← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 424: Hải thành chủ anh minh thần võ

22 min read 29.08.2026

 

Hải Triệu Lăng và Giang Như Chiêu rất nhanh đã trở lại. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều có thể nhận ra hắn quả nhiên đã có chút khác biệt, ánh mắt khi nhìn về phía hai người lại mang theo vài tia cảm kích.

Vì cuộc sống của Hải Triệu Lăng luôn vô ưu vô lo, chuyện gì cũng có người che chắn thay, cho nên hắn không cần suy nghĩ quá nhiều, chỉ việc tận hưởng cuộc sống là được. Bản tính không thích động não thường ngày mới khiến hắn trở nên đơn giản, dễ bị lừa gạt.

Thế nhưng, một người tinh minh như Hải thành chủ sao có thể sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch đến mức không thể cứu vãn chứ.

Chỉ vì một vụ cá cược, thế giới của Hải Triệu Lăng đã xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Đầu óc hắn cũng tỉnh táo hơn rất nhiều, bên cạnh ai thực lòng lo nghĩ cho hắn, ai lại đang nhắm vào những lợi ích trong tay hắn, hiện tại hắn đều có thể nhìn rõ.

Trên đường đi tới đây, hắn còn hỏi Giang sư muội: “Ta có phải rất ngốc không? Bọn họ từng người từng người một đều coi ta là kẻ ngốc mà trêu đùa, tên khốn Hải Triệu Phong kia cũng vậy, những kẻ khác cũng thế. Bây giờ nghĩ lại ta cũng cảm thấy mình rất ngu xuẩn, dĩ nhiên lại đi coi một tên khốn nạn như Hải Triệu Phong là hảo huynh đệ của mình.”

Giang Như Chiêu thầm nghĩ nếu nàng nói phải, Hải sư huynh có suy sụp không cơ chứ. Vì vậy nàng không thể nói thẳng thừng như thế, đành dịu dàng cất lời: “Hải sư huynh trong mắt muội rất tốt, tấm lòng sư huynh đối đãi với muội là chân thành nhất.”

Hải Triệu Lăng nghe xong câu này trực tiếp ôm lấy nàng mà khóc thút thít. Nghĩ tới Trịnh thúc đang đi theo bên cạnh, Giang Như Chiêu bị hắn làm cho đỏ bừng cả mặt, nhưng lại không thể không an ủi hắn.

May thay Hải Triệu Lăng cũng là người biết giữ sĩ diện, mặc dù sau đó mặt hắn cũng đỏ bừng y như vậy, lại còn để Giang sư muội nhìn thấy mình hành xử như trò cười, hắn rõ ràng lại đi rớt nước mắt trước mặt Giang sư muội, thật sự quá mất mặt rồi.

Có điều nhờ sự dỗ dành của Giang Như Chiêu, Hải Triệu Lăng đã nhanh chóng khôi phục sức sống. Giang sư muội nói đúng, bây giờ mọi chuyện đã phơi bày, có người cha anh minh thần võ của hắn ở đây, bất kỳ âm mưu tính kế nào cũng không thể đắc thủ.

Sau này hắn nhất định phải nghe lời sư muội và cha mình hơn, đồng thời cũng phải nỗ lực tu luyện. Hắn muốn để tên khốn Hải Triệu Phong kia nhìn xem, Hải đại thiếu hắn đường đường chính chính mới không phải là phế vật ngu xuẩn, tên khốn đó mới là kẻ ngu muội cùng cực, tương lai gã ta sẽ biết đắc tội với hắn và cha hắn sẽ có kết cục tốt đẹp thế nào.

Dĩ nhiên, Hải Triệu Lăng khi đứng trước mặt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại không hề lộ ra một tia dấu vết từng rơi nước mắt nào, bằng không Phong Minh nhất định sẽ thiếu đạo đức mà cười nhạo hắn một trận cho xem.

Về chuyện trước đó, Hải Triệu Lăng chỉ nhắc tới đúng một câu: “Cha ta nói lúc nào rảnh rỗi muốn gặp các ngươi. Đi thôi, Bích Hải thành còn rất nhiều chỗ vui chơi, ta và sư muội sẽ đưa các ngươi đi chơi một trận cho thỏa thích.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng rất biết điều mà không hỏi Hải thành chủ sẽ xử lý chuyện này ra sao, vô cùng hết mình đi theo Hải đại thiếu ăn uống vui đùa tại Bích Hải thành.

Không thể không nói, ở phương diện ăn chơi nhảy múa, Hải đại thiếu quả thực rất có nghề, khiến cho những ngày tháng ngao du của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tại Bích Hải thành trôi qua cực kỳ thoải mái. Vừa được ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt mỹ, lại vừa được trải nghiệm cảm giác thư thái nhất, ngay cả tam tiểu cũng chơi đến vui vẻ quên lối về.

Lúc vui đùa Hải đại thiếu rất cao hứng, dường như chẳng có gì khác biệt so với trước kia, nhưng khi đám hồ bằng cẩu hữu lúc trước tìm đến, đặc biệt là khi Hải Triệu Phong một lần nữa xuất hiện trước mặt bọn họ, Hải đại thiếu vậy mà vẫn chào hỏi bọn chúng y như cũ, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng dù là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, hay là Giang Như Chiêu đều rất rõ ràng, mọi thứ không còn giống như trước đây nữa rồi.

Trước kia Hải Triệu Lăng thật thà ngốc nghếch mà trao đi sự chân thành, chưa bao giờ hoài nghi bọn chúng có ý đồ khác, thực sự coi bọn chúng là bạn bè và huynh đệ.

Nhưng Hải Triệu Lăng của hiện tại đã không thầy mà tự thông học được cách diễn kịch, bắt đầu sắm vai diễn giả tạo trước mặt bọn chúng.

Đợi đám người kia rời đi, lớp mặt nạ giả tạo của Hải Triệu Lăng liền được thu lại, bĩu môi nói: “Chỉ dựa vào bọn chúng, sau lưng có chửi ta là kẻ ngốc đi chăng nữa, thì trước mặt ta chẳng phải vẫn phải nịnh nọt ta sao?”

Phong Minh cảm thấy rất có thành tựu, vỗ vỗ vai hắn nói: “Thế là đúng rồi, trước kia là bọn chúng coi ngươi như kẻ ngốc mà trêu đùa, bây giờ chẳng phải đổi ngược lại rồi sao, hiện tại đổi thành ngươi coi bọn chúng như kẻ ngốc mà trêu đùa rồi. Sau này có thể trực tiếp trước mặt bọn chúng mà hỏi cảm giác bị người ta coi như kẻ ngốc trêu đùa là như thế nào.”

Hải Triệu Lăng nghiêm túc suy nghĩ một chút, tiếp đó liền cười ha hả lên: “Ngươi thật sự quá xấu xa rồi, nhưng mà ta thích. Ta ghi nhớ rồi, sau này nhất định sẽ đem câu hỏi này đi hỏi bọn chúng, haha, đến lúc đó khẳng định sẽ vô cùng thú vị.”

Giang Như Chiêu đổ mồ hôi hột, Phong Minh sẽ không dạy hư Hải sư huynh của nàng đó chứ.

Nhưng mà thôi vậy, nếu để Hải sư huynh chịu tổn thương tâm lý nặng nề hơn, còn không bằng giống như bây giờ trở nên xấu xa một chút, lại có thể vui vẻ hơn một chút.

Thế là, trong những ngày tiếp theo, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc phát hiện, Hải Triệu Lăng cứ như đột nhiên được khai khiếu vậy, kỹ năng diễn xuất ngày càng cao siêu, ngay cả bọn họ cũng không nhìn ra được một tia dấu vết biểu diễn nào của hắn trước mặt đám người Hải Triệu Phong.

Còn vào lúc kỹ năng diễn xuất của Hải Triệu Lăng bay vọt, đám người Hải Triệu Phong lại không có bất kỳ thay đổi nào, vẫn y như trước đây, đáy mắt thỉnh thoảng hiện lên sự coi thường đối với Hải Triệu Lăng. Xem ra hành động kia không hề khiến cha con Hải Triệu Phong sinh ra mảy may cảnh giác nào.

Về phần tiểu đạo cụ mà Bạch Kiều Mặc làm, thì được Trịnh tu giả báo lại là đã dọn đi rồi, tránh cho lúc Hải thành chủ điều tra chân tướng phía sau lại đánh động đến bọn chúng trước.

Bạch Kiều Mặc tất nhiên không có ý kiến gì, tiểu đạo cụ đều đã tặng đi rồi, đương nhiên do Hải thành chủ quyết định.

Ngày hôm đó, Hải đại thiếu nhận được truyền tin của cha hắn, bảo hắn đưa bạn bè tới đó.

“Cha ta muốn gặp các ngươi. Các ngươi yên tâm đi, cha ta rất tốt, cũng thương ta nhất.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bật cười: “Hải thành chủ sẵn lòng gặp chúng ta, chính là vinh hạnh của chúng ta. Đi thôi, đừng để Hải thành chủ phải chờ đợi.”

“Đúng, đi thôi.”

Trước mặt người khác Hải Triệu Lăng đã có những thay đổi không nhỏ, nhưng trước mặt Giang sư muội, cũng như ở chỗ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, hắn dường như vẫn là tên đại ngốc ngày trước, có lời gì cũng không cần che giấu mà nói thẳng ra hết.

Lúc dẫn bạn bè đi gặp cha mình, Hải đại thiếu cũng kể một số chuyện về cha. Người mà Hải đại thiếu sùng bái nhất chính là cha mình, cứ nhắc tới cha là hắn lại bắt đầu ca ngợi cha mình anh minh thần võ đến mức nào, đích thị là một kẻ cuồng cha.

Phong Minh thầm cười, thảo nào Hải thành chủ lại cực kỳ cưng chiều đứa con trai này đến vậy, phu nhân qua đời xong cũng chưa từng nghĩ tới việc cưới thêm người khác, chỉ ở vậy giữ gìn Bích Hải thành to lớn cùng con trai mình.

Các thế lực ở Bích Hải thành tuy kinh ngạc trước việc Hải đại thiếu ngày ngày bồi tiếp hai tu giả ngoại lai, nhưng sau khi điều tra qua loa, phát hiện chẳng qua cũng chỉ là hai tu giả Khai Hồn cảnh bình thường từ Lâm Tang thành tới, liền không chú ý nhiều thêm nữa.

Bọn họ đều cho rằng sở dĩ Hải đại thiếu ân cần như vậy, là nể mặt Giang Như Chiêu. Ai mà chẳng biết Hải đại thiếu ngoài cha hắn ra, thì nghe lời vị hôn thê Giang Như Chiêu nhất. Bởi vì các phương vốn khinh thường bản thân Hải đại thiếu, cho nên đối với hai tu giả ngoại lai mà hắn dẫn theo cũng không mấy để tâm.

Hai tu giả Khai Hồn cảnh, trong một Bích Hải thành rộng lớn thế này, thực sự chẳng tạo ra được chút sóng gió nào, tu giả Khai Hồn cảnh ở đây nhiều vô số kể.

Hiện tại nghe nói Hải đại thiếu dẫn hai tu giả ngoại lai kia đến hòn đảo tư nhân của hắn, bọn họ cũng tương tự không để tâm. Trên hòn đảo tư nhân của mình mà tiếp đãi bạn bè, không phải là chuyện rất bình thường sao.

Tất nhiên, nếu bọn họ biết đích thân Hải thành chủ cũng đang ở trên hòn đảo nhỏ này, thì thái độ khẳng định sẽ không còn như hiện tại nữa.

Hải thành chủ cũng không muốn đánh động đến các phương tại Bích Hải thành, vì vậy mới gặp mặt riêng hai người, bày tỏ lời cảm tạ của hai cha con.

Bởi vì lượt điều tra này của ông thực sự đã tra ra không ít chuyện, ngoài cha con Hải Triệu Phong, số lượng tộc nhân giở trò phía sau vậy mà không hề ít. Điều này khiến ông vô cùng tức giận. Xem ra ông đối xử với tộc nhân quá tốt, dẫn đến việc nuôi lớn dạ dày của bọn chúng, tiếp đó là được đằng chân lân đằng đầu, tham lam vô độ.

Có những chuyện có thể nhịn, nhưng tất thảy đều sắp trèo lên đầu hai cha con họ rồi, ông còn có thể nhẫn nhịn được nữa sao?

Lúc lên đảo, Hải đại thiếu nói: “Đây là hòn đảo đứng tên ta, có thể di chuyển được, có điều di chuyển một lần tiêu hao rất lớn. Sau này có cơ hội ta sẽ dẫn các ngươi tiến vào chỗ sâu trong Thương Hải cảnh dạo chơi một chuyến, chỗ này còn chưa được tính là phạm vi của Thương Hải cảnh đâu.”

Nói là một hòn đảo nhân tạo không lớn lắm, nhưng Phong Minh nhìn đến mức đỏ mắt đố kỵ. Hòn đảo này to ngang một khu thị trấn rồi, hơn nữa trên đảo nguyên khí nồng đậm, còn có các loại kỳ hoa đua nở, nơi nơi đều có thể thấy được tâm huyết của người bài trí.

Không cần nói, người hao tâm tổn trí này chắc chắn chính là cha của Hải đại thiếu – Hải thành chủ rồi. Khoảnh khắc này, Phong Minh cảm thấy Hải đại thiếu theo một ý nghĩa nào đó mới thực sự là vai chính được khí vận quấn quanh. Có một người cha lợi hại che chở, lại tìm được một vị hôn thê xinh đẹp, thấu hiểu lòng người lại có tiền đồ rộng mở, nhân sinh của hắn còn thiếu thốn điều gì nữa không? Cái gì cũng chẳng thiếu.

Phong Minh nói thẳng: “Hải đại thiếu à, thảo nào tên Hải Triệu Phong kia lại mắng ngươi sau lưng, bởi vì ngươi thực sự rất khiến người ta đố kỵ, hiện tại ta cũng đang đố kỵ với ngươi đây.”

Hải đại thiếu sờ sờ đầu: “Vì sao chứ?”

Phong Minh nói: “Đố kỵ ngươi có một người cha tốt, cái gì cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho ngươi rồi. Nhìn hòn đảo này được sắp xếp dụng tâm thế nào, ngươi có mà người khác không có, hơn nữa chênh lệch lại quá lớn, ngươi nói xem có bị người ta ghen ghét đố kỵ không?”

Hải đại thiếu nghiêm túc nghĩ ngợi, hình như cũng đúng nha, nhưng hắn nói: “Ngươi với tên kia không giống nhau, ngươi mới không thèm để mắt đến mấy thứ này.”

Phong Minh cười ha ha: “Tuy rằng ta rất tự tin nếu ta và Bạch đại ca muốn, bọn ta cũng có thể có được tất cả những thứ này, nhưng cảm giác đó cuối cùng vẫn không giống nhau. Bỏ đi, trước đây ta cũng giống vậy. Hồi trước ta ở tòa thành nhỏ mà mình sinh sống, trong mắt người khác ta cũng là một tên nhị thế tổ giống như Hải đại thiếu ngươi vậy, đúng rồi, bọn họ cũng coi ta là phế vật đấy.”

“Nhưng ta có người cha tốt, cha ta cái gì cũng chuẩn bị thứ tốt nhất cho ta, cho nên đám con em thế gia trong thành đỏ mắt đố kỵ với ta lắm, y như Hải đại thiếu ngươi bây giờ vậy.”

Hải đại thiếu cảm thấy khó tin nổi, Phong Minh vậy mà cũng từng trải qua những điều này: “Vậy ngươi đối xử với bọn họ thế nào?”

“Bọn họ ư? Có cần thiết phải ghi nhớ bọn họ trong lòng không? Sau khi ta cùng cha rời khỏi tòa thành đó, cơ hội để có thể nhớ lại bọn họ thực sự rất ít. Khi đó ta đã không để trong lòng, huống hồ là hiện tại, bởi vì ta định sẵn sẽ trở thành sự tồn tại mà bọn họ vĩnh viễn không thể theo kịp, chỉ có thể bất tài vô dụng mà đố kỵ.”

“Ha ha, nói hay lắm.”

Lúc này một tiếng cười truyền vào tai Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Mắt Hải đại thiếu sáng lên: “Là cha ta, cha ta đến từ sớm rồi. Đi, ta dẫn các ngươi đi gặp cha ta.”

Kể từ lúc Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bước lên đảo này, Hải thành chủ đến trước một bước đã luôn chú ý tới bọn họ rồi.

Nghe những lời Phong Minh nói, Hải thành chủ đều cảm thấy thú vị. Tuy rằng tòa thành nhỏ trong miệng y không thể sánh bằng Bích Hải thành rộng lớn, nhưng cảnh ngộ của hai người về bản chất lại giống hệt nhau.

Ông nhìn thấy một song nhi mặt mày hớn hở, thần thái ngời ngời, tràn đầy sự tự tin. Nhìn thấy một người như vậy, ông biết nhận định của Như Chiêu là hoàn toàn chính xác.