← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 10: Trước Thềm Đại Hỷ

25 min read 28.08.2026

Bạch Kiều Mặc tuy được Bạch gia chủ thông báo về chuyện hôn ước, nhưng người của Phong gia bên Cao Dương Quận đến thì chẳng có ai báo cho hắn một tiếng, khi hôn sự định xong cũng không ai tới truyền tin, càng không nói cho hắn biết ngày thành hôn là ngày nào. Hắn cứ thế an tâm ở lại trang ấp dưỡng thương, đêm đến lại tu luyện một bộ công pháp tên là Dưỡng Nguyên Kinh.

Bộ công pháp này không có công dụng nào khác, chỉ dùng để ôn dưỡng cơ thể cùng với đan điền và kinh mạch.

Tuy không thể lập tức giúp đan điền của hắn khôi phục như cũ, nhưng sau mỗi ngày kiên trì tu luyện, những cơn đau đớn nơi đan điền đã giảm bớt đi nhiều, có thể coi là khá có thành hiệu.

Bạch Kiều Mặc từng nghĩ, suy cho cùng cũng là do hắn đã liên lụy đến Phong gia và Phong Minh. Nghe nói Song nhi của Phong gia có căn cốt cực kỳ kém, kinh mạch vừa nhỏ vừa yếu ớt, căn bản không cách nào tu luyện được.

Hiện tại hắn tay trắng, chẳng bằng đem thiên Dưỡng Nguyên Kinh này tặng cho Phong Minh coi như một sự bồi thường, nghĩ đến chắc hẳn sẽ có trợ giúp cho thân thể của Phong Minh.

Bạch Kiều Mặc không hề rời khỏi trang ấp lấy một bước, nhưng gia nhân trong trang cùng với những nông phu được thuê mướn thì thỉnh thoảng vẫn có người ra ngoài để vào thành. Chuyện hôn sự này sớm đã truyền đến mức sôi sôi nổi nổi khắp Khánh Vân Thành, chỉ cần có người vào thành là chẳng cần cố ý nghe ngóng cũng có thể biết được.

Thế là những người vào thành lại mang tin tức trở về trang ấp, rất nhanh sau đó, người trong trang đều đã hay biết. Vừa vặn khi Bạch Kiều Mặc đi dạo thì nghe loáng thoáng được một tai, lúc này mới biết bản thân sắp sửa thành thân đến nơi rồi.

Hắn là người trong cuộc mà lại là kẻ cuối cùng biết chuyện, nếu như không có ký ức của kiếp trước, nếu như chưa từng trải qua một lần, khi chợt nghe thấy cách làm này của Bạch gia, hắn nhất định sẽ thương tâm thất vọng khôn cùng.

Còn giờ đây khi nghe thấy những chuyện này, trong lòng hắn chỉ còn lại duy nhất một cảm giác: nực cười.

Chẳng phải là nực cười lắm sao, chuyện chung thân đại sự của hắn, sau khi Bạch gia định đoạt xong xuôi, vậy mà lại không hề nghĩ tới việc phái lấy một người đến thông báo cho đương sự là hắn biết.

Hơn nữa ước chừng là vì Bạch gia chủ cảm thấy việc gả nhi tử đi ở rể thì thanh danh quá mức khó nghe, đến cả công tác chuẩn bị cũng chẳng buồn làm, cho nên vào ngày thành hôn, hắn e là sẽ không có nổi một bộ hỷ phục.

Trách không được thái độ của đám gia nhân đối với hắn trong hai ngày nay đều có chút thay đổi, lại một lần nữa cung kính xem hắn như chủ tử mà đối đãi, dù sao thì chỗ dựa sau này của hắn chính là Phong gia rồi.

Khi chưa nắm rõ được thái độ của Phong gia đối với hắn là như thế nào, đám gia nhân này tự nhiên cũng phải cẩn thận hơn một chút, tránh để sau này bị trả thù.

Bạch Kiều Mặc trở về phòng, đi tới đi lui hai vòng trong phòng rồi nhanh chóng dừng lại, khóe miệng nở một nụ cười tự giễu. Rõ ràng là một cuộc hôn nhân hình thức ép buộc do thế sự đưa đẩy, vậy mà tâm tình của hắn lại có thể sinh ra dao động, thật là không nên.

Tuy nhiên hắn suy cho cùng cũng không tiện làm bẽ mặt Phong gia chủ. Bạch gia không chuẩn bị hỷ phục cho hắn, tự hắn có thể chuẩn bị một bộ, đợi ngày mai khi Phong gia đến đón rể thì mặc vào để ứng phó một chút.

Còn về phần của hồi môn, đó chính là toàn bộ gia sản nằm trong chiếc nhẫn trữ vật của hắn.

Trước khi gặp chuyện không may, địa vị của hắn ở Côn Nguyên Tông và Bạch gia tột cùng là không hề thấp, cộng thêm lúc ra ngoài lịch luyện gặt hái được không ít, thành thử ra gia sản tích cóp được suốt những năm qua so với tử đệ Bạch gia thông thường thì muốn giàu có hơn rất nhiều.

Thời điểm bị đưa trở về, không phải là không có tử đệ Bạch gia muốn đánh chủ ý lên phương diện này, thế nhưng dù sao danh đầu của Côn Nguyên Tông vẫn còn đó, bọn họ cho dù trong lòng có ý nghĩ xấu thì cũng không dám ra tay hành động, nhờ vậy mà hắn mới giữ lại được chiếc nhẫn trữ vật trên tay này.

Bạch Kiều Mặc ngồi xuống ghế, lật xem chiếc nhẫn trữ vật của mình. Khối gia sản từng khiến người khác đỏ mắt ghen tị kia, dưới nhãn quang ngày nay của hắn thì thật sự chẳng đáng là bao.

“Ủa? Có một xấp vải đỏ, nhét vào từ bao giờ thế này?”

Bạch Kiều Mặc lật tay lấy ra một xấp vải màu đỏ, trên mặt có in những đường ám văn, chính là vô cùng thích hợp để may hỷ phục. Hắn thật sự nghĩ không ra đã nhét nó vào nhẫn trữ vật từ lúc nào, nhưng ngay tại chỗ Bạch Kiều Mặc liền bắt tay vào làm luôn.

Lúc này Bạch Kiều Mặc rất khánh hạnh vì bản thân từng học qua luyện khí tại Côn Nguyên Tông. Hắn không chỉ có căn cốt Thiên phẩm, mà thiên phú về hồn lực cũng không hề kém, thuộc cấp bậc Huyền phẩm thượng cấp.

Nhiều đệ tử như luyện dược sư được Côn Nguyên Tông thu nhận vào tông môn, thiên phú hồn lực của không ít người còn kém hơn hắn một chút, cho nên vào những lúc rảnh rỗi, hắn đã lựa chọn đi theo con đường luyện khí.

Hắn từng dùng da hoang thú săn được để tự chế tạo pháp y cho chính mình, hiện tại cứ xem xấp vải này như da thú, dùng thủ đoạn luyện khí để chế tác thành pháp y là được. Bạch Kiều Mặc khá có hứng thú lấy ra công cụ rồi bận rộn bắt đầu làm, dù sao thì trong cái trang ấp này cũng sẽ không có ai tới quấy rầy hắn.

Hao tốn một canh giờ, Bạch Kiều Mặc liền đem xấp vải chế thành y phục. Sau khi mặc vào, hắn đứng trước gương soi soi ngắm ngắm, tuy rằng thủ công không phải là xuất sắc nhất, nhưng để ứng phó qua lễ thành hôn ngày mai thì đã đủ rồi. Bạch Kiều Mặc cởi ra rồi cẩn thận thu vào trong nhẫn trữ vật, đặt ở bên trong đó là khiến hắn yên tâm nhất.

Vừa mới làm xong tất cả những việc này, có gia nhân đi tới gõ cửa bẩm báo: “Đại thiếu gia, có người muốn gặp Đại thiếu gia.”

Bạch Kiều Mặc đi tới mở cửa, ánh mắt thản nhiên nhìn tên gia nhân: “Ai muốn gặp ta?”

“Là người của Phong gia.”

“Dẫn người vào đi.” Nói xong Bạch Kiều Mặc lại xoay người đi vào trong phòng.

Gia nhân không dám làm việc tắc trách, vội vàng đi mời người vào. Đó chính là người của Phong gia, nếu đắc tội với người của Phong gia thì Bạch gia cũng chưa chắc đã chịu đứng ra bảo hộ gã, thế nên vẫn là biết thời biết thế thì tốt hơn.

Bạch Kiều Mặc ngược lại có chút hiếu kỳ không biết Phong gia chủ vào lúc này phái người tới đây là vì chuyện gì.

Không để hắn chờ lâu, một tên hộ vệ có thực lực không hề yếu của Phong gia đã đi tới trước mặt Bạch Kiều Mặc. Sau khi hành lễ, gã liền đi thẳng vào vấn đề mà nói rõ lai ý.

Trong lòng Bạch Kiều Mặc thoáng hiện lên một tia ngượng ngùng, chuyện mà Bạch gia không hề nghĩ tới thì Phong gia đều đã suy tính chu toàn thay hắn rồi.

“Bạch đại thiếu…” Hộ vệ tưởng rằng Bạch Kiều Mặc chưa kịp phản ứng, đang định lặp lại một lần nữa.

Bạch Kiều Mặc xua xua tay, tỏ ý đã biết: “Thay Kiều Mặc đa tạ hảo ý của Phong gia chủ, chuyện này ta đã thông suốt, hỷ phục cũng đã tự mình chuẩn bị xong, chỉ đợi ngày mai người đón rể tới cửa, Kiều Mặc xin cung hậu tại đây.”

Hộ vệ nhẹ nhõm thở phào một hơi, chỉ sợ Bạch đại thiếu đột nhiên nghe tin này sẽ làm ầm ĩ lên, cũng may cảm xúc của Bạch đại thiếu vẫn bình thường, đối với chuyện này cũng không lưu lộ ra vẻ phản cảm, lễ thành hôn ngày mai có thể thuận lợi tiến hành rồi.

Đại sự của thiếu gia Phong gia bọn họ há có thể làm qua loa đại khái cho được, để cho người nhà khác chê cười sao.

“Vậy thuộc hạ xin phép cáo lui ngay bây giờ để về bẩm minh với gia chủ.”

Bạch Kiều Mặc đích thân tiễn một đoạn, nhìn người nọ cưỡi lên một con giác mã cấp hai nhanh chóng phi xa, lúc này mới xoay người trở vào.

Đối chiếu tình huống của bản thân và Phong Minh, trong lòng Bạch Kiều Mặc có vài phần hâm mộ Phong Minh. Tình cảnh của bọn họ có vài phần tương đồng, thế nhưng cách thức đối đãi của người thân lại đại bất tương đồng.

Trong mắt phụ thân hắn – Bạch gia chủ chỉ có lợi ích, thế nhưng điều Phong gia chủ xem trọng nhất lại chính là tình cốt nhục.

Không đúng, ngoài lợi ích ra, phụ thân hắn kỳ thực càng trân thị Bạch Kiều Lam hơn, bởi vì đó là nhi tử do người nữ nhân ông ta yêu thương sinh ra. Nhưng hắn tin rằng, đứng trước lợi ích to lớn, Bạch gia chủ vẫn cứ sẽ lựa chọn lợi ích mà vứt bỏ cốt nhục của mình, đây là do bản tính quyết định rồi.

Hắn thừa nhận, so với Bạch gia, hắn đối với một Phong gia do Phong Kim Lâm thiết lập mà kiếp trước hắn chưa từng nghe danh này, có đôi chút hảo cảm.

Ngày thứ hai chính là ngày đại hỷ Phong gia chủ nghênh cưới tử đệ Bạch gia cho Song nhi nhà mình. Không ít bách tính của Khánh Vân Thành đều dậy từ sớm, kéo nhau ra đường cái bên ngoài để chờ vây xem hỷ sự này.

Phong gia biện hỷ sự, phái tràng này khẳng định là không hề nhỏ. Còn về phần Bạch gia thì bọn họ đều chẳng ôm hy vọng gì nữa rồi, không thấy Phong gia bên kia giăng đèn kết hoa, còn Bạch gia bên này lại hào vô động tĩnh đó sao.

Nào ai biết được, sáng sớm ngày hôm nay Bạch gia cũng suýt chút nữa là bận đến mức người ngã ngựa đổ. Bởi vì ngày thành hôn đã cận kề, Bạch gia chủ cho dù có không tình nguyện đến mấy thì cuối cùng cũng nhớ tới đứa trưởng tử bị ông ta ném sang một bên làm ông ta mất hết thể diện kia, bèn phân phó phu nhân của mình chuẩn bị sự nghi tiễn con đi ở rể.

Gia chủ phu nhân ngẩn người một lúc rồi nói cho ông ta biết, người hiện tại vẫn còn ở trang ấp bên ngoài, chẳng lẽ không phải là đến trang ấp bên ngoài để đón rể sao?

Bạch gia chủ ngay lập tức cãi nhau một trận với phu nhân của mình, ông ta vốn không muốn quản, cứ ngỡ những việc vặt vãnh này gia chủ phu nhân đã xử lý ổn thỏa rồi.

Đến giờ đón rể rồi mà còn không mau chóng đón người từ trang ấp trở về, chẳng lẽ muốn để Bạch gia triệt để luân thành một trò cười hay sao?

Bởi vì ông ta cuối cùng cũng nghĩ ra rồi, Phong gia bên Cao Dương Quận sẽ phái người tới tham gia hôn lễ và đưa lên hạ lễ. Nếu như biết được Bạch gia lại có thái độ có lệ, khinh hốt như thế này, liệu có nghĩ rằng Bạch gia có ý kiến đối với cách làm của Phong gia Cao Dương Quận bọn họ hay không?

Đó là môn đệ mà ngày trước Bạch gia có muốn trèo cao cũng không thể trèo tới được, Bạch gia chủ nào dám đắc tội với một cao môn đại hộ như vậy.

Tất cả đều tại đứa con cả không tranh khí, nếu như hắn không gặp chuyện không may, nếu như hắn biết cẩn thận dè dặt hơn một chút, thì bây giờ người bị cả thành ghen tị đỏ mắt chính là hắn rồi. Bởi vì Bạch gia sẽ được liên hôn với Phong gia Cao Dương Quận, cho dù đứa nhi tử này cũng là đi ở rể, thì vẫn tốt hơn kết quả hiện tại gấp một vạn lần.

Chỉ kém có một chút xíu thôi mà kết quả lại là hai vùng trời đất.

Gia chủ phu nhân cũng tức giận, đến cả cha ruột còn chẳng thèm đoái hoài, nàng ta là mẹ kế mắc gì phải đa sự?

Hơn nữa bản thân nàng ta vốn đã có oán khí với Bạch Kiều Mặc. Ngay khi Bạch Kiều Mặc vừa trở về, nàng ta đã từng đánh chủ ý lên gia sản của hắn, kết quả lại bị Bạch gia chủ ngăn cản, gia chủ phu nhân tức đến cực điểm.

Đừng nhìn nàng ta đã là gia chủ phu nhân, kỳ thực mỗi tháng cũng chỉ có định lệ nhất định, không tài nào vô hạn chế mà sử dụng tài nguyên trong nhà được.

Để có thể giúp nhi tử ruột của mình là Bạch Kiều Lam đạt được nhiều tài nguyên tu luyện hơn, nàng ta đã vắt óc tìm cách để bấu víu ra một ít, vì chuyện này mà không tiếc để nhi tử đi theo đuổi đứa Song nhi phế tài của Phong gia.

Chính là bởi vì Phong gia quá mức giàu có, hơn nữa ngần ấy tài nguyên sau này toàn bộ đều là của một mình đứa Song nhi phế tài kia, cưới y vào cửa chẳng khác nào rước về một cái chậu tụ bảo.

Dĩ nhiên là đối với bản thân Phong Minh – đứa Song nhi phế tài kia, Bạch gia chủ phu nhân là cực kỳ chướng mắt. Theo như nàng ta nghĩ, tương lai cưới vào cửa rồi thì cứ việc cung phụng y như tượng thần là được.

Nhưng hài tử thì tuyệt đối không thể để y sinh, ai bảo tư chất của y quá kém cỏi làm chi, phải nạp thêm cho nhi tử vài người nữ nhân có tư chất tốt hơn một chút về để sinh dục hậu đại.

Nàng ta có tính toán tốt đến mấy thì cũng không chịu nổi sự thay đổi của thế cục. Nhi tử của nàng ta không những không thể theo đuổi được đứa Song nhi phế tài mà nàng ta vốn chướng mắt, ngược lại kẻ luôn là cái gai trong mắt nàng ta – Bạch Kiều Mặc, lại sắp sửa được gả vào Phong gia ở rể.

Cho dù hắn giờ có là một kẻ phế nhân đi chăng nữa, nàng ta vẫn cảm thấy khối gia sản kếch xù của Phong gia đã bị Bạch Kiều Mặc ngang xương đoạt mất rồi.

Mang theo tâm lý như vậy, nàng ta làm sao có thể đứng ra thao trì chuyện đưa rể cho Bạch Kiều Mặc được, Bạch gia chủ nếu đã không thân tự bàn giao thì nàng ta cứ coi như chuyện này không hề tồn tại.

Thế nhưng hiện tại Bạch gia chủ đã thân khẩu phân phó, nàng ta không thể không bận rộn bắt đầu làm. Người của Bạch gia từ trên xuống dưới cũng vội vàng động tác, trang hoàng phủ đệ, phái người tới trang ấp đón người trở về, tổng quy không thể thật sự để Phong gia đi đến trang ấp bên ngoài để đón rể.

Tuy rằng Bạch Kiều Mặc là đi ở rể, nhưng bất luận nói thế nào thì Bạch gia và Phong gia kể từ ngày hôm nay cũng đã là quan hệ thông gia rồi. Không cho Bạch Kiều Mặc thể diện thì được, nhưng không thể không cho Phong gia thể diện.

Bạch gia chủ không muốn để cho ngoại nhân xem trò cười, nào biết đâu sự bận rộn từ sáng sớm của Bạch gia đều đã bị ngoại nhân thu hết vào trong tầm mắt, ngược lại còn được xem một tràng cười thỏa thích. Bạch gia chủ không chỉ có chút máu lạnh bạc bẽo, mà tâm địa không khỏi cũng quá mức hẹp hòi rồi.

Phong Kim Lâm thời khắc đều chú ý tới tình huống của Bạch gia, khi nhận được tin tức Bạch gia cuối cùng đã có động tác liền xuy tiếu một tiếng. Chớ trách ông xem thường Bạch gia chủ, chỉ bằng vào cái tác phong này của ông ta thì dựa vào cái gì đòi hỏi người khác phải xem trọng mình?

Dĩ nhiên ông ta có động tác thì đối với Phong gia cũng là chuyện tốt, bằng không Phong gia phải phái người đi tới một nơi cách ngoài thành những hai mươi dặm để đón rể, trên đường đi sẽ trì hoãn không ít thời gian, hơn nữa ông cũng chưa chắc đã nỡ để Minh nhi thân tự đi đón.

Hiện tại ở trong thành thì dễ làm rồi, cứ để Phong Minh đi ra ngoài một chuyến đón một cái là được.

Phong Minh từ sớm đã thức dậy chải chuốt trang điểm, dĩ nhiên là đều không cần y phải tự tay làm, đã có gia nhân hầu hạ, y chỉ cần làm một cái mộc đầu nhân mặc cho người ta bài bố là được rồi.

Phong Kim Lâm thân tự tới để nói cho y biết chuyện này: “Bạch gia có động tác rồi, định đón người trở về trong thành. Như vậy cũng tốt, Phong gia chúng ta không cần phải xuất thành để đón rể nữa, vốn dĩ cha còn định phái người khác thay con đi ra ngoài thành đón người đấy.”

Phong Minh đổ một tầng mồ hôi hột, nếu quả thật là như vậy thì cũng không biết Bạch Kiều Mặc có chịu nổi hay không nữa.

“Bạch gia chủ não tử cuối cùng cũng chịu nghĩ thông suốt rồi sao?”

Phong gia chủ phụt một tiếng bật cười, chứ còn gì nữa, thật là chẳng dễ dàng gì.