Chương 4: Hồn phách hư tổn
Chử Thanh Ngọc cuối cùng cũng hiểu ra rồi, tên này có lẽ thấy y khoét mắt con quỷ lúc nãy để dùng, nên tưởng rằng giờ y cũng cần một đôi chân, mà ở đây chỉ còn mỗi mình hắn là quỷ, thế là hắn nghĩ y sẽ dùng chân của hắn.
Chưa bàn đến việc Chử Thanh Ngọc có muốn hay không, chỉ riêng công dụng của quỷ nhãn và chân quỷ đã khác nhau một trời một vực rồi.
Chử Thanh Ngọc dù có khoét mắt con quỷ kia thì cũng là đặt ở giữa lông mày, chứ không hề lắp vào trong hốc mắt mình, bởi vì hắn hiện tại vẫn chưa chắc chắn đôi mắt của mình là phế hoàn toàn hay vẫn còn có thể cứu chữa.
Nếu mạo muội đặt một con mắt quỷ vào, đôi mắt sẽ nhiễm phải tử khí nồng nặc, lúc đó mắt của hắn mới thực sự là vô phương cứu chữa.
Quỷ nhãn không lớn, đặt ở đâu cũng được, nhưng một đôi chân thì lại khác, hắn không thể dung hợp chân quỷ vào chân mình, chẳng lẽ lại gắn sau lưng sao?
Vừa chẳng đẹp mắt, lại vừa khó đi lại.
Chử Thanh Ngọc: “Ta không cần chân của ngươi, nhưng ngươi cần trả lời ta vài câu hỏi.”
Con quỷ kia vẫn nằm bệt dưới đất, chỉ xoay đầu nhìn hắn.
Chử Thanh Ngọc: “Ngươi tên gì? Ai phái các ngươi tới đây? Các ngươi đoạt lấy cơ thể ta là để làm gì? Ta muốn nghe lời thật, kết cục của kẻ nói dối, chắc hẳn lúc nãy ngươi đã thấy rồi.”
Sau khi ký ức của thân thể này xuất hiện trong đầu Chử Thanh Ngọc, hắn đã biết tại sao Sở Vũ lại ở đây, cũng biết kẻ đưa Sở Vũ tới đây là ai.
Nếu không có gì ngoài ý muốn, kẻ đưa Sở Vũ tới đây và tên đưa con quỷ lúc nãy tới, hoặc là cùng một người, hoặc là hai bên có hợp tác, tóm lại là không thoát khỏi can hệ.
Bằng không, những đạo phù lục dán trên cửa sổ kia sẽ không cách nào giải thích được —— căn phòng này nhìn qua là biết đã được bố trí kỹ lưỡng.
Người bình thường căn bản không muốn ở lại nơi này, huống hồ là nằm xuống nghỉ ngơi, tạo cơ hội cho ác quỷ thừa cơ xâm nhập, cũng chỉ có kẻ mù lòa như “Sở Vũ” mới không thấy được sự nguy hiểm của nơi này.
Hồn phách của Sở Vũ đã bị con quỷ kia ăn sạch sành sanh rồi, nếu không phải hắn xuyên vào thân thể này đúng lúc con quỷ kia đang dùng bữa, thì kẻ chiếm giữ cơ thể này bây giờ e rằng chính là con quỷ đó.
Hoặc có thể nói là xuyên trở về, đây vốn dĩ cũng từng là cơ thể của hắn, chỉ là sau đó hắn bị hệ thống mang đi mà thôi.
Bây giờ hỏi lại những điều này, chủ yếu là muốn xác nhận thêm một lần nữa.
Quỷ: “Ta tên Phương Lăng Nhận. Không có ai phái ta tới cả, ta và hắn không cùng một phe, ta cũng không muốn cướp đoạt cơ thể của ngươi, ta bị tiếng đánh nhau của các ngươi làm cho thức giấc.”
Chử Thanh Ngọc giơ bàn tay còn dính máu của mình lên: “Ngươi đặt tay lên đây, đối chưởng với ta. Nếu lúc nãy ngươi có nửa lời gian dối, lập tức sẽ hồn phi phách tán.”
Phương Lăng Nhận nhìn về phía tay của Chử Thanh Ngọc, năm ngón tay kia thon dài cân đối, các khớp xương không quá rõ ràng, chỉ là hơi gầy quá mức, dường như chỉ cần khẽ rạch lớp da là có thể thấy xương.
Hắn đặt tay mình lên, phát hiện ngón tay của đối phương còn dài hơn tay mình nửa đốt.
Chử Thanh Ngọc thấy hắn không chút do dự, vẻ mặt cũng không có gì khác thường, mới nói: “Trước khi ta tới, ngươi đã ở trong căn phòng này rồi sao?”
“Ta…” Phương Lăng Nhận cảm nhận được hơi ấm không thuộc về mình truyền tới từ bàn tay kia, có chút không thích ứng, tay vô thức dời đi một chút thì liền bị Chử Thanh Ngọc chộp lấy.
Chử Thanh Ngọc hơi nghiêng người áp sát: “Nói, thật, lòng!”
Quỷ nhãn ấn ở giữa lông mày khi nhìn vật luôn bị ngăn cách bởi một lớp đỏ nhạt, Chử Thanh Ngọc buộc phải tiến lại gần mới có thể nhìn rõ thần sắc của đối phương.
Phương Lăng Nhận chậm rãi lắc đầu: “Ta không biết, vốn dĩ ta không ở đây.”
Chử Thanh Ngọc tiến sát lại nhìn, mới phát hiện ra một điểm manh mối, quỷ nhãn rốt cuộc khác với mắt người, có thể nhìn ra trực tiếp sự khác biệt của quỷ hồn.
“Ngươi, hồn phách có tổn hại.” Khi nói lời này, mặt của Chử Thanh Ngọc đã kề rất gần rồi.
Hắn cũng chẳng muốn thế này, chủ yếu là con mắt quỷ này không tương thích với hắn, lúc nào cũng chực chờ đình công, mà nó lại là thứ duy nhất giúp Chử Thanh Ngọc nhìn thấy vật lúc này.
Cảm giác này giống như bị cận thị nặng mà lại không có kính, vô cùng bất lực.
Phương Lăng Nhận vốn có thị lực rất tốt: “…” Khoảng cách này, tư thế này, thực sự không vấn đề gì chứ?
“Cốc cốc cốc!” Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, cắt đứt lời Chử Thanh Ngọc định nói. Chử Thanh Ngọc nhìn về phía phát ra âm thanh, chưa kịp đáp lại thì đã nghe thấy một giọng nam từ ngoài cửa truyền vào: “A Vũ, ngươi tỉnh rồi sao?”
Chử Thanh Ngọc mất vài giây để nhớ lại, người đàn ông sẽ gọi thân thể này là “A Vũ”, hắn nhanh chóng đưa ra kết luận —— nam chủ!
Nhắc mới nhớ, sở dĩ cơ thể này trở nên thê thảm như vậy, đều là nhờ ơn của nam chủ ban cho!
—