Chương 112: Học viện Hoàng Cực
【112: Nụ hôn đầu bị cướp】Canh ba
Tiêu Lăng Hàn nhanh tay gắp thức ăn vào bát của Thượng Quan Huyền Ý, thật sự sợ y lát nữa lại say khướt ngã gục trên bàn. “Ngươi ăn nhiều thức ăn một chút, như vậy không dễ say.”
“Thịt ngon quá, rượu cũng ngon nữa!” Thượng Quan Huyền Ý đã có chút men say, tay cầm đũa cũng không còn vững, lắc la lắc lư, nghe một tiếng “bạch”, một miếng thịt trên đũa liền rơi thẳng vào trong ly rượu của y. Y mơ màng nhìn ly rượu rồi lại nhìn đôi đũa, bĩu môi, tủi thân nhìn về phía Tiêu Lăng Hàn: “Nó bắt nạt ta! Nó không cho ta ăn!”
Tiêu Lăng Hàn khẽ nhíu mày, nhìn Thượng Quan Huyền Ý đã say đến mức này, đành gắp một miếng thịt khác đút vào tận miệng cho y.
“Ngon quá, ta còn muốn nữa!” Thượng Quan Huyền Ý lúc say khước cứ như một đứa trẻ thực thụ, Tiêu Lăng Hàn vừa buồn cười vừa bất lực, đành gắp thêm cho y một miếng thịt nữa.
Tặc lưỡi chắp chắp miệng hai cái, Thượng Quan Huyền Ý trực tiếp nhấc vò rượu lên uống cạn sạch số rượu bên trong, Tiêu Lăng Hàn muốn ngăn cản cũng đã không kịp nữa rồi.
Ăn no uống say xong, Thượng Quan Huyền Ý không ngừng nấc cụt: “Ức… ức… ức…”
Tiêu Lăng Hàn phải tốn bao nhiêu sức lực mới mang được người từ Trí Mỹ Trai trở về. Gã niệm một cái thanh khiết thuật lên người Thượng Quan Huyền Ý, sau đó mới ném y lên giường.
“Ta muốn ăn!” Thượng Quan Huyền Ý ánh mắt lờ đờ say mướt nhìn Tiêu Lăng Hàn, khi nhìn vào bờ môi của gã, cổ họng y không tự chủ được mà nuốt nước bọt một cái.
Ngay khoảnh khắc Tiêu Lăng Hàn đặt y xuống giường, Thượng Quan Huyền Ý lại đưa tay kéo lấy vạt áo trước ngực gã.
Tiêu Lăng Hàn nhất thời không chú ý, lập tức đổ ập người đè lên thân hình Thượng Quan Huyền Ý, thật không khéo làm sao, đôi môi của hai người chạm sát vào nhau.
Thượng Quan Huyền Ý cảm thấy bên môi mềm mại ấm áp, còn hiếu kỳ đưa đầu lưỡi ra liếm liếm.
Tiêu Lăng Hàn như bị sét đánh ngang tai, lập tức bật người từ trên giường đứng phắt dậy, hắn đưa tay phải lên sờ sờ bờ môi mình. Nụ hôn đầu của hắn cứ như vậy mà mất rồi, mất sạch rồi! Đến khi quay đầu nhìn lại kẻ gieo họa, mẹ kiếp, kẻ gieo họa kia đã lăn ra ngủ say sưa tự bao giờ.
Tiêu Lăng Hàn tức đến mức nắm chặt nắm đấm kêu lên “răng rắc”, hắn nhìn Thượng Quan Huyền Ý đang nằm trên giường, khẽ híp mắt lại, bước tới bên giường tháo chiếc mặt nạ trên mặt y xuống. Bên má phải của y có vài vệt đốm đen kịt, kèm theo những vết sẹo lồi lõm sần sùi. Tiêu Lăng Hàn đưa tay vuốt ve những vết sẹo trên mặt y, có chút chê bai nói: “Quả nhiên là cộm tay!”
Tay phải hắn chuyển hướng bóp lấy cằm Thượng Quan Huyền Ý, đột nhiên, hắn cúi người hôn mạnh lên môi y. Cảm giác cũng không tệ, vừa mềm mại lại vừa ngọt ngào.
Lát sau tách ra, nhìn thấy bờ môi Thượng Quan Huyền Ý đã đỏ ửng sưng tấy, Tiêu Lăng Hàn vô cùng mãn nguyện gật đầu nhìn tác phẩm do chính tay mình tạo ra. Như vậy mới đúng chứ, hắn từ trước đến nay vốn là kẻ chẳng bao giờ chịu chịu thiệt. Lại có chút không kìm được mà hồi tưởng lại dư vị tuyệt diệu vừa rồi, hắn lắc đầu, vội vàng gạt phắt cái ý nghĩ quái dị này ra khỏi đại não.
Ngày hôm sau…
Hậu quả của việc say rượu chính là đau đầu, chóng mặt, tất cả những chuyện xảy ra sau khi say khướt ngày hôm qua y đều không nhớ một chút nào, hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào cả. Thượng Quan Huyền Ý day day cái đầu đang đau nhức, khó chịu chau mày lại, chợt cảm thấy trên môi có chút đau rát. Y ngưng tụ ra một tấm thủy kính, nhìn thấy bờ môi đỏ sưng trong gương, “Á…” Thượng Quan Huyền Ý kinh hãi thốt lên một tiếng.
“Có chuyện gì vậy?” Tiêu Lăng Hàn từ bên ngoài phòng bước vào, trong tay còn bưng một bát cháo.
“Không… không có gì, chỉ là môi của ta sao lại sưng lên thế này?” Thượng Quan Huyền Ý theo bản năng đưa tay che miệng lại, mất mặt quá, y không muốn để Tiêu đại ma vương nhìn thấy.
“Để ta xem nào.” Tiêu Lăng Hàn nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, sau đó hắn đặt bát cháo xuống bàn.
Hắn đi tới trước giường, gạt tay Thượng Quan Huyền Ý ra, ngón tay mình nhẹ nhàng phủ lên bờ môi y, đầu ngón tay chạm phải một vùng mềm mại. Ánh mắt hắn dần trở nên thâm trầm, nghĩ đến hương vị ngọt ngào mà mình đã nếm trải khi hôn y đêm qua, đột nhiên cảm thấy cổ họng có chút khô khốc, lực đạo dưới ngón tay cũng vô thức tăng thêm vài phần.
“Ưm…” Thượng Quan Huyền Ý không tự chủ được phát ra một tiếng rên khẽ, uất ức nhìn Tiêu Lăng Hàn, thấp giọng gọi một tiếng: “Sư huynh!” Bị Tiêu đại ma vương vuốt ve như thế này, sao y lại có ảo giác như Tiêu đại ma vương muốn hôn mình thế nhỉ?
Vào một khoảnh khắc nào đó, sâu trong lòng Thượng Quan Huyền Ý thậm chí thật sự nhen nhóm ý nghĩ muốn để Tiêu đại ma vương hôn mình. Không được, không được, đầu óc mình đang nghĩ ngợi lung tung cái gì vậy chứ? Tiêu đại ma vương làm sao có thể hôn mình được.
Tiêu Lăng Hàn bị tiếng “Sư huynh” này kéo ngược thần trí trở về, hắn tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra mà nói: “Cái này chắc là bị dị ứng rượu rồi, sau này ngươi đừng uống rượu nữa.”
“Dị ứng rượu?” Thượng Quan Huyền Ý lẩm bẩm một mình, đây là lần đầu tiên y nghe thấy cách nói này, cảm thấy vô cùng mới mẻ.
“Ừm, dị ứng rượu! Trên bàn có cháo linh sơ do ta nấu, hôm nay ngươi đừng ra ngoài nữa, tránh để người khác nhìn thấy lại chuốc thêm trò cười. Ta đến tàng thư lâu một chuyến, buổi tối sẽ quay lại.”
Tiêu Lăng Hàn sở dĩ không cho Thượng Quan Huyền Ý ra ngoài là vì sợ bị những kẻ có kinh nghiệm nhìn ra bờ môi của y căn bản không phải là dị ứng rượu. Đến lúc đó hắn biết giải thích thế nào về chuyện đêm qua đây? Dù sao chuyện đêm qua Thượng Quan Huyền Ý cũng không nhớ rõ, hắn cũng xem như đã thừa cơ người khác gặp nạn một lần.
“Được, ta biết rồi.”
Thượng Quan Huyền Ý không chút nghi ngờ, gật gật đầu ngoan ngoãn đáp lời. Mặt nạ của y chỉ che nửa khuôn mặt phía trên, phần miệng không bị che khuất, như vậy rất thuận tiện cho y ăn uống, chiếc mặt nạ này còn là do Tiêu Lăng Hàn đặc biệt luyện chế cho y.
Nhìn thấy bát cháo trên bàn, tâm trạng Thượng Quan Huyền Ý bỗng chốc vô cùng vui vẻ, trong lòng thầm nghĩ một cách ngọt ngào: Không ngờ Tiêu đại ma vương này trông thế mà lại rất chu đáo, biết mình sau khi say rượu khó chịu không muốn ăn đồ dầu mỡ nên mới nấu cháo cho mình uống.
Tiêu Lăng Hàn: … Đây quả là một sự hiểu lầm vô cùng tốt đẹp!
Tay nghề của Tiêu Lăng Hàn thì tự nhiên không cần phải bàn cãi, huống hồ đây còn là cháo nấu bằng Tử Linh Mễ, bên trong có bỏ thêm linh sơ tươi ngon, chỉ nhìn một cái đã khiến người ta thèm nhỏ dãi, nếm thử một miếng đương nhiên là mùi vị vô cùng tươi mỹ, Thượng Quan Huyền Ý ăn đến mức cực kỳ thỏa mãn.
Tiêu Lăng Hàn vẫn như cũ đi tới tàng thư lâu, có điều lần này hắn không đi xem những cuốn sách hay ngọc giản về các thuật pháp như luyện khí, luyện đan, phù văn nữa. Lần này hắn xem toàn là những cuốn sách kỳ đàm quái luận, du ký linh tinh lang tang. Hắn chủ yếu là muốn xem thử xem có thể tìm được cách nào để rời khỏi đại lục Hoàng Cực hay không.
Trưởng lão quản lý tàng thư lâu tên là La Khang. Lão thấy Tiêu Lăng Hàn hôm nay đến tàng thư lâu lại đi xem mấy cuốn sách và ngọc giản tạp nham không đâu vào đâu. Nhẫn nhịn suốt nửa ngày trời, cuối cùng vào lúc Tiêu Lăng Hàn chuẩn bị bước ra khỏi tàng thư lâu, La Khang không nhịn được nữa liền lên tiếng hỏi: “Tiểu tử, hôm nay ngươi đang tìm tài liệu gì à?”
Tiêu Lăng Hàn đối với “sách bách khoa toàn thư” tự dẫn xác đến cửa này liền bày ra vẻ mặt vô cùng khiêm tốn thỉnh giáo: “Bẩm báo La trưởng lão, vãn bối là muốn tìm xem có cách nào có thể rời khỏi đại lục Hoàng Cực hay không.”
La Khang gật gật đầu, vuốt ve chòm râu dưới cằm: “Không tệ, có chí hướng, người đi chỗ cao nước chảy chỗ thấp, vậy ngươi đã tìm được manh mối gì chưa?”
Tiêu Lăng Hàn: “…” Lão không phải nên nói cho mình biết phương pháp sao? Sao lại không giống với những gì mình nghĩ thế này?
“Vẫn chưa ạ!” Tiêu Lăng Hàn thất vọng nói, trên mặt tràn đầy vẻ chán nản.
“Không sao, trở về dốc sức tu luyện đi, sớm muộn gì cũng có cơ hội thôi.” La Khang lên tiếng ôn tồn an ủi, trong mắt lóe lên một tia tinh quang. Tiểu tử này chẳng lẽ đang đợi lão phu nói cho hắn biết sao? Lão phu cố tình muốn treo lơ lửng hắn ta như vậy đấy, nhìn cái điệu bộ non nớt mà làm ra vẻ già dặn của hắn, để xem khi nào hắn mới sốt ruột mà trực tiếp hỏi ra đây?
La Khang vẫn đang đợi xem khi nào Tiêu Lăng Hàn mới chủ động đến tìm mình hỏi han chuyện này, đến lúc đó sẽ đưa ra một vài yêu cầu nho nhỏ với hắn. La Khang ở trong lòng gảy bàn tính kêu lên “bạch bạch”, đâu có ngờ rằng nguyện vọng của lão cuối cùng cũng sẽ đổ sông đổ biển.
“Vâng, vậy vãn bối xin phép cáo lui trước.”
Tiêu Lăng Hàn tràn trề thất vọng trở về động phủ số bốn mươi bốn. Tu vi này của hắn khi tăng tiến đến Kim Đan đỉnh phong thì liền bị kẹt lại. Đừng nhìn thời gian ba trăm năm là dài, càng tu luyện về sau tu vi lại càng khó tăng tiến, tùy tiện bế quan một cái thôi cũng đã mất mấy chục năm đến cả trăm năm rồi.
“Sư huynh, huynh đã về rồi.”
Thượng Quan Huyền Ý nhìn thấy Tiêu Lăng Hàn trở về, vui mừng đặt cuốn sách trong tay xuống.
“Đang đọc sách sao? Đã ăn cơm tối chưa?”
Tiêu Lăng Hàn liếc nhìn Thượng Quan Huyền Ý một cái, thấy môi y đã không còn sưng nhiều như hồi sáng nữa, ngày mai chắc là có thể khôi phục lại bình thường rồi, người trong tu chân giới này đúng là da thịt dẻo dai, chịu đòn tốt.
“Vâng, đang đọc sách về trận pháp, cơm tối vẫn chưa ăn đâu!” Nói xong, Thượng Quan Huyền Ý liền dùng ánh mắt tha thiết nhìn Tiêu Lăng Hàn, ý tứ trong đó tự hiểu không cần nói ra, chính là mong chờ Tiêu Lăng Hàn xuống bếp. Nghĩ đến tay nghề của Tiêu Lăng Hàn, Thượng Quan Huyền Ý còn thèm thuồng liếm liếm môi một cái.
Tiêu Lăng Hàn nhìn thấy động tác này của y, trong lòng vậy mà lại nhen nhóm ý nghĩ muốn hôn lên đó, ánh mắt không khỏi tối sầm lại. Hắn cảm thấy mình nhất định là điên rồi, hắn vậy mà lại muốn giở trò đồi bại với một vị thành niên, hơn nữa vị thành niên này lại còn là một nam hài tử! Hắn dùng sức lắc mạnh đầu, xua tan cái suy nghĩ quái dị này ra khỏi đầu, mới khôi phục vẻ mặt bình thản nói: “Vậy ta đi nấu cơm.” Nói xong, hắn liền như chạy trốn bước nhanh sang gian bếp nhỏ bên cạnh.
Toàn bộ tâm trí của Thượng Quan Huyền Ý đều bị câu nói hắn sẽ nấu cơm làm cho thu hút hoàn toàn, ngược lại không hề chú ý tới biểu hiện dị thường của hắn.
Nửa canh giờ sau, Tiêu Lăng Hàn gắp một đũa thức ăn vào bát cho Thượng Quan Huyền Ý: “Hôm qua ngươi đã uống rượu, hôm nay ăn nhiều rau xanh một chút.”
Thượng Quan Huyền Ý: “…” Ta muốn ăn thịt yêu thú cơ!
“Vâng, đa tạ sư huynh!” Thượng Quan Huyền Ý lên tiếng cảm ơn, cũng không chịu thua kém mà gắp lại hai đũa rau xanh vào bát Tiêu Lăng Hàn. “Sư huynh huynh cũng ăn nhiều rau xanh một chút nhé!”
Thấy Tiêu Lăng Hàn nhìn sang, Thượng Quan Huyền Ý lập tức nở một nụ cười vô cùng thuần khiết vô hại, nhìn kiểu gì cũng thấy vô tội hết sức.
Tiêu Lăng Hàn thầm nghĩ, tiểu tử này sao tâm nhãn ngày càng nhiều thế không biết! Chẳng lẽ đúng là gần mực thì đen gần đèn thì rạng? Đi theo hắn thì tiểu tử này sẽ ngày càng trở nên thông minh lém lỉnh hơn sao?
“Huyền Ý, ngươi có biết có cách nào để rời khỏi đại lục Hoàng Cực không?” Tiêu Lăng Hàn đột nhiên lên tiếng hỏi. Thượng Quan Huyền Ý dù sao cũng là người trọng sinh, kiếp trước của y chắc là đã rời khỏi đại lục Hoàng Cực rồi nhỉ? Mặc dù không biết quá khứ của Thượng Quan Huyền Ý, nhưng Tiêu Lăng Hàn trong rất nhiều trường hợp đều có thể đoán được đến tám chín phần mười.
“Sư huynh sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?”
“Ta nghĩ trước sau gì cũng phải rời đi, nên muốn tìm hiểu trước một chút.”
“Ồ, chắc là trong vài năm tới học viện Hoàng Cực sẽ cử một đợt đệ tử xuất chúng tiền vãng đại lục Huyền Thiên đấy!” Thượng Quan Huyền Ý có chút không chắc chắn chính xác là vào năm nào, nhưng khẳng định là trong vòng tám năm trở lại, bởi vì kiếp trước khi y đến học viện Hoàng Cực thì đã bỏ lỡ mất rồi, cho nên y chỉ đành tự mình bỏ ra linh thạch để ngồi truyền tống trận.
“Vậy cụ thể là vào năm nào? Liệu có khi nào vừa ra khỏi Tử Linh bí cảnh thì những người khác đã đi đến đại lục Hoàng Cực rồi không?”
“Cái này ta thật sự không biết rõ, hay là huynh thử hỏi Sở Mục Thần xem, hắn chắc là sẽ biết đấy.” Y còn nhớ rõ trong số những người tiền vãng đại lục Huyền Thiên đợt đó có cả Sở Mục Thần, hỏi hắn ta chuẩn không sai vào đâu được.
“Được rồi, vậy đợi ngày mai ta tham gia kỳ khảo hạch của Phù viện xong sẽ mời hắn ăn cơm, lúc đó chúng ta cùng hỏi hắn.”
Tiêu Lăng Hàn lập tức gửi một đạo truyền âm ngọc giản cho Sở Mục Thần, hẹn hắn buổi trưa mai cùng nhau dùng bữa.
—