Chương 77: Gia tài tăng vọt
Sau khi đa tạ lời nhắc nhở của Cung Ngọc Minh, Bạch Kiều Mặc liền cùng hắn và Phong Cảnh Hoài cáo từ, không tiếp tục tụ lại một chỗ nữa.
Tuy rằng đi đông người sẽ an toàn hơn, nhưng cũng dễ làm lộ mục tiêu, chẳng bằng hai người bọn họ đơn độc hành động để tìm kiếm cơ duyên.
Cung Ngọc Minh cũng không khiên cưỡng giữ lại. Nói thực, dựa vào thực lực, thân thủ cùng trình độ trận pháp của Bạch Kiều Mặc, những tu giả có thể giữ chân được bọn họ trong bí cảnh này có thể nói là gần như không có, ngoại trừ việc dùng âm mưu quỷ kế để hãm hại.
Thế nhưng tên Phong Minh kia lại tinh ranh như quỷ, cho dù có cạm bẫy thật, hai người này cũng chưa chắc đã chịu nhảy vào.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại cấp tốc lên đường thêm nửa ngày, sau đó tìm được một sơn động, đánh đuổi hoang thú bên trong đi rồi dọn vào ở, lại dùng trận pháp để che giấu sơn động này đi.
Phong Minh thở phào: “Cuối cùng cũng được yên ổn.”
Bạch Kiều Mặc không nhịn được cười.
Phong Minh lại kích động hẳn lên: “Mau mau xem thử nguyên tinh của chúng ta đi, còn có cả gốc lục phẩm linh thảo kia nữa.”
Phong Minh lấy gốc lục phẩm linh thảo ra trước. Vừa mới mở hộp ngọc, mùi hương dược liệu tỏa ra đã khiến cho hồn lực của cả hai người rục rịch biến chuyển.
Phong Minh nhìn kỹ một hồi, bỗng kinh hãi thốt lên: “Đây là Ngưng Hồn Thảo lục phẩm đúng không, cư nhiên lại là Ngưng Hồn Thảo! Khá khen cho chúng ta, những người khác không nhìn thấy, chắc là không biết đâu nhỉ?”
Vốn dĩ hắn không nhận ra loại cỏ này, nhưng trên truyền thừa luyện dược của Thánh Nguyên Tông có ghi chép.
Chuyện này có chút đại sự rồi. Một vị Ngưng Hồn Đan lấy Ngưng Hồn Thảo làm chủ dược có trợ giúp không nhỏ cho tu giả Nguyên Đan cảnh tấn giai lên Khai Hồn cảnh.
Nếu như để cho những tu giả Nguyên Đan cảnh hậu kỳ và đỉnh phong bên ngoài biết được linh thảo này rơi vào tay bọn họ, chẳng phải đều sẽ lao vào cướp đoạt sao?
Bạch Kiều Mặc cũng kinh ngạc không kém. Lúc trước vội vã lên đường nên chưa kịp phân biệt kỹ, chỉ dựa vào mùi dược hương nồng đậm hơn cả ngũ phẩm linh thảo để phán đoán đây là lục phẩm linh thảo, không ngờ kết quả lại là lục phẩm Ngưng Hồn Thảo.
Bạch Kiều Mặc suy nghĩ một chút rồi nói: “Những người khác chắc là không rõ, bởi vì ngay cả chúng ta cũng không kịp nhìn kỹ. Tuy nhiên, Hàn Xu, người có Dược Điêu bên mình, thì chưa biết chừng.”
Phong Minh “hít vào một ngụm khí lạnh”. Tên Lương Hàm kia thì hắn không lo lắng lắm, Lương Hàm đã sớm rời khỏi sơn cốc, lại còn đứng rúc ở đằng xa, bộ dạng giống như muốn vạch rõ ranh giới với bọn họ, tuyệt đối không thèm thông đồng làm bậy.
Do đó, tỷ lệ con Dược Điêu trên người gã phát hiện ra là cực kỳ nhỏ, nhưng Hàn Xu thì không nhất định.
Bạch Kiều Mặc thấy Phong Minh lo lắng liền khuyên nhủ: “Cũng không hẳn là chuyện xấu. Minh đệ chẳng phải muốn vào Tứ Hồng thư viện sao? Đến lúc đó tốt nhất là bái một vị luyện dược sư có trình độ cao một chút làm thầy, biết đâu gốc Ngưng Hồn Thảo này lại có thể dùng làm viên đá lót đường.”
Mắt Phong Minh sáng lên: “Ý ngươi là…”
Bạch Kiều Mặc nói: “Có lẽ có thể thông qua con đường của Hàn Xu để thử gõ cửa xem sao. Theo ta được biết, vị tiền bối Dư Tiêu này hiện đang có tu vi Nguyên Đan cảnh đỉnh phong, phẩm hạnh lẫn trình độ đan thuật của ông ta đều tốt hơn vị ngũ phẩm luyện dược sư còn lại. Hàn Xu chính là đồ tôn của ông ta, bái dưới danh nghĩa một vị đệ tử của ông ta.”
Phong Minh vốn dĩ đã cảm thấy cuộc đời của Dư Tiêu này khá là truyền kỳ. Ở cái thế giới mà nhân vật tầng lớp đáy rất khó có ngày ngẩng đầu lên được như thế này, Dư Tiêu chính là số ít nhân vật dựa vào thực lực của chính mình để leo lên tầng lớp cao cấp.
Hơn nữa nhìn phong cách hành sự của Hàn Xu và Lương Hàm, không cần nói cũng biết Phong Minh nghiêng về phía Dư Tiêu hơn rồi.
Bạch Kiều Mặc lại nói: “Chuyện này cũng không cần gấp gáp, đợi đến Tứ Hồng thư viện rồi, chúng ta có thể quan sát một thời gian rồi mới đưa ra quyết định.”
“Được, chuyện này nghe theo Bạch đại ca. Chúng ta mau đếm nguyên tinh đi!”
Nhìn Phong Minh vui sướng giống như con chuột sa vào hũ gạo, tâm tình của Bạch Kiều Mặc cũng vô cùng tốt.
Từng nắm nguyên tinh lớn chảy qua tay Phong Minh kêu rào rào, Phong Minh cảm thấy đây là âm thanh êm tai và mỹ diệu nhất trên đời này, thật là khiến người ta say đắm.
Sau khi đếm xong toàn bộ số lượng nguyên tinh, Phong Minh một lần nữa không kìm được mà hít vào một hơi khí lạnh, trong tay bọn họ đã sở hữu gần năm ngàn vạn nguyên tinh rồi!
Không đếm không biết, đếm rồi mới giật cả mình.
Phong Minh rùng mình một cái, nhìn Bạch Kiều Mặc nói: “Ta thấy chúng ta càng nguy hiểm hơn rồi. Những kẻ nhìn chằm chằm vào chúng ta sẽ không chỉ nhắm vào gốc lục phẩm linh thảo kia, mà còn cả đống nguyên tinh này nữa.”
Bất kỳ ai ở trong sơn cốc, nhìn từ tình hình trong linh thảo viên đều có thể đại khái suy đoán ra bọn họ đang có bao nhiêu nguyên tinh trên người.
Cứ tự hỏi bản thân Phong Minh mà xem, đối mặt với ngần ấy nguyên tinh, hắn có thể không động lòng sao?
Đúng vậy, ngay cả chính hắn còn muốn đi cướp bóc chính mình nữa là, chỉ cần thành công một vố thì đúng là bạo phú!
Bạch Kiều Mặc nhịn không được bật cười: “Mới có bấy nhiêu thôi mà Minh đệ đã sợ rồi sao?”
Phong Minh làm sao chịu thừa nhận mình sợ, hắn ưỡn ngực nói: “Ai sợ chứ? Kẻ nào dám đến cướp,” Phong Minh liếc mắt nhìn Bạch Kiều Mặc, đưa tay chọc chọc hắn, “ta liền thả Bạch đại ca ra!”
Bạch Kiều Mặc ha ha đại tiếu, suốt hai đời, hiếm khi hắn cười một cách sảng khoái đến như vậy.
Phong Minh lại nói: “Không được, chúng ta phải cải trang thành một diện mạo khác mới được, chứ nếu cứ vác cái bộ dạng này đi ra ngoài, tổng cảm thấy không được an toàn cho lắm.”
Kiếm được hơi nhiều tiền rồi, hắn thực sự có chút kinh hãi.
Trên đời này thứ không thiếu nhất chính là những kẻ liều mạng vì tiền tài.
Bạch Kiều Mặc ôn nhu nói: “Được, nghe theo Minh đệ, đổi sang một hình tượng khác.”
Quả thực không cần thiết phải cố ý rước lấy phiền toái để người ta tới cướp bóc, bớt được chuyện gì thì hay chuyện đó, bằng như thực sự không tránh được thì ra tay cũng chưa muộn.
Nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau hai người liền rời đi, trả lại sơn động này cho con hoang thú ban đầu.
Lần này, Phong Minh quyết định hai người phải khiêm tốn một chút, khiến cho những kẻ bên ngoài cố gắng quên đi sự tồn tại của bọn họ.
Hắn điều chỉnh dung mạo của mình thành một tiểu tử hơi mập mạp, để Bạch Kiều Mặc biến thành một tráng hán thô tráng, mạnh mẽ, hóa thân thành một cặp huynh đệ họ Lâm, tên là Lâm Trạch và Lâm Hải, cách đặt tên vẫn tùy tiện như trước.
Phong Minh tự thấy lần này bọn họ thực sự rất kín tiếng, không đi hái linh thảo thì cũng là săn một con hoang thú về nướng ăn, ban đêm sẽ lợi dụng nguyên khí nồng đậm trong bí cảnh để tu luyện.
Linh thảo tìm được, loại nào có thể luyện chế thành đan dược, Phong Minh hầu như đều sẽ tìm thời gian để luyện chế ra hết.
Do đó, theo thời gian trôi qua từng ngày, trình độ luyện dược thuật của hắn không ngừng nâng cao.
Nhờ vào nguồn tài nguyên linh thảo phong phú trong bí cảnh, chủng loại nhị phẩm đan dược mà hắn có thể luyện chế ngày càng nhiều.
Hắn không vội vàng luyện chế tam phẩm đan dược, mà muốn củng cố vững chắc nền móng trước, ra sức nâng cao phẩm tướng của tất cả đan dược có thể luyện chế lên tới mức cực phẩm.
Xét thấy sự hiện diện của hai con Dược Điêu, hai người làm việc vô cùng cẩn trọng, mỗi lần luyện đan xong xuôi và rời đi, bọn họ đều sẽ xóa sạch mùi đan hương còn lưu lại.
Trong thời gian này, bọn họ cũng không cố ý né tránh các tu giả khác. Ở trước mặt người ngoài, Phong Minh chính là một tiểu mập mạp hơi khờ khạo, bẽn lẽn và ít nói, còn Bạch Kiều Mặc là một tráng hán sảng khoái, có thể nói cười vui vẻ với người khác.
Sau vài lần như vậy, Bạch Kiều Mặc xoa xoa khuôn mặt của mình, cảm thấy tài diễn kịch của bản thân cũng tiến bộ vượt bậc.
Thế nhưng, Phong Minh vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để chạy tới trước mặt tên Cung Ngọc Minh kia mà khoe mẽ. Có một lần, Mê U Điệp phóng đi dò đường phát hiện ra tung tích của nhóm Cung Ngọc Minh, Phong Minh đã đặc biệt kéo Bạch Kiều Mặc đi đường vòng để tránh né.
Thấm thoát thời gian đã trôi qua hơn nửa, kỳ hạn ba tháng chỉ còn lại tháng cuối cùng. Phong Minh ngồi trên một tảng đá, nhìn Bạch Kiều Mặc đang nướng thịt hoang thú.
Dự cảm của bọn họ không sai, trong khoảng thời gian này, bọn họ đã đụng phải mấy đợt tu giả đi tìm kiếm hai huynh đệ Văn Võ, và tuyệt đối không thể là có thiện ý.
Phong Minh suốt mười mấy năm qua đều sống những ngày tháng cơm bưng nước rót, xa hoa phú quý, thuật nấu nướng đã sớm vứt ra sau đầu từ lâu rồi, cho nên mỗi lần săn được hoang thú, người phụ trách nướng thịt luôn là Bạch Kiều Mặc.
Năng lực sinh tồn nơi hoang dã của Bạch Kiều Mặc mạnh hơn Phong Minh nhiều, nướng ra những miếng thịt thú thơm ngon đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Phong Minh nhìn chằm chằm vào đống thịt nướng, cánh mũi phập phồng, mùi thịt nướng này quá mức quyến rũ, hắn kiếm chuyện để nói: “Bạch đại ca, khi nào thì chúng ta đi tìm Huyết Nguyệt Liên đây?”
Đã biết trong bí cảnh có sự tồn tại của Huyết Nguyệt Liên, vậy thì khẳng định phải tới tranh thủ một phen, xem có thể lấy được hay không.
Dù sao đây cũng là thánh dược trị thương, cho dù bọn họ tạm thời không dùng tới, sau này Phong đa dẫn dắt dong binh đội làm nhiệm vụ bên ngoài, việc gặp phải nguy hiểm là chuyện cơm bữa, có Huyết Nguyệt Liên trong tay thì cũng có thêm một thủ đoạn giữ mạng.
Nhìn sắc trời, Bạch Kiều Mặc nói: “Thời gian cũng gần đến rồi, ngày mai chúng ta cứ lặng lẽ mò qua xem xét tình hình trước đi. Tối nay, ta sẽ chuẩn bị thêm vài trận bàn.”
Dù Phong Minh không nhắc tới thì hắn cũng muốn đi xem một chút, ý nghĩ kỳ thực cũng giống như Phong Minh, có tu giả nào lại cam tâm từ bỏ Huyết Nguyệt Liên chứ?
Điều hắn đang nghĩ là làm sao để bí mật đoạt lấy Huyết Nguyệt Liên vào tay, hơn nữa không được làm rò rỉ nửa điểm phong thanh về sự tồn tại của nó ra ngoài, tránh dẫn đến những tranh chấp không đáng có.
Một khi có người biết được Huyết Nguyệt Liên xuất thế trong bí cảnh, e rằng tất cả tu giả tiến vào bí cảnh đều sẽ bị người ta nhìn chằm chằm, lục soát từng người một.
Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đều là những người mang bí mật trên mình, không hề muốn bị kẻ khác để mắt tới, cho nên phải chuẩn bị thật vạn toàn mới được.
“Được, ta sẽ phụ tá cho ngươi. Ủa? Có người tới.”
Mê U Điệp cảnh giới xung quanh truyền tin tức về cho chủ nhân, có tu giả đang đi về phía bọn họ, không phải là do thịt nướng của Bạch đại ca làm quá thơm nên đã thu hút người ta tới đó chứ?
Bạch Kiều Mặc cũng động tâm niệm, người tới cư nhiên lại là người quen, thế nhưng tình hình lại không giống như Phong Minh nghĩ.
Bạch Kiều Mặc nhanh chóng thu dọn thịt nướng, đồng thời khôi phục hiện trường về nguyên trạng, che đậy mọi dấu vết, kéo Phong Minh đi ngay:
“Là Hàn Xu, có người đang truy sát nàng, chúng ta vừa đi vừa nói.”
Phong Minh kinh hãi: “Sao lại có người truy sát nàng chứ? Nàng làm sao lại rơi vào cảnh ngộ này? Không phải là có kẻ nhắm vào con Dược Điêu trên người nàng, cùng với mấy gốc ngũ phẩm linh thảo kia đấy chứ?”
Còn chưa tới lúc bí cảnh sắp đóng cửa, đã có kẻ không nhịn nổi mà ra tay cướp bóc thu hoạch của tu giả khác rồi sao?
“Có cứu nàng không?” Phong Minh hỏi.
“Cứu.” Câu trả lời của Bạch Kiều Mặc vô cùng súc tích, bởi vì Hàn Xu chính là đồ tôn của Dư Tiêu tiền bối.
Vì nghĩ cho tương lai của Phong Minh, Bạch Kiều Mặc không thể thấy chết mà không cứu.
Trong quá trình bôn ba lướt đi, Bạch Kiều Mặc nhanh tay ném xuống vài khối trận bàn.
Sau khi đã cách một khoảng đủ xa, Bạch Kiều Mặc dẫn Phong Minh dừng lại, thông qua Mê U Điệp để quan sát động tĩnh phía sau.
Phong Minh lúc này cũng phát hiện ra, tình trạng của Hàn Xu có chút chật vật, thật không ngờ một nữ tu giả thông minh như vậy lại rơi vào hoàn cảnh thế này.
“Có phải là bị người ta phản bội không? Nàng cư nhiên lại đơn thương độc mã, những đồng bạn bên cạnh đều không thấy đâu nữa rồi. Đúng rồi, kiếp trước người này thế nào?”
Bạch Kiều Mặc vừa chú ý tình hình bên kia vừa trả lời: “Trước kia không nghĩ kỹ, hình như sau đó Tứ Hồng thư viện quả thực có xảy ra chút chuyện, nhưng Hàn Xu này không có ngã xuống.”
“Vậy thì chứng tỏ trong tay Hàn Xu có bài tẩy để giữ mạng rồi. Ta đã nói mà, một người thông minh như vậy, sao có thể dễ dàng bị người ta tính kế hại chết được.”
“Tới rồi.”
Bạch Kiều Mặc khóa chặt động tĩnh bên kia, lập tức cách không thao túng những trận bàn mà hắn đã ném xuống. Lúc này Hàn Xu đã vượt qua nơi chôn trận bàn, mấy tên tu giả phía sau gắt gao đuổi tới.
Trận pháp vừa khởi động, Phong Minh liền phát hiện ra mấy tên đang liều mạng đuổi theo kia bắt đầu chạy vòng quanh tại chỗ, không cần hỏi cũng biết đã lọt vào mê trận do Bạch Kiều Mặc bố trí.
Hàn Xu nghiến răng liều mạng thúc động nguyên lực trong đan điền, khiến cho bản thân chạy nhanh hơn chút nữa.
Nàng vạn vạn lần không ngờ tới, chính mình lại phải chịu sự phản bội từ người bạn thân thiết nhất, lúc bị tính kế suýt chút nữa không dám tin vào mắt mình, nhưng vào khắc cuối cùng, nàng vẫn trốn thoát được ra ngoài.
Hiện tại nàng chỉ có một ý nghĩ duy nhất, đó chính là sống sót, sau đó tự tay giết chết kẻ phản bội, bất luận kẻ đó có lý do gì đi chăng nữa, đều tuyệt đối không thể tha thứ.
Kẻ địch phía sau đuổi theo quá rát, nhưng Hàn Xu vốn đã gần như kiệt lực lại lập tức phát hiện ra điểm bất thường ở phía sau, khoảng cách giữa nàng và đối phương đang càng ngày càng kéo giãn ra.
Có người đang âm thầm tương trợ mình, là ai chứ?
—