Chương 426: Đã Có Hòn Đảo Của Riêng Mình Rồi
“Đã nửa tháng rồi,” Bạch Kiều Mặc bấm tay tính toán, “Hải thành chủ đưa tới toàn là thứ tốt, hơn nữa với cảnh giới của ông ấy, chỉ vài câu chỉ điểm trên con đường tu hành cũng đủ để chúng ta lĩnh ngộ sâu sắc.”
Phong Minh cảm thán: “Hải thành chủ thật đúng là đại hảo nhân nha. Ái chà, chúng ta có hòn đảo của riêng mình rồi, ngọc bài mở trận chắc là đã gửi tới rồi chứ, đi thôi, chúng ta đi xem thử hòn đảo nhỏ của mình trông như thế nào nào.”
Đúng lúc này Hải Triệu Lăng và Giang Như Chiêu cũng đi tới, nghe thấy lời Phong Minh liền lập tức nói: “Còn chờ cái gì nữa, chúng ta lập tức qua đó thôi. Ta cũng muốn xem thử hòn đảo nhỏ của hai ngươi thế nào, để xem đem so với tòa đảo này của ta thì ra sao.”
“Hắc hắc, đương nhiên là không thể so sánh được với tòa của Hải đại thiếu rồi, nhưng ở Bích Hải thành này có được mấy vị tu giả sở hữu riêng một hòn đảo nhỏ chứ? Ha ha!”
Phong Minh có thể nói là vừa ý cực kỳ, chờ sau khi xem qua hòn đảo rồi thu xếp bài trí một phen, hắn sẽ gửi thư cho phụ thân hắn, để ông biết bọn họ đã có nơi đặt chân vững chắc tại Bích Hải thành, có thể tùy thời tới đây nương tựa.
Hai người bước lên phi chu của Hải đại thiếu, tiến thẳng về phía hòn đảo nhỏ của bọn họ.
Nửa tháng qua, Hải Triệu Lăng đã làm rõ vị trí của hòn đảo này rồi, cho nên đi theo y chắc chắn không sai vào đâu được.
Trên đường đi, Hải Triệu Lăng còn bảo với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc: “Hòn đảo này vốn dĩ thuộc về một vị cường giả Dung Hợp cảnh, có điều cái tên xui xẻo đó không may gặp nạn ngã xuống ở bên ngoài, lại chẳng để lại hậu nhân hay đồ đệ nào, thành ra đảo nhỏ liền bị thành chủ phủ thu hồi. Hai người không cần lo lắng, trên danh nghĩa thì hòn đảo này là do các ngươi đi cửa sau chỗ Hải đại thiếu ta, bỏ ra nguyên tinh mà mua lại.”
Bởi vì nếu truyền ra là do Hải thành chủ ban tặng, người ngoài nhất định sẽ truy hỏi tận cùng lý do vì sao Hải thành chủ lại phóng khoáng ban tặng một hòn đảo cho hai tên tu giả từ nơi khác đến như vậy.
Thế nên để tránh những phiền toái không đáng có này mới tạo ra cục diện hiện tại, Phong Minh cũng cảm thấy rất tốt, ai bảo Hải đại thiếu sẵn lòng phối hợp như vậy chứ.
Một vị cường giả Dung Hợp cảnh qua miệng Hải đại thiếu lại biến thành một “tên xui xẻo”, nhưng vị tiền bối kia vận khí quả thật có chút không tốt, ngay cả hòn đảo để lại cũng bị người ta thu hồi mất.
Khoảng cách vốn không quá xa, phi chu bay nhanh tầm một giờ liền tới nơi.
Toàn bộ hòn đảo được bao phủ trong làn sương mù dày đặc, từ bên ngoài căn bản không cách nào nhìn rõ toàn mạo của đảo.
Cái gọi là chìa khóa thực chất là một khối ngọc bài, nắm giữ ngọc bài này liền có thể mở ra đại trận phòng hộ bao quanh hòn đảo, giúp chủ nhân tự do ra vào.
Bạch Kiều Mặc đánh một đạo nguyên lực vào bên trong ngọc bài, làn sương mù phía trước cuộn trào một hồi liền hiển lộ ra một lối đi sâu vào bên trong, phi chu liền trực tiếp bay thẳng vào.
Lúc này, tu giả trên các hòn đảo lân cận cũng chú ý tới tung tích của Hải đại thiếu, sau đó bọn họ kinh ngạc phát hiện Hải đại thiếu đang dẫn người tiến vào hòn đảo đã mất đi chủ nhân kia, lập tức xôn xao hỏi han lẫn nhau.
Cựu chủ nhân của hòn đảo này chính là một vị cường giả Dung Hợp cảnh, đảo của một bậc cường giả như thế thì hoàn cảnh bên trong làm sao có thể bài trí sơ sài cho được?
Bởi vậy sau khi vị cường giả kia ngã xuống, hòn đảo biến thành vật vô chủ, đã có không ít thế lực và tu giả nhìn chằm chằm vào nơi này, muốn tìm đủ mọi cách để thu nó vào trong túi.
Thế nhưng hiện tại Hải đại thiếu thế mà lại dẫn người đi vào, đây rốt cuộc là có chuyện gì?
Lại có tu giả thông qua các mối quan hệ ở thành chủ phủ để dò hỏi tình hình của hòn đảo, kết quả không hỏi thì thôi, vừa hỏi một tiếng liền giật nảy mình, hòn đảo này thế mà đã có chủ rồi!
“Cái gì? Có chủ rồi? Sao có thể như vậy được? Là thần thánh phương nào mà lại ra tay nhanh đến thế, nẫng tay trên cướp mất hòn đảo này rồi?”
“Là hai tên tu giả Khai Hồn cảnh từ nơi khác đến, bối cảnh bản thân bọn họ thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng bọn họ lại thông qua bàn tay của Hải đại thiếu để có được hòn đảo nhỏ này đấy.”
“Cái gì? Hải đại thiếu ra tay giúp đỡ sao? Hải đại thiếu rốt cuộc coi trọng hai vị bằng hữu này đến mức nào chứ?”
Các phe phái nhanh chóng nghe ngóng được chủ nhân mới của hòn đảo này là ai, thảy đều kinh ngạc không thôi.
Hải đại thiếu suốt ngày đi cùng hai người bằng hữu du ngoạn thì cũng thôi đi, bây giờ đến cả hải đảo cũng giúp bọn họ đi cửa sau đoạt lấy cho bằng được.
Nghĩ cũng biết, có Hải đại thiếu đứng ra làm chỗ dựa, cái giá để hai tên tu giả ngoại lai kia có được hòn đảo này chắc chắn là thấp đến đáng thương, điều này khiến cho mấy phe tu giả sớm đã coi hòn đảo là vật trong túi của mình tức tới mức suýt hộc máu.
Tin tức này cũng nhanh chóng truyền đến tai Hải Triệu Phong, Hải Triệu Phong… thực sự tức tới mức phun ra một ngụm máu tươi.
Bởi vì cha hắn cũng đang nhắm tới hòn đảo này, hơn nữa bọn họ còn hoài nghi trên đảo vẫn còn lưu lại một phần tài sản tích cóp của vị tiền bối đã ngã xuống kia. Đối phương ra ngoài làm sao có thể mang theo toàn bộ gia sản bên người được, vậy nên ai có được hòn đảo này thì đều có khả năng kế thừa di sản của vị tiền bối kia.
Theo ý hắn, dựa vào mối quan hệ giữa hai cha con bọn họ và Hải thành chủ, muốn có được hòn đảo này chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao? Kết cục lại bị Hải đại thiếu tự ý quyết định, bán rẻ như cho cái gọi là bằng hữu kia?
Trong chuyện này nói không chừng còn có không ít nguyên tinh do chính Hải đại thiếu bỏ tiền túi ra bù vào, bằng không chỉ bằng hai tên tu giả đến từ cái tòa thành nhỏ bé như Lâm Tang thành kia thì trên người làm sao tích lũy nổi bao nhiêu nguyên tinh? Sao có thể mua nổi một hòn đảo giữa lòng Bích Hải thành phồn hoa đô hội bực này? Loại hải đảo như thế này từ trước đến nay luôn là tài nguyên vô cùng khan hiếm.
Sau khi phun ra ngụm máu, Hải Triệu Phong nổi trận lôi đình, lập tức lấy ra liên lạc châu để kết nối với Hải Triệu Lăng, hận không thể mắng cho y một trận xối xả rằng đầu óc y có vấn đề rồi hay sao, hòn đảo quý giá như thế lại đem tặng cho người ngoài chứ không chịu tặng cho đứa đường đệ ruột thịt này của y.
Hai tên khốn kiếp kia rốt cuộc đã dùng yêu pháp mê hoặc gì đối với Hải Triệu Lăng, khiến y đến cả một hòn đảo lớn như thế cũng tùy tiện chắp tay dâng cho người ta.
Có muốn tặng người thì cũng phải tặng cho hắn mới đúng chứ!
Tuy rằng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được ý định chửi đổng lên, nhưng lời lẽ truyền đi vẫn vô cùng nghiêm khắc, yêu cầu Hải Triệu Lăng mau chóng thu hồi hòn đảo lại, nếu không hắn sẽ đi cáo trạng với phụ thân của y.
Hải đại thiếu nhìn thấy tin nhắn do Hải Triệu Phong gửi tới liền khinh bỉ trợn trắng mắt lên trời.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang tham quan hòn đảo của mình thì nghe thấy Hải Triệu Lăng lên tiếng: “Hai người có biết tên khốn Hải Triệu Phong kia vừa nói cái gì với ta không?”
“Nói gì thế? Ồ, hắn đã biết hòn đảo này thuộc về danh nghĩa của chúng ta rồi sao?”
“Đúng thế,” Hải đại thiếu khẳng định, “Hắn mắng ta là phá gia chi tử, còn bắt ta mau chóng đòi đảo về, nếu không sẽ đi mách cha ta, bảo rằng cha ta có dung túng ta đến đâu cũng không thể giương mắt nhìn hành vi phá của bực này được. Ha ha, hắn ngàn vạn lần không ngờ tới được đâu, hòn đảo này không phải do ta tặng, mà chính xác là do đích thân cha ta tặng đấy!”
Hải đại thiếu lập tức biết nên hồi âm như thế nào rồi, động tác nhanh như chớp gõ một dòng gửi đi: “Cứ việc đi mà cáo trạng, để xem cha ta nghe lời ta hay là nghe lời ngươi.”
Hải Triệu Phong nhìn thấy tin nhắn trả lời này, suýt chút nữa lại phun thêm một ngụm máu nữa.
Hắn thu xếp một chút rồi thật sự đi tìm bá phụ Hải thành chủ, trên đường đi còn suy tính xem nên dùng từ ngữ uyển chuyển thế nào để khiển trách hành vi phá của của đường huynh, đồng thời khiến bá phụ sinh lòng nghi kỵ đối với hai tên tu giả lai lịch bất minh kia.
Đúng vậy, phải khiến cho bọn chúng gánh không nổi hậu quả!
Cất liên lạc châu đi, Hải đại thiếu liền vui vẻ dẫn theo sư muội cùng bọn Phong Minh, Bạch Kiều Mặc tiếp tục tham quan gia viên mới của bọn họ.
Trước khi bọn họ tới đây, cụ thể là trước khi Hải thành chủ giao chìa khóa mở trận ra, ông đã phái người tới đảo tu sửa quét dọn qua một lượt, cộng thêm việc có đại trận không ngừng vận hành duy trì, cho nên tuy rằng đã rời xa chủ nhân vài thập kỷ, nơi này lại chẳng hề có lấy một chút dấu vết hoang vu hẻo lánh nào.
Cựu chủ nhân là người đã rời đảo ra ngoài lịch luyện từ vài chục năm trước, có điều tin tức ngã xuống cũng mới chỉ được xác nhận gần đây.
Phong Minh ngắm nhìn những hàng cây cổ thụ cao vút cùng non nước hữu tình trên đảo, so với phong cảnh tinh xảo bên phía Hải đại thiếu thì nơi này thiên về nét tự nhiên nguyên sơ hơn, cũng có thể nhìn ra chủ nhân trước đây đã dốc không ít tâm huyết để bảo trì hòn đảo này.
Nồng độ nguyên khí trên đảo không hề thua kém chỗ của Hải đại thiếu chút nào, Bạch Kiều Mặc sau một hồi dò thám liền lên tiếng: “Dưới lòng hòn đảo này có chôn giấu một đầu nguyên linh mạch phẩm chất cực tốt, cung cấp nguyên khí sung túc cho toàn đảo. Hòn đảo này nếu không được Hải thành chủ rộng rãi ban tặng cho chúng ta thì chắc chắn sẽ là một món hàng vô cùng đắt khách.”
Hải đại thiếu gãi gãi đầu: “Cái này ta cũng không rõ lắm.”
Giang Như Chiêu mỉm cười nói: “Quả thực có một số thế lực và tu giả đang có ý đồ với hòn đảo này. Ta đoán Hải Triệu Phong tìm đến hỏi han Hải sư huynh như vậy thì hắn hẳn cũng đã sớm nhắm vào đây rồi.”
Phong Minh cười một cách đầy gian xảo: “Vậy thì thật là ngại quá đi, vô tình nẫng tay trên thứ mà hắn đã nhìn trúng rồi.”
Hải đại thiếu bĩu môi: “Hắn nghĩ hay lắm! Cho dù cha ta không tặng cho hai ngươi thì hiện tại cũng tuyệt đối không đời nào để cho cha con bọn họ có cơ hội chạm vào.”
Trên đảo còn khai khẩn cả linh điền, trong đó có một bộ phận đã được gieo trồng linh thảo.
Phong Minh tiến lại quan sát một chút, không rõ cựu chủ nhân có phải là luyện dược sư hay không, nhưng số linh thảo được trồng ở đây dẫu phần lớn đều chưa chín muồi thì phẩm cấp lại chẳng hề thấp chút nào, có không ít loại Lục phẩm linh thảo, trong đó còn đan xen mấy gốc Thất phẩm nữa.
Có điều linh thảo Thất phẩm cực kỳ khó nuôi dưỡng, do thiếu đi bàn tay chăm sóc của chủ nhân nên trông có vẻ hơi ủ rũ, nửa sống nửa chết.
Tất nhiên, những điều này trong mắt Phong Minh thảy đều là chuyện nhỏ, hắn không chỉ có thể cứu sống chúng mà còn có khả năng rút ngắn đáng kể chu kỳ sinh trưởng của chúng nữa.
Đây chính là linh thảo Thất phẩm đấy nha, linh thảo Thất phẩm nào có giống như loại Lục phẩm có thể tùy tiện bắt gặp khắp nơi đâu chứ.
Bốn người dạo chơi hết thảy một vòng quanh đảo, cuối cùng mới quay trở về khu kiến trúc nằm ngay trung tâm hòn đảo, chủ nhân trước đây quả thực có lưu lại một vài thứ ở nơi này.
Trong đó có một gian thư phòng cất giữ không ít tàng thư cổ tịch, khiến Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thập phần hứng thú, ngay cả những loại sách ghi chép tạp nham bọn họ cũng rất thích, bởi nó có thể giúp hai người tăng thêm hiểu biết về Thương Huyền đại lục cùng các trung đẳng thế giới khác.
Các gian mật thất tu luyện khác cũng lưu lại một số vật dụng, hiển nhiên cựu chủ nhân khi ra ngoài hoàn toàn không lường trước được bản thân sẽ một đi không trở lại.
Đồ vật do một vị cường giả Dung Hợp cảnh lưu lại thì dẫu cho có không đáng chú ý đến mức nào đi chăng nữa, đối với tu giả Khai Hồn cảnh mà nói vẫn mang lại công dụng lớn lao, giá trị đương nhiên không thể xem thường.
Điều khiến cả bốn người kinh ngạc nhất chính là nơi đây thế mà lại có một gian bảo khố, hơn nữa bên trong còn tích trữ không ít đồ tốt.
Bảo khố mặc dù có trận pháp bảo hộ, nhưng tầng trận pháp này trong mắt Bạch Kiều Mặc căn bản không đáng nhắc tới, chỉ tốn một chút thời gian liền phá giải xong xuôi, sau đó cả bốn người cùng cất bước tiến vào.
“Oa, phát tài rồi!”
Đây là cảm giác đầu tiên của Phong Minh khi bước chân vào bên trong, hắn lập tức quay đầu nhìn về phía Hải đại thiếu: “Số đồ đạc ở nơi này có cần phải nộp lên cho thành chủ phủ hay không?”
Hải đại thiếu tùy ý đảo mắt nhìn một vòng rồi khoát tay nói: “Không cần đâu, cha ta đã bảo tặng cho hai người các ngươi thì tức là tặng hết rồi, bao gồm cả từng ngọn cỏ nhành cây trên đảo này, đương nhiên hết thảy đều do các ngươi toàn quyền quyết định. Có thể gặp được di sản do cựu chủ nhân để lại thì đó là hồng phúc của người kế nhiệm, loại chuyện này trước đây cũng chẳng phải chưa từng xảy ra, hai người cứ việc an tâm thu lấy đi.”
Phong Minh nhướng mày, cái này chẳng khác nào trò chơi mở hộp mù may rủi vậy nha.
Nghĩ vậy tâm tình Phong Minh lại càng thêm tốt đẹp, bởi vì hắn vừa vặn mở trúng một cái hộp mù vô cùng xịn xò: “Vậy thì ta và Bạch đại ca thực sự là phát tài lớn rồi.”
Nhìn một dãy giá sách bên tay trái bày biện đủ loại vật liệu luyện chế linh khí, người tinh mắt vừa nhìn liền biết phẩm cấp bất phàm, ở góc tường thậm chí còn đặt mấy rương Thượng phẩm nguyên tinh, chẳng rõ vì cớ gì mà cựu chủ nhân không thu hết vào trong nhẫn trữ vật để mang theo bên người, lại cứ thế để lại trên đảo.
Hắn rảo bước tới bên cạnh chiếc giá, tùy ý cầm lấy một chiếc hộp gấm đặt trên đó, vừa mở ra liền phát hiện bên trong có hai quả giống như trái cây màu xanh biếc.
Phong Minh hiếu kỳ giơ tay ra chọc chọc vài cái, thế mà vẫn còn giữ được độ đàn hồi.
Bạch Kiều Mặc kinh ngạc thốt lên: “Hải Bồ Đề?”
“Ủa?” Nghe thấy tiếng kêu của hắn, Hải đại thiếu và Giang Như Chiêu liền ghé mắt ghé đầu lại xem: “Chà, quả nhiên chính là Hải Bồ Đề nha, tốt quá rồi, thứ này thực sự là bảo vật hiếm có, lại vừa vặn vô cùng thích hợp cho tu giả Khai Hồn cảnh các ngươi sử dụng.”
—