Chương 425: Hải Thành Chủ Phóng Khoáng
Hải thành chủ vừa thấy Phong Minh liền biết, đây quả thực là một đứa trẻ được bề trên nâng niu như ngọc quý trên tay mà nuôi lớn, giống hệt con trai ông vậy.
Có điều, đứa trẻ này rõ ràng sau khi rời xa trưởng bối đã tự đi ra một con đường cường giả thuộc về chính mình, còn con trai ông nếu đem so sánh thì vẫn còn thiếu sót đôi chút.
Trải qua bài học lần này, con trai ông chắc hẳn cũng đã trưởng thành không ít, tình hình ông tìm hiểu gần đây chính là như thế.
Đến trước mặt Hải thành chủ, Phong Minh phát hiện đây là một vị thúc thúc vô cùng anh tuấn, do ngồi vững trên ngôi vị thành chủ đã lâu nên quanh thân tỏa ra uy áp bức người, nhưng khi đôi mắt ấy nhìn về phía Hải đại thiếu thì lại trở nên ôn hòa dịu dàng.
“Phong Minh, Bạch Kiều Mặc, bái kiến Hải thành chủ.”
Hải thành chủ đứng dưới một gốc cây lớn trong viện, mỉm cười xua tay với hai người: “Hai vị tiểu hữu không cần khách khí, cùng Lăng nhi, Chiêu nhi lại đây ngồi xuống rồi trò chuyện.”
Ông dùng ngữ khí hiền từ của bậc bề trên để nói chuyện với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, vẻ mặt cũng cực kỳ tùy ý, không hề tỏ ra chút cao ngạo nào của một vị thành chủ.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tự nhiên cũng không còn câu nệ nữa, đặc biệt là Phong Minh, hắn vốn là kẻ am hiểu đạo nương theo đà mà lấn tới: “Vậy thì đa tạ Hải thành chủ. Hải thành chủ quả nhiên đúng như lời Hải đại thiếu miêu tả, trông vừa anh minh thần võ vừa khiến người ta không kìm được lòng kính ngưỡng.”
Hải thành chủ cũng bị chọc cười, nhóc con này thật đúng là không khách khí chút nào: “Đứa nhỏ này chẳng biết khiêm tốn là gì cả, khiến hai vị tiểu hữu chê cười rồi.”
Hải đại thiếu không phục, vừa ngồi xuống bên cạnh bàn đá dưới tán cây, vừa lầm bầm: “Cha, chẳng lẽ con nói không phải sự thật sao?”
Phong Minh lên tiếng khẳng định giúp y: “Đúng thế, Hải đại thiếu nói tuyệt đối là lời thật lòng. Nhìn cảnh tượng phồn hoa thịnh vượng của Bích Hải thành ngày nay là có thể biết năng lực trị vì một phương của Hải thành chủ mạnh mẽ đến nhường nào, đã tạo phúc cho biết bao nhiêu tu giả rồi.”
Hải đại thiếu vẫn đang gật đầu phụ họa theo, Hải thành chủ bật cười giơ tay chỉ chỉ hai người bọn họ, hai đứa này ngồi cạnh nhau trông chẳng khác nào huynh đệ ruột thịt.
Ông không thể không thừa nhận, tuy Phong Minh chỉ là đang nói lời tâng bốc nịnh nọt, nhưng nghe vào tai quả thật vô cùng dễ chịu.
Thực ra trong lòng ông cũng rất tự hào về những thành tựu của Bích Hải thành hiện tại, Bích Hải thành chính là nhờ có ông mới có thể thăng tiến vượt bậc như thế, ông hoàn toàn xứng đáng với lời khen ngợi này.
Sắc mặt Hải thành chủ càng thêm hòa nhã, nhìn Phong Minh hoàn toàn bằng tâm thái của trưởng bối nhìn vãn bối: “Nếu đã thích nơi này thì cứ ở lại chơi thêm một thời gian. Bích Hải thành không chỉ có phong cảnh đẹp, là thánh địa du ngoạn, mà môi trường tu luyện ở đây cũng chẳng hề tệ. Phải rồi, vừa vặn ta mới thu hồi một hòn đảo nhỏ, liền mượn hoa hiến phật tặng cho tiểu phu phu hai ngươi vậy, đến lúc phụ thân các ngươi tới đây, có thể cùng nhau dọn đến hòn đảo đó mà ở.”
Phong Minh kinh ngạc đến mức há hốc mồm, vừa mở miệng đã tặng ngay một hòn đảo, sự phóng khoáng này quả thực khiến người ta phải khiếp sợ.
Phong Minh vội vàng xua tay nói: “Không được, không được đâu ạ, Hải thành chủ chắc là vì nghe thấy đoạn đối thoại vừa rồi của chúng ta đúng không? Con chỉ là đang nói đùa với Hải đại thiếu thôi mà, Hải đại thiếu, ngươi nói có đúng không?”
Trong lòng Bạch Kiều Mặc hiểu rõ đây hẳn là tạ lễ của Hải thành chủ, trước đó có lẽ ông đã suy tính nên tặng vật gì rồi, vừa vặn nhờ có cuộc trò chuyện kia nên mới lâm thời quyết định tặng một hòn đảo.
Hải thành chủ cười nói: “Không cần vội từ chối, ta và Lăng nhi không thiếu một hòn đảo nhỏ này, nhưng các ngươi có nó rồi thì sau khi tới đây sẽ có nơi đặt chân, huống hồ các ngươi hoàn toàn xứng đáng nhận lấy, bá phụ còn cảm thấy tặng như vậy là hơi ít đấy.”
Những tin tức điều tra được càng xem càng khiến người ta kinh tâm động phách, ông càng nhận định nếu không nhờ lời nhắc nhở của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, ông và con trai thực sự có khả năng sẽ bước vào con đường vạn kiếp bất phục, thế nên có cảm tạ hai người thế nào cũng không quá lời.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái, Hải thành chủ đã nói đến nước này, nếu cứ tiếp tục từ chối thì quả thực không hay, vì vậy Phong Minh gật đầu dứt khoát nhận lời: “Được ạ, vậy Phong Minh xin mặt dày nhận lấy, đa tạ Hải thành chủ rất nhiều, con cũng có cơ hội được làm hàng xóm với Hải đại thiếu rồi.”
Hải đại thiếu vui mừng khôn xiết: “Phải đó, phải đó, sau này dời hai hòn đảo lại gần nhau, làm hàng xóm đích thực luôn.”
Hải thành chủ cười: “Vậy thì tùy các ngươi tự mình lo liệu, lát nữa chìa khóa mở trận của hòn đảo đó sẽ được đưa tới tay hai vị tiểu hữu.”
“Đa tạ, đa tạ bá phụ.” Phong Minh vui đến mức toét cả miệng cười, có đại lễ để nhận, ai mà không vui cho được, lúc này quả thật chẳng cần phải giữ kẽ làm gì.
Dáng vẻ vui mừng này của hắn cũng khiến Hải thành chủ cảm thấy vui lây, quà cáp tặng đi mà đối phương thích thú thì mới thấy đáng giá.
Hải thành chủ phất tay bày lên bàn đá rượu ngon cùng linh quả thượng hạng để chiêu đãi bằng hữu của con trai, đồng thời cùng bọn họ nói chuyện trên trời dưới đất, không một ai nhắc tới những chuyện phân tranh của Hải gia.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không chủ động hỏi han, lời cần nhắc nhở cũng đã nhắc nhở xong rồi, Hải thành chủ thân là chủ một thành, sao có thể không xử lý tốt loại chuyện này chứ.
Huống hồ đây cũng coi như chuyện xấu nội bộ của Hải gia, người ngoài không cần phải truy hỏi đến cùng làm gì.
Tất nhiên, sâu trong lòng Phong Minh thực ra vẫn khá hiếu kỳ, không biết Hải thành chủ sẽ xử lý tộc nhân của mình thế nào, đặc biệt là hai cha con Hải Triệu Phong kia.
Nhưng cũng không cần vội, sau khi mọi chuyện xong xuôi chắc chắn sẽ có tin tức truyền ra ngoài, dù sao cặp cha con Hải Triệu Phong này ở Bích Hải thành cũng có chút danh tiếng.
Trong mấy ngày đi du ngoạn này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng xem như biết thêm không ít chuyện, ví dụ như Hải thành chủ khá chiếu cố người tộc đệ Hải Tự này, ông ta ở thành chủ phủ đảm nhận một chức vụ vô cùng quan trọng, tham gia vào việc quản lý Bích Hải thành.
Hải Triệu Phong cũng là một vị thiếu gia Hải gia sở hữu thiên phú tu luyện vượt trội hơn cả Hải đại thiếu, bọn họ còn nghe có người nói, nếu Hải Triệu Phong có được điều kiện tốt như Hải đại thiếu thì thành tựu đã sớm vượt xa Hải đại thiếu gấp trăm lần rồi.
Nhưng bọn họ lại chẳng thèm động não suy nghĩ xem, Hải Triệu Phong dựa vào cái gì đòi sở hữu điều kiện ưu việt như Hải Triệu Lăng chứ? Sao không đem cha của hai người ra mà so sánh xem sao.
Linh tửu do đích thân Hải thành chủ cung cấp thì sao có thể là vật tầm thường được? Hai chén vào bụng, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền cảm thấy có chút say, lại ăn thêm vài miếng linh quả, nguyên lực trong cơ thể tức khắc sôi trào cuồn cuộn.
Đây tuyệt đối không phải ảo giác mà là sự thật hiển nhiên, lại nghe thêm vài câu chỉ điểm của Hải thành chủ về phương diện tu luyện ở Khai Hồn cảnh, hai người liền trực tiếp ngồi ngay bên bàn đá nhập định tu luyện.
Thấy cảnh này, Hải thành chủ lập tức phất tay bố trí một tầng kết giới để bảo vệ hai người, rồi dẫn con trai cùng Giang Như Chiêu sang bên cạnh nói chuyện.
Hải đại thiếu nhìn mà trố mắt kinh ngạc: “Thế này là đã vào trạng thái tu luyện rồi sao?”
Hải thành chủ gõ nhẹ vào đầu con trai: “Hai vị bằng hữu này của con đều là thiên tài giới tu luyện, linh tửu linh quả này vốn là kỳ trân dị bảo có ích cho việc tăng tiến tu vi, lần đầu tiên dùng tới đương nhiên sẽ sinh ra tác dụng thúc đẩy cực lớn, nhập định tu luyện là để giúp hấp thu và tiêu hóa dược lực một cách tốt nhất.”
Hải thành chủ lại nói tiếp: “Tuy nói bọn họ đến từ tiểu thế giới cấp thấp bên dưới, nhưng cốt linh của cả hai đều còn nhỏ hơn các con một chút, đặc biệt là Phong tiểu hữu, mới chỉ ngoài hai mươi tuổi mà đã đạt được thành tựu bực này, quả thật không tầm thường.”
Hải đại thiếu kinh ngạc: “Hóa ra lại nhỏ tuổi đến vậy sao?”
Hải thành chủ bật cười: “Có gì lạ đâu chứ? Tại Thương Huyền đại lục, thiên tài hai mươi mấy tuổi tu luyện tới Khai Hồn cảnh cũng không hề thiếu, dĩ nhiên, người có thể ở độ tuổi này trở thành Thất phẩm Luyện dược Đại sư thì có lẽ chỉ ở đại thế giới mới có mà thôi.”
Hải đại thiếu và Giang Như Chiêu đều không khỏi tán thán, Hải đại thiếu liền cảm khái: “Thì ra Phong Minh này lại lợi hại đến thế.”
Hải thành chủ cười trêu: “Bằng không con nghĩ sao?”
Hải đại thiếu lộ ra vẻ mặt cổ quái: “Ai bảo lần đầu tiên gặp mặt hắn đã so kè tốc độ với con làm chi, làm con chỉ nhớ kỹ cái bộ dáng mồm năm miệng mười, không chút khách khí của hắn thôi.”
Không còn cách nào khác, ấn tượng đầu tiên quá mức khắc sâu, cho nên cho dù sau này có nhận thức mới đi nữa thì cũng chẳng thể lật ngược lại cái nhìn ban đầu.
Giang Như Chiêu và Hải thành chủ đều bật cười thành tiếng.
Trước mặt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì y không tiện hỏi, nhưng lúc này chỉ còn lại người nhà, Hải Triệu Lăng liền hỏi cha mình: “Cha, chuyện kia điều tra đến đâu rồi?”
Sắc mặt Hải thành chủ chợt lạnh xuống: “Hải Tự muốn lợi dụng Băng Phách Ngưng Châu để đối phó ta.”
Giang Như Chiêu nghe vậy cũng kinh hãi: “Là Băng Phách Ngưng Châu trong truyền thuyết nằm ở nơi sâu nhất của Thương Cảnh hải sao? Chỉ cần một giọt là có thể đóng băng toàn bộ nguyên lực trong cơ thể tu giả?”
Hải thành chủ gật đầu: “Phải, chính là thứ đó. Khi chưa đi vào cơ thể người, Băng Phách Ngưng Châu hòa tan vào trong rượu nước sẽ không màu không mùi, khiến người ta rất khó phát giác. Một khi trúng chiêu, hậu quả sẽ khôn lường. Hải Tự quả thực đã cấu kết với người ngoài, có manh mối tìm được một giọt Băng Phách Ngưng Châu.”
Hải Triệu Lăng hít một hơi khí lạnh, phẫn nộ vô cùng: “Bọn chúng thật đáng chết, lại dám dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy để tính kế cha.”
Y lại vô cùng lo sợ, nếu thứ kịch độc này thực sự thông qua tay y mà dâng lên miệng cha y, nếu cha y vì thế mà gặp chuyện không may, y còn mặt mũi nào đối diện với người cha luôn yêu thương cưng chiều y hết mực? Y thà sống không bằng chết.
Cứ nghĩ tới khả năng đó là Hải Triệu Lăng lại không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Hải thành chủ cũng phát hiện ra tâm tình của con trai, vỗ vỗ vai y nói: “May mắn là phát hiện kịp thời, yên tâm đi, cha sẽ không để gã đắc thủ đâu, ngược lại, ta muốn gã phải gậy ông đập lưng ông.”
Hải Triệu Lăng trong mắt lộ ra vẻ hận thù: “Được, đáng đời phải để bọn chúng gậy ông đập lưng ông, tự mình nếm thử mùi vị của Băng Phách Ngưng Châu xem sao.”
Hải thành chủ không nán lại đây lâu, sau khi dặn dò con trai và con dâu tương lai cũng phải cẩn thận kẻo bị kẻ xấu tính kế, ông liền rời đi, bởi vì Phong Minh và Bạch Kiều Mặc một khi đã nhập định thì không thể tỉnh lại trong ngày một ngày hai được.
Trong thời gian đó, ông còn sai người đưa tới ngọc bài mở trận cùng bản đồ toàn cảnh của hòn đảo, trên bản đồ cũng đánh dấu rõ vị trí của nó, bằng không ngay cả đảo của mình nằm ở đâu cũng không tìm thấy thì thật đúng là trò cười.
Hải Triệu Lăng và Giang Như Chiêu cứ thế canh giữ trên đảo, bản thân bọn họ cũng tranh thủ tu luyện theo.
Giờ thì tốt rồi, không cần Giang Như Chiêu phải đốc thúc, Hải Triệu Lăng đã tự giác và chủ động tu luyện hơn hẳn.
Y nghĩ tới những lời Phong Minh từng nói, phải rồi, chỉ cần tương lai y trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ ai, thì hành vi bây giờ của đám người kia sẽ trở nên nực cười biết bao, bọn chúng đang tự biến cuộc đời mình thành một trò hề mà thôi.
Hóa ra trước đây đám người kia ở sau lưng chê cười y ngốc nghếch, kỳ thực hết thảy đều là vì đố kỵ mà thôi.
Không cần phải nói, dựa theo cách lý giải này của Phong Minh, trong lòng Hải đại thiếu dễ chịu hơn rất nhiều, lại càng thêm đắc ý vênh váo.
Bọn chúng có đố kỵ cũng vô dụng, ai bảo y đầu thai giỏi có một người cha tốt chứ, có trách thì trách cha của chính bọn chúng không có tiền đồ đi.
Đám người kia càng chửi bới ác liệt thì càng chứng tỏ chúng đang ghen ăn tức ở, Hải Triệu Lăng cũng cảm thấy bản thân càng thêm khoái trá.
Hải Triệu Phong lại mấy lần liên lạc với Hải Triệu Lăng nhưng đều không được, hắn cũng không quá để tâm, chẳng tin nổi tên ngu xuẩn kia có thể có tiến bộ lớn gì, y chỉ xứng làm đá lót đường cho hắn mà thôi.
Tuy rằng cha hắn lần này phải trả cái giá cực lớn để kiếm được thứ đó, nhưng Hải Triệu Phong nhận định hết thảy đều đáng giá, có được bảo vật kia trong tay, cha của Hải Triệu Lăng tất bại không nghi ngờ gì nữa.
Đợi đến khi cha hắn ngồi lên bảo tọa thành chủ Bích Hải thành, cái loại thứ tốt gì mà bọn họ không có được chứ?
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lần nhập định này ròng rã suốt nửa tháng trời, ba đứa nhỏ cũng đi theo uống rượu ăn linh quả nên cũng đồng loạt tiến vào trạng thái nhập định tu luyện.
Nửa tháng trôi qua, hai người gần như đồng thời mở mắt, mới phát giác bản thân vẫn đang ngồi trên chiếc ghế đá cũ, xung quanh có kết giới được bố trí sẵn, chỉ cần phất tay là có thể gỡ bỏ.
“Đã qua bao lâu rồi nhỉ? Cứ như vừa nhắm mắt một cái mở ra liền xong rồi vậy, nhưng tu vi của ta đúng là đã tăng tiến lên không ít nha.” Phong Minh kinh hỉ phát hiện.
—