Chương 779: Thân phận của vị vô danh huynh
Chúc Văn Viễn chẳng hề bị những lời của Phong Minh làm cho xao động. Trái lại, hắn càng thêm sốt ruột muốn tìm cho ra vị cao nhân kia, liền vội vã lao về hướng vừa phát ra âm thanh.
Phong Minh nhàn nhã chắp tay sau lưng thong thả bước theo sau. Bạch đại ca của hắn mà đã ra tay thì dĩ nhiên chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nhưng trông vẻ mặt nôn nóng đến thế của Chúc Văn Viễn, Phong Minh cũng đoán chừng được vì sao y lại bị kẻ tiểu nhân Đoạn Ngôn Cơ kia gài bẫy kéo vào cuộc cờ này rồi.
Rõ ràng là nhìn người không chuẩn, kết giao nhầm bạn.
Trong lúc Phong Minh bên này giải cứu Chúc Văn Viễn, thì ở hướng kia, Bạch Kiều Mặc đã căn cứ vào sự biến hóa của trận pháp mà xác định được nguồn cội.
Hắn lập tức dẫn theo những người khác xông thẳng tới tâm trận, cũng vung ra một kiếm dũng mãnh, vạch mặt tên trận pháp sư đang ẩn nấp thao túng bên trong.
Ngay sau đó, tên trận pháp sư kia kinh hãi gào lên. Sao có thể có người tìm ra được vị trí của hắn? Hơn nữa hắn hoàn toàn chẳng hay biết kẻ này đã lọt vào trong trận từ lúc nào — y hệt như gã gia hỏa đã cứu Chúc Văn Viễn ra khỏi cái kén hoa ban nãy!
“Các ngươi là một giuộc với nhau!” Tên trận pháp sư lại kinh hoàng thét lên.
“Ồn ào!” Bạch Kiều Mặc ghét nhất kẻ gào thét mất trật tự, liền ném ra một trận bàn. Tên trận pháp sư lập tức bị phong ấn toàn thân, miệng không thể nói, thân không thể động, ngã “bịch” xuống đất, chỉ có thể quằn quại lăn qua lộn lại như con sâu.
Huynh đệ nhà họ Trần chỉ vào bộ dạng ấy mà bật cười khoái chí. Đặc biệt là Trần Nghiễn Nam, tên trận pháp sư vừa rồi còn ngông ngênh coi trời bằng vung, giờ lại rơi vào cảnh thảm hại thế này, đúng là hả dạ mát lòng.
Tùy tay ném gã sang một bên, Bạch Kiều Mặc bắt tay vào bận rộn hí hoáy ngay tại trận nhãn.
Hắn muốn khôi phục trận pháp về lại trạng thái ban đầu, đồng thời đảm bảo sau này dù có trận pháp sư khác xông vào cũng không thể tự ý sửa đổi, bằng không lại uổng phí một mớ tâm huyết của vị trận pháp sư tiền bối năm xưa.
Lúc này, các tu sĩ đang chịu nỗi khổ bị hoa xé thịt trong trận cũng phát hiện ra, những cánh hoa vốn dĩ đang tung hoành ngang ngược giữa không trung đột nhiên lại ngưng trệ cả lại.
“Rốt cuộc là có chuyện gì thế này?”
“Vừa rồi hình như nghe thấy tiếng gào thét của ai đó, không rõ là có ý gì.”
“Dừng lại là tốt rồi, nhưng độc tố đi kèm trên cánh hoa đã thẩm thấu vào trong cơ thể chúng ta, phải trục độc ra sao đây? Mấy viên Giải Độc Đan vừa uống hoàn toàn chẳng có tác dụng!”
“Cứ chờ xem sao đã, trong trận pháp này hình như có điều gì đó khác lạ rồi.”
Tình hình không tiếp tục tồi tệ đi, đối với những tu sĩ đang mắc kẹt sâu trong trận mà nói đã là một tín hiệu mừng.
Còn về phần các trận pháp sư, họ lại càng dễ dàng nhận ra cục diện hiện tại.
Chắc chắn đã có vị trận pháp sư nào cao tay hơn một nước, tìm ra vị trí trận nhãn và khống chế đại trận ngừng vận hành rồi.
Thế là các trận pháp sư cũng thử thăm dò tìm kiếm, xem liệu có thể diện kiến vị năng nhân dị sĩ này hay không.
Chúc Văn Viễn là người đầu tiên lao tới, liền nhìn thấy huynh đệ nhà họ Trần đang đứng hộ pháp cho Bạch Kiều Mặc, cùng tên trận pháp sư đang nằm bất động dưới đất nhưng vẫn không chịu từ bỏ mà quằn quại giãy giụa.
Thấy y xuất hiện, huynh đệ nhà họ Trần cũng giật mình kinh ngạc, chẳng thể ngờ người mà Phong Minh cứu ra lại chính là vị này.
Trần Nghiễn Thanh chắp tay bái chào Chúc đại sư: “Chúc đại sư, chính là kẻ này đứng sau lưng thao túng trận pháp.”
Chúc Văn Viễn nhìn rõ diện mạo của kẻ dưới đất, nét mặt lộ vẻ giận dữ: “Hóa ra lại là ngươi!”
Nhưng chỉ chốc lát sau, Chúc Văn Viễn lại rơi vào trạng thái ngơ ngẩn. Y tự dưng ngồi xổm xuống, chăm chú nghiên cứu trận pháp phong ấn mà Bạch Kiều Mặc ném trên người tên kia, chưa đầy một lúc đã vỗ tay khen hay liên tục.
Phong Minh nối gót đuổi kịp tới nơi, không ngờ lại thấy Chúc Văn Viễn nhìn đến mức ngấu nghiến say mê như vậy.
Hắn hếch cằm chỉ về phía Chúc Văn Viễn, rồi cất tiếng hỏi huynh đệ nhà họ Trần: “Vị Chúc đại sư này tính tình vốn dĩ đã như thế rồi sao?”
Nét mặt Trần Nghiễn Thanh cũng có chút khó tả, nhỏ giọng đáp: “Chúc đại sư quả thực là người say mê Trận đạo đến mức quên ăn quên ngủ.”
Phong Minh quẹt mồ hôi hột than thở: “Y có thể sống tới tận bây giờ mà vẫn còn tung tăng nhảy múa thế này, đúng là chẳng dễ dàng gì.”
Trần Nghiễn Thanh giật giật khóe miệng, lại nhìn sang vị đại sư đang ngồi xổm bịt tai trộm chuông phía kia, đành phải gật đầu đồng tình với lời Phong Minh.
Cũng chẳng mất bao lâu, Chúc Văn Viễn đã nghiên cứu thấu đáo trận pháp phong ấn trên người kẻ dưới đất. Y đứng dậy, tâm trạng vô cùng phấn khởi nói: “Trận pháp này vận dụng thật tinh diệu! Không biết là kiệt tác của vị đại sư nào vậy?”
Bạch Kiều Mặc vốn có thể nhất tâm nhị dụng, từ trong trận nhãn ghé đầu ra nói: “Hóa ra là Chúc đại sư, là do tại hạ ra tay. Tại hạ đang khôi phục lại trận pháp này, Chúc đại sư có nguyện ý cùng ra tay một đao không?”
“Cầu còn không được!”
Chúc Văn Viễn chẳng chút ngần ngại lao ngay tới, cùng Bạch Kiều Mặc hí hoáy cải tạo trận pháp nơi đây.
Phong Minh cũng thấy thế làm quen, thế nhưng điều hắn không ngờ tới là, Chúc Văn Viễn vừa đứng dậy rời đi thì lại có một người khác đến ngồi xổm đúng vào vị trí cũ. Đây chẳng phải chính là vị vô danh huynh đầu tiên mà Phong Minh cứu ra đó sao?
Phong Minh cố ý tò mò liếc nhìn gã một cái, phát hiện người này ngồi xổm ở đó miệng lẩm bẩm lảm nhảm như lẩm cẩm, nhưng ánh mắt so với trước đó đã trong trẻo, tỉnh táo hơn đôi chút.
Phong Minh liền nói: “Vị này e rằng cũng là một trận pháp sư đấy nhỉ, xem ra vẫn phải nhờ vào trận pháp mới kích thích thức tỉnh gã được.”
Huynh đệ nhà họ Trần nghe vậy cũng thấy vô cùng có lý.
Chỉ có tên trận pháp sư miệng không thể nói, thân không thể động kia là trừng mắt dữ tợn nhìn mấy người họ, bao gồm cả hai kẻ trừng mắt ngồi xổm trước mặt mình ngắm nghía phong ấn.
Nếu như lúc này gã có thể mở miệng, nhất định sẽ buông lời đe dọa mấy kẻ đang giam hãm mình. Gã chính là đệ tử Thiên Cơ Đường, mấy tên hỗn xược này gan to bằng trời mới dám vô lễ với đệ tử Thiên Cơ Đường?
Vị vô danh huynh nọ ngồi xổm nghiên cứu suốt một khắc đồng hồ, cuối cùng cũng đứng dậy học theo bộ dạng Chúc Văn Viễn, tung tăng chạy thẳng vào trong trận nhãn.
Phong Minh lo lắng gã làm hỏng chuyện nên đi theo xem thử vài bận. Thấy gã chỉ ngoan ngoãn đứng một bên quan sát thao tác của Bạch Kiều Mặc và Chúc Văn Viễn, hắn mới yên tâm để mặc gã ở đó.
Hai người ở trận nhãn lấy Bạch Kiều Mặc làm chủ, Chúc Văn Viễn làm phụ, tiến hành một đợt điều chỉnh cực lớn đối với trận pháp hiện tại.
Ý tưởng của Bạch Kiều Mặc nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của Chúc Văn Viễn, thế nên y mới vui vẻ chấp nhận làm trợ thủ cho Bạch Kiều Mặc.
Trận pháp vẫn giữ nguyên khung cảnh rừng hoa đào hư hư thực thực, khiến tu sĩ bước vào khó lòng phân biệt nổi thật giả.
Thế nhưng nếu như quá chìm đắm vào cảnh đẹp mê hồn ấy, thì xin lỗi nhé, cánh hoa đào cũng có thể biến thành lợi khí, lặng lẽ nuốt chửng nguyên lực của tu sĩ.
Tuy nhiên, trận pháp sau khi cải tạo thì cánh hoa đào chỉ nuốt chửng nguyên lực chứ không hề để lại độc tính chướng khí.
Nguyên lực bị nuốt chửng sẽ dùng để duy trì sự vận hành của trận pháp. Còn tu sĩ bị tổn hao nguyên lực thì có thể dùng đan dược hồi phục lại rất nhanh, không hề để lại hiểm họa ngầm nào.
Trận pháp đã qua tinh chỉnh chú trọng nhất ở một chữ “Huyễn”, sau đó bắt kẻ qua đường phải để lại “tiền lộ phí”, mà tiền ở đây chính là nguyên lực.
Cuối cùng, Bạch Kiều Mặc ra tay phong tỏa bảo vệ trận nhãn. Không những làm cho trận nhãn dịch chuyển liên tục theo sự vận hành của đại trận, mà còn giăng ra không gian kết giới tại tâm trận, tăng thêm độ khó cho kẻ muốn tìm tới đây.
Mục đích chính là làm cho các trận pháp sư bước vào sau này rất khó tìm thấy nơi này để hòng sửa đổi trận pháp một lần nữa.
Khi Bạch Kiều Mặc bố trí lớp trận pháp kết giới cuối cùng, ánh mắt Chúc Văn Viễn chợt lóe lên, ngơ ngác chột dạ nhìn sang Bạch Kiều Mặc.
Trong đầu y nảy ra một phỏng đoán vô cùng táo bạo, cũng chính vì phỏng đoán ấy mà ánh mắt y trở nên kích động và mừng rỡ khôn tả.
Chờ Bạch Kiều Mặc hoàn thành toàn bộ công đoạn, Chúc Văn Viễn không nén nổi tò mò liền cất tiếng: “Các hạ… Các hạ không lẽ chính là vị…”
Phong Minh đứng bên cạnh tặc lưỡi trêu đùa: “Là vị tuyệt đỉnh thiên tài thần long kiến thủ bất kiến vĩ trong truyền thuyết đó sao?”
Chúc Văn Viễn gật đầu như gà mổ thóc. Ý của y chính là như vậy! Nhìn Bạch Kiều Mặc tiện tay giơ lên là từng đạo không gian kết giới giăng ra vô cùng thong dong tự tại, mà trận pháp lại tinh diệu tuyệt luân, y mới có phỏng đoán táo bạo đến thế.
Sư phụ y từng nói, vị tuyệt đỉnh thiên tài kia trên con đường Không Gian Trận Đạo, e rằng đến cả Trận pháp đại sư cửu phẩm cũng không thể so bì.
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nhạt: “Còn xin Chúc đại sư giữ kín như bưng chuyện này giùm chúng ta.”
Quả nhiên là thật! Chúc Văn Viễn mừng rỡ tới mức suýt thì múa tay múa chân. Y vậy mà lại có thể cùng giao lưu với vị đại sư cỡ này, đây chính là nhân vật mà sư phụ y luôn khao khát tìm kiếm, không ngờ lại vô tình đụng độ ở đây.
Không đúng, y còn được hai vị này ra tay cứu mạng nữa chứ!
Thế nhưng, y chưa kịp múa tay múa chân thì vị vô danh huynh đứng bên cạnh đã khua tay múa chân cuồng nhiệt. Hành động này khiến Chúc Văn Viễn ngơ ngác ngoái đầu nhìn sang: “Vị này là ai vậy?”
Bạch Kiều Mặc đã sớm phát hiện vị vô danh huynh này đi theo vào tận trận nhãn, ngoan ngoãn đứng yên quan sát. Bởi vì gã không gây phiền hà gì nên Bạch Kiều Mặc cũng không xua đuổi.
Giờ nhìn thấy biểu hiện này của gã, Bạch Kiều Mặc nhướng mày. Vị vô danh huynh này e là sắp khôi phục lại thần trí rồi chăng.
Bạch Kiều Mặc cất lời giải thích: “Vị này là do chúng ta đưa ra từ một sát trận ngập tràn hiểm hóc trước đó. Khi ấy tình trạng của vị đạo hữu này không được tốt cho lắm, e rằng đã bị kẹt lại trong trận suốt thời gian dài.”
Chúc Văn Viễn quan sát kỹ lưỡng người nọ. Người này không chỉ khua tay múa chân mà trong miệng còn phát ra âm thanh, lắng tai nghe kỹ thì ra gã đang liên tục thốt lên từ “Vi diệu! Vi diệu!”.
Chúc Văn Viễn đột nhiên kinh hãi hô lên: “Ta hình như biết vị đạo hữu này là ai rồi!” Sau đó y hướng về phía vị vô danh huynh gào to: “Có phải Từ Chân Vũ Từ đại sư đấy không? Ngài là Từ đại sư phải không?!”
Trần Nghiễn Thanh nghe thấy cái tên này cũng giật mình kinh ngạc nhìn về phía vô danh huynh. Lẽ nào thật sự là Từ Chân Vũ?
Chỉ có Phong Minh và Bạch Kiều Mặc là mù tịt về cái tên này. Phong Minh trực tiếp mở miệng hỏi Trần Nghiễn Thanh: “Từ Chân Vũ là ai thế?”
Trần Nghiễn Thanh vội vàng quay sang giải thích cho hai người: “Từ Chân Vũ cũng là đệ tử của Thiên Cơ Đường. Năm xưa khi có Từ Chân Vũ ở đó thì làm gì có cửa cho Đoạn Ngôn Cơ ngoi đầu lên! Thế nhưng tầm mấy chục năm, gần trăm năm trước đã rộ lên tin đồn Từ Chân Vũ mất tích không rõ tung tích, từ đó về sau không còn xuất hiện giang hồ nữa.
Sau khi Từ Chân Vũ biến mất, tên Đoạn Ngôn Cơ mới vọt lên trở thành đệ nhất nhân trong giới đệ tử Thiên Cơ Đường, địa vị ngày một nâng cao.”
“Nhiều người từng nói, nếu Từ Chân Vũ không mất tích thì làm sao tới lượt Đoạn Ngôn Cơ nổi danh cơ chứ.”
“Không ít người tưởng rằng Từ Chân Vũ đã ngã xuống rồi, nhưng tin tức do Thiên Cơ Đường phát ra vẫn luôn khẳng định Mệnh bài của Từ Chân Vũ vẫn nguyên vẹn, người vẫn còn sống, chỉ là không rõ đang ở phương trời nào.”
“Nhưng…” Trần Nghiễn Thanh lại nhìn Từ Chân Vũ bằng xương bằng thịt trước mặt, “Thật không ngờ, Từ Chân Vũ Từ đại sư lại ở ngay trước cửa nhà Thiên Cơ Đường.”
Trận Pháp Lâm này chẳng phải chính là ngay trước cửa nhà họ sao. Nhớ tới cảnh Bạch Kiều Mặc đưa người này ra như thế nào, và bộ dạng lếch thếch của gã khi đó, nét mặt Trần Nghiễn Thanh lại càng thêm dở khóc dở cười.
Phong Minh cũng giật mình kinh ngạc: “Chẳng lẽ suốt thời gian dài như vậy, vị Từ đại sư này cứ ở lì trong cái sát trận đó sao?”
Bên kia, Chúc Văn Viễn đang kiên nhẫn bắt chuyện với Từ Chân Vũ. Chúc Văn Viễn từng có dịp trao đổi luận đạo với Từ Chân Vũ, thực ra so với tên Đoạn Ngôn Cơ bây giờ, y vẫn thích kết giao với Từ Chân Vũ hơn nhiều.
Từ Chân Vũ từ chỗ miệng chỉ thốt ra một chữ “Vi diệu”, giờ đã chỉ vào Chúc Văn Viễn mà gọi “Chúc đại sư”.
Chúc Văn Viễn mừng rỡ nói: “Xem ra Từ đại sư vẫn còn nhớ tới ta, thật là tốt quá, Từ đại sư quả nhiên vẫn còn sống!”
Thiên Cơ Đường vẫn luôn bắn tin ra ngoài rằng Từ Chân Vũ còn sống, thời gian trôi qua, y càng ngày càng hoài nghi tính thực hư của tin đồn ấy, không ngờ lần này lại nhận được sự bất ngờ lớn đến thế.
Xem ra, việc bị Đoạn Ngôn Cơ tính kế gài bẫy chấp nhận cuộc tỷ thí này vẫn có cái lợi to lớn.
“Phải rồi, dãy liên hoàn sáo trận ở đây chính là do một tay Từ đại sư bố trí. Năm xưa Từ đại sư đúng là kinh tài tuyệt diễm!”
—