← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 5: Kêu cứu

11 min read 04.09.2026

Sau khi xem qua ký ức của Sở Vũ, Chử Thanh Ngọc có thể khẳng định, đối phương hoàn toàn làm nhiệm vụ theo đúng cốt truyện mà hệ thống đưa ra.

Đúng như hệ thống đã nói, Chử Thanh Ngọc không muốn làm những việc này thì có đầy người làm nhiệm vụ tình nguyện làm. Bởi so với việc chém chém giết giết ở những nơi môi trường khắc nghiệt, bữa no bữa đói, hằng ngày phải đối mặt với những thứ hình thù kinh tởm, thì loại nhiệm vụ này giống như trò chơi đồ hàng của con nít vậy.

Thế nên sau khi hồn phách của Chử Thanh Ngọc bị rút đi, hồn phách mới liền chiếm giữ cơ thể này, dùng cơ thể này để chạy cốt truyện.

Trong đó có một nhiệm vụ rất quan trọng, chính là phải đỡ đao thay nam chủ.

Tình trạng thê thảm hiện tại của cơ thể này chính là hậu quả của việc đỡ đao đó.

Thực ra, theo cốt truyện mà Chử Thanh Ngọc xem trước đó, Sở Vũ căn bản không đến mức mất đi đôi mắt, chỉ bị thương một cái chân mà thôi.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đầu óc của vị người làm nhiệm vụ kia không biết bị chập mạch chỗ nào, hắn ta thế mà lại thật sự yêu nam chủ.

Hắn thương hại thân thế của nam chủ, đồng cảm với cảnh ngộ của nam chủ, khâm phục ý chí tự cường không nghỉ của nam chủ. Trong những ngày tháng quan sát, hắn phát hiện ánh mắt mình đã không thể rời khỏi nam chủ được nữa.

Hệ thống bảo hắn chạy cốt truyện, hắn lại dâng ra một trái tim chân thành.

Thế là, kẻ từng là kiệt xuất cùng lứa, nay lại trở thành tùy tùng của nam chủ, hắn còn tự đắc, vui vẻ không thôi.

Thậm chí trong cơn nguy kịch vốn chỉ cần què một chân là có thể nằm lăn ra giả chết, “Sở Vũ” kia lại dốc sức chống người dậy, một lần nữa che chắn nam chủ dưới thân mình.

Đôi mắt của hắn chính là bị thương trong lần đỡ đòn đó.

Ồ, đúng rồi, ngay cả linh căn cũng bị tổn hại!

Lúc nãy Chử Thanh Ngọc chỉ lo kiểm tra tay chân, sau khi xem ký ức mới phát hiện trong cơ thể cũng có mấy chỗ nội thương, hèn gì chỗ nào cũng đau.

Bất kể là nội thương hay ngoại thương, chỉ cần tẩm bổ tốt thì cuối cùng cũng sẽ hồi phục, duy chỉ có linh căn bị tổn hại, nếu không kịp thời tu bổ thì e rằng cả đời này không còn duyên với tu tiên nữa.

Yếu ớt đến mức này, cộng thêm những ngoại lực kia, hèn gì lại bị một con quỷ dễ dàng đắc thủ.

Sau đó cơn nguy kịch qua đi, một nhóm người đưa hắn trở lại tông môn. Sau một thời gian tĩnh dưỡng, nam chủ nghe một vị sư huynh nói rằng ở nơi này có thảo dược có thể chữa trị mắt cho hắn, loại thảo dược đó sau khi hái xuống phải được sắc ngay trong thời gian ngắn, bằng không sẽ mất đi dược dụng.

Nhưng nơi này cách tông môn quá xa, hái xong rồi quay về e là không kịp.

Thế là nam chủ đưa “Sở Vũ” tới đây, đặt nằm nghỉ tại chỗ gần đó, như vậy chỉ cần tìm được thảo dược là có thể dùng ngay.

Bây giờ “Sở Vũ” xảy ra chuyện ở đây, Chử Thanh Ngọc có lý do để nghi ngờ nam chủ hoặc vị sư huynh đã nói cho nam chủ biết nơi này có vấn đề.

“A Vũ?” Tiếng gõ cửa rõ ràng đã nặng hơn một chút.

Chử Thanh Ngọc có chút tò mò, nếu chuyện này do nam chủ làm, vậy thì điều nam chủ muốn thấy nhất lúc này chính là một cơ thể đã bị đoạt xá, mang tư duy của một kẻ khác.

Nếu chuyện này không phải do nam chủ làm, vậy thì ngay khi bước chân vào cánh cửa này, hắn ta chắc hẳn sẽ kinh ngạc trước sự kỳ quái của căn phòng này.

Chử Thanh Ngọc nhìn về phía Phương Lăng Nhận: “Thấy vũng máu kia không? Nằm lên đó đi.”

Vũng quỷ huyết kia người phàm không thấy được, nhưng nam chủ đã bước vào giai đoạn Luyện Khí kỳ chắc hẳn có thể nhìn thấy.

Phương Lăng Nhận do dự một chút.

Chử Thanh Ngọc: “Nếu chuyện này không liên quan đến ngươi, ta bảo đảm sẽ để ngươi rời khỏi đây vẹn toàn, sau đó còn đốt thêm thật nhiều tiền giấy và quần áo cho ngươi.”

Phương Lăng Nhận lúc này mới dời người đến trên vũng máu kia.

Chử Thanh Ngọc: “Lát nữa đừng có lên tiếng, cứ nhìn là được.”

Chử Thanh Ngọc chỉnh đốn lại quần áo, lại vò rối tóc tai, khiến mình trông có vẻ thê lương nhếch nhác hơn một chút, cuối cùng trong tiếng đập cửa không ngừng nghỉ của nam chủ, hắn hét lên: “Bội Giang! Ngươi mau vào đây!”

Phương Lăng Nhận vốn đang nhìn về phía cửa, tò mò xem ai đang gõ cửa, nghe vậy liền “xoạt” một cái quay sang nhìn Chử Thanh Ngọc.

Cái quái gì thế này? Cái giọng điệu nũng nịu tạo tác này là phát ra từ miệng của tên này sao?

Chử Thanh Ngọc vẫn đang tiếp tục diễn xuất: “Cứu ta! Mau tới cứu ta! Ở đây có một con quỷ, hắn muốn cướp đoạt…”

Phương Lăng Nhận nhảy dựng lên, xoay người định chạy ra ngoài cửa sổ —— khoảnh khắc này, hắn cảm thấy mình bị kẻ này “ăn vạ” rồi.

Chử Thanh Ngọc nhanh tay lẹ mắt chộp lấy hắn, hạ thấp giọng nói: “Ngươi chạy cái gì?”

Phương Lăng Nhận: “Ngươi lại đang gào cái gì đấy? Ta đã đụng vào ngươi đâu!”

Chử Thanh Ngọc: “Ta đây là đang diễn kịch cho hắn xem, ngươi cứ ở yên đó đừng cử động!”

Phương Lăng Nhận đâu có dám tin, người đang đập cửa ngoài kia rõ ràng có quen biết với người này, trong phòng ngoài phòng chỉ có mình hắn là người ngoài… à quỷ ngoài, trên người còn dính máu của con ác quỷ vừa chết lúc nãy, hắn bây giờ đúng là cô lập không nơi nương tựa, có lý cũng nói không thông, mà nói thông chắc cũng chẳng ai tin.

Lựa chọn tốt nhất chính là thừa lúc người bên ngoài chưa vào mà rời khỏi căn phòng này.

Phương Lăng Nhận dốc sức thoát khỏi tay Chử Thanh Ngọc, xông về phía cửa sổ cách đó vài bước, nhưng ngay khi vừa chạm vào cửa sổ…

“Bùng!” Đạo phù lục dán trên cửa sổ lập tức rực sáng, bắn ra một màn ánh sáng, đánh bật Phương Lăng Nhận lùi lại vài bước.

Chử Thanh Ngọc giơ tay lên, trong lòng bàn tay dính máu ngưng kết thành một sợi xích màu huyết hồng, sợi xích lập tức quấn lấy một bàn tay của Phương Lăng Nhận —— chính là bàn tay vừa mới đối chưởng với Chử Thanh Ngọc!

Sợi xích siết chặt, Phương Lăng Nhận bị Chử Thanh Ngọc kéo giật lại, ngã nhào lên giường.

“A Vũ! Có chuyện gì vậy!” Sau khi nghe thấy tiếng kêu cứu của Chử Thanh Ngọc, bên ngoài cửa im lặng một lúc, sau đó mới truyền đến tiếng gọi đầy vẻ lo lắng sốt sắng.

Cửa bị đập rầm rầm.

Chử Thanh Ngọc thầm nghĩ: Ngươi đừng có lo đập cửa nữa, ngươi mau phá cửa xông vào đi chứ.

Phương Lăng Nhận vùng vẫy đứng dậy, lại bị Chử Thanh Ngọc đè xuống: “Ngươi nghe ta nói đã.”

Phương Lăng Nhận: “Ngươi buông ta ra trước đã!”

Chử Thanh Ngọc: “Buông ra là ngươi chạy mất!”

Chẳng ai chịu nhường ai, thế là một người một quỷ lăn lộn vật lộn trên giường.