu không phải vì muốn Hoắc Mai giúp mình và Mạc gia liên hôn, lần trước nàng cũng sẽ không cùng họ tới đây nhục mạ thiếu niên kia. Cùng một địa điểm, nhất định là bằng hữu của thiếu niên kia quay lại báo thù.
“Á~~, đi chết đi, đùng đoàng.” Lại một tấm Lôi Viêm Phù được kích hoạt, Thi Nhược Lan luống cuống tay chân ứng phó với Hỏa Diễm Thú xuất hiện trước mặt.
“Hống… Hống…” Nàng bị một con Hỏa Diễm Thú nhị cấp đột nhiên xuất hiện trước mặt làm cho giật mình, nghĩ cũng không nghĩ liền kéo Thi Nhược Tình bên cạnh lại, chắn trước mặt mình.
Thi Nhược Tình bị cử động đột ngột của Thi Nhược Lan làm cho kinh hãi hét lên chói tai: “Á… Không, tỷ tỷ, đừng mà, đừng…”
Thi Nhược Lan cũng bị hành động vừa rồi của chính mình làm cho kinh sợ, nàng lúc ấy chỉ là cử động theo bản năng. Nhìn thấy muội muội chết thảm ngay trước mắt mình, ả kinh hoàng hét lớn thành tiếng: “Ta không cố ý, Nhược Tình, tỷ tỷ không cố ý. Đều tại các ngươi, đều là lỗi của các ngươi, các ngươi đều đáng chết!” Thi Nhược Lan đỏ thẫm đôi mắt, cầm pháp khí không ngừng chém giết Hỏa Diễm Thú trước mặt, đáng tiếc linh khí trong cơ thể nàng đã tiêu hao sạch sẽ, phù triện cũng dùng cạn, đan dược cũng ăn hết, giờ khắc này nàng chỉ có thể ngoan ngoãn chờ chết.
“Oa oa oa…” Thi Nhược Lan nhỏ giọng nức nở, “sợ hãi, khủng hoảng” không ngừng sinh sôi trong lòng, nàng sợ tới mức run lẩy bẩy. Hỏa Diễm Thú đã ngừng công kích, nhưng nàng không hề có chút may mắn vì sống sót nào. Bởi vì nàng biết, đây là báo thù, nàng chưa chết thì chuyện này sẽ không dừng lại. Nơi này vốn là do Hoắc Mai tìm, nàng ta từng nói qua, chỗ này mười năm tám năm cũng chẳng có ai tới, cho nên hôm nay ả chú định là không sống nổi rồi.
Thi Nhược Lan chính là kẻ khơi mào cho toàn bộ sự việc, ả cấu kết với Đỗ Tư Hạng, để Đỗ Tư Hạng liên lạc với cô mẫu của hắn là Hoắc Mai. Ả còn dùng lợi ích dụ dỗ Đỗ Tư Thông, bảo hắn chuốc mê Thượng Quan Huyền Ý trước, thế mới có chuyện Thượng Quan Huyền Ý sau khi tỉnh lại, phát hiện bản thân lại đang ở trong sơn động này.
Thi Nhược Lan vừa vào Đan viện liền câu dẫn học viên Đan viện, bôi nhọ danh tiếng của Ân Thiên Duệ. Sở dĩ ả đối phó Thượng Quan Huyền Ý, chính là vì ả có mấy lần nhìn thấy Thượng Quan Huyền Ý và Ân Thiên Duệ ở cùng nhau ăn cơm. Ả không động được vào Ân Thiên Duệ, nhưng Thượng Quan Huyền Ý không có chỗ dựa liền trở thành mục tiêu của ả. Ả biết Hoắc Mai ngay ngày đầu tiên đã đắc tội Ân Thiên Duệ, Thượng Quan Huyền Ý cùng với Tiêu Lăng Hàn, cho nên khi nàng ta thông qua Đỗ Tư Hạng liên lạc với Hoắc Mai, hai người liền ăn nhịp với nhau.
Chính vì vậy, Tiêu Lăng Hàn mới đặc biệt “chiếu cố” Thi Nhược Lan, đợi đến khi tra tấn ả đủ rồi mới thả Mặc Ảnh ra, để ả là kẻ cuối cùng bỏ mạng.
Sau khi thu dọn sạch sẽ từng vết tích do mình lưu lại tại nơi này, Tiêu Lăng Hàn mới dán lên Ẩn Thân Phù, lặng lẽ không một tiếng động trở về động phủ của mình.
Vừa tiến vào không gian Long Ngọc liền phát hiện Thượng Quan Huyền Ý đang luyện khí, Tiêu Lăng Hàn không hề quấy rầy y, mà ở nguyên tại chỗ bố trí một trận pháp, lấy ra bàn ghế, bắt đầu thử vẽ phù triện tứ cấp. Hiện tại tu vi của hắn đã tới Kim Đan đỉnh phong, muốn tiến thêm một bước bắt buộc phải có thiên tài địa bảo có linh khí nồng đậm, nhưng Hoàng Cực đại lục tài nguyên cằn cỗi, hắn nếu muốn tấn cấp thì chỉ có thể đi tới đại lục khác. Mặc dù trong nhẫn có lưu lại các loại phù triện bản mẫu, nhưng thời gian quá lâu, có cái đã mờ mịt không rõ. Cũng không biết rốt cuộc đã để trong nhẫn bao nhiêu năm, phù triện vốn dĩ thượng hạng đã trở nên bình thường không có gì lạ, điều này cũng tăng thêm không ít khó khăn cho Tiêu Lăng Hàn khi mô phỏng.
Sách của học viện hắn cũng đã đọc không ít, có điều phù triện của học viện đều là một số công kích phù và phòng ngự phù thường gặp, các loại phù triện phụ trợ khác thì không có. Tất cả các loại thuật pháp phụ trợ Tiêu Lăng Hàn đều có chút giao thiệp, hắn có không gian làm hậu thuẫn, có nhiều thời gian học tập hơn, hắn không muốn lúc bản thân cần đến thì lại chẳng biết cái gì, hắn thích lo trước tính sau.
Thấm thoắt lại qua một ngày, hôm nay là trận tỷ thí cuối cùng của Đan viện, trận tỷ thí lần này quan hệ đến việc có thể đạt được danh ngạch tiến vào bí cảnh hay không.
Tiêu Lăng Hàn cùng Thượng Quan Huyền Ý cùng nhau đi tới quảng trường, có điều Tiêu Lăng Hàn không đi Phù viện, mà đi cùng Thượng Quan Huyền Ý tới Khí viện.
Hai người ngồi xuống vị trí, chỗ ngồi bên cạnh là Lâm Sinh, hắn vừa nhìn thấy hai người liền nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Huyền Ý. Nhìn một hồi lâu, mới có chút không xác định hỏi: “Ủa, đệ là tiểu sư đệ? Sao đệ lại đeo mặt nạ vậy?”
“Lâm sư huynh, là ta, hai ngày trước lúc ta bế quan luyện khí không cẩn thận làm mặt bị thương, ta sợ làm người khác hoảng sợ, cho nên đành phải đeo mặt nạ.” Thượng Quan Huyền Ý tràn ngập bất đắc dĩ nói.
“Ồ, vậy đệ phải cẩn thận một chút, đệ uống đan dược chưa? Nếu chưa thì chỗ ta hình như còn có một viên Phục Nguyên Đan.” Lâm Sinh vừa nói vừa định lấy viên Phục Nguyên Đan trong túi trữ vật bên hông ra, người của Khí viện bọn họ hầu như ai ai cũng có Phục Nguyên Đan, bởi vì khi muốn luyện khí, khó tránh khỏi việc bị tàn lửa bắn vào người.
“Không cần đâu Lâm sư huynh, ta đã uống Phục Nguyên Đan rồi, lần này bị thương tương đối nghiêm trọng, có lẽ phải qua một thời gian mới có thể chuyển biến tốt đẹp.” Thượng Quan Huyền Ý vội vàng lên tiếng ngăn cản động tác của Lâm Sinh, đùa cái gì vậy, mặt của y cũng không phải thật sự bị thương khi luyện khí, mà là trúng độc, đâu phải ăn một viên Phục Nguyên Đan là có thể khỏi được?
“Được rồi! Vị bên cạnh đệ này là?” Lâm Sinh lại nhìn sang Tiêu Lăng Hàn hỏi, không ngờ tiểu sư đệ lớn lên môi hồng răng trắng, ngũ quan tinh xảo, mà bằng hữu của đệ ấy sinh ra cũng diện như quán ngọc, tuấn mỹ vô song, trên người tự có một luồng khí chất tôn quý, khiến người ta cảm thấy người này cao không thể với tới.
Nếu vị sư đệ này tới Khí viện của bọn họ, kia tuyệt đối là đệ nhất mỹ nam của Khí viện. Như vậy người của Khí viện bọn họ sẽ không bao giờ bị người của các viện khác đàm tiếu nữa, đám người kia cứ luôn nói người của Khí viện bọn họ là một lũ dưa vẹo táo sẹo, nhưng mà, lớn lên xấu xí cũng đâu phải lỗi của bọn họ, cha mẹ cho thế nào thì bọn họ chịu thế ấy chứ biết làm sao!
Tiêu Lăng Hàn còn chưa biết mới vừa gặp mặt, Lâm Sinh đã muốn kéo hắn vào Khí viện để làm gương mặt đại diện.
“Lâm sư huynh, vị này là học viên Phù viện Tiêu Lăng Hàn. Sư huynh, vị này là Lâm Sinh, Lâm sư huynh, ở Khí viện rất chiếu cố ta.” Thượng Quan Huyền Ý vì hai người tương hỗ giới thiệu một chút.
“Huyền Ý ở Khí viện thời gian qua làm phiền Lâm sư huynh rồi.” Tiêu Lăng Hàn hướng Lâm Sinh gật gật đầu, cảm kích nói.
Lâm Sinh xua xua tay, không mấy bận tâm nói: “Dễ nói, dễ nói, mọi người đều là học viên Khí viện, tương hỗ chiếu cố là điểu nên làm.” Bỗng nhiên thông suốt, hỏi: “Tiêu sư đệ à, đệ có từng nghĩ tới việc chuyển viện không?” Nói xong, Lâm Sinh liền tràn ngập mong đợi nhìn Tiêu Lăng Hàn, hy vọng hắn lập tức đồng ý, như vậy nhan trị của toàn bộ Khí viện bọn họ liền tăng lên một đẳng cấp lớn.
“Tạ lỗi, tạm thời chưa có.”
“Không sao, Tiêu sư đệ đệ nếu muốn tới Khí viện lúc nào cũng được, đến lúc đó ta nhất định bảo sư phụ đi cửa sau cho đệ.” Lâm Sinh vỗ ngực cam đoan nói.
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Lâm sư huynh, huynh cứ gióng trống khua chiêng nói muốn viện trưởng đi cửa sau như vậy, e là sẽ bị người ta tẩn cho một trận đấy!
Tiêu Lăng Hàn nhướng nhướng mày, Lâm Sinh này xem ra rất được Khí viện viện trưởng yêu thích nha, loại lời “đi cửa sau” này cũng dám nói ra trước mặt công chúng.
“Ừm, vậy thì đa tạ Lâm sư huynh trước.”
Lúc này tỷ thí luyện đan cũng chính thức bắt đầu, hôm nay yêu cầu mọi người luyện chế là nhị cấp đan dược Sinh Cốt Đan, loại đan dược này trong số các đan dược nhị cấp được tính là một loại tương đối khó luyện chế. Mỗi người có ba cơ hội, nếu ba lần đều thất bại thì chỉ có nước bị đào thải, đan dược luyện chế ra vẫn dựa theo phẩm chất và số lượng để định thắng thua. Người tham gia khảo hạch tổng cộng có năm mươi người, chỉ có tiến vào mười lăm người đứng đầu mới có thể đạt được ngọc bài đi bí cảnh.
“Sư huynh, huynh có quen biết người kia không?” Thượng Quan Huyền Ý chỉ về hướng Phù viện, nơi đó có một nam tu khí vũ bất phàm, hùng tư anh phát ngồi đó, hắn cứ nhìn chằm chằm vào Tiêu Lăng Hàn, loại ánh mắt coi Tiêu Lăng Hàn thành con mồi kia làm cho trong lòng Thượng Quan Huyền Ý rất không thoải mái.
“Không quen, kẻ không an phận.” Tiêu Lăng Hàn ngay cả đầu cũng không thèm quay lại, với thần thức của hắn, từ sớm đã phát hiện ra ánh mắt trắng trợn kia của Chung Hạo Thành, ánh mắt mang theo tính xâm lược không chút che giấu, tâm thái coi hắn như con mồi của gã làm cho Tiêu Lăng Hàn một trận buồn nôn.
“Ồ!” Thượng Quan Huyền Ý trả lời có chút lơ đãng, trong lòng lại nghĩ xem lúc nào thì lặng lẽ giải quyết kẻ này không một tiếng động.
Thượng Quan Huyền Ý đột nhiên phát hiện bản thân không biết từ khi nào đã sinh ra một loại dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đối với Tiêu Lăng Hàn, chỉ muốn ánh mắt của hắn nhìn mình, không cho phép bất luận kẻ nào dòm ngó hắn. Loại ý nghĩ muốn chiếm hắn làm của riêng, thậm chí là muốn nhốt hắn lại này, làm chính Thượng Quan Huyền Ý cũng giật nảy mình.
“Bành… Bành…” Tiếng nổ lò kéo Thượng Quan Huyền Ý trở về thực tại, nhìn thấy người nổ lò không phải Ân Thiên Duệ, gánh nặng trong lòng cũng hạ xuống. Y cẩn thận nghiêng đầu nhìn trộm Tiêu Lăng Hàn, quả thực là có một gương mặt tuấn mỹ điên đảo chúng sinh, vị này còn chưa hoàn toàn nảy nở đã có người nhìn trúng rồi, nếu nảy nở hết rồi thì chẳng biết có bao nhiêu nữ tu nam tu đuổi theo chạy phía sau nữa đây?
“Đẹp không?”
Thượng Quan Huyền Ý ngốc nghếch gật đầu, đáp: “Đẹp!”
“Ừm, đẹp đệ cũng chỉ có thể hâm mộ ghen tị hận thôi!” Tiêu Lăng Hàn đối với câu trả lời của Thượng Quan Huyền Ý rất là vừa ý, thuận tiện còn giơ tay gõ một cái lên đầu y.
Thượng Quan Huyền Ý đầu bị gõ một cái mới lấy lại tinh thần, mình đây lại bị mỹ sắc của Tiêu đại ma vương làm cho mê muội rồi, đúng là bị sắc đẹp làm mờ mắt mà!
Thượng Quan Huyền Ý: …… Yêu nghiệt phương nào tới, lớn lên cũng quá phạm quy rồi.
Chẳng mấy chốc, học viên Đan viện đều lần lượt luyện tốt đan dược, trưởng lão từng người kiểm tra xong, chọn ra hai mươi người đứng đầu, trong số đó liền có Ân Thiên Duệ, có thể làm hắn vui mừng phát điên rồi.
—