Chương 943: Quà tặng nhận đến mỏi tay
Thẩm các chủ cùng các trưởng lão Dược Các, đích thân nghênh đón Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vào trong đại điện Dược Các, nơi Vân lão các chủ đã chờ sẵn.
Phong Minh thấy vậy vội vàng tiến lên hành lễ với Vân lão các chủ.
Tuy tốc độ tiến bộ của hắn rất nhanh, hiện tại đã miễn cưỡng có thể luyện chế ra đan dược cao cấp cửu phẩm.
Nhưng so với Vân lão vẫn còn khoảng cách, tri thức lý luận và kinh nghiệm luyện dược của Vân lão, cũng phong phú hơn hắn nhiều.
Huống chi trước đây Vân lão không hề tàng tư, đã chỉ điểm cho hắn rất nhiều.
Có thể nói, nếu không có lần tham dự vào quá trình Vân lão luyện chế Huyền Hồn Đan trước kia, thì ở trong Thanh Hồng Bí Phủ, Phong Minh đã không thể thành công luyện ra Huyền Hồn Đan, ban đầu hắn chính là từng bước từng bước sao chép lại quá trình luyện chế của Vân lão.
Vân lão còn vì hắn và Bạch Kiều Mặc, mà cùng Khổng Tuân triển khai tỷ đấu năm ván ba thắng.
Bởi vậy, Vân lão trong lòng hắn chính là bậc tiền bối đáng kính trọng.
Phong Minh nói: “Làm phiền Vân lão phải chờ Phong Minh ở đây rồi.”
Vân lão thấy thái độ này của Phong Minh, trong lòng vô cùng an ủi, không phải hạng người cậy tài khinh người, điều này càng khiến lão thêm thưởng thức hai vị tu sĩ trẻ tuổi này.
Vân lão nói: “Có gì đâu, lão già này đi bên ngoài mệt mỏi rồi, vừa hay muốn trở về nghỉ ngơi một thời gian, cũng tiện giúp dạy dỗ đệ tử trong các.”
Phong Minh cười nói: “Ta cũng có rất nhiều chỗ muốn thỉnh giáo Vân lão đây.”
Vân lão vuốt râu cười lớn: “Được, chúng ta cùng trao đổi, cùng tiến bộ.”
Những đại năng Tạo Hóa Cảnh khác cũng chứng kiến tình cảm giữa đôi bên già trẻ này, trong lòng bọn họ cũng rất vui, quan hệ hòa hợp mới tốt, bọn họ mới không phải lo lắng đoái bên này lại đắc tội bên kia.
Trước kia, cửu phẩm cao cấp luyện dược sư chỉ có Vân lão và Khổng Tuân, cầu được người này thì không thể cầu người kia nữa, tính tình Vân lão còn khá hơn một chút, chứ Khổng Tuân sẽ trực tiếp sa sầm mặt mày, rồi đem người cự tuyệt ngoài cửa.
Trưởng lão và đệ tử Dược Các thấy cảnh tượng này, trong lòng vui mừng nhưng lại rất phức tạp.
Chẳng nói tới các trưởng lão, ngay trong số đệ tử Dược Các, người nhỏ tuổi hơn Phong Minh, thì thuật luyện dược và tu vi đều còn rất thấp, vẫn là đệ tử tầng đáy, còn những người thuật luyện dược đạt tới thất phẩm bát phẩm, thì từng người tuổi tác lại lớn hơn Phong Minh nhiều.
Đệ tử trẻ tuổi thiên tài như Tạ Minh ở Dược Các cũng thuộc hàng hiếm, hơn nữa bàn về cốt linh, thực ra Tạ Minh còn trên cả Phong Minh.
Chỉ là người trước trải qua ít hơn, trông có vẻ ngây thơ ít trải sự đời hơn Phong Minh.
Vậy mà, một luyện dược sư tuổi tác nhỏ hơn bọn họ rất nhiều như thế, đã trở thành bậc tiền bối mà bọn họ cần phải ngưỡng vọng.
Thuật luyện dược của hắn, phần lớn đệ tử trong số đó, có lẽ cả đời cũng không thể đạt tới độ cao như vậy.
Sau khi gặp qua Vân lão, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mới cùng các đại năng Tạo Hóa Cảnh khác có mặt lần lượt chào hỏi.
Điều khiến hai người Phong Minh không ngờ là Long tộc cũng có người tới, ngoài có một vị trưởng lão Long tộc, Long Diên và Long Khuê cũng đi theo bên cạnh vị trưởng lão này.
Nhìn thấy Long Khuê nháy mắt ra hiệu với hai người, Phong Minh suýt nữa thì bật cười, rồi vị trưởng lão Long tộc chỉ liếc mắt một cái, Long Khuê đã lại thành thật cúi đầu rủ mắt.
Phong Minh đã hiểu, vì sao Long Khuê đến rồi lại không lập tức xông ra chào hỏi bọn họ, hóa ra là bị vị trưởng lão này đè nén rồi.
Có điều hai người gặp được Long Khuê cũng rất vui, đã rất lâu rồi chưa gặp mặt nói chuyện.
Ngoài Long Diên, mấy vị tân tấn Tạo Hóa Cảnh trước đây đã từng giao dịch với Phong Minh và thành công độ kiếp ở bên trong Tinh Hà Bí Cảnh cũng tới, đến chúc mừng Phong Minh.
Dù rằng lúc đó bọn họ làm giao dịch tiền trao cháo múc, nhưng trong lòng bọn họ đều rõ, bọn họ chiếm tiện nghi lớn hơn.
Nhất là bây giờ Phong Minh đều đã trở thành cửu phẩm cao cấp luyện dược sư rồi, bọn họ càng biết khi đó ở trong bí cảnh gặp được Phong Minh đã may mắn đến nhường nào.
Vận khí đó thực sự chỉ có một lần như vậy, thuộc về có thể gặp chứ không thể cầu.
Mượn dịp này, các đại năng Tạo Hóa Cảnh đến đây đều tặng cho Phong Minh, Bạch Kiều Mặc một phần lễ vật.
Bề ngoài Phong Minh thì bưng lên vẻ đoan trang, nhưng tiểu nhân trong lòng thì hai tay chống nạnh cười đắc ý không thôi, cuối cùng hắn cũng được hưởng thụ đãi ngộ này rồi, không uổng công hắn khổ sở một phen, cuối cùng đã tu luyện đến cấp bậc này.
Đối với cảnh tượng này, Dược Các trên dưới đều cảm thấy vinh dự, đây chính là khách khanh trưởng lão của Dược Các bọn họ.
Khương Huyền cũng vô cùng cao hứng, bởi vì Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng là khách khanh trưởng lão của Không Minh Đảo bọn họ.
Bởi vậy lúc này hắn cũng coi như nửa chủ nhân, đối diện với một đám lai khách, cười đến nỗi cơ mặt muốn cứng đờ luôn rồi.
Nghiêm Thân Khôn quyết định cùng hắn bỏ xuống thành kiến, không tranh qua tranh lại nữa, nhưng thấy bộ dạng này của hắn, trong lòng chua lòm: “Được rồi, nơi này không tính là sân nhà của ngươi đâu, thu cái bản mặt này lại đi.”
Khương Huyền không hề tức giận: “Bổn đảo chủ biết ngươi đây là đang đố kỵ.”
Nghiêm Thân Khôn nghiến răng, tuy là lời thật, nhưng nói ra lại khiến người ta khó chịu, hắn chuyển đề tài: “Xác suất ta có được Huyền Hồn Đan là bao nhiêu?”
Khương Huyền rất muốn nói là bằng không, nhưng cũng không muốn trong trường hợp vui mừng này mà kích thích hắn quá mức, bởi vậy nói: “Sự tại nhân vi, phải để Vân lão thấy được thành tâm của ngươi.”
Nghiêm Thân Khôn thở dài, không muốn nói nữa.
Sau khi hội diện hữu hảo với các đại năng Tạo Hóa Cảnh các phương tới đây, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền chính thức dọn vào động phủ mà Dược Các sắp xếp cho khách khanh trưởng lão.
Quy cách này so với trước kia lại tăng lên một bậc lớn, bởi vì Phong Minh trở lại lần này thuật luyện dược đã cao hơn rồi, đãi ngộ tự nhiên cũng được đề thăng tương ứng, nếu không chẳng phải là đuổi khách sao.
Trong động phủ của Phong Minh, ngoài có Bạch Kiều Mặc là bạn lữ vào ở, Long Khuê cũng mặt dày mày dạn chen vào theo, đây là địa bàn của huynh đệ hắn, sao hắn lại không đến được.
Các tu sĩ khác trông thấy đều hâm mộ đố kỵ không thôi.
Nghỉ ngơi một đêm, ngày thứ hai Khương Huyền liền tới gặp khách khanh trưởng lão của Không Minh Đảo bọn họ, không coi mình là người ngoài.
Đợi vào cửa rồi, hắn liền chỉ vào Nghiêm Thân Khôn đi theo phía sau nói: “Lão già này mặt dày mày dạn cứ đòi đi theo, ta cũng đuổi không đi, Phong trưởng lão và Bạch trưởng lão cứ coi như hắn không tồn tại là được.”
Khương Huyền nói không chút khách khí, nhưng hai người Phong Minh lại không thể coi là thật.
Trong trận tỷ đấu năm ván ba thắng do Vân lão bày ra, Khương Huyền và Nghiêm Thân Khôn đều đã ra sức rất lớn.
Sau đó, khi Nhậm điện chủ ra tay công kích bọn họ, hai người này cũng cùng nhau xuất thủ ngăn cản, phần tình này thì không thể không ghi nhớ, bởi vậy hai người khách khí mời họ vào trong động phủ.
Mời hai người ngồi xuống, pha trà ngon xong, hai người Phong Minh cùng Khương Huyền hàn huyên một lát chuyện phiếm, liền nhớ tới chuyện của Nghiêm Thân Khôn.
Thực ra hắn và Bạch Kiều Mặc có thể hiểu, vì sao Nghiêm Thân Khôn lại ra sức lớn như vậy vì bọn họ, cầu chẳng qua chính là Huyền Hồn Đan.
Trước đây trên người bọn họ tuy có Huyền Hồn Đan, nhưng bởi vì có được không dễ, nên không muốn dễ dàng ra tay, nhưng bây giờ trên người Phong Minh không thiếu đan dược này rồi.
Mấy viên Huyền Hồn Đan hắn luyện chế trong bí phủ, ngoại trừ viên cực phẩm đan bị thỏ con khôi lỗi nuốt mất, còn lại đều ở trong tay hắn, không bằng đem ra làm nhân tình.
Phong Minh bèn nhìn về phía Nghiêm Thân Khôn, hỏi: “Nghiêm trang chủ bây giờ còn cần Huyền Hồn Đan nữa không?”
Nghiêm Thân Khôn lập tức kích động: “Phong đại sư có Huyền Hồn Đan có thể nhường cho ta sao?”
Phong Minh gật đầu nói: “Đúng vậy, đây còn là được lợi từ bí phủ, ở cửa ải cuối cùng trong bí phủ, thử thách đúng là Huyền Hồn Đan, nếu không ta cũng không có cách nào lấy được quả Dưỡng Hồn thứ hai.
Lần này thật sự rất trùng hợp, vừa hay trước đó ta có may mắn tham dự Vân lão luyện chế Huyền Hồn Đan, cũng nhờ thế mới có thể may mắn hoàn thành thử thách này trong bí phủ.”
Nghiêm Thân Khôn kích động đến mức muốn run lên, hạnh phúc đến quá đột ngột, khiến hắn thực sự không ngờ tới.
Hắn còn tưởng rằng phải nghĩ mọi cách ra tay từ chỗ Vân lão, đi theo tới đây cũng là muốn xem có thể mời Phong Minh giúp đỡ hòa giải thuyết phục không.
Không ngờ Phong Minh lại có, Nghiêm Thân Khôn vội vàng nói: “Ta muốn, ta đương nhiên muốn, xin Phong đại sư nhường Huyền Hồn Đan cho ta.”
Nghiêm Thân Khôn lập tức lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, đó là chuẩn bị cho viên Huyền Hồn Đan trong tay Vân lão, bây giờ vừa hay có thể dùng để giao dịch viên bên phía Phong Minh này.
Cũng may hắn và Huyền Kiếm Sơn Trang những năm qua cũng tích lũy được không ít gia nghiệp, ở bên Tứ Thánh Dược Cốc đã tiêu hao không ít, vẫn còn dư sức giao dịch thêm một viên Huyền Hồn Đan, nếu không hắn phải nghĩ cách kiếm tiền đi.
Cũng bởi vì là giao dịch riêng, nếu viên Huyền Hồn Đan này cầm ra ngoài đấu giá, bằng thân gia hiện tại của hắn, e rằng cũng khó cạnh tranh qua các tu sĩ khác.
Nghiêm Thân Khôn cảm thấy mình cho vẫn là ít, nhất là khi so với Tứ Thánh Dược Cốc, bởi vậy còn hứa hẹn: “Phong đại sư sau này có chỗ nào cần dùng đến, xin cứ cho Nghiêm mỗ biết một tiếng, Nghiêm mỗ không có bản sự khác, cũng chỉ giỏi đánh nhau thôi.”
Khương Huyền ở bên cạnh cười khẩy một tiếng, lần này đến lượt hắn có chút chua xót.
Trước kia Huyền Hồn Đan quý giá khó cầu thế nào ai mà không biết, hắn vì có được Huyền Hồn Đan mà khiến bao nhiêu người hâm mộ.
Vậy mà sau hắn, viên Huyền Hồn Đan này dường như trở nên không quý giá đến thế.
Đương nhiên đây chỉ là dường như, dù Phong Minh có luyện chế ra một lò nữa, số lượng vẫn thưa thớt, thỏa mãn không nổi nhu cầu bên ngoài.
Khương Huyền chính là khó chịu việc Nghiêm Thân Khôn nhanh chóng có được một viên như vậy, khiến về sau hắn không có cách nào khoe khoang trước mặt tên này nữa.
Phong Minh buồn cười đưa một bình ngọc tới trước mặt Nghiêm Thân Khôn, nói: “Được, ta sẽ không khách khí với Nghiêm trang chủ đâu, dù sao ta và Bạch đại ca đắc tội không ít người, tu vi hiện tại của chúng ta cũng có chút yếu.”
Lời này vừa ra, Khương Huyền và Nghiêm Thân Khôn đều bật cười, tuổi này của bọn họ, tu vi này của bọn họ, cũng ngại nói ra một câu tu vi có chút yếu, điều này khiến các tu sĩ khác sao mà chịu nổi.
Nghiêm Thân Khôn nhận lấy bình ngọc mở ra xem, tưởng rằng phẩm tướng sẽ kém chút, dù sao Phong Minh với tu vi này luyện chế cửu phẩm cao cấp đan có chút miễn cưỡng.
Nhưng không ngờ bên trong lại là một viên thượng phẩm đan, Nghiêm Thân Khôn cuồng hỉ.
Khương Huyền hồn lực quét qua, thấy càng chua xót hơn, tên Nghiêm Thân Khôn này vận khí tốt, có thể gặp được Phong Minh.
“Thật là lợi cho ngươi rồi.”
Nghiêm Thân Khôn kích động nói: “Đúng là lợi cho ta rồi, Nghiêm mỗ đi bế quan ngay đây, xuất quan rồi sẽ đến bên Phong đại sư ra chút sức.”
Nghiêm Thân Khôn cầm đan dược vội vàng rời đi, tìm chỗ bế quan.
Khương Huyền tuy chua xót, nhưng cũng có thể lý giải tâm tình này của Nghiêm Thân Khôn, bởi vì trước đó hắn cũng giống như vậy.
Hơn nữa, tâm tình hắn lúc này cũng tốt như thế: “Không Minh Đảo ta cũng chiếm tiện nghi lớn rồi, ha ha, bây giờ bên ngoài ai mà chẳng hâm mộ Khương Huyền ta.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc bật cười, Bạch Kiều Mặc nói: “Đảo chủ cũng đã giúp chúng ta rất nhiều, không nói được là ai chiếm tiện nghi của ai.”
Lời này nghe khiến Khương Huyền dễ chịu.
Bởi vì Phong Minh cuối cùng đã hiện thân ở Dược Các, ngoại trừ những đại năng Tạo Hóa Cảnh vốn đã đến Dược Các từ trước, các thế lực lớn nhỏ ở Dược Đỉnh Thành và Thiên Khuyết Đại Lục, cũng nhao nhao chạy tới cầu kiến Phong Minh, tặng quà cho Phong Minh.
Phong Minh tuy cấp bậc thuật luyện dược đủ cao, nhưng tu vi của hắn cũng mới Tạo Hóa Cảnh sơ kỳ, không thể giống như Vân lão, có thể đem phần lớn người đến thăm cự tuyệt ngoài cửa, không cần cố kỵ thể diện của họ.
Nhưng Phong Minh nói thế nào vẫn là một tân nhân hậu bối, không thể không gặp tất cả mọi người.
Ban đầu hắn còn khá hưng phấn, hưởng thụ khoái lạc nhận quà đến mỏi tay.
Nhưng vài ngày trôi qua, loại ngày tháng này vẫn không thấy điểm dừng, hắn chịu không nổi rồi.
Không thể không thả lời ra, hắn muốn bế môn luyện đan, cũng chính là thực hiện lời hứa một lò đan dược cho những vị Tạo Hóa Cảnh đã ra sức giúp hắn bên ngoài Thanh Hồng Bí Phủ.
Điều này mới ngăn được dòng người đến thăm nối liền không dứt.