← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 748: Đồng Tâm Linh Hoa

23 min read 29.08.2026

 

Trần Nghiễn Nam bước tới bên cạnh Chu sư huynh kia, ngồi xổm xuống lục lọi trên người gã lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, những thứ khác hắn hoàn toàn không đụng vào, vì hắn biết đó là chiến lợi phẩm của hai vị ân nhân.

Thực ra chiếc nhẫn này vốn dĩ cũng phải như thế, chỉ là do hắn mặt dày, muốn lấy ra viên Liên Lạc Châu để liên lạc với ca ca của mình mà thôi.

Lấy được Liên Lạc Châu, Trần Nghiễn Nam liền vội vã gửi tin nhắn cho ca ca của mình, hắn thầm hy vọng vẫn còn kịp thời.

Thế nhưng tin nhắn này gửi đi lại bặt vô âm tín không có chút hồi âm nào. Đứng chôn chân tại chỗ đợi một lát, Trần Nghiễn Nam lúc nãy bị tra tấn thê thảm như thế nước mắt cũng không rơi, vậy mà giờ đây lại lã chã rơi xuống.

Chẳng lẽ ca ca đã gặp chuyện bất trắc rồi sao?

Phong Minh khoanh tay đứng nhìn hắn, thấy nước mắt hắn rơi như mưa liền thở dài một tiếng: “Đúng là phiền phức thật mà, thôi thì cứu người cứu cho trót, giúp hắn tìm đại ca hắn vậy. Đúng rồi, đại ca ngươi tên là gì?”

Trần Nghiễn Nam vội vã lau đi nước mắt, đáp: “Ca ca ta tên là Trần Nghiễn Thanh, là ngũ đệ tử của Hồ trưởng lão.”

Đồng thời còn là vị hôn phu của tôn nữ Hồ trưởng lão, mối hôn sự này chính do đích thân Hồ trưởng lão định đoạt, hắn và đại ca chưa từng nghĩ tới mối hôn ước này lại có ngày hại chết tính mạng của hai anh em họ.

Trong lúc Phong Minh đang nói chuyện, Bạch Kiều Mặc đã lấy ra một chiếc Huyết Duyên Kiểm Trắc Bàn.

Phong Minh chỉ vào chiếc Huyết Duyên Kiểm Trắc Bàn này và nói: “Hai anh em ngươi là ruột thịt đúng không, nếu là ruột thịt thì nhỏ máu vào đây, nó có thể giúp ngươi tìm ra vị trí hiện tại của đại ca ngươi.”

Trần Nghiễn Nam không nói hai lời liền nhỏ máu vào trong kiểm trắc bàn, còn sợ lượng máu không đủ nên dùng sức bóp mạnh ngón tay.

“Đủ rồi, một giọt là dư xài rồi.” Phong Minh ngăn cản động tác của hắn, đúng là một tên ngốc khờ, hèn chi hai anh em lại bị người ta hại thê thảm đến mức này.

Nếu không nhờ có hắn và Bạch đại ca tình cờ gặp được thì tên này chắc chắn phải chết, khi đó đại ca hắn cũng khó lòng có đường sống.

Hơn nữa cho dù cuối cùng vị Hồ trưởng lão kia biết được hai anh em này chết trong tay tôn nữ của mình và tên nam nhân họ Chương kia thì Hồ trưởng lão lẽ nào lại thật sự vì mạng sống của hai anh em họ mà đi tính sổ với bọn họ sao?

Ước chừng kết cục có khả năng lớn nhất chính là mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện mà thôi.

Huyết Duyên Kiểm Trắc Bàn nhanh chóng phát huy hiệu lực, một sợi chỉ đỏ hiện lên rõ ràng hướng về một phương vị.

Bạch Kiều Mặc phất tay thu hồi trận pháp đã bố trí, Phong Minh thì đem hai tên đang hôn mê bất tỉnh thu vào trong không gian nhốt vào phòng tối, sau đó Bạch Kiều Mặc liền gọi ra phi chu bay thẳng lên không trung.

Trần Nghiễn Nam tự mình bay vào trong phi chu, phi chu lập tức lao vút vào trong màn đêm, bay về phía sợi chỉ đỏ đang chỉ đường.

Trên đường đi, Trần Nghiễn Nam cũng đã thay ra chiếc ngoại bào có dính Dẫn Thú Phấn kia, bằng không nửa đường lại chiêu dụ một bầy hoang thú tới tấn công thì phiền phức to lớn.

Trần Nghiễn Nam tuy rằng lòng như lửa đốt nhưng không hề lên tiếng thúc giục, hắn cũng thừa hiểu rõ hai vị ân nhân ra tay giúp đỡ thì tốc độ tìm kiếm ca ca chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều so với việc hắn tự mình liên lạc mò mẫm.

Lúc nãy hắn cũng đã thử dùng huyết mạch khiên dẫn nhưng cảm ứng vô cùng yếu ớt, không thể sánh bằng hiệu quả của chiếc kiểm trắc bàn này của ân nhân.

Khi phi chu bay theo hướng chỉ đỏ, Phong Minh liền hỏi Trần Nghiễn Nam: “Đại ca ngươi không nói với ngươi là hắn đi đâu sao?”

Trần Nghiễn Nam lắc đầu: “Đại ca chỉ truyền tin cho ta vài ngày trước, nói là phải cùng người đàn bà họ Hồ kia ra ngoài một chuyến, không nói địa điểm cụ thể. Nhìn hướng này, ta có thể đoán được là đi đâu rồi.”

“Ồ? Là đi đâu thế?” Phong Minh đối với Hư Không Điện và khu vực lân cận Hư Không Điện hoàn toàn xa lạ.

Trần Nghiễn Nam nhìn chăm chú vào hướng chỉ đỏ mà nói: “Phía trước có một cái địa quật, không gian trong địa quật có chút cách biệt với thế giới bên ngoài, càng đi vào sâu càng rõ rệt.

Nơi đó thực ra cũng không có thứ gì quá tốt để hái lượm, thường thì chỉ có các cặp tu giả sánh đôi đi vào, bởi vì trong địa quật có trồng một loại kỳ hoa tên là Đồng Tâm Linh Hoa.

Đồng Tâm Linh Hoa chia làm hai bông thư hùng, lần lượt hái hoa này đeo trên người bạn lữ của mình thì trong một phạm vi khoảng cách nhất định có thể cảm nhận rõ ràng tình trạng của đối phương, còn có thể trực tiếp truyền tin thông qua Đồng Tâm Linh Hoa.

Nghe nói năm tuổi của Đồng Tâm Linh Hoa càng dài thì phạm vi sử dụng càng rộng lớn.”

Nói đến đây Trần Nghiễn Nam lại nghiến răng nghiến lợi căm phẫn: “Nếu tên họ Chu kia không lừa gạt ta thì đây rõ ràng là một cái bẫy, bọn chúng cố ý dụ đại ca ta vào cái địa quật đó chính là muốn hại chết đại ca ta ở trong đó.”

Phong Minh tổng kết lại một câu: “Số phận hai anh em ngươi đúng là thê thảm thật, nhưng may mắn là các ngươi đã gặp được chúng ta.”

Trần Nghiễn Nam lập tức phụ họa: “Đúng vậy, hai vị chính là đại ân nhân của đời ta.”

Bạch Kiều Mặc lên tiếng cắt ngang: “Sợi chỉ đỏ tươi rói thế này chứng tỏ đại ca ngươi vẫn còn sống.”

“Thật sao? Thế thì tốt quá rồi.” Trần Nghiễn Nam cảm kích đến rơi nước mắt.

Phong Minh cười nói: “Vậy là đêm hôm khuya khoắt thế này, chúng ta không chỉ cứu một mạng người mà là cứu cả một cặp anh em rồi.”

Bay đêm, đặc biệt là bay qua những dãy núi có hoang thú xuất hiện thế này là một việc vô cùng nguy hiểm, cực kỳ dễ chiêu dụ hoang cầm tới tấn công.

Trên đường đến địa quật, Bạch Kiều Mặc đã ra tay chém chết mười mấy con hoang cầm bị động tĩnh trên không trung thu hút đến. Khi trời vừa hửng sáng, bọn họ đã tới điểm cuối mà sợi chỉ đỏ chỉ tới, cũng chính là cái địa quật mà Trần Nghiễn Nam đã nhắc tới.

Trần Nghiễn Nam lấy lại được nhẫn trữ vật của mình trên đường đi cũng đã uống đan dược trị thương, hiện tại tu vi đã hoàn toàn khôi phục.

Sau khi tới nơi liền thu lại phi chu, Trần Nghiễn Nam xung phong đi trước dẫn đường bước vào trong địa quật.

Trần Nghiễn Nam tiến vào địa quật liền lao vút đi phía trước, chỉ sợ chậm trễ một bước thì đại ca sẽ gặp phải bất trắc.

Trước đó Trần Nghiễn Nam cũng đã giới thiệu qua tình hình của cái địa quật này cho hai người Phong Minh nghe, địa quật được chia làm mười mấy tầng, tình hình ở nơi sâu nhất thì tu giả bên ngoài hoàn toàn không biết rõ.

Bởi vì càng đi xuống dưới thì áp lực gánh chịu càng lớn, tu vi không đủ thì không cách nào tiến vào tầng dưới cùng, vả lại càng xuống sâu thì nguy hiểm gặp phải càng lớn hơn.

Nhưng ở mười tầng phía trên thì nguy hiểm vẫn còn tương đối nhỏ, bởi vì sản vật trong địa quật không nhiều, thứ được chào đón nhất chính là Đồng Tâm Linh Hoa mà Trần Nghiễn Nam đã nói.

Cho nên ra vào nơi này đa phần là những cặp bạn lữ xứng đôi vừa lứa, chỉ vì muốn thu hoạch Đồng Tâm Linh Hoa mà thôi.

Có người nói, Đồng Tâm Linh Hoa hái được có năm tuổi càng cao thì tượng trưng cho tình cảm của hai người càng sâu đậm.

Cũng chính vì những tầng trên nguy hiểm không lớn nên Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thong thả đi theo sau lưng Trần Nghiễn Nam đi thẳng vào trong.

Trần Nghiễn Nam sau khi khôi phục tu vi cũng là một tu giả Dung Hợp Cảnh sơ kỳ, còn như đại ca hắn thì đã là tu giả Dung Hợp Cảnh đỉnh phong rồi.

Đi mãi xuống dưới, có thể nhìn thấy một số nơi tràn ngập một luồng sương mù màu tím, đây là do một loại côn trùng trong địa quật này phóng thích ra, có tác dụng làm mê muội tâm thần của tu giả.

Loại Tử Hoặc Tâm Trùng này chính là trùng cộng sinh của Đồng Tâm Linh Hoa, nơi nào có Tử Hoặc Tâm Trùng thì Đồng Tâm Linh Hoa cũng sẽ sinh trưởng đặc biệt tươi tốt.

Cứ thế đi xuống từng tầng một, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng cảm nhận được sự khác biệt giữa các tầng khác nhau, áp lực đè nặng lên người bọn họ quả thực càng ngày càng lớn.

Cái này có chút tương tự như môi trường trọng lực ở bên Hắc Ngục Lĩnh kia, nhưng nơi này lại không phải do nguyên nhân trọng lực tạo thành, điều này khiến Phong Minh có chút hiếu kỳ.

Hắn ghé mắt nhìn sang Bạch Kiều Mặc, Bạch đại ca trước đây từng đến nơi này chưa?

Bạch Kiều Mặc đọc hiểu ánh mắt của hắn liền lắc đầu, có lẽ từng nghe nói qua nhưng có thể vì chưa từng để tâm đến nên đối với tình hình của cái địa quật này hoàn toàn mù tịt.

Khi đó hắn chỉ có một thân một mình cô đơn lẻ bóng, làm sao có thể có hứng thú với thứ gọi là Đồng Tâm Linh Hoa cho được.

Trên đường đi, bọn họ cũng nhìn thấy một loại hoa có hình dáng như chiếc chuông màu ngọc bích đang đung đưa trong gió nhẹ, rõ ràng đó chính là Đồng Tâm Linh Hoa rồi.

“Đây đã là tầng thứ sáu rồi, đại ca ngươi chạy tới tầng thứ mấy rồi chứ? Không lẽ lại đi xuống nơi sâu hơn nữa rồi à?”

Đối với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mà nói thì tốc độ của Trần Nghiễn Nam chẳng bõ bèn gì, thế nên hai người vừa đi đường vô cùng nhàn nhã, Phong Minh vừa có thể nói chuyện phiếm với Trần Nghiễn Nam.

Trần Nghiễn Nam tuy rằng vô cùng sốt ruột nhưng thời gian trả lời câu hỏi thì vẫn có: “Ta cũng không rõ nữa, nhưng sau khi vào địa quật ta lại truyền tin cho đại ca rồi, huynh ấy vẫn không hồi đáp.”

Phong Minh rất muốn nói chắc chắn đã gặp chuyện rồi, dĩ nhiên là chưa đến mức nguy hiểm đến tính mạng đâu.

Nhưng nhìn thấy biểu cảm sắp khóc tới nơi của Trần Nghiễn Nam thì tốt nhất là nuốt lời vào trong.

Bạch Kiều Mặc bỗng nhiên lên tiếng: “Phía dưới có người đi lên,” hồn lực của hắn quét qua một lượt, “là một nam một nữ.”

Bạch Kiều Mặc còn đem tình hình của cặp nam nữ mà mình quét thấy mô tả lại một lượt, Trần Nghiễn Nam nghe xong thì trên mặt hiện rõ vẻ phẫn nộ cùng cực: “Chính là bọn họ, chính là đôi cẩu nam nữ đê tiện đó! Bọn họ bỏ mặc đại ca ta rồi, đại ca chắc chắn gặp nguy hiểm rồi.”

Cặp nam nữ này đều đã bỏ mặc đại ca hắn để đi lên rồi thì tình hình của đại ca chắc chắn không ổn, Trần Nghiễn Nam hận không thể xông lên đánh chết bọn họ ngay lập tức.

Phong Minh lên tiếng nhắc nhở: “Lo cứu đại ca ngươi trước là việc quan trọng hơn, ra tay với bọn họ lúc này hoàn toàn bất lợi cho hai anh em ngươi.”

Tên nam nhân kia thì không nói làm gì, mấu chốt là vị nữ tu kia kìa, nàng ta là tôn nữ của Hồ trưởng lão, nếu vị nữ tu này gặp chuyện bất trắc thì hai anh em nhà họ Trần liệu còn có thể sống yên ổn trong Hư Không Điện được nữa không?

Trần Nghiễn Nam cũng hiểu rõ điều này, nghiến răng kèn kẹt nói: “Vậy chúng ta né tránh một lát đi, để bọn họ đi qua trước.”

Không gian của mỗi tầng địa quật đều không hề nhỏ, thế nên muốn né tránh hai người sắp đi lên kia cũng không phải là việc gì quá phiền phức.

Tính toán chuẩn thời gian, nhắc nhở Trần Nghiễn Nam một tiếng, tên này liền đi theo hai người Phong Minh lắc mình trốn vào một góc khuất, Bạch Kiều Mặc búng nhẹ ngón tay, một cái lồng vô hình lập tức bao trùm lấy bọn họ.

Đây chính là Lồng Cách Ly Không Gian, phương thức ẩn nấp đỉnh cao nhất.

Trần Nghiễn Nam lại không hiểu rõ lắm, cứ ngỡ Bạch Kiều Mặc chỉ đang bố trí một cái kết giới hết sức bình thường mà thôi.

Nghe thấy có tiếng người truyền tới, hắn vẫn có chút căng thẳng, lo lắng chưa tìm thấy đại ca mà bản thân đã bị bại lộ trước thì sẽ bất lợi cho việc cứu đại ca.

Cặp nam nữ đang đi lên phía trên kia vừa đi vừa nói cười vui vẻ, tiếng cười lọt vào tai Trần Nghiễn Nam khiến sắc mặt hắn vô cùng khó coi.

“Hồ sư muội, chuyện ngày hôm nay muội sẽ không hối hận chứ?”

Vị nữ tu kia lườm nam nhân một cái đầy hờn dỗi: “Chuyện này vốn là muội chủ động đề xuất mà, huynh nói xem muội có hối hận hay không chứ. Muội đã sớm ám thị hắn chủ động đề xuất với tổ phụ chuyện hủy bỏ hôn ước rồi, ngặt nỗi hắn là một kẻ không biết nghe tiếng người, so với Chương sư huynh thì cái tên ngốc đó chẳng có chút phong tình thú vị nào cả.”

Nam tu cười một cách vô cùng sảng khoái đắc ý: “Sư muội là người tốt như vậy, dĩ nhiên là xứng đôi với nam nhân tốt nhất rồi. Trần Nghiễn Thanh suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào tu luyện, làm sao hiểu được lòng dạ của sư muội cơ chứ.”

Nữ tu: “Huynh chỉ giỏi nói lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành muội vui vẻ thôi, có điều tạm thời muội vẫn chưa thể đề cập chuyện này với tổ phụ được, phải đợi thêm một thời gian nữa.”

Nam tu: “Vậy sư muội phải nhớ thường xuyên tới thăm ta đó nhé, bằng không sư huynh ta đến cả tâm trí tu luyện cũng chẳng còn nữa đâu. Sư muội tốt như vậy, sư huynh ta chỉ sợ muội bị nam nhân khác cướp mất thôi.”

Nữ tu đấm nhẹ một cú đấm yêu vào người nam tu. Cặp nam nữ này cứ thế mà dính lấy nhau nũng nịu, liếc mắt đưa tình lướt qua ngay trước mặt ba người Phong Minh.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thì coi như đang xem một màn kịch hay, còn Trần Nghiễn Nam nhìn thấy cảnh này thì tức giận đến nổ đom đóm mắt, đại ca hắn tốt như vậy mà lại bị người đàn bà này ghét bỏ khinh rẻ đến mức này.

Phong Minh vỗ vai nhắc nhở hắn: “Có thể đi được rồi, cứu đại ca ngươi mới là chuyện hệ trọng.”

“Đúng vậy, đại ca vẫn đang đợi ta.”

Không thèm chấp nhặt cặp nam nữ phía trước nữa, Trần Nghiễn Nam một lần nữa dốc sức lao thẳng xuống phía dưới đáy sâu.