Chương 97: Phản ứng của Cao Dương quận
Từ ngày nhóm người Phong Kim Lâm rời khỏi Cao Dương quận, ban đầu vẫn có kẻ bàn ra tán vào về họ. Dẫu sao cả gia đình đó ở Cao Dương quận này cũng được tính là nhân vật phong vân, chẳng phải ai cũng tận mắt chứng kiến một song nhi phế vật như Phong Minh mà lại gan to bằng trời, dám hố Ngô Ứng Ngạn một vồ đau điếng ngay tại hội đấu giá đó sao.
Chỉ là về sau, độ nóng của chủ đề liên quan đến huynh đệ Văn Võ tăng cao chóng mặt, không biết bao nhiêu tu giả đã gia nhập vào hàng ngũ truy tìm tung tích của hai người họ. Lại thêm sự kiện Giang Tiềm hùng hổ chạy đến Cao Dương quận đánh thẳng vào vạn gia gây chấn động một vùng, thử hỏi các tu giả ở Cao Dương quận còn tâm trí đâu mà nhớ đến ba người nhà Phong Kim Lâm nữa.
Ngay cả các thế gia ở Cao Dương quận cũng chớp thời cơ trong sự kiện Giang Tiềm để đồng loạt ra tay, kẻ nào kẻ nấy đều muốn cắn một miếng thịt trên người Vạn gia, còn bản thân Vạn gia thì chỉ lo nghĩ cách làm sao để bảo toàn được chính mình.
Dạo ấy, tuy có Phủ thành chủ và Tông hầu gia trấn áp nên không ai dám khơi mào phân tranh quy mô lớn, nhưng ở trong bóng tối, đặc biệt là quanh các sản nghiệp ngoài thành của Vạn gia, những cuộc tranh đoạt gươm tuốt vỏ nỏ giương diễn ra không hề ít.
Rất khó nói phía sau chuyện này không có bàn tay đẩy thuyền của Phủ thành chủ, song ngoài mặt thì các thế lực đều ngầm hiểu ý nhau mà tuyệt đối không nhắc tới thái độ của Phủ thành chủ.
Sau cùng, ngoại trừ vài thế lực lớn đứng đầu, đám thế lực trung hạ tầng và tu giả thông thường làm sao chú ý tới việc một phần sản nghiệp của Vạn gia đã âm thầm rơi vào tay Phủ thành chủ từ lúc nào.
Các thế lực lớn khác cũng đều kiếm được đầy bồn đầy bát, kẻ xui xẻo duy nhất chỉ có mỗi một mình Vạn gia mà thôi.
Vạn gia chỉ đành kẹp chặt đuôi mà sống, cũng may sau khi dâng ra một vài cái giá đắt đỏ, bọn họ vẫn còn có thể đặt chân đứng vững tại Cao Dương quận.
Các phương còn lại cũng sợ ép Vạn gia vào đường cùng, khiến bọn họ không màng tất cả mà ôm tâm lý cá chết lưới rách, đồng quy vu tận với mình, điều này đối với các thế lực khác mà nói thì thật lợi bất cập hại.
Vạn gia đương nhiên hận, bọn họ hận Giang Tiềm, hận Tông hầu gia của Phủ thành chủ, hận mấy thế gia ở Cao Dương quận đã dồn ép bọn họ bước vào đường cùng.
Họ lại càng hận cội nguồn của mọi sự việc: trận xích mích giữa Phong Minh và Ngô Ứng Ngạn.
Nếu không có mầm mống tai họa này, Vạn gia cũng chẳng bị cuốn vào đống hỗn loạn tai bay vạ gió ấy.
Ai mà ngờ được, mọi chuyện khởi nguồn lại chỉ vì một song nhi thấp cổ bé họng xuất hiện ở Cao Dương quận này.
Thế nhưng hận thì hận, Vạn gia lúc này không dám tùy tiện ra tay nữa, ẩn mình điềm đạm phát triển mới là thượng sách.
Vậy mà, trong lúc Vạn gia đang tích lũy thực lực để mưu cầu ngày đông sơn tái khởi, các thế gia khác làm sao có thể dừng chân, và họ cũng chẳng có ai cam lòng nhìn Vạn gia quay trở lại vị trí như ngày xưa.
Đúng lúc này, tin tức do Cung Ngọc Minh truyền về bỗng chốc lan truyền khắp Cao Dương quận với tốc độ chóng mặt.
Không ít người vốn đã quăng cái tên song nhi Phong Minh ra sau đầu, vậy mà giờ đây lại có tin tức của hắn truyền đến, hơn nữa lần này còn chấn động đến mức long trời lở đất như vậy.
Cái tên song nhi phế vật Phong Minh kia sau khi rời khỏi Cao Dương quận, chẳng những không chịu yên phận mà còn chạy tới Tứ Hồng thư viện, trở thành tiểu đệ tử của Ngũ phẩm luyện dược sư Dư Tiêu!
Toàn thành bùng nổ!
Các thế gia cũng bùng nổ!
Chuyện này sao có thể xảy ra được? Cái tên song nhi Phong Minh kia rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì vậy?
Đứa nhỏ này sao mà tà môn thế không biết. Ngô Ứng Ngạn đối đầu với hắn, bị hố mất nguyên tinh còn chưa tính, về sau muốn trả thù hắn và thế lực đứng sau cũng chẳng thể toại nguyện.
Vạn gia có kết cục như ngày hôm nay, e rằng cũng là bị Ngô Ứng Ngạn và Ngô gia liên lụy theo chứ đâu.
Khi còn ở Cao Dương quận, người ta nể sợ thế lực của Phong gia nên không dám làm gì song nhi này, nào ngờ hắn vừa rời khỏi Cao Dương quận lại vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng đến thế.
Thế lực của Phong gia và Phong gia chủ dẫu có lớn đến mấy cũng chẳng thể vươn tay ra quá xa ngoài kia được, Phong Minh có thể đạt được kết cục này chắc chắn không phải do Phong gia chủ tìm cửa đi lối sau, nếu không Phong gia chủ đã sớm đưa con em dòng chính của mình vào đó từ lâu rồi.
Phong Cảnh Hoài vừa cảm thấy bất ngờ lại vừa như không, bởi vì gã biết rõ Phong Minh vốn không phải là phế vật không thể tu luyện như người ngoài vẫn tưởng, hắn chính là một trong hai thành viên của huynh đệ Văn Võ.
Nhưng việc hắn có thể bái vào môn hạ của Dư tiền bối, trở thành đệ tử thứ bảy của ngài thì quả thực nằm ngoài dự liệu của gã.
Chỉ riêng điểm này thôi, tất cả con em Phong gia có phi ngựa cũng đuổi không kịp, có thể tưởng tượng được chuyện này sẽ dấy lên sóng gió kinh hoàng thế nào trong nội bộ tử đệ Phong gia.
Trong mắt đám con em Phong gia, Phong Minh có kiêu ngạo đến đâu thì đã sao, cho dù cha hắn có trở thành cường giả Nguyên Đan cảnh đi chăng nữa thì Phong Minh đến cuối cùng vẫn là một phế vật tu luyện, định sẵn là không có không gian để thăng tiến rồi.
Mà tương lai của bọn họ lại có vô hạn khả năng, chính vì thế trong lòng họ vẫn luôn ôm giữ cảm giác ưu việt tự cao tự đại.
Nhưng hiện tại thì sao? Phong Minh lại trở thành thất đệ tử của Dư Tiêu, định sẵn sẽ là một luyện dược sư tiền đồ vô lượng, hắn còn có thể là phế vật tu luyện được nữa không?
Căn bản là chuyện viển vông, Dư Tiêu tuyệt đối không thể thu nhận một phế vật làm đệ tử của mình, lại còn tận tâm dạy dỗ như thế.
Rốt cuộc là Phong Kim Lâm đã tìm được thiên tài địa bảo để chữa khỏi cơ thể cho Phong Minh, hay là hai cha con nhà này bắt tay nhau diễn một vở kịch hòng qua mặt tất cả mọi người, mà thực chất Phong Minh vốn chẳng phải phế vật tu luyện?
Không một ai biết chân tướng sự thật là gì.
Phong Tùng Hải vô cùng chấn động, sau khi xác nhận tin tức hoàn toàn chuẩn xác liền đem chuyện này báo cáo lên cho gia chủ.
Sắc mặt Phong gia chủ vẫn lãnh đạm như cũ, chỉ khẽ nhướng mày biểu thị một chút kinh ngạc, nói: “Song nhi này khá là biết cách gây chuyện đấy, xem ra từ lúc còn ở Cao Dương quận là đã có chỗ dựa vững chắc rồi.”
Vẻ mặt Phong Tùng Hải vô cùng phức tạp khó tả, trở thành tiểu đệ tử của Dư Tiêu, điều này đồng nghĩa với giá trị và tiền đồ của Phong Minh đã vượt xa Phong Lâm Lang rồi.
Nhưng ai mà ngờ được, cách đây không lâu song nhi này vẫn còn là một quân cờ phế thay thế cho Phong Lâm Lang cơ chứ.
“Gia chủ, Lâm Lang cũng đang ở Tứ Hồng thư viện, hiện tại Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã tiến vào Tứ Hồng thư viện, ba người khó tránh khỏi việc chạm mặt nhau.”
Phong gia chủ lại chẳng hề bận tâm xem Phong Lâm Lang sẽ ứng phó với cục diện này thế nào, hay có thể vượt qua bóng ma tâm lý hay không, lão tuyệt tình nói: “Năm đó gia tộc đã giúp Phong Lâm Lang một lần, lần này tự nàng phải đi mà đối mặt, tất cả đều là lựa chọn của chính nàng.”
“Lục đệ, ngươi vẫn chưa nhìn ra sao? Chim ưng non cần phải thả ra ngoài trải qua mưa gió thì mới có thể mạnh mẽ trưởng thành, cứ mãi núp dưới bóng râm che chở của gia tộc, so với những kẻ được thả ra ngoài gầm thét thì chung quy vẫn thiếu thốn quá nhiều.”
Phong Tùng Hải thầm nghĩ, gia chủ cũng đã phát hiện ra Phong Kim Thái so với Phong Kim Lâm thì có điểm thua kém rồi chứ gì.
Thế hệ tiếp theo, giữa Phong Lâm Lang và Phong Minh rốt cuộc ai xuất chúng hơn thì mắt trần hiện tại vẫn chưa thể định đoạt, nhưng nếu Phong Lâm Lang không bước qua được cửa ải này thì tiền đồ cũng chỉ đến mức giới hạn mà thôi.
Phong gia chủ nói: “Tìm thời gian bàn bạc một chút đi, tộc quy nên sửa đổi lại rồi, đỡ cho đám tộc nhân này sống quá an nhàn sung sướng, nuôi dưỡng ra một lũ chẳng có chút huyết tính nào.”
Phong Tùng Hải bỗng nhiên rùng mình cảm thấy, gia chủ là đang muốn nuôi dưỡng ra một bầy sói đói, mà trong quá trình nuôi dưỡng đó có chết bao nhiêu sói con đi chăng nữa, e rằng gia chủ cũng chẳng thèm mảy may bận lòng.
Tử đệ Cung gia dẫu vì mối quan hệ của Cung Ngọc Minh nên có chú ý đến Phong Minh nhiều hơn một chút, song tin tức này vẫn khiến bọn họ cảm thấy không tài nào tin nổi.
“Minh ca đột nhiên rời khỏi Cao Dương quận, nói là muốn vào Tứ Hồng thư viện, chính là hướng về phía Phong Minh này mà đi đúng không. Minh ca rốt cuộc đang tính toán cái gì vậy, song nhi Phong Minh này dù có xuất chúng đến đâu thì cũng đã thành thân rồi mà.”
“Ngươi nghĩ bậy bạ cái gì đó, để Minh ca mà nghe thấy thì huynh ấy không tẩn cho ngươi một trận mới lạ. Minh ca nói rồi, huynh ấy coi Phong Minh là bạn nhậu, là hảo huynh đệ, hoàn toàn không có loại tình cảm nam nữ như ngươi nói đâu.
Nói cách khác, Minh ca căn bản không xem Phong Minh là song nhi, mà trực tiếp coi hắn là đại nam tử rồi, kiểu như ngưu tầm ngưu mã tầm mã, cá mè một lứa ấy.”
“Ngươi dám ở trước mặt Minh ca nói huynh ấy thối tai à?”
“Các ngươi nói xem, có phải Minh ca đã sớm đoán trước được sẽ có ngày hôm nay, cho nên mới vội vã chạy tới Tứ Hồng thư viện như vậy không? Chẳng lẽ Minh ca đã sớm phát hiện ra song nhi Phong Minh này không phải phế vật tu luyện như lời đồn bên ngoài?”
“Bây giờ nói gì cũng muộn rồi, trước kia chúng ta còn coi khinh song nhi Phong Minh này, sau này mà có gặp lại hắn thì phải cung kính một chút, biết đâu chừng còn phải nghĩ cách nịnh nọt lấy lòng hắn nữa đấy. Sáu vị đệ tử trước của Dư Tiêu tiền bối chẳng có một ai là luyện dược thuật tầm thường cả, lục đệ tử đến sau vượt lên trước, giờ đã là Tứ phẩm luyện dược sư rồi, vị đệ tử thứ bảy Phong Minh này thành tựu sau này chắc chắn không thể thấp được.”
“Quả nhiên trong số chúng ta, vẫn là mắt nhìn của Minh ca tinh tường nhất.”
Tạ đội trưởng và Lâm phó đội trưởng của Phi Vũ dong binh đội cũng đang thảo luận về chuyện này, thái độ của bọn họ cũng tương tự như Phong Cảnh Hoài. Người ngoài không biết chân diện mục của Phong Minh, chứ họ thì ít nhiều cũng biết được đôi phần, chỉ là trước đó không hay biết Phong Minh lại có thiên phú kinh người đến vậy trên con đường luyện dược thuật.
“Không ngờ sau khi Phong huynh đi rồi, thật sự có người tới điều tra những ai trong binh đoàn chúng ta đã tiến vào Huyền Nguyệt bí cảnh, cũng may Phong huynh đã dặn dò chu toàn từ trước, bằng không chuyện này quả thực rất khó đối phó qua chuyện.”
Lâm Ý gật đầu nói: “Phong huynh lo liệu thấu đáo, sẽ không để lại một kẽ hở lộ liễu như vậy cho người ta tóm thóp. Có điều, đám người đến điều tra kia tuy biết hai cái suất đó thuộc về bên phía Phong huynh, nhưng nghĩ lại chắc cũng chẳng có ai nghi ngờ tới đầu của song nhi và song tế nhà Phong huynh đâu.”
Tạ đội trưởng cười rộ lên: “Bây giờ tin tức từ Tứ Hồng thư viện truyền tới rồi, thẳng thừng vỗ mặt nói cho đám người kia biết Phong Minh không phải phế vật tu luyện. Thế nhưng ta thấy bọn họ vẫn chưa kịp phản ứng lại rằng Phong Minh có liên quan đến huynh đệ Văn Võ đâu, không biết khi nào bọn họ mới tra đúng hướng đây.”
Lâm Ý: “Tra không ra chẳng phải càng tốt sao, hiện tại phía Tứ Hồng thư viện cũng chỉ mới bại lộ thân phận luyện dược sư của Phong Minh mà thôi, còn về Bạch Kiều Mặc thì chẳng có mấy tin tức truyền ra cả. Nghĩ đi nghĩ lại, người ngoài chắc chắn đều tưởng Bạch Kiều Mặc chỉ vì bấu víu vào Phong Minh nên mới có thể tiến vào Tứ Hồng thư viện mà thôi.”
Tạ đội trưởng: “Nếu không phải chúng ta vô tình biết được chân tướng, mà là có người khác nói cho chúng ta nghe, e rằng chúng ta cũng chẳng dám tin đâu nhỉ.”
“Chứ còn gì nữa.”
—
Đám tu giả trong các quán trà, tửu lâu lúc này hào hứng bàn tán về chuyện của Phong Minh nhất. Dẫu sao khắp cả cái Cao Dương quận này, chuyện mà không một con em thế gia nào làm được lại bị một song nhi vốn tưởng là phế vật tu luyện hoàn thành một cách ngoạn mục, hơn nữa song nhi này còn thay thế Phong Lâm Lang để thành thân với Bạch Kiều Mặc.
Trước kia bàn về chuyện này, mọi người còn nể mặt kéo tấm vải thưa che mắt thánh cho Phong gia, bây giờ thì thẳng thắn hơn nhiều rồi, ai mà không hiểu rõ cuộc hôn nhân này rốt cuộc từ đâu mà có chứ.
Thế nhưng giờ nhìn lại đà phát triển của song nhi Phong Minh này mà xem, so với thiên kim Phong gia Phong Lâm Lang còn muốn mãnh liệt bão bùng hơn.
“Các ngươi nói xem Phong gia rốt cuộc nghĩ cái gì vậy, một người là cường giả Nguyên Đan cảnh vừa mới tấn cấp, một người đã trở thành thất đệ tử của Ngũ phẩm luyện dược sư Dư tiền bối rồi, thế mà Phong gia lại chẳng thèm hỏi han quan tâm gì đến hai cha con họ cả. Nếu không phải đích thân Phong Minh nhảy ra làm rõ thân phận của bọn họ, người ngoài còn thực sự tưởng họ là chi nhánh bên lề xa xôi hẻo lánh nào đó của Phong gia nữa đấy.”
“Năm đó đã lựa chọn hy sinh cha con Phong Minh, bây giờ làm sao có da mặt mà gọi người ta quay về gia tộc nữa chứ. Hơn nữa năm đó đã bị đem ra làm vật hy sinh rồi, Phong Kim Lâm tiền bối lại là người vô cùng cưng chiều song nhi, liệu ông ấy có thèm chấp nhận sự triệu hồi của gia tộc không? Ông ấy tự mình tu luyện thành cường giả Nguyên Đan cảnh, có cậy nhờ vào sự che chở hay tài nguyên nào của gia tộc đâu.”
“Phải công nhận một điều, Phong Kim Lâm tiền bối chính là tấm gương sáng cho thế hệ chúng ta noi theo, làm tu giả thì phải đạt đến cảnh giới như tiền bối mới bõ, không cần gia tộc làm chỗ dựa cũng có thể dựa vào chính mình để trở nên mạnh mẽ.”
“Đúng vậy, chẳng phải vẫn còn huynh đệ Văn Võ đó sao, cũng quay các đại thế lực như chong chóng, đến cái đuôi của người ta còn chẳng túm nổi, buồn cười nhất là cho tới bây giờ vẫn không biết đối phương rốt cuộc lai lịch thế nào.”
“Chuẩn luôn, huynh đệ Văn Võ kể từ sau khi bí cảnh đóng cửa thì chẳng còn một mống tin tức xác thực nào truyền ra nữa, e rằng cái thân phận này vốn là hư cấu, biết đường nào mà truy tìm, ha ha.”
“Chậc chậc, năm ngàn vạn đấy, lại còn có cả lục phẩm linh thảo nữa, thật là đáng tiếc.”
“Ngươi không biết đâu, ta có nguồn tin đáng tin cậy đây, các phương hiện tại đều đang nhìn chằm chằm vào các thương điếm lớn ở các đại quận thành, xem dạo gần đây có kẻ nào vung tiền như rác, tiêu xài nguyên tinh vô tội vạ hay không, biết đâu chừng lại có mối liên hệ với huynh đệ Văn Võ. Thế nhưng nhìn chăm chằm ngần ấy thời gian rồi cũng chẳng phát hiện ra điều gì bất thường cả.”