Chương 9: Phẩm vô hà đan
Vừa về đến nhà, thấy Phong Minh cùng Thịnh Đạc đang ngồi nói chuyện ngoài viện, tâm tình của Phong Kim Lâm liền tốt lên không ít.
Thịnh Đạc kỳ thực có chút sợ Phong gia chủ, nhưng hôm nay lại đánh bạo hỏi kết quả cuộc trò chuyện. Phong Kim Lâm cũng không giấu diếm mà nói ra, dù sao chẳng bao lâu nữa chuyện này cũng truyền ra ngoài.
Thịnh Đạc ngẩn người, không ngờ kết quả lại là ở rể. Hắn sực nhớ tới lời Phong Minh từng nói, rằng cha hắn sẽ vì hắn mà tranh thủ điều kiện tốt nhất.
Quả nhiên là vậy. Tình hình này so với việc gả Phong Minh vào Bạch gia tốt hơn nhiều. Ở lại Phong gia, Phong gia chủ tự nhiên sẽ không để Phong Minh chịu uất ức.
Tâm tình Thịnh Đạc cũng thả lỏng hơn, biết được kết quả mình muốn bèn vội vàng cáo từ rời đi.
Phong gia chủ làm sao nhìn không ra, Phong Minh và Thịnh Đạc ở cạnh nhau giống như đôi bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ, tiểu tử Thịnh Đạc này vẫn còn chưa trưởng thành đâu.
“Cha, người nói xem, phía Bạch gia sợ là không nguyện ý nhìn thấy kết quả này đâu nhỉ.”
Phong Kim Lâm nhướng mày: “Chuyện này do được Bạch gia quyết định sao? Vốn là Phong gia ở Cao Dương quận đuối lý, yêu cầu ta đưa ra chỉ cần không quá phận, bọn họ khẳng định sẽ đứng về phía ta.”
Kết quả này là hiển nhiên, thế nên hôm nay khi Phong Kim Lâm bước vào phủ thành chủ, hắn chưa từng nghĩ mình sẽ thất bại.
Bởi vậy sáng sớm hôm nay lúc gặp Bạch Kiều Mặc, hắn mới có thể nói ra những lời như thế.
Phong Minh tiếc nuối bảo: “Đáng tiếc ta không thể tận mắt nhìn thấy sắc mặt của Bạch gia chủ lúc đó.”
Phong Kim Lâm nghĩ đến bộ mặt khó coi của Bạch gia chủ cũng ha ha đại tiếu. So ra thì nhi tử còn lý trí hơn hắn nhiều.
“Cha, người nói xem khi nào người Bạch gia mới thông báo chuyện này cho Bạch Kiều Mặc ở ngoài trang viên? Sẽ không đợi đến tận ngày thành thân đấy chứ?”
“Thật sự có khả năng này đó, cái nhà họ Bạch kia đúng là…” Phong Kim Lâm lắc đầu. May mà Bạch Kiều Mặc không có tính cách giống Bạch gia chủ, bằng không cho dù chỉ làm phu phu trên danh nghĩa, hắn cũng tuyệt đối không tiếp nhận, bắt hài tử của mình chịu ủy khuất.
“Hôn kỳ định rồi, chính là một tháng sau, ta sẽ bảo Triệu quản gia bắt đầu chuẩn bị.” Dù là phu phu hờ thì phô trương cũng không thể thiếu, hắn không muốn để Phong Minh bị người ta coi khinh.
Phong Minh đứng lên vươn cái eo lười: “Aiyya, một tháng nữa ta đã là người có gia thất rồi.”
Phong Kim Lâm bị điệu bộ của hắn chọc cười.
—
Ngày thứ hai, kết quả này từ miệng mấy đại gia tộc truyền ra ngoài, quả nhiên lại náo động cả thành, đại chúng có muốn hóng hớt cũng không kịp thở.
Một tháng sau, đại thiếu gia bị phế của Bạch gia sẽ nhập chuế vào Phong gia. Xem ra Phong gia chủ vẫn là thương yêu Phong Minh – đứa con song nhi này nhất.
Gả đi so với cưới vào, đương nhiên là cưới vào tốt hơn rồi. Ở ngay nhà mình thì có thể tự mình làm chủ, có chuyện gì cũng có cha ruột chống lưng.
Không ít nữ tử và song nhi đều thập phần hâm mộ kết quả này của Phong Minh. Thế nhưng chuyện này nếu đặt lên người họ, muốn nam nhân chịu ở rể là điều không hề dễ dàng, trừ phi đối phương đem lại lợi ích lớn hơn, hoặc chính bản thân họ phải có đủ tự tin và bối cảnh.
Phong gia bắt đầu bận rộn hẳn lên, vừa phải tu sửa viện tử của Phong Minh để làm tân phòng nghênh thân, vừa phải thu mua những vật dụng cần thiết cho hôn lễ.
Người trong Khánh Vân thành có thể thấy được quản gia Triệu Thắng của Phong gia thường xuyên dẫn người đi càn quét các cửa tiệm để mua sắm lượng lớn đồ đạc, mỗi lần ra ngoài đều vung ra số lượng lớn nguyên châu và nguyên tinh.
Trái ngược với sự náo nhiệt của Phong gia, Bạch gia lại hoàn toàn im hơi lặng tiếng. Trước đó Bạch Kiều Lam còn hay hoạt động bên ngoài, hiện tại ngay cả bóng dáng hắn cũng chẳng thấy đâu. Những tử đệ Bạch gia khác cũng không muốn lộ diện, bởi cứ hễ ra đường là sẽ bị người ta truy hỏi chuyện Bạch gia tử ở rể.
Tại trang viên ngoài thành, nếu không nhờ Phong gia chủ sai người mật báo trước, Bạch Kiều Mặc lúc này thật sự không biết bản thân sắp sửa bị “gả” đi.
Đoàn người của Phong lục thúc vào ngày thứ ba đã được đích thân Đoạn thành chủ tiễn ra khỏi thành. Hoàn tất việc này, bọn họ cũng phải lên đường trở về. Hai bên hẹn ước đến ngày thành thân, Phong gia ở Cao Dương quận sẽ phái người đưa tới hạ lễ.
Bọn họ có đến hay không, có tặng lễ hay không, Phong Kim Lâm đều chẳng bận tâm, thậm chí người của Phong gia kia tốt nhất là đừng bao giờ liên lạc với hắn nữa, từ đây triệt để đoạn tuyệt quan hệ. Bằng không lần này là hôn ước từ trên trời rơi xuống, lần sau biết đâu lại có thêm chuyện quái quỷ gì.
Phong Kim Lâm dành nhiều thời gian hơn cho việc tu luyện, hắn muốn sớm ngày tấn cấp Nguyên Đan cảnh để làm chỗ dựa cho Phong Minh.
Phong Minh cũng không quản việc thành thân, dù sao đã có quản gia toàn quyền xử lý. Hắn dành phần lớn thời gian ngâm mình trong luyện dược phòng, vô cùng cần mẫn tu luyện, câu dẫn hồn lực.
Thấm thoát, ngày thành thân đã cận kề. Trong vòng một tháng này, Phong Minh không chỉ ôn dưỡng xong kinh mạch đầu tiên cần đả thông ở Khai Mạch cảnh, mà hồn hải cũng có dấu hiệu nới lỏng hơn, hồn lực hắn có thể vận dụng đã tăng lên đáng kể.
Vào ngày thứ mười, hắn rốt cuộc đã luyện chế ra thượng phẩm Thối Thể Đan, sau đó nhờ vào việc không ngừng luyện tập, đến ngày thứ hai mươi chín, hắn đã có thể nâng toàn bộ chín viên đan dược trong một lò lên thành thượng phẩm phẩm tướng.
Đến ngày cuối cùng, hắn rốt cuộc đột phá giới hạn. Dưới đáy đan lò đang nằm chín viên đan dược, trong đó rốt cuộc đã xuất hiện một viên cực phẩm đan hoàn mỹ vô hà, được tám viên thượng phẩm đan còn lại bao bọc ở chính giữa.
Phong Minh vui râm ran cất viên cực phẩm đan này đi, tồn trữ riêng biệt để làm kỷ niệm. Đây chính là viên cực phẩm đan đầu tiên hắn luyện chế được, tuy sau này sẽ có vô số lần khác, nhưng lần đầu tiên lúc nào cũng đáng trân quý nhất.
Hơn nữa hắn hiện tại đã có thể luyện chế sơ cấp Thối Thể Đan, chính thức trở thành một luyện dược sư đăng đường nhập thất, chứ không còn là một học đồ chỉ biết bào chế tán dược. Hắn nghĩ bụng phải tìm một cơ hội thích hợp để bộc lộ chuyện này cho cha hắn và Hạ Thuật biết.
Hay là chọn ngày không bằng gặp ngày, cũng chẳng cần tốn công tìm thời gian khác làm gì, cứ quyết định thế đi.
Thế là vào ngay trước ngày thành thân một hôm, Phong Minh mang theo một thân mùi dược hương đi tìm Hạ cung phụng.
Hôm nay Phong gia khắp nơi chăng đèn kết hoa, tràn ngập bầu không khí hỷ khánh, ngay cả Hạ cung phụng cũng khó tránh khỏi bị ảnh hưởng. Vừa thấy Phong Minh, lão liền cười híp mắt chúc mừng hắn.
Tuy nói mối hỷ sự này không phải do Phong gia chủ động mưu cầu, nhưng nghĩ kỹ lại, Hạ cung phụng cảm thấy thế này cũng không lỗ, dù sao cũng là Bạch đại thiếu ở rể cơ mà.
Theo ý nghĩ của lão, Bạch đại thiếu đã phế, Phong Minh trên con đường tu luyện cũng khó có khởi sắc, chi bằng mưu cầu sự phát triển ở đời sau. Biết đâu hài tử sinh ra có thể di truyền được tư chất của Bạch đại thiếu, như vậy mối hôn sự này liền lời to rồi.
Phong Minh ngược lại chẳng giống đương sự sắp thành thân chút nào, sự vui tươi trong đại trạch dường như chẳng liên quan gì đến hắn. Hắn hớn hở nhận lời chúc mừng, rồi lấy ra đan dược mình vừa luyện được cho Hạ cung phụng xem: “Ta đã bảo ta là thiên tài luyện dược sư rồi mà, Hạ thúc mau nhìn xem, ta rốt cuộc đã luyện ra Thối Thể Đan rồi.”
“Thật hay giả vậy?” Phản ứng đầu tiên của Hạ Thuật là hoài nghi. Chuyện này tuyệt đối không thể, tỷ lệ hậu thiên thức tỉnh hồn lực quá nhỏ, vạn người không có một, không, trong mười vạn hay trăm vạn người chưa chắc đã có nổi một người.
Lão đón lấy đan dược tỉ mỉ kiểm tra. Ngâm mình trong nghề này nhiều năm, lão đích thực có thể liếc mắt một cái liền phân biệt ra đan này là mới được luyện chế gần đây, hơn nữa bên trong còn lẫn cả trung phẩm đan.
Lại ngửi ngửi mùi hương trên người Phong Minh, quả nhiên cũng nhuốm đầy mùi dược hương của Thối Thể Đan. Hạ Thuật vừa kinh vừa mừng, vội vàng lấy ra hồn lực trắc thí bàn: “Mau tới đo thử xem, có phải hồn lực của ngươi đã thức tỉnh rồi không.”
“Được chứ, ta cũng đang muốn tìm một cái hồn bàn để đo thử đây.”
Phong Minh đặt một tay lên cái hồn bàn chỉ bằng lòng bàn tay, hai người bốn con mắt đều nhìn chằm chằm vào phản ứng của hồn bàn. Không bao lâu sau, hồn bàn liền run rẩy phát ra ánh sáng màu vàng nhạt.
“Hoàng phẩm trung cấp? Ngươi thật sự thức tỉnh rồi! Khoan đã, gần đây ngươi không ăn phải thứ gì kỳ kỳ quái quái đấy chứ?” Cho dù chỉ là hoàng cấp thiên phú, nhưng Hạ Thuật vẫn hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm Phong Minh, bộ dạng kia cứ như muốn mổ xẻ hắn ra để nghiên cứu một phen vậy.
Thiên phú này không nằm ngoài dự liệu của Phong Minh, dù sao theo hắn suy đoán, hồn lực này sẽ theo sự khai phá hồn hải của hắn mà tăng trưởng từng chút một.
Tương lai có một ngày, thiên phú của hắn sẽ đạt tới huyền cấp, địa cấp, thậm chí là thiên cấp, hắn chính là có lòng tin như vậy.
Phong Minh đắc ý cười lớn: “Ta là ai chứ? Ta là thiên tài luyện dược sư nha, ta chưa từng hoài nghi bản thân mình. Hồn lực của ta chính là tự mình thức tỉnh như thế đấy, ta sớm đã có dự cảm ngày này sẽ không muộn, hơn nữa hồn lực còn có thể tăng trưởng từng chút một, thúc cứ chống mắt lên mà xem, có một ngày hồn lực của ta sẽ vượt qua cả Hạ thúc cho coi.”
Hạ Thuật chớp mắt rồi lại chớp mắt, lời này nghe sao mà quen tai thế không biết. Trước đây lão toàn cười trừ cho qua, chỉ nghĩ tiểu tử này khoác lác.
Nghe nhiều đến mức tai sắp mọc kén rồi, không ngờ lời khoác lác kia lại có một ngày biến thành sự thật.
Hạ Thuật lắc lắc đầu, rốt cuộc là lão bị đứa nhỏ song nhi này làm cho ảnh hưởng, hay là lão thật sự đã nhìn lầm rồi.
Thôi bỏ đi, đứa nhỏ này có lòng tin cũng là chuyện tốt, nếu thật sự đúng như hắn nói, tương lai hồn lực vượt qua mình, phẩm cấp luyện dược sư cũng vượt qua mình, lão chỉ có nước vui đến phát điên mà thôi.
“Khoan đã, ngươi đã nói cho cha ngươi biết chưa?”
“Chưa nha, ta vừa ra khỏi phòng là tới học hỏi Hạ thúc đầu tiên đó.”
“Mau, mau đem chuyện này nói cho cha ngươi biết đi.” Trong lòng Hạ Thuật lén lút dâng lên một vệt đắc ý vui mừng.
“Được rồi, ta đi tìm cha đây, Hạ thúc cứ bận việc tiếp đi nhé, ngày mai nhớ tới uống rượu mừng của ta.”
“Hóa ra ngươi vẫn chưa quên ngày mai mình phải thành thân à.”
Phong Minh xua xua tay, xoay người đi tìm cha hắn, thuận tay còn cuỗm luôn cái hồn bàn của Hạ Thuật. Phía sau hắn, Dương Tân cũng đang ngơ ngơ ngác ngác, thiếu gia nhà hắn thật sự thức tỉnh hồn lực trở thành luyện dược sư rồi sao, nghe thế nào cũng thấy không chân thực chút nào.
Dương Tân tự nhéo mạnh mình một cái, đau đến mức nhe răng trợn mắt. Hóa ra là thật, những gì thiếu gia nói đều là thật, thiếu gia nhà hắn quả nhiên là một thiên tài!
Dương Tân lại toét miệng cười rộ lên, vội vã đuổi theo thiếu gia.
—
Phản ứng của Phong Kim Lâm cũng tương tự như Hạ Thuật, thậm chí so với Hạ Thuật còn kích động hơn: “Đây đúng là song hỷ lâm môn, xem ra mối hôn sự này cũng không đến nỗi quá tồi tệ.”
Phong Minh đầy đầu vạch đen, hắn khai phá hồn hải của hắn thì liên quan cái quái gì đến một viên nguyên tinh của việc thành thân chứ? Sự liên tưởng này có phần quá gượng ép rồi.
Thôi kệ, cứ để cha hắn vui vẻ một chút đi. Hắn biết cha hắn luôn cảm thấy bản thân mắc nợ hắn. Ban đầu hắn tưởng là vì hắn không có nương thân, mãi đến khi cha hắn tự bộc lộ thân phận, Phong Minh mới hiểu rõ căn nguyên của sự áy náy này.
Song nhi khác với nữ tử, hoài đản chỉ cần ba tháng là có thể sinh ra, nhưng sáu tháng sau đó cần cả hai bên phu phu cùng nhau ấp ủ, thiếu đi một người thì thai nhi trong đản rất có khả năng sẽ bị phát dục bất thường.
Nếu cả hai đều là tu giả, dùng nguyên lực của tu giả để ấp dưỡng thì hiệu quả sẽ càng tốt hơn, có thể nâng cao tư chất của hài tử.
Thế nhưng cha hắn lại tự mình cô độc ấp nở hắn, cộng thêm sau khi sinh ra tư chất của hắn không tốt, cha hắn liền đổ hết mọi nguyên nhân lên đầu mình, cho rằng chính mình đã làm liên lụy đến Phong Minh. Do đó trong quá trình Phong Minh trưởng thành, Phong Kim Lâm luôn cảm thấy có bù đắp thế nào cho Phong Minh cũng là không đủ.
Phong Minh thấy cha hắn thật sự đã nghĩ quá nhiều. Tuy tiên thiên tư chất của hắn có chút kém, nhưng hậu thiên tuyệt đối có thể bù đắp lại, huống hồ chuyện này cũng đâu phải do cha hắn tự nguyện, sao có thể trách lên đầu một mình ông được.
Nếu muốn trách thì phải trách luôn cả gã sinh phụ không biết đang ở xó xỉnh nào mới đúng.
“Cha, còn có chuyện đáng mừng hơn nữa cơ.” Lúc Phong Minh vào phòng đã bảo Dương Tân đợi ở bên ngoài, trong phòng hiện tại chỉ có hắn và cha hắn. Đối với Hạ Thuật thì hắn nói một nửa giấu một nửa, nhưng với cha hắn thì không cần thiết phải che giấu: “Người nhìn xem đây là đan dược gì.”
Phong Minh móc viên cực phẩm đan được trân tàng ra cho cha hắn xem. Phong Kim Lâm vừa liếc mắt một cái liền kích động đến mức bật dậy: “Vô hà cực phẩm đan? Từ đâu mà có?”
Phong Minh vểnh cằm lên nói: “Đương nhiên là do nhi tử thiên tài của người tự tay luyện chế ra rồi. Ta đã vùi đầu suốt một tháng trời, cuối cùng cũng luyện ra viên cực phẩm đan đầu tiên. Cha cứ chờ xem, có viên thứ nhất thì sẽ có viên thứ hai, thứ ba, sẽ có rất nhiều, rất nhiều.”
Phong Kim Lâm lập tức siết chặt ngọc bình chứa cực phẩm đan, suýt chút nữa đã bóp nát nó. Hơi thở của hắn trì trệ, trong mắt tràn ngập sự cuồng hỷ.
Nhi tử không rõ, chẳng lẽ người làm cha như hắn lại không biết việc trong vòng một tháng từ lúc mới học luyện đan cho đến khi luyện ra được cực phẩm đan, chuyện này rốt cuộc khó đến nhường nào sao?
Nhi tử của Phong Kim Lâm hắn quả nhiên là thiên tài, chứ không phải phế tài!
Nhi tử của hắn đúng là bấy lâu nay không kêu thì thôi, một khi đã kêu liền kinh thiên động địa.
Nhãn giới của hắn rộng hơn đại bộ phận tu giả ở Khánh Vân thành rất nhiều, thế nhưng một thiên tài luyện dược như thế này, hắn cũng là lần đầu tiên được chứng kiến.
“Tốt! Giỏi lắm! Ta biết ngay Minh nhi sẽ không phải là kẻ vô danh tiểu tốt mà. Hài tử của Phong Kim Lâm ta cũng giống như ta, đều là thiên tài!”
Phong Minh hếch mũi thối chí bảo: “Đương nhiên rồi, có người cha là tu giả thiên tài như vậy, nhi tử sao có thể tụt lại phía sau, ta phải con hơn cha chứ.”
Phong Kim Lâm bị Phong Minh chọc cười, nhưng trong lòng không một chút không vui, hắn còn ước gì được nhi tử vượt qua mình nữa kìa.
Sau khi qua cơn kích động, Phong Kim Lâm tự ép mình bình tĩnh lại: “Ngày mai đã thành thân rồi, hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút, đừng có chui vào luyện dược phòng nữa, đỡ cho ngày mai lại mang một thân mùi thuốc.”
Phong Minh sực nhớ ra một chuyện: “Bạch gia có ai đi thông báo cho Bạch Kiều Mặc không? Bạch Kiều Mặc có biết ngày mai là ngày thành thân không vậy?”
Phong Kim Lâm ngớ người, hắn cũng không biết nữa: “Bạch gia sẽ không vô tình đến mức độ này chứ.”
Phong Minh hừ lạnh hai tiếng, không phải hắn muốn bất bình thay cho Bạch Kiều Mặc, chỉ là vô cùng chướng mắt trước hành vi của Bạch gia mà thôi.
Phong Kim Lâm cũng cảm thấy không thể nghĩ tốt về Bạch gia được, bèn nói thêm: “Ta sẽ tìm người tới trang viên của Bạch gia hỏi thử, nếu Bạch gia thật sự cái gì cũng không chuẩn bị, chúng ta đành phải chuẩn bị cho hắn một bộ hỷ phục vậy, tổng không thể để hắn mặc một thân thường phục gả vào Phong gia được.”
Dù chỉ là phu phu trên danh nghĩa thì những nghi thức tất yếu vẫn phải đi qua, bằng không chỉ khiến người ta coi khinh Phong gia. Còn về việc người ngoài nhìn nhận Bạch gia thế nào, đó không phải là chuyện Phong gia cần bận tâm.
“Vậy cha tự an bài đi, ta về phòng đây.”
—