← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 780: Mở Mộc Đào Lâm

23 min read 30.08.2026

 

Bạch Kiều Mặc cũng chẳng thể ngờ người mình tiện tay cứu ra lại mang đến một bất ngờ lớn tới nhường này.

Đối với dãy liên hoàn sáo trận này, hắn vốn dĩ rất thích thú, trong lòng không khỏi tiếc nuối vì không thể trao đổi với người bố trận, chỉ có thể thông qua việc tìm hiểu trận pháp để giao lưu cách không với vị trận pháp sư ấy.

Thế nhưng giờ đây Chúc Văn Viễn lại bảo hắn biết, vị trận pháp sư bố trận chính là vị vô danh huynh mà hắn đưa ra từ sát trận.

Không nên gọi là vô danh huynh nữa, mà phải gọi là Từ Chân Vũ Từ đại sư.

Bạch Kiều Mặc mừng rỡ nói: “Hóa ra lại là tuyệt tác của Từ đại sư. Tuy nhiên chuyện này các tu sĩ bên ngoài có nhiều người biết đến không?”

Chúc Văn Viễn lắc đầu đáp: “Ngày nay người biết chuyện không còn nhiều nữa rồi. Người ngoài chỉ biết trong Trận Pháp Lâm có rất nhiều trận pháp sư để lại tác phẩm của mình, chứ cụ thể trận pháp nào do vị trận pháp sư nào để lại thì tin tức lưu truyền ra ngoài không nhiều.”

“Ta có duyên biết được là nhờ sư tôn từng bày tỏ sự tán thưởng đối với Từ đại sư, và nói cho Chúc mỗ biết dãy liên hoàn sáo trận này chính là do tay Từ đại sư tạo nên. Sư phụ ta từng dặn, bảo ta hãy đến xông phá dãy liên hoàn sáo trận này một chuyến để tự mình cảm nhận trình độ bố trận của Từ đại sư.”

“Lần này Chúc mỗ quả thực đã tới xông trận, không ngờ lại suýt chút nữa dính phải đòn hiểm của kẻ tiểu nhân.”

Nhìn vào việc Chúc Văn Viễn đã tiết lộ tin tức này cho Bạch Kiều Mặc, Phong Minh liền lấy ra một viên đan dược có bề ngoài chẳng mấy bắt mắt, lại còn cắt ra làm đôi.

Hắn đưa một nửa viên tới trước mặt Chúc Văn Viễn: “Muốn giải loại chướng độc này có thể uống viên đan này, nhưng viên đan này cũng là độc đan. Do Chúc đại sư trúng chướng độc không quá nặng nên chỉ cần nửa viên là đủ, dùng nhiều quá phản tác dụng lại trúng phải một loại độc khác đấy.”

Loại đan dược vừa là độc đan vừa là giải độc đan này chính là do Củng Khiên cho hắn. Phong Minh vốn tưởng không có cơ hội dùng tới, chẳng ngờ lần này lại đem ra xài trên người Chúc Văn Viễn.

Dùng tới đan dược do Củng Khiên để lại, Phong Minh lại không khỏi nhớ tới gã. Củng Khiên và Huyết Lang vẫn còn ở trong Ma Vực sao? Có nên đi đón họ trở về không nhỉ?

Chúc Văn Viễn chẳng hề sợ đan dược có vấn đề, nhận lấy nửa viên đan rồi chẳng chút do dự nhét tọt vào miệng.

Chưa đầy một lúc, trên mặt y đã lộ ra vẻ đau đớn, dưới làn da cũng có từng vệt màu xanh đen chạy dọc.

Chợt, y há miệng “oa” một tiếng, nôn ra một bãi máu đen, sắc mặt lập tức hồng hào trở lại.

Bãi máu đen nôn ra bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc khiến Trần Nghiễn Nam phải bịt mũi muốn bỏ chạy.

Thật chẳng thể tin nổi, đằng sau khung cảnh tuyệt đẹp ấy lại ẩn chứa thứ độc vật tanh hôi đến mức này.

Trên mặt Chúc Văn Viễn tràn ngập vẻ mừng rỡ, vội vàng đứng dậy xái đầu bái tạ Phong Minh. Thứ độc tố quấn thân này là một chuyện vô cùng phiền phức.

Y vốn tưởng phải rời khỏi Trận Pháp Lâm mới có thể tìm cách giải độc, không ngờ lại được giải quyết nhanh gọn đến thế.

Phong Minh xua xua tay nói: “Không cần cảm ơn đâu, đan dược là do bằng hữu tặng, vốn tưởng không có cơ hội dùng tới, cũng là do ngươi may mắn gặp được chúng ta thôi.”

Chúc Văn Viễn vẫn vô cùng biết ơn. Phong Minh không chỉ dùng độc dược giúp y trục độc mà còn cứu y ta ra khỏi cái kén cánh hoa, ân tình này khiến y chẳng biết lấy gì đền đáp.

Lúc này, vị Từ Chân Vũ Từ đại sư kia lại phát ra âm thanh. Gã chỉ tay vào cảnh vật bên ngoài hô: “Đào Hoa Trận! Đào Hoa Trận!”

Chúc Văn Viễn lập tức tiếp lời: “Đúng rồi, là Đào Hoa Trận, là Đào Hoa Trận do chính tay Từ đại sư bố trí!”

Từ Chân Vũ vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại ba chữ “Đào Hoa Trận”. Chúc Văn Viễn nói: “Khi ta bị kẹt trong Đào Hoa Trận cũng đã nhận ra trận pháp này bị người ta giở trò. Bởi vì Từ đại sư sẽ không bao giờ dùng thứ tàn độc này để đối phó với tu sĩ xông trận. Từ đại sư có cái ngạo khí của riêng mình trên con đường Trận đạo, hắn xưa nay chỉ muốn dùng trận pháp để đánh bại đối thủ một cách quang minh chính đại.”

Y lại thở dài tiếc nuối: “Đáng tiếc, đệ tử Thiên Cơ Đường ngày nay lại… Cốt cách phẩm hạnh như Từ đại sư lại trở nên lạc quẻ với Thiên Cơ Đường bây giờ.”

Phong Minh nhìn Từ Chân Vũ vẫn đang nhảm nhí lặp lại từ “Đào Hoa Trận”, cất lời: “Tuy nói là mất tích gần trăm năm, nhưng thời gian này cũng chẳng tính là quá dài đi. Đệ tử Thiên Cơ Đường bây giờ nhận ra Từ đại sư chắc chắn vẫn còn rất nhiều, bản thân gã bị mắc kẹt trong Trận Pháp Lâm thế này thật sự rất kỳ quặc.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu đồng tình: “Bây giờ quả thực không thích hợp đưa Từ đại sư ra ngoài, vẫn cần phải che giấu thân phận của ông ấy đôi chút.”

Đặc biệt là trong tình cảnh Từ Chân Vũ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo phục hồi.

Chúc Văn Viễn cũng gật đầu tán thành: “Hai vị nói rất có lý.” Y suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Trước mắt e là vẫn phải phiền hai vị tạm thời chiếu cố Từ đại sư. Chờ Chúc mỗ kết thúc cuộc tỷ thí lần này sẽ tìm cách đưa Từ đại sư tới bên cạnh sư phụ ta. Chờ Từ đại sư hoàn toàn khôi phục rồi sẽ do bản thân hắn tự quyết định đi hay ở.”

Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đều cảm thấy không có vấn đề gì. Để gã ở lại bên cạnh Chúc Văn Viễn mới là nguy hiểm. Kẻ địch khó ra tay với Chúc Văn Viễn thì sẽ nhắm vào người bên cạnh y, làm cho Chúc Văn Viễn bị trói tay trói chân, kiêng dè đủ điều.

Chúc Văn Viễn lại liếc nhìn tên trận pháp sư vẫn nằm dưới đất tính kế kia: “Còn về tên tiểu nhân này…”

Bạch Kiều Mặc vỗ trán một cái nói: “Quên mất không xử lý kẻ này. Cách thức ban đầu của gã rất tốt, đưa gã vào trận nhãn, coi như xử lý phế liệu đi.”

Cụm từ “xử lý phế liệu” này hắn vẫn là học được từ trên người Minh đệ, trực tiếp làm thịt gã thì hơi lãng phí quá.

Một thân nguyên lực này của gã nên có nơi chốn đi về thích hợp, cách thức bọn chúng dùng ban đầu chẳng phải rất tốt sao.

Chúc Văn Viễn nghe xong cũng không phản đối, thậm chí còn cho rằng cách xử lý này vô cùng tuyệt diệu.

Thế là dưới ánh mắt giận dữ trừng trừng của tên trận pháp sư — tức đệ tử Thiên Cơ Đường, Bạch Kiều Mặc xách cổ gã ném tọt vào trong trận nhãn. Sau một hồi thao tác, hắn đã nối liền nguyên lực trên người gã với trận pháp.

Trong khoảng thời gian cuối cùng, tên trận pháp sư này sẽ trố mắt nhìn toàn bộ nguyên lực của mình từ từ chảy về phía trận pháp, cho tới khi bị vắt kiệt giọt cuối cùng, đó cũng là lúc gã ngã xuống tan biến.

Tuy nhiên kẻ này chỉ là người thao túng trận pháp chứ không phải người trực tiếp cải tạo trận pháp.

Bởi vì gã chỉ là một Thất phẩm Trận pháp sư Dung Hợp Cảnh, mà kẻ ra tay cải tạo e rằng phải là một Bát phẩm Trận pháp sư.

Bạch Kiều Mặc thiên về khả năng tên Đoạn Ngôn Cơ kia ra tay, có lẽ là mang tâm lý muốn đọ sức cao thấp với Từ Chân Vũ.

Thế nhưng chỉ riêng thủ đoạn này thôi, tên Đoạn Ngôn Cơ kia đã kém xa một bậc rồi..

Thấy Bạch Kiều Mặc và Phong Minh chịu tạm thời dẫn theo Từ Chân Vũ, Chúc Văn Viễn một lần nữa cất lời cảm tạ, đồng thời chủ động đề nghị: “Vậy Chúc mỗ xin phép đi trước một bước, Thiên Cơ Đường nhắm vào là Chúc mỗ.”

Thế cục của Bạch Kiều Mặc thế nào y biết rõ, lại giấu tên đổi họ tiến vào Trận Pháp Lâm thì nhất định là không muốn lộ diện. Đi chung với y chỉ làm tăng thêm nguy cơ bại lộ mà thôi.

Phong Minh sảng khoái nói: “Chúc đại sư cứ đi trước đi, chúng ta đi ngay phía sau. Mỡ treo miệng mèo, nhỡ đâu Chúc đại sư lại dính bẫy lần nữa thì chúng ta vẫn có thể ra tay cứu đại sư ra thêm lượt nữa, hoặc tiện thể hãm hại người của Thiên Cơ Đường một trận. Chúng ta với Thiên Cơ Đường có mối thù sâu như biển đấy.”

Hắn nói một cách vô tư sảng khoái như thế khiến huynh đệ nhà họ Trần đứng bên cạnh không nén nổi phì cười.

Làm gì có ai như Phong Minh, đem chuyện có thù với Thiên Cơ Đường treo trên cửa miệng nhắc đi nhắc lại suốt như vậy chứ?

Thường thì mọi người đều giữ kẽ khiêm tốn hơn nhiều.

Chúc Văn Viễn thì đổ mồ hôi hột. Trong lòng y nghĩ chắc chẳng đến mức lại xảy ra chuyện cần hai vị Bạch Kiều Mặc ra tay giải cứu nữa đâu nhỉ? Nhưng y cũng không dám khẳng định chắc chắn.

Đành phải một lần nữa chắp tay: “Vậy thì làm phiền hai vị rồi.”

Bạch Kiều Mặc cũng mỉm cười: “Chúc đại sư đi trước một bước.”

Chúc Văn Viễn: “Được.”

Chúc Văn Viễn quay người sải bước to đi ra ngoài trận. Tấm lưng ấy rơi vào mắt Trần Nghiễn Thanh, sao nhìn thế nào cũng thấy có khí thế “Gió hiu hắt sông Dịch lạnh ngắt, trượng phu ra đi không hẹn ngày về” vậy nhỉ?

Sau khi bóng dáng Chúc Văn Viễn biến mất, Bạch Kiều Mặc mỉm cười nói: “Chúng ta cũng đi thôi, nơi này chắc cách cái gọi là Hoàng Sa Cốc kia không còn xa nữa đâu.”

“Được, chúng ta đi xem tên họ Đoạn kia thế nào!” Phong Minh lập tức đáp.

Lần này vị vô danh huynh — à không, là Từ Chân Vũ, không cần Phong Minh phải dùng dây dắt nữa. Gã tự giác ngoan ngoãn đi theo phía sau, chẳng hề lo lắng mấy người này lòng hùm dạ thú sẽ dắt mình xuống hố.

Tình trạng hiện tại của gã là đang ở trạng thái Hồn Hải tự phong ấn. Tốt nhất là tự bản thân gã giải trừ phong ấn bước ra, nếu dùng ngoại lực cưỡng ép giải trừ thì rất có khả năng sẽ gây ra tổn thương nhất định cho Hồn Hải.

Cũng chính vì vậy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không hề giúp gã phục hồi Hồn Hải nhanh hơn. Phong Minh cũng chỉ cho vài viên đan dược giúp cơ thể gã hồi phục, nhìn xem má gã giờ đã đầy đặn lên trông thấy rồi kia kìa.

Nếu như vẫn là bộ dạng da bọc xương lúc mới ra ngoài thì e là Chúc Văn Viễn cũng chịu chết chẳng thể nhận ra nổi.

Bạch Kiều Mặc vẫn nhớ treo một miếng ngọc bội lên người Từ Chân Vũ. Sau khi kích hoạt trận pháp trong ngọc bội, Từ Chân Vũ liền biến thành một gương mặt phổ thông hết sức bình thường ngay trước mắt huynh đệ nhà họ Trần.

Nhìn bộ dạng này thì tuyệt đối không ai có thể liên tưởng gã với vị Từ Chân Vũ đã biến mất gần trăm năm trước.

Mấy người vừa đi vừa rôm rả trò chuyện.

Trần Nghiễn Nam lên tiếng: “Mấy tu sĩ trúng chướng độc trong Đào Hoa Trận phải làm sao bây giờ?”

Phong Minh đáp: “Làm sao cái gì? Trộn gỏi ăn chứ làm sao! Hoặc chờ ra khỏi Trận Pháp Lâm thì bắn tin cho họ biết thứ chướng độc hoa đào đó là do đệ tử Thiên Cơ Đường bày ra, để họ kéo nhau đến Thiên Cơ Đường mà đòi thuốc giải!”

Trần Nghiễn Nam vỗ tay khen hay: “Cách này hay đấy! Đúng là nên để người của Thiên Cơ Đường tự gánh trách nhiệm!”

Chỉ là không biết đệ tử Thiên Cơ Đường có chịu nhận vụ này hay không thôi.

Nếu thật sự nhận xuống thì danh tiếng của Thiên Cơ Đường lại một lần nữa tuột dốc không phanh.

Mấy người họ vẫn luôn duy trì một khoảng cách nhất định với Chúc Văn Viễn đi phía trước. Khoảng cách này cũng đủ để nhóm Phong Minh nắm bắt được tình hình của y.

Bản thân Chúc Văn Viễn vốn là Bát phẩm Trận pháp đại sư, cộng thêm sư phụ y lại là Cửu phẩm Trận pháp đại sư, thế nên y có uy vọng và sức kêu gọi nhất định trong giới trận pháp sư.

Cho nên bọn họ nhìn thấy, chẳng bao lâu sau khi rời khỏi Đào Hoa Trận, quanh người Chúc Văn Viễn lại tụ tập thêm mấy vị trận pháp sư cùng đồng hành.

Dĩ nhiên trong số các trận pháp sư này có kẻ mang lòng dạ hiểm độc hay không thì phải dựa vào bản lĩnh tự phân biệt của Chúc Văn Viễn rồi.

Trong đó có một vị trận pháp sư trước đó từng đi chung một đoạn đường với Chúc Văn Viễn, lần này hắn ta lại vượt lên trước Chúc Văn Viễn. Vị trận pháp sư này vô cùng tò mò:

“Chúc đại sư sao lại rơi lại phía sau ta thế này? Mắc kẹt chuyện gì vướng chân sao?”

Chúc Văn Viễn mỉm cười đáp: “Có chút chuyện bận rộn trì hoãn chốc lát. Chư vị có biết bộ liên hoàn trận pháp nổi danh trong Trận Pháp Lâm này không? Ta đã thử vào xông trận một chuyến.”

Các trận pháp sư khác lập tức cất lời khen ngợi: “Chúc đại sư thật là hứng thú dồi dào, tầm này rồi mà vẫn còn tâm trí đi xông bộ liên hoàn trận pháp đó.”

Chúc Văn Viễn nói: “Thực ra cũng là do có vị trận pháp sư cằn nhằn bên tai ta, ta nhất thời nổi hứng nên mới ghé qua xem sao.”

Ai cằn nhằn? Chẳng phải chính là kẻ đã hại y mắc kẹt trong Đào Hoa Lâm đó sao.

Có lẽ không phải y không nhận ra ác ý của đối phương, nhưng bộ liên hoàn trận pháp do Từ đại sư bố trí đúng là thứ y luôn muốn tới mở mang tầm mắt từ lâu, cho nên mới thuận nước đẩy thuyền ghé qua luôn.

Tức thì có người tán thưởng: “Quả nhiên vẫn là Chúc đại sư lợi hại, lại có thể đi ra nhanh đến thế. Bộ liên hoàn trận pháp đó vốn dĩ là vòng này lồng vòng nọ, sơ hở một chút là mắc kẹt bên trong rất khó thoát ra. Thế mà Chúc đại sư ra nhanh như vậy, lại còn đuổi kịp chúng ta nữa chứ.”

Chúc Văn Viễn lại tỏ vẻ bái phục nói: “Bởi vì Chúc mỗ biết bộ liên hoàn trận pháp đó là do Từ Chân Vũ đại sư của Thiên Cơ Đường để lại. Ta luôn muốn tìm cơ hội tới chiêm ngưỡng một lần. Từ đại sư đã mất tích nhiều năm, không thể cùng Từ đại sư mặt đối mặt luận đạo tỷ thí, thì chiêm ngưỡng lại kiệt tác đỉnh cao năm xưa của hắn cũng coi như thoả nguyện.”

“Từ Chân Vũ đại sư sao…” Lập tức có trận pháp sư phát ra tiếng cảm thán đồng điệu với Chúc Văn Viễn.

Lại có người lên tiếng: “Hóa ra dãy liên hoàn sáo trận đó là tuyệt tác của Từ Chân Vũ đại sư sao? Tại hạ đúng là cô lậu quả văn quá rồi!”