Chương 942: Quy Cách Đãi Ngộ
Liễu Trì Nguyên đang ở trong Lưu Dương Các kiểm tra sổ sách. Ngày nay địa vị của hắn đã khác xa lúc ban đầu, một bước trở thành người chấp chưởng quyền lực cao nhất của toàn bộ Lưu Dương Các, là Liễu các chủ danh xứng với thực rồi.
Có được sự biến hóa lớn như vậy, tuyệt đối không thể tách rời khỏi quan hệ với hai người Phong Minh, Bạch Kiều Mặc. Chính là nhờ vào việc nhiều lần tổ chức đấu giá đan dược của đại sư Thanh Vân Tử, địa vị của hắn mới không ngừng được nâng cao.
Lưu Dương Các cũng có kênh thu thập tin tức từ Đại thế giới, nhưng chẳng phải là có độ trễ sao, thế là liền có tu giả tìm đến tận cửa trước.
Liễu các chủ bởi vì quan hệ với đại sư Thanh Vân Tử, kết giao vô cùng rộng rãi. Ngẩng đầu nhìn thấy người đến, còn chưa kịp chào hỏi đối phương, đối phương đã bổ nhào tới hỏi dồn: “Đại sư Thanh Vân Tử chính là Phong Minh có đúng không?”
Liễu các chủ ngay tại chỗ khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã muốn che giấu đi, thế nhưng người đến đã hiểu rõ rồi, nói: “Quả nhiên là vậy, xem ra tin tức từ Đại thế giới truyền đến là thật, đại sư Thanh Vân Tử vậy mà thực sự chính là Phong Minh, quá không thể tưởng tượng nổi rồi.”
Liễu các chủ cũng cuối cùng ý thức được, đối phương đến đây chỉ là để hướng hắn cầu chứng. Đại thế giới bên kia đã xảy ra chuyện gì sao? Thân phận Phong Minh bại lộ rồi?
Liễu các chủ vội vàng hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Người đến cười nhìn Liễu Trì Nguyên, trong lòng nghĩ tên này vận khí tốt thật, có đại sư Thanh Vân Tử ở sau lưng chống đỡ cho hắn.
Người đó nói: “Đại thế giới truyền đến tin tức, đại sư Thanh Vân Tử chính là bản thân Phong Minh. Thuật luyện dược của Phong Minh vô cùng cao siêu. Đại thế giới hiện nay khắp nơi đều đang bàn tán chuyện này. Lần này Phong Minh ra gió thật sự là quá lớn rồi. Không đúng, ngươi và ta ngày nay đều nên gọi bọn họ là tiền bối rồi, Phong tiền bối và Bạch tiền bối.”
Chuyện Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng nhau tấn cấp Tạo Hóa Cảnh, Liễu Trì Nguyên đương nhiên biết. Khi đó hắn đã vô cùng chấn kinh, sau đó thì là vô cùng kinh hỉ.
Liễu Trì Nguyên quan tâm hỏi: “Vậy Phong đại sư và Bạch đại sư hiện giờ không sao chứ?”
Người tới nói: “Sao có thể có chuyện gì được, lần này là ra gió lớn. Phong đại sư ngày nay chính là cửu phẩm luyện dược đại sư. Những vị tiền bối Tạo Hóa Cảnh kia đều phải nâng niu hắn. Đừng nói Trung đẳng thế giới bên chúng ta không ai sánh được thuật luyện dược của Phong đại sư, ngay cả ở Đại thế giới, thuật luyện dược của Phong đại sư cũng là không ai bì kịp. Nếu không thì đại sư Thanh Vân Tử đi Đại thế giới, cũng không thể nhanh chóng nổi danh như vậy.”
Liễu Trì Nguyên nghĩ lại, chẳng phải là cái đạo lý này sao, trái tim này liền an tâm hơn không ít: “Không sao là tốt rồi.”
Tiếp đó cười nói: “Lúc đó tình huống đặc thù, không phải Liễu mỗ cố ý giấu diếm với bên ngoài.”
Người tới gật đầu: “Ta hiểu, lúc đó nếu thân phận đại sư Thanh Vân Tử bại lộ, e rằng rất khó đi đến bước ngày hôm nay. Bây giờ kẻ nên buồn phiền cũng không phải chúng ta, mà là Ngũ Đại Phế Vật Tông Môn kia.”
Liễu Trì Nguyên cũng ha ha cười rộ lên. Ngày nay danh hiệu Ngũ Đại Phế Vật Tông Môn, chẳng những không theo sự biến mất của Phong Minh, Bạch Kiều Mặc mà yếu bớt, ngược lại càng ngày càng vang xa.
Sau đó, tu giả đến hỏi Liễu Trì Nguyên ngày càng nhiều. Liễu Trì Nguyên cũng đã nhận được tin tức từ Đại thế giới truyền đến, mới làm rõ là đã xảy ra chuyện gì.
Cũng hiểu được hai người Phong Minh tuy đắc tội toàn những kẻ hết người này đến kẻ khác lợi hại, nhưng cả hai đều có năng lực tự bảo vệ mình.
Đại thế giới bên kia đã công khai cả rồi, Liễu Trì Nguyên cũng không cần phải che che giấu giấu nữa, bởi vậy ai đến hỏi hắn, hắn đều trả lời, đại sư Thanh Vân Tử chính là bản thân Phong tiền bối, tin tức Đại thế giới truyền đến là xác thực.
Tuy những tu giả đến cầu chứng trong lòng đều biết tin tức từ Đại thế giới truyền đến không thể có giả, nhưng nhận được chứng thực từ Liễu Trì Nguyên vẫn kinh ngạc vô cùng.
Phong Minh đó chính là xuất thân từ Tiểu thế giới, thuật luyện dược lại không chỉ bỏ xa Trung thế giới, mà còn bỏ xa cả luyện dược sư của Đại thế giới.
Liễu Trì Nguyên nói: “Khi Phong đại sư còn ở Tiểu thế giới, thiên phú luyện dược biểu lộ ra đã kinh người vô cùng. Lúc đó đã biết tiền đồ của Phong đại sư sẽ vô cùng rộng lớn. Nhưng Phong đại sư nhanh chóng đi đến bước ngày hôm nay, cũng nằm ngoài dự liệu của ta.”
Nhớ lại khi hắn mới biết đại sư Thanh Vân Tử giao dịch đan dược cửu phẩm, kích động đến mức đều muốn chạy ra ngoài hét lên vài tiếng. Đó chính là cửu phẩm luyện dược đại sư.
Những quản sự bên cạnh tuy cũng cao hứng, nhưng ngoại trừ nhi tử Liễu Đan Tự của hắn, không ai có thể hiểu được tâm tình của hắn khi đó.
Lại có người nói: “Trước kia bên Thương Huyền đại lục cũng có một vị luyện dược sư nổi danh ngang hàng với đại sư Thanh Vân Tử. Đương nhiên là do tu giả bên đó tự cho là vậy. Nhưng bây giờ vị luyện dược sư đó ngay cả thanh âm cũng không nghe thấy nữa rồi.”
“Đây nói chính là Dư Phong đại sư của Thương Huyền đại lục nhỉ.”
“Đúng, đúng, chính là vị này. Hiện nay thực sự là một chút tin tức cũng không có.”
Liễu Trì Nguyên ở bên cạnh nghe đến khóe miệng co giật. Chư vị à, Dư Phong đại sư đó cũng là một thân phận khác của Phong Minh ở bên ngoài thôi, cũng giống như đại sư Thanh Vân Tử vậy.
Có điều có nên làm rõ hay không, còn phải do chính bản thân Phong Minh quyết định. Hắn không có làm điều thừa thãi, cứ nghe những người này tâng bốc Phong Minh, rồi lại dẫm thấp một thân phận khác của chính bản thân Phong Minh.
Bởi vì đại sư Thanh Vân Tử ở U Minh đại lục quá mức đặc thù, nên tin tức về việc hắn chính là Phong Minh, rất nhanh cũng được truyền bá rộng rãi khắp U Minh đại lục. Chúng tu giả đều chấn động.
Không ngờ hai người tưởng rằng không hề liên quan, lại chính là cùng một người.
Có không ít tu giả cố ý xui khiến, đặc biệt đem tin tức này truyền đến tai Ngũ Đại Tông Môn. Trên dưới Ngũ Đại Tông Môn này cũng một mảnh xôn xao.
Đối với Ngũ Đại Tông Môn bọn họ mà nói, dù hai cái sao chổi Phong Minh, Bạch Kiều Mặc này đã rời đi, ngày tháng của bọn họ cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Địa vị của Ngũ Đại Tông Môn ngày càng sa sút.
Hai kẻ này chạy đến Đại thế giới vẫn sống vô cùng đặc sắc, phong quang vô hạn. Khi tin tức tấn cấp Tạo Hóa Cảnh truyền đến, cao tầng Ngũ Đại Tông Môn đã lòng như tro tàn.
Hiện nay lại còn nói cho bọn họ biết, đại sư Thanh Vân Tử vốn được chúng tu giả U Minh đại lục tôn sùng, thực ra chính là bản thân Phong Minh.
Cao tầng Ngũ Đại Tông Môn cũng mới nhớ tới tin tức lúc trước từ Tiểu thế giới truyền đến, Phong Minh đích xác là thiên tài luyện dược sư, sở trường ra cực phẩm đan. Lúc trước sao bọn họ không sớm nghĩ đến điểm này?
Nghĩ lại khi xưa mỗi lần Lưu Dương Các tổ chức buổi đấu giá, bọn họ cũng đều chạy tới tranh nhau ra giá, đối với Thanh Vân Tử cũng tôn sùng vô cùng.
Cao tầng Thất Tinh Tông hối hận nhất, phải biết rằng Thất Tinh Tông có chi tộc nhân họ Lê. Bản thân Phong Minh chính là hậu nhân mang huyết mạch họ Lê. Nếu lúc trước bọn họ có thể giữ chặt Phong Minh thật tốt, vậy thì bây giờ kẻ phong quang chính là Thất Tinh Tông bọn họ rồi.
Tộc nhân Lê thị của Thất Tinh Tông cũng là như vậy. Ai cũng không ngờ tới Lê thị nhất tộc bọn họ lại có thể xuất hiện nhân vật thiên tài như thế. Nếu sớm biết, có tâng bốc thế nào cũng không quá đáng.
Nhưng bây giờ thì sao? Phong Minh chẳng những không chịu nhận tổ quy tông, ngay cả Lê Triều Uyên sau khi rời khỏi Thất Tinh Tông ra ngoài du lịch, cũng đi không trở về nữa. Hiện nay người ở đâu cũng không biết, cũng không có tin tức truyền về.
Một tin tức này truyền tới Thương Huyền đại lục, phản ứng của các bên lại rất khác nhau. Có người vì tin tức này mà cao hứng kích động, có người cảm thấy không liên quan gì tới Thương Huyền đại lục bọn họ.
Cũng có người một lần nữa nhắc tới Dư Phong đại sư. Trước kia vì hai vị đại sư ai có trình độ cao hơn, tu giả hai đại lục còn từng nổi lên tranh nghị, không ai nhường ai.
Kết quả bây giờ Dư Phong đại sư tin tức gì cũng không có, ngược lại đại sư Thanh Vân Tử, không đúng, là Phong Minh, ở Đại thế giới lại sống vô cùng phong sinh thủy khởi.
Những tu giả biết nội tình, đối với phản ứng của những người này thật sự là dở khóc dở cười. Bọn họ chưa từng nghĩ tới sẽ là cùng một người sao?
Sư phụ cùng các sư huynh sư tỷ của Phong Minh biết được tin tức này, vừa vui mừng thay cho Phong Minh, lại vừa cảm thấy áp lực trên vai vô cùng lớn.
Đồ đệ và tiểu sư đệ cùng bọn họ kéo ra khoảng cách càng lúc càng lớn. Bọn họ không nên phấn khởi đuổi theo sao?
Nếu không thì sau này đi Đại thế giới, bọn họ còn mặt mũi nào mà nhận mình là sư phụ cùng sư huynh sư tỷ của Phong Minh?
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sau ba tháng tiến vào Dược Đỉnh Thành. Khoảng thời gian này ngoại trừ thưởng thức phong cảnh dọc đường, Phong Minh cũng vẫn luôn tiêu hóa hấp thu thuật luyện dược đã lĩnh ngộ được từ trong Đan Đạo Phong. Trong thời gian đó cũng không ít lần thực hành, luyện chế hết lò đan dược này đến lò đan dược khác.
Thấy lượng tồn linh thảo cửu phẩm không ngừng giảm bớt, Phong Minh cảm thấy không thể tiếp tục rong chơi bên ngoài được nữa rồi. Hắn phải đến Dược Các để gia tăng lượng tồn linh thảo của mình.
Khi bước ra từ truyền tống trận, hai người liền không che giấu thân phận, cũng phóng xuất khí tức của mình.
Việc này lập tức kinh động đến những tu giả luôn theo dõi chặt chẽ nơi này. Sau khi xác định chính là hai vị này, liền có mấy vị đại năng Tạo Hóa Cảnh tiến lên nghênh đón.
“Có phải là Phong đại sư và Bạch đại sư không ạ?”
Hai người Phong Minh khách khí nói: “Chính là hai người chúng ta, để các vị phải đợi lâu rồi.”
“Đâu có đâu có, Phong đại sư có thể như ước định mà đến, chúng tôi vô cùng cao hứng.”
Phong Minh không có bỏ mặc bọn họ không quản, hơn nữa thái độ cũng khách khí như vậy, khiến mấy vị đại năng Tạo Hóa Cảnh đến đây trong lòng đều rất vui vẻ.
Xem Khổng lão cốc chủ khó khăn cỡ nào mới có thể gặp được một lần, huống chi là cầu hắn ra tay luyện đan.
Ngay cả Vân lão các chủ, cũng là quanh năm du lịch bên ngoài, muốn tìm người cũng không biết nên đi đâu mà tìm.
Hiện nay lại xuất hiện một vị luyện dược sư có thể luyện chế cửu phẩm cao cấp đan, thái độ còn khách khí như vậy, khiến bọn họ đều có chút được sủng ái mà lo sợ rồi.
Mấy vị đại năng Tạo Hóa Cảnh này lập tức hộ tống hai người đi đến Dược Các.
Bọn họ vừa đi, bên truyền tống trận này liền nổ tung. Người vừa tới chính là hai vị Phong đại sư và Bạch đại sư, quả nhiên phong tư trác việt, phi phàm.
Tin tức đã sớm truyền khắp bên ngoài, tu giả ở Dược Đỉnh Thành sao có thể không rõ ràng. Bọn họ cũng vẫn luôn mong ngóng Phong Minh đến Dược Đỉnh Thành của họ, bây giờ cuối cùng cũng đợi được rồi.
Từng người kích động bát quái, bọn họ rốt cuộc đã gặp được chân nhân rồi. Phong đại sư lại trẻ tuổi như vậy, còn đẹp mắt như thế nữa.
Tin tức nơi này nhanh chóng truyền ra bên ngoài. Thế là trên đường hai người Phong Minh đến Dược Các, còn có không ít tu giả tới vây xem.
Bầu không khí tôn sùng luyện dược sư ở Dược Đỉnh Thành vốn đã nồng đậm, huống hồ lần này tới còn là vị cửu phẩm luyện dược đại sư thiên tài nhất, mọi người lại càng muốn tranh nhau đến vây xem.
Bên Dược Các, Thẩm các chủ nhận được tin tức, liền dẫn mọi người ra nghênh đón hai người Phong Minh, Bạch Kiều Mặc.
Bởi vì lần này bọn họ dùng chân thân đến Dược Các, khác hẳn lần trước, Dược Các đương nhiên cũng phải dùng thái độ càng long trọng hơn để đối đãi với bọn họ.
Kỳ thực đều không cần Thẩm các chủ đặc biệt dặn dò, các trưởng lão khác của Dược Các đã tranh nhau đi đón Phong Minh rồi.
Trước đó khi tin tức truyền ra, Thẩm các chủ đã phải chịu không ít chất vấn từ các trưởng lão trong các. Chuyện lớn như vậy, Thẩm các chủ lại không hề nói cho bọn họ biết một tiếng.
Rõ ràng lần trước đại sư Thanh Vân Tử ở Dược Các bọn họ thời gian dài như vậy, bọn họ lại một chút cũng không biết. Nếu không thì nên tranh thủ thời gian giao lưu một hai với đại sư Thanh Vân Tử, cơ hội tốt như vậy lại cứ thế trôi qua mất.
Thảo nào lão các chủ của bọn họ lại giữ vị khách nhân lần trước ở bên mình mãi như vậy. Khi đó bọn họ còn tưởng rằng lão các chủ yêu tài tiếc tài, chỉ điểm cho tiểu bối. Thì ra đó chính là đại sư Thanh Vân Tử.
Những đại năng Tạo Hóa Cảnh đang chờ ở Dược Các cũng xuất động cả. Trận thế này khiến ngay cả Phong Minh đã có chuẩn bị tâm lý, nhìn vào cũng giật nảy mình. Nhiều đại năng Tạo Hóa Cảnh đang chờ hắn và Bạch đại ca như vậy sao.
“Mọi người quá khách khí rồi. Lần này hai người chúng ta lại phải quấy rầy Thẩm các chủ một ít thời gian nữa.”
“Không sao cả, Phong đạo hữu chính là khách khanh trưởng lão của Dược Các chúng ta, ở lại càng lâu càng tốt.”
—