Chương 96: Tin tức từ Cao Dương quận
Cực phẩm đan dược thì Phong Kim Lâm không từ chối, bởi ông biết Minh nhi nhà mình luyện chế ra cực phẩm đan dược dễ dàng đến nhường nào, vả lại cực phẩm đan dược cũng không tiện đem bán ra bên ngoài.
Trận bàn ông cũng thu nhận, bên người quả thực không có kỳ tài trận pháp nào xuất chúng như Bạch Kiều Mặc.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đích thân tiễn Phong Kim Lâm ra khỏi Lan Thủy thành. Nhìn theo bóng dáng Phong Kim Lâm cưỡi phi hành hoang thú khuất dần nơi xa, tâm trạng Phong Minh có chút chùng xuống.
Từ lúc sinh ra ở kiếp này cho đến khi trưởng thành, đây là lần đầu tiên hắn phải xa cha mình như vậy, hơn nữa còn là xa cách một khoảng thời gian rất dài. Hiện tại hắn còn chẳng biết lần tới được đoàn tụ với cha sẽ là khi nào.
Bạch Kiều Mặc biết tình cảm giữa Minh đệ và Phong bá phụ rất sâu đậm. Hắn nghĩ, gặp được một người cha như Phong bá phụ, cho dù Phong Minh có sở hữu ký ức của cả hai kiếp thì cũng khó lòng không bị lay động, mà đem Phong bá phụ kính trọng, yêu thương như chí thân ruột thịt.
Về điểm này, Minh đệ là người may mắn, may mắn hơn hắn nhiều.
Bạch Kiều Mặc ôn tồn an ủi: “Sẽ sớm gặp lại thôi.”
Phong Minh sụt sịt mũi, giọng nói còn có chút khàn đặc: “Sớm là bao lâu chứ?”
Vừa mới tách ra, hắn đã hận không thể ngày mai được gặp lại ngay rồi.
Bạch Kiều Mặc nói: “Đệ tử của Tứ Hồng thư viện không cần phải luôn luôn túc trực trong thư viện, chỉ cần đạt tới thực lực nhất định là có thể xin xuất viện lịch luyện. Thực lực của đệ và ta rất dễ dàng đạt được yêu cầu này. Đợi đến khi chúng ta ra ngoài lịch luyện, ta sẽ bồi Minh đệ qua bên bá phụ trước để thăm hỏi ông ấy.”
Phong Minh ngẫm lại thấy cũng đúng, cha hắn đi tới đi lui e là không mấy thuận tiện, trọng tâm sau này sẽ đặt vào việc phát triển Phong Ưng dong binh đội, không thể nào cứ tùy tùy tiện tiện rời đi trong thời gian dài được nữa. Thế nhưng hắn và Bạch Kiều Mặc thì tự do hơn nhiều.
Tâm trạng ủ rũ của Phong Minh tức thì tiêu tan đi không ít, hắn phấn chấn trở lại: “Phải, Bạch đại ca huynh nói đúng lắm! Đợi khi chúng ta có thể ra ngoài lịch luyện, chúng ta sẽ đi tìm cha ta. Đúng rồi, chúng ta còn có thể gia nhập Phong Ưng dong binh đội, cùng cha ta làm nhiệm vụ, giúp dong binh đội sớm ngày lớn mạnh lên.”
Một Phong Minh tràn đầy sức sống như thế này mới là dáng vẻ nên có của Minh đệ, trong mắt Bạch Kiều Mặc mang theo ý cười: “Được, chúng ta có thể cùng nhau gia nhập dong binh đội.”
“Cứ quyết định như vậy đi! Chúng ta mau trở về thư viện thôi, ta phải sớm ngày cùng sư phụ nâng cao luyện dược thuật lên mới được.”
Không cần nghĩ cũng biết, cho dù tu tu vi có đạt tới đi chăng nữa, nhưng hắn muốn cùng Bạch Kiều Mặc xin ra ngoài lịch luyện thì chắc chắn phải qua được cửa ải của sư phụ trước, phải được sư phụ cho phép mới được, dẫu vậy Phong Minh vẫn vô cùng có lòng tin.
Hai người vừa quay người định rảo bước về hướng thư viện thì phía sau có người lớn tiếng gọi tên bọn họ.
“Phong Minh, Bạch Kiều Mặc, đợi đã!”
Hai người cùng quay đầu lại nhìn, liền thấy một cái đầu thò ra từ trong một chiếc xe ngựa, trông có chút quen mắt. Hai người nhìn nhau một hồi.
“Cung Ngọc Minh?”
“Tên này đến đây làm cái gì chứ?” Phong Minh đầy nghi hoặc.
Bạch Kiều Mặc muốn đỡ trán: “Lúc chúng ta rời đi, đệ chẳng phải có để lại cho gã một bức thư sao, liệu có phải vì nguyên do của bức thư đó không?”
Phong Minh: “Nhưng vị đại thiếu gia này lại bằng lòng rời nhà bôn ba bên ngoài sao? Bên ngoài làm sao thoải mái bằng ở nhà làm đại thiếu gia được.”
Bạch Kiều Mặc muốn nói rằng, có lẽ khi chưa gặp phải Phong Minh thì đối với những thiếu gia thế gia như Cung Ngọc Minh mà nói, đúng là như vậy thật.
Nhưng chẳng phải đã có một kẻ ngoài ý muốn là Phong Minh này rồi sao, thế thì chuyện gì cũng chẳng thể nói trước được nữa.
Xe ngựa còn chưa kịp dừng hẳn, Cung Ngọc Minh đã tiên phong nhảy xuống xe chạy lao tới, vẻ mặt đầy kinh hỉ nói: “Hai người các ngươi không phải là biết hôm nay ta tới, nên đặc biệt ra đây đón ta đấy chứ?”
Phong Minh lườm gã một cái cháy mắt: “Ngươi thấy có khả năng đó không?”
Nói thực lòng, tuy vừa tới nơi đã nhìn thấy hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc khiến Cung Ngọc Minh vô cùng vui mừng, nhưng lý trí bảo gã rằng, tình huống gã nói quả thực không mấy thực tế.
Được rồi, Cung Ngọc Minh chấp nhận hiện thực: “Thế tại sao các ngươi lại ở chỗ cổng thành này?”
Vừa nhắc tới chuyện này, tâm trạng Phong Minh lại có chút không vui: “Vừa mới tiễn cha ta đi xong thì ngươi cái tên này liền tới. Ngươi đến Lan Thủy thành làm gì?”
“Đương nhiên là tiến vào Tứ Hồng thư viện rồi, chẳng nhẽ ta đến Lan Thủy thành chu du ngoạn cảnh chắc? Hai người các ngươi, đặc biệt là cái tên Phong Minh này, ngày tháng trôi qua đủ phần đặc sắc gớm nhỉ, đều đã trở thành đệ tử của Dư Tiêu tiền bối – vị Ngũ phẩm luyện dược sư kia rồi, các ngươi còn có chuyện gì là không làm được nữa không?”
Dù người còn chưa tới Lan Thủy thành nhưng Cung Ngọc Minh luôn thu thập tin tức bên này, do đó khi nghi thức bái sư của Dư Tiêu tiền bối kết thúc, gã liền nhận được tin.
Dư Tiêu – vị Ngũ phẩm luyện dược sư kia, vừa mới thu nhận một song nhi làm đệ tử, đệ tử này lại còn tên là Phong Minh, gã lại còn lạ lẫm gì nữa.
So với sự không dám tin của người khác, Cung Ngọc Minh lại có cảm giác mọi chuyện hết thảy đều bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Cái này có gì mà không bình thường chứ? Chẳng lẽ còn có thể không bình thường hơn chuyện hai người bọn họ chính là Văn Võ huynh đệ hay sao?
Nhìn xem, đến tận bây giờ vẫn chẳng có ai tra ra được tung tích và thân phận của Văn Võ huynh đệ kìa.
Cung Ngọc Minh mời hai người cùng ngồi lên xe ngựa của gã để tiện trên xe trò chuyện một phen, xa cách lâu ngày như vậy, gã có chút nhớ nhung những lúc có Phong Minh cùng gã đấu khẩu.
Phong Minh cũng chẳng thèm chối từ, chính hắn cũng đang muốn nghe ngóng tình hình Giang Tiềm tiền bối sát phạt lên Vạn gia ra sao.
Vừa nghe Phong Minh nhắc tới chuyện này, Cung Ngọc Minh liền hứng chí hẳn lên: “Biết vì sao ta lại tới muộn chút không, chẳng phải cũng vì chuyện này nên mới bị chậm trễ thời gian đó sao. Chuyện lớn như thế, làm sao ta có thể không nhìn từ đầu chí cuối cho được, nếu các ngươi rời đi muộn chút nữa, chắc chắn cũng có thể chứng kiến tại hiện trường rồi.”
“Nghe ngươi thuật lại cũng vậy thôi, mau nói đi.”
“Được rồi, chuyện là thế này…”
Cung Ngọc Minh mồm năm miệng mười kể lể với Phong Minh về toàn bộ tình cảnh lúc đó. Ngày hôm ấy, Giang Tiềm tiền bối từ trên trời giáng xuống, hơn nữa còn vung một đao chém thẳng lên hộ trận phòng hộ của Vạn gia, phát ra tiếng nổ vang rền trời đất.
Không chỉ Vạn gia, toàn bộ nội thành đều bị kinh động, ngay tại chỗ liền có không ít cường giả Nguyên Đan cảnh từ trong phủ trạch của mình bay vọt ra ngoài, cứ ngỡ có đại địch tập kích.
Kết cục là những cường giả Nguyên Đan cảnh kia còn chưa kịp áp sát Vạn gia thì tiếng nói của Giang Tiềm tiền bối đã truyền khắp tứ phương: “Tại hạ Giang Tiềm, lần này tìm đến Vạn gia là vì tư oán cá nhân, kẻ nhàn rỗi chớ có quản. Vạn gia hắn dám thu lưu che chở cho ác tặc Cảnh Cửu Lang kia, thì nên biết Giang Tiềm ta sớm muộn gì cũng có một ngày đánh tới tận cửa.”
Chỉ vỏn vẹn vài câu ngắn ngủi đã đem ân oán giữa Giang Tiềm và Vạn gia giải thích rõ mười mươi, những cường giả Nguyên Đan cảnh vội vã chạy tới lập tức phanh gấp thân hình lại, chuyện này bọn họ quả thực không thể nhúng tay vào được.
Một khi nhúng tay, đó liền không còn là tư oán giữa Giang Tiềm và Vạn gia nữa, đến cả bọn họ cũng sẽ bị cuốn vào trong.
Cảnh Cửu Lang chết tại Khánh Vân thành đã khiến không ít thế lực ở Cao Dương quận đoán chừng rằng, sự xuất hiện của Cảnh Cửu Lang rất có khả năng không thể thoát khỏi can hệ với Vạn gia.
Không ngờ Giang Tiềm chẳng những có được tin tức, xem ra còn nắm trong tay bằng chứng xác thực, bằng không tuyệt đối chẳng thể trực tiếp giết tới tận cửa như vậy.
“Ngươi không biết đâu, cảnh tượng ngày hôm đó chấn động đến nhường nào. Lớp phòng hộ kiên cố như vậy của Vạn gia, thế mà cứ thế bị Giang tiền bối dùng thanh đại đao của ông ấy chém cho tan tành mây khói, sau đó người của Vạn gia liền lao ra giao thủ với Giang tiền bối.”
“Người của Vạn gia còn muốn phủ nhận chuyện này, nói cái gì mà hết thảy đều là hiểu lầm, nhưng cách làm này của Vạn gia chẳng qua chỉ là giãy giụa vô ích mà thôi. Giang tiền bối đều đã trực tiếp đánh tới tận cửa rồi, khẳng định là đã lấy được bằng chứng xác thực, chỉ có tự Vạn gia là còn tự lừa mình dối người mà thôi.”
“Trận chiến đó đánh tới là oanh liệt, đặc sắc, khiến bọn ta xem mà thống khoái cực kỳ, chỉ có Vạn gia là xúi quẩy sập tiệm, kiến trúc của Vạn gia đổ sập mất một mảng lớn.”
“Thực ra sau sự việc ở Khánh Vân thành, các phương ở Cao Dương quận đều không nhìn thấy thi thể của Cảnh Cửu Lang, Vạn gia nhất định cũng đã lén lút tìm kiếm rồi. Thừa dịp này ta lại có được tin tức chính xác, ngươi đoán xem thi thể đã đi đâu rồi?”
Phong Minh hừ lạnh một tiếng, làm như hắn không biết chắc? Hắn rõ mười mươi ấy chứ: “Bị Đoạn thành chủ áp giải lên cấp trên, cũng chính là đưa tới tay Cao Dương quận Quận thành chủ rồi. Chắc hẳn là do vị Tông tiểu hầu gia ở trong thành chủ phủ kia tiếp nhận đi, chẳng lẽ ngài ấy lại đem thi thể chuyển giao cho Giang tiền bối rồi?”
Cung Ngọc Minh vỗ tay cái đốp: “Đúng vậy! Thi thể nằm trong tay thành chủ phủ của Cao Dương quận, tuy nói không trao tận tay Giang Tiềm tiền bối, nhưng những thứ cần đưa thì đã đưa tới rồi, chắc chắn chính là bằng chứng Cảnh Cửu Lang – kẻ ác này thay Vạn gia làm việc. Trước khi xảy ra chuyện ở Khánh Vân thành, ta cũng không ngờ Cảnh Cửu Lang lại nằm trong tay Vạn gia, đương nhiên Vạn gia có thể làm ra loại chuyện này thực ra cũng không tính là ngoài ý muốn.”
Những thế lực thế gia kia, bao gồm cả Cung gia bọn họ, ít nhiều gì cũng đều có những chuyện không thể lộ ra ánh sáng, những chuyện này cũng cần đến những kẻ không thể lộ diện ngoài ánh sáng đi làm.
Có điều thứ rác rưởi kinh tởm như Cảnh Cửu Lang quả thực không hợp với yêu cầu thẩm mỹ của Cung Ngọc Minh, Vạn gia trái lại cái gì bẩn thỉu hôi hám đều dám vơ quàng vào nhà mình, chẳng biết kén chọn là gì.
“Vạn gia hiện tại có kết cục thế nào?” Phong Minh hiếu kỳ nhất điểm này.
Cung Ngọc Minh đắc ý cười rộ lên: “Ta biết ngay là ngươi muốn biết mà. Lúc đó người đứng ra nghênh chiến Giang Tiềm tiền bối là một vị lão tổ tông có thực lực mạnh nhất của Vạn gia, thực lực tương đương với Giang Tiềm tiền bối. Thế nhưng Giang Tiềm tiền bối tuy tuổi tác không lớn bằng lão ta, nhưng lại thường xuyên bôn ba bên ngoài tìm kiếm cơ duyên, khiêu chiến các bậc cường giả khác, lực chiến đấu mạnh hơn vị lão tổ kia của Vạn gia không ít, cuối cùng kẻ của Vạn gia kia bị Giang Tiềm tiền bối đánh cho trọng thương.”
“Sau khi đánh trọng thương lão tổ Vạn gia, bất đắc dĩ, gia chủ Vạn gia phải đích thân ra mặt bồi tội, hứa hẹn đền bù một khoản tổn thất khổng lồ. Dưới sự khuyên giải và ra mặt của thành chủ phủ, Giang Tiềm tiền bối mới chấp nhận, cuối cùng mang theo khoản bồi thường của Vạn gia rời đi.”
Phong Minh đoán chừng: “Nhưng chuyện này chắc hẳn vẫn chưa kết thúc đâu nhỉ.”
Bằng không cái tên Cung Ngọc Minh này đã chẳng dây dưa kéo dài mãi tới tận bây giờ mới đến.
“Đúng vậy, chưa hề kết thúc, thực ra chính là lúc này đây cũng chưa tính là thực sự kết thúc đâu. Vạn gia lần này có thể nói là tổn thương gân cốt, các thế lực khác ở Cao Dương quận làm sao chịu từ bỏ cơ hội ngàn năm có một này, kiểu gì cũng phải từ trên người Vạn gia cắn xuống một miếng thịt mới cam lòng.”
“Nghe nói Vạn gia còn phát tín hiệu cầu cứu ra bên ngoài nữa cơ, nhưng nhà ai mà bên ngoài chẳng có vài trợ thủ, hắc hắc, Cung gia chúng ta, đúng rồi, còn có cả Phong gia của các ngươi nữa, đều đã ra tay rồi.”
Phong Minh gạt tay: “Cái gì mà Phong gia của chúng ta, ta với cha ta đều chẳng có nửa điểm quan hệ gì với Phong gia ở Cao Dương quận cả.”
“Chẳng có nửa điểm quan hệ, thế mà lúc ngươi vừa mới tới Cao Dương quận còn trương cờ đánh trống lấy danh nghĩa của Phong gia chủ ra hả?” Cung Ngọc Minh khinh bỉ hắn.
Phong Minh hắc hắc cười rộ: “Lúc đó khác, bây giờ khác. Khi đó cần Phong gia chủ ở phía trước che chắn cho hai cha con ta một chút, còn hiện tại ấy à, không có nhu cầu đó nữa rồi.”
“Đúng là kiểu dùng xong rồi vứt kinh điển, cũng không biết Phong gia chủ mà biết được thì sẽ có suy nghĩ gì nữa. Đúng rồi, còn một chuyện nữa, trên đường ta qua đây, khi nhận được tin tức bên này liền thuận tay sai người truyền tin về Cao Dương quận, lại giúp ngươi rêu rao tuyên truyền một phen thật lớn, thế nào? Khắp nơi bái tạ ta đi chứ.”
Bạch Kiều Mặc nghe vậy liền quay mặt đi chỗ khác, nhìn ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ xe ngựa. Đây quả thực cũng là một kẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, có thêm thanh củi này của gã mồi vào, có thể tưởng tượng được Cao Dương quận sẽ náo nhiệt đến nhường nào rồi.
Phong Minh nghe xong trái lại híp mắt cười khúc khích, giơ ngón tay cái lên tán thưởng Cung Ngọc Minh một trận lôi đình, việc này làm được lắm, làm được diệu kỳ lắm.
Cung Ngọc Minh đắc ý nói: “Ta biết ngay là ngươi hận không thể để người ở Cao Dương quận đều biết chuyện này mà, chỉ tiếc là…”
Chỉ tiếc là không thể đem chuyện bọn họ chính là Văn Võ huynh đệ tung tin ra ngoài, bằng không khẳng định sẽ càng thêm chấn động chói lòa.
Thế nhưng chỉ tính riêng hiện tại, tin tức Phong Minh trở thành tiểu đệ tử của Dư tiền bối truyền tới Cao Dương quận, cũng đủ để khiến vô số người phải rớt cằm, lồi cả mắt ra rồi.
Đừng tưởng gã không biết, bao gồm cả Cung gia bọn gã ở trong đó, hết thảy đều từng tìm kiếm các mối quan hệ nhằm đưa con em có thiên phú luyện dược trong tộc mình vào dưới môn hạ của Dư tiền bối, song ở Cao Dương quận chẳng có ai làm được việc đó cả, kết cục lại để cho cái tên Phong Minh này làm được rồi.
—