Chương 76: Linh Thảo Cấp Phẩm
Phong Cảnh Hoài vận khí không tệ, cũng có được một cây linh thảo ngũ phẩm, mở rỗng mất ba lần.
Vận khí tốt nhất thuộc về Hàn Xu, nhờ có dược điêu giúp đỡ, nàng lại có thể liên tiếp mở ra bốn cây linh thảo ngũ phẩm, khiến một mảnh kinh hãi.
Cung Ngọc Minh hối hận đến mức đấm ngực giậm chân: “Đã biết làm ăn với hai anh em Văn Võ rồi, sao lại không nghĩ đến việc bàn chuyện làm ăn với Hàn đạo hữu, thuê lại con dược điêu kia chứ?”
Hàn Xu cũng có chút ngẩn người, hình như thực sự có thể làm vậy. Có nguyên tinh mà không kiếm thì đúng là đồ ngốc.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, không ít tu giả đang xếp hàng đợi chờ đã xông đến trước mặt Hàn Xu, mồm năm miệng mười hỏi nàng có cho thuê dược điêu không, cần mức giá như thế nào mới có thể thuê một lần.
Hàn Xu chớp mắt.
Cung Ngọc Minh lại một lần nữa đấm ngực giậm chân: “Sao ta không nghĩ thầm trong lòng thôi, mắc cái gì phải lên tiếng nhắc nhở họ làm chi?”🤣
Phong Minh: Phụt.
Có được năm cây linh thảo ngũ phẩm, tâm tình của Hàn Xu khá là tốt, tuy nói cũng tiêu tốn đi một số nguyên tinh, nhưng trước mắt cơ hội kiếm nguyên tinh chẳng phải đã đến rồi sao. Thế là Hàn Xu đưa ra mức giá mười vạn một lần cho thuê, nhưng mỗi người giới hạn hai lần cơ hội. Thế là những người đang chờ đợi nhao nhao móc nguyên tinh tranh nhau trả tiền.
Bởi vậy không bao lâu sau, Hàn Xu đã thu hoạch được hơn bốn trăm vạn nguyên tinh rồi.
Nàng không phải là không thể cho thuê thêm vài lần để thu hoạch nhiều nguyên tinh hơn, nhưng cơ hội này là nhờ có hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nàng mới có được, cho nên tự giác thấy không nên vượt mặt hai vị này quá mức.
Hàn Xu lại móc ra một cái túi đưa cho Cung Ngọc Minh: “Đa tạ Minh thiếu đã nhắc nhở, ta mới có thể làm thành vụ buôn bán này, đây là tiền hoa hồng cho Minh thiếu, hy vọng Minh thiếu không chê ít.”
Cung Ngọc Minh nhìn vào trong túi, là hơn bốn mươi vạn nguyên tinh, lập tức hớn hở thu lại, xua xua tay nói: “Không chê, một chút cũng không chê, Hàn tiểu thư rộng lượng quá rồi.”
Phong Minh nhìn thoáng qua nữ luyện dược sư này, cảm thấy đây là một nữ tu giả khá thông minh. Chỉ có Lương Hàm và Nguỵ Phàm ở phía bên kia lại tức đến sắp hộc máu.
Những người tiếp theo hầu hết đều có thể thu hoạch được một cây linh thảo ngũ phẩm, có thể thấy số lượng linh thảo ngũ phẩm trong vườn linh thảo thung lũng này thực sự không ít. Bí cảnh đã mở ra nhiều lần như vậy, linh thảo ngũ phẩm cũng chưa bị thu hoạch hết, chỉ là linh thảo lục phẩm thì mãi không thấy lộ diện.
Hàn Xu cũng cảm thấy khá đáng tiếc, còn muốn tận mắt nhìn thấy cảnh tượng mở ra linh thảo lục phẩm một lần, đáng tiếc lần này vô duyên rồi.
Cận kề thời gian cuối cùng, những người khác đều có thu hoạch, chỉ có hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc là chưa hái được bao nhiêu linh thảo. Bạch Kiều Mặc cũng không khách khí, để Phong Minh lựa chọn cấm chế muốn mở, hắn chịu trách nhiệm mở hộp mù.
“Bên này.”
Tiếng “xoảng” một cái cấm chế mở ra, Phong Minh vui mừng nói: “Linh thảo ngũ phẩm.”
“Võ huynh, Văn huynh đệ, nhanh lên chút, cấm chế ở lối vào có dấu hiệu khôi phục rồi.”
“Nhanh nhanh, bên này hai chỗ cùng mở luôn.”
Bạch Kiều Mặc hầu như không cần suy nghĩ liền dùng mũi kiếm đâm vào cấm chế, xoảng một tiếng, cấm chế lại một lần nữa mở ra, lại một cây linh thảo ngũ phẩm vào tay. Phong Minh hái linh thảo, hắn liền tiếp tục mở cấm chế tiếp theo, lại một tiếng xoảng vang lên, một mùi linh thảo nồng nặc hơn hẳn phiêu tán ra ngoài.
Lúc này những người khác đã đến canh giữ ở cửa thung lũng, Hàn Xu vừa ngửi thấy mùi này liền cuồng hỷ nói: “Là linh thảo lục phẩm, linh thảo lục phẩm cuối cùng cũng xuất hiện rồi!”
“Khá khen cho linh thảo lục phẩm, do Văn huynh đệ của ta chọn ra đó! Cái này còn nhạy bén hơn cả dược điêu nữa, biết thế ta đã nhờ Văn huynh đệ chọn hộ cho rồi.”
Hàn Xu sửng sốt, chẳng phải sao, đây là vận khí tốt, thuần túy là mèo mù vớ phải chuột chết ư? Nhưng nhìn mấy lần cơ hội này của Phong Minh thu hoạch đều không tệ, không phải ngũ phẩm thì là lục phẩm, nếu chỉ là vận khí tốt thì cái vận khí này chẳng phải là nghịch thiên quá rồi sao.
“Nhanh lên, tốc độ cấm chế khép lại đang nhanh hơn rồi, hai người mau ra đi!”
Bạch Kiều Mặc kéo Phong Minh nhanh chóng lướt ra ngoài, Phong Minh cũng tự dán cho mình một tấm khinh thân phù, thân ảnh của hai người như mũi tên nhọn, đuổi kịp vào khoảnh khắc cuối cùng khi cấm chế khép lại, lao thẳng ra ngoài.
Nhìn thấy phía sau chỉ còn lại cái khe hở cuối cùng to bằng miệng bát, Phong Minh lau lau mồ hôi trên trán, sau đó cấm chế liền triệt để khôi phục như cũ.
Nếu đổi lại là lúc khác, mọi người sẽ thấy tiếc nuối, thế nhưng lần này, đại đa số mọi người đều có tâm trạng khá tốt mà nói nói cười cười. Bởi vì gặp được hai người như có thần trợ giúp, thu hoạch của bọn họ đều rất khá.
Họ nhìn thoáng qua mấy người sắc mặt không được tốt cho lắm, ví dụ như Lương Hàm và Nguỵ Phàm, cùng với hai chị em Phong Lâm Lang, trong mắt lóe lên vẻ hả hê. Biểu hiện của mấy người này họ đều nhìn thấy cả rồi, cũng chỉ có Lương Hàm vận khí hơi tốt một chút, có dược điêu giúp đỡ hái được hai cây linh thảo tứ phẩm. Còn hai chị em Phong Lâm Lang đến một cái lá của linh thảo tứ phẩm cũng chưa từng chạm tới, tâm tình này làm sao mà tốt lên cho nổi.
“Văn đạo hữu, Võ đạo hữu, hai vị tiếp theo định đi đâu? Có muốn gia nhập đội ngũ của chúng ta không?”
Không ít người lên tiếng mời gọi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, trong bí cảnh nơi có trận pháp cấm chế rất nhiều. Nếu có thể kéo vị này vào đội ngũ của họ, tuyệt đối có thể tìm thêm được nhiều cơ duyên, gia tăng thu hoạch của bọn họ.
Tuy nhiên thực ra họ cũng biết hy vọng như vậy không lớn, nhưng kết giao một chút thì luôn không có vấn đề gì. Biết đâu trong thời gian tiếp theo vẫn còn cơ hội gặp lại hai vị, đến lúc đó thỉnh họ ra tay giúp đỡ chắc là được. Đương nhiên cần phải trả thù lao, thông qua chuyện trong thung lũng, họ đại khái đã nắm rõ phong cách hành sự của hai người.
Những người này mồm năm miệng mười mời hai người Phong Minh gia nhập đội ngũ của họ, Cung Ngọc Minh liền nhảy ra: “Các ngươi thật không có suy nghĩ gì cả, anh em Văn Võ là do ta đào ra được, đương nhiên là đi cùng chúng ta rồi, các ngươi mau đi đi, mau đi đi.”
“Ha ha, vậy chúng ta không làm phiền hai vị nữa. Hai vị, lần này đa tạ, có cơ hội gặp lại.”
“Hai vị bảo trọng.”
Mọi người lần lượt hướng hai người Phong Minh cùng Cung Ngọc Minh và Hàn Xu nói lời đa tạ từ biệt, cuối cùng chỉ còn lại Hàn Xu và đồng bạn của nàng. Còn về phần Lương Hàm và Phong Lâm Lang bọn họ, ngay từ lúc mọi người tranh nhau mời Phong Minh bọn họ thì đã không chào hỏi một tiếng nào mà bỏ đi rồi.
Hàn Xu cười nói: “Lần này đa tạ hai vị đạo hữu và Minh thiếu, ta là Hàn Xu của Tứ Hồng Thư Viện, có cơ hội đến Tứ Hồng Thư Viện thì tới tìm ta. Đúng rồi, cẩn thận Lương Hàm, hắn không phải là người rộng lượng, lòng dạ rất hẹp hòi.”
Phong Minh đáp: “Đa tạ đã nhắc nhở.”
“Cáo từ.”
Chờ đi xa rồi, đồng bạn bên cạnh Hàn Xu bắt đầu thảo luận về hai người Phong Minh, họ thực ra muốn nghe ngóng lai lịch của hai người này, đáng tiếc chẳng thu hoạch được gì. Cung Ngọc Minh cũng chỉ nói là tình cờ gặp trong bí cảnh, sau đó thấy hợp duyên nên đi chung với nhau.
“Hàn sư muội, muội nói xem Minh thiếu thực sự không rõ thân phận của hai người kia sao?”
Hàn Xu cười huyền bí: “Hắn lừa gạt chúng ta đấy, tính cách của Minh thiếu ta phần nào vẫn hiểu rõ một chút, đối với một người mới gặp lần đầu mà đã tin tưởng như vậy, ta tự hỏi Cung Ngọc Minh này không làm được. Hơn nữa các huynh đệ không phát hiện ra, lúc vị Văn đạo hữu kia mặc cả với Cung Ngọc Minh vô cùng ăn ý sao? Đây là việc người mới quen biết lần đầu có thể làm được à?”
“Vậy chỉ cần tra xét những người từng tiếp xúc bên cạnh Cung Ngọc Minh, chẳng phải là có thể tra ra được sao?”
“Có lẽ vậy, nhưng không cần thiết. Người có thực lực và trình độ trận pháp giỏi giang như vậy, tuy trước đây không biết vì nguyên cớ gì mà không có danh tiếng truyền ra, nhưng sau này chắc chắn sẽ không còn vô danh nữa. Chỉ cần lưu tâm xem bên ngoài có nhân vật thiên tài nào trỗi dậy, có thể sẽ có liên quan đến bọn họ.”
Những người khác nghe xong thấy rất có lý: “Vẫn là sư muội thông minh.”
Hàn Xu giấu đi một điểm không nói, đó chính là vị Văn đạo hữu kia là một luyện dược sư, cho dù là nàng hay dược điêu của nàng thì đều ngửi thấy mùi dược hương trên người Văn đạo hữu rồi, mùi dược hương nhị phẩm. Do đó nàng càng thêm khẳng định, hai vị này không thể nào mãi kín tiếng như thế này được.
Sau khi Hàn Xu rời đi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng cùng nhóm Cung Ngọc Minh rời khỏi thung lũng. Những người chạy tới thung lũng sau đó, nhìn thấy cấm chế thung lũng đã khép lại, hối hận vì tới quá muộn.
Không lâu sau đó, tình hình trong thung lũng cũng theo tin tức truyền đi giữa mọi người mà lan rộng ra ngoài. Mọi người đều không ngờ lần mở bí cảnh này lại có người có trình độ trận pháp giỏi giang như vậy tiến vào.
Theo một số người bảo thủ suy đoán, trình độ trận pháp của người này ít nhất ở tam phẩm, thậm chí có thể đã đặt chân vào trận pháp tứ phẩm. Đánh giá cao như vậy không có mấy tiếng phản đối xuất hiện, bởi vì các trận pháp sư trong các thế lực lớn cũng có chút nghiên cứu đối với cấm chế trong thung lũng, phẩm cấp trận pháp cấm chế ở đó không thể nào thấp được. Cho nên người này tuyệt đối là một kỳ tài trận pháp, đáng tiếc không ai biết vị kỳ tài trận pháp này từ đâu tới.
Còn có người thông qua liên lạc châu gửi tin tức hỏi thăm Cung Ngọc Minh và Phong Cảnh Hoài, bởi vì hai vị này chính là do Cung Ngọc Minh bọn họ mang tới. Mà Ngọc Minh và Phong Cảnh Hoài đối với câu hỏi này đều trả lời là hỏi gì cũng không biết.
Đệ tử Côn Nguyên Tông cũng biết được tin tức này, vị trí của họ cách thung lũng hơi xa, đều không kịp chạy tới. Không ngờ lần này lại xuất hiện một năng nhân, hơn nữa còn lợi dụng bản lĩnh của mình mà làm việc buôn bán, họ hối hận cực kỳ. Nhưng điều trùng hợp là, vị kỳ tài trận pháp này lại chính là tu giả đã đánh bại bốn vị đệ tử Côn Nguyên Tông của họ, điều này khiến tâm tình của họ có chút vi diệu.
“Ban đầu còn nghĩ xem có thể mượn cơ hội lôi kéo một chút, kéo người này vào Côn Nguyên Tông chúng ta thì tốt hơn, hiện tại xem ra không ổn rồi.”
“Từ những chuyện trước đó mà xem, đối phương dường như có địch ý với Côn Nguyên Tông chúng ta. Sư huynh, lẽ nào chuyện của Bạch sư huynh trước đây…”
“Câm miệng!” Lời chưa nói xong đã bị sư huynh ngắt lời, “Tông môn làm việc há lại đến lượt chúng ta can thiệp, bất luận quá trình ra sao, kết quả đều là tình huống tông môn tuyên bố với bên ngoài.”
Đệ tử Côn Nguyên Tông đều là những kẻ trong lòng không nghi ngờ không có ý kiến gì sao? Không hề, đáng tiếc những đệ tử này thấp cổ bé họng, lại không dám công khai nói cái gì, nếu không sẽ ảnh hưởng đến địa vị của họ trong tông môn. Có khúc mắc này, họ cũng biết, muốn kéo vị kỳ tài trận pháp này vào Côn Nguyên Tông là tuyệt đối không có khả năng rồi.
Cung Ngọc Minh nhìn các loại tin tức truyền đến, nháy mắt ra hiệu với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc: “Nhìn hai người xem, hiện tại thoắt cái đã trở thành người nổi tiếng trong bí cảnh rồi. Ta thấy không ít thế lực đều có ý định lôi kéo hai người đấy, hai người muốn đi đâu?”
Có đệ tử Cung gia sốt ruột, Minh ca mắc cái gì không thay Cung gia lôi kéo một phen? Phù sa không lưu ruộng người ngoài mà.
Cung Ngọc Minh coi như không thấy, trong lòng thầm nghĩ, hai vị này chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, lôi kéo họ vào Cung gia là muốn tuyên chiến với Phong gia sao? Không trở về Phong gia là một chuyện, nhưng ngay trước mặt Phong gia mà gia nhập một thế gia khác của Cao Dương quận, đó lại là chuyện khác rồi. Phong gia chủ nhẫn nhịn được, đệ tử khác của Phong gia cũng không chịu nổi đâu. Hơn nữa, làm vậy chỉ là vẽ rắn thêm chân mà thôi.
Phong Minh sờ cằm nói: “Sau khi ra khỏi bí cảnh thì đi khắp nơi ngắm nhìn vậy, cảm thấy nơi nào tốt thì ở lại nơi đó. Minh thiếu thì sao? Cứ mãi ở Cao Dương quận ăn không ngồi rồi chờ chết à?”🤣
Cung Ngọc Minh trợn mắt, cái tên này hễ mở miệng là không có lời nào tốt đẹp: “Tính sau đi, hai người vẫn là nên lo lắng cho chính mình đi, đắc tội Côn Nguyên Tông, lại đắc tội cái tên Lương Hàm lòng dạ hẹp hòi kia. Ồ, bên ngoài còn đắc tội Ngô Ứng Ngạn và Ngô gia nữa. Chưa kể trên người hai người còn mang theo một cây linh thảo lục phẩm, đừng nhìn những tên kia ngoài miệng nói lời hay ý đẹp, biết đâu chừng lại đang nhắm vào cây linh thảo lục phẩm trên người hai người đấy.”
—