Chương 747: Tận dụng phế vật
Ngay cả trong cảnh đêm tối mịt mù, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vẫn có thể nhìn rõ tình hình bên ngoài một cách dễ dàng.
Điều đáng chú ý nhất chính là phục sức trên người ba tên tu giả này, rõ ràng đều là đệ tử phục của Hư Không Điện.
“Bạch đại ca, đúng là muốn cái gì được cái đó nhỉ? Không biết giữa ba người này có ân oán tình thù gì đây.”
Phong Minh vừa nói vừa chớp chớp mắt, dáng vẻ rõ ràng là đang chờ xem kịch hay.
Ai bảo ba người này tự dẫn xác đến trước cửa phòng bọn họ làm chi, muốn không xem cũng không được mà.
Bạch Kiều Mặc cũng nói: “Cứ lẳng lặng xem thế nào đã.”
Tên tu giả bị ném xuống đất vì thương thế quá nặng mà phát ra tiếng rên hừ hừ đau đớn. Hắn nằm bò trên mặt đất, ánh mắt nhìn hai người kia tràn ngập hận ý.
Một tên đệ tử đứng trong đó khoanh tay đứng nhìn, dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống kẻ bị thương mà nói: “Trần Nghiễn Nam, nếu biết thời thế thì mau giao thứ bọn ta muốn ra đây, bằng không đừng trách sư huynh tụi ta không khách khí.”
Tên tu giả tên Trần Nghiễn Nam nghiến răng nghiến lợi căm hận: “Sư huynh? Cái hành vi đâm lén sau lưng mà cũng được gọi là khách khí à? Chỉ hận ta mù mắt mới xem các ngươi là sư huynh tốt. Có bản lĩnh thì bây giờ giết chết ta luôn đi, còn bằng không, Trần Nghiễn Nam ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho các ngươi.”
Phong Minh nghe đến đây liền chậc lưỡi đánh giá một câu: “Cái tên tu giả họ Trần này đến nông nỗi này rồi còn mạnh miệng làm gì không biết, lo giữ mạng trước mới là khôn ngoan chứ. Mạng mà chẳng còn thì lấy gì mà báo thù?”
Bạch Kiều Mặc phì cười, đưa tay xoa xoa đầu Phong Minh, tạm thời không đưa ra bình luận gì về chuyện đang xảy ra bên ngoài.
Ngũ Hành Diễm cũng lắc lư bên cạnh, dường như cũng vô cùng hào hứng vây xem náo nhiệt.
Tên tu giả còn lại cười nhạo một tiếng: “Trần sư đệ đây là đang khích ta và Chu sư huynh tự tay kết liễu ngươi sao? Ngươi nghĩ bọn ta ngu xuẩn thế à? Tình trạng hiện tại của ngươi, chỉ cần vứt lại trong dãy núi này là tự khắc không sống nổi rồi.”
Phong Minh đột nhiên lục lọi nhẫn trữ vật, lôi ra một khối Lưu Ảnh Thạch rồi hướng thẳng ra bên ngoài mà quay chụp, bọn họ chính là người làm chứng sống nha.
Trần Nghiễn Nam cười lạnh: “Ta đi ra ngoài cùng các ngươi cũng không phải là bí mật gì. Ta mà không thể sống sót trở về thì các ngươi cũng đừng hòng thoát khỏi hiềm nghi.”
Chu sư huynh giơ chân đá mạnh một cú vào người Trần Nghiễn Nam, đá hắn lăn lộn mấy vòng mới dừng lại, gằn giọng: “Trần Nghiễn Nam, ngươi chẳng qua là ỷ vào việc đại ca ngươi là tôn tế được Hồ trưởng lão nhìn trúng thôi sao? Đáng tiếc a đáng tiếc, hiện tại ngay cả đại ca ngươi còn ốc không mang nổi mình ốc nữa kìa. Có trách thì trách đại ca ngươi ngáng đường kẻ khác, có người bỏ tiền nhờ bọn ta thu thập hai anh em ngươi. Ngươi cứ yên tâm đi, đại ca ngươi sẽ nhanh chóng xuống hoàng tuyền đoàn tụ với ngươi thôi.”
Trần Nghiễn Nam nghe thấy lời này thì khóe mắt rách ra, tơ máu rỉ ra từ khóe mắt và khóe miệng: “Các ngươi… lũ bỉ ổi vô liêm sỉ!”
Phong Minh cũng kinh ngạc thốt lên: “Cái này đúng là bỉ ổi vô liêm sỉ thật nha. Mà Hư Không Điện có vị trưởng lão nào họ Hồ sao?”
Bạch Kiều Mặc ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Đúng là có một vị Hồ trưởng lão, nhưng ấn tượng không sâu sắc lắm.”
Điều này đồng nghĩa với việc về những chuyện xảy ra xung quanh vị Hồ trưởng lão kia, Bạch Kiều Mặc hoàn toàn không nhớ rõ.
Từ sau khi rời khỏi Phi Hồng đại lục, con đường mà Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đi qua đã ngày càng chệch hướng so với kiếp trước, thế nên hắn cũng hiếm khi nhớ lại những chuyện của tiền kiếp nữa.
Hơn nữa kiếp trước hắn cũng chẳng qua lại nhiều với đệ tử của Tiêu Dao Viện và Hư Không Điện. Hắn vốn chỉ là một tán tu, đệ tử của hai đại thế lực này làm sao coi trọng tán tu cho được, Bạch Kiều Mặc dĩ nhiên lại càng không mặt dày tự ghé sát vào.
Phong Minh phẩy tay nói: “Không sao cả, đợi chúng ta đến Hư Không Thành là kiểu gì cũng nghe ngóng được thôi.”
Trần Nghiễn Nam gầm nhẹ: “Là ai? Rốt cuộc là kẻ nào muốn hại anh em ta? Các ngươi thà rằng để ta làm một con ma hiểu biết còn hơn.”
Chu sư huynh vốn đinh ninh Trần Nghiễn Nam không thể nào sống sót được nữa, thế nên cũng chẳng buồn giấu giếm làm gì, huống hồ nhìn thấy bộ dạng tuyệt vọng này của đối phương, gã cũng cảm thấy vô cùng khoái trá.
Chu sư huynh cười khẽ đầy vẻ châm biếm: “Ngươi không ngờ tới đúng không, Hồ sư muội sớm đã trao trái tim cho Chương sư huynh rồi, hai người bọn họ lén lút qua lại từ lâu rồi. Ngặt nỗi đại ca ngươi không biết điều, còn dám đến trêu chọc Hồ sư muội, Chương sư huynh đành phải dạy cho hai anh em ngươi một bài học thôi.
Được rồi, chân tướng đã nói cho ngươi biết rồi đó, mau giao Ngưng Hồn Thạch ra đây, bọn ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng, bằng không đừng trách sư huynh đệ ta ra tay độc ác.”
Trần Nghiễn Nam cười lạnh: “Ngưng Hồn Thạch là đại ca cực khổ tìm về cho ta, dựa vào cái gì mà phải đưa cho các ngươi? Vẫn là câu nói đó, có bản lĩnh thì giết chết ta đi, bằng không chỉ cần cho ta một cơ hội sống sót, ta tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi!”
Tên tu giả còn lại tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Chu sư huynh, việc gì phải phiền phức như vậy, trực tiếp sưu hồn luôn đi! Thằng nhãi này xảo quyệt lắm, cho dù hắn có chủ động khai ra thì chưa chắc đã là thật, nếu không hắn cũng chẳng không để Ngưng Hồn Thạch trong nhẫn trữ vật của mình.”
Có thể thấy hai người bọn họ đã lục lọi nhẫn trữ vật của Trần Nghiễn Nam từ trước nhưng không tìm thấy khối Ngưng Hồn Thạch kia, chứng tỏ hắn đã giấu nó ở một nơi khác.
Không đợi Chu sư huynh lên tiếng, Trần Nghiễn Nam đã dứt khoát tuyệt tình nói: “Trước khi các ngươi sưu hồn, ta sẽ tự bạo hồn hải trước!”
Tên tu giả kia tức giận xông lên đá thêm một cú đổi lại tiếng hộc máu của Trần Nghiễn Nam sau vài vòng lăn lộn. Xem ra nội thương vốn dĩ đã cực kỳ nghiêm trọng, tình cảnh quả thực vô cùng thê thảm.
Nhìn thấy tình hình này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng nhận ra Trần Nghiễn Nam này là một kẻ thà gãy chứ không chịu cong.
Chu sư huynh suy nghĩ một lát rồi nói: “Bỏ đi, dù sao chuyến này chúng ta cũng đã vơ vét được không ít chỗ tốt rồi, hắn không muốn giao thì thôi vậy. Nhân lúc đêm tối, rải thứ đã chuẩn bị sẵn lên người hắn rồi tụi mình rút lui ngay trong đêm.”
“Dạ rõ, Chu sư huynh.”
Tên tu giả còn lại đáp lời rồi lấy ra một cái bình, dốc ngược bình trút ra một loại bột mịn rải lên người Trần Nghiễn Nam.
Nhìn thấy loại bột đó, Phong Minh liền đoán được đó là thứ tương tự như Dẫn Thú Phấn mà hắn từng thấy trước đây, có điều cao cấp hơn thứ ở Phi Hồng đại lục nhiều.
Thứ này ở bên ngoài Phi Hồng đại lục thực chất cũng thuộc danh mục cấm dùng, nhưng vẫn không ngăn được việc lưu hành lén lút dưới trướng.
Không ngờ ngay cả đệ tử Hư Không Điện cũng dùng thứ này để ám hại sư đệ đồng môn, Phong Minh không bỏ sót một chi tiết nào, thu hết thảy những cảnh tượng này vào trong tầm mắt.
Sau khi rải sạch sành sanh bột mịn lên người Trần Nghiễn Nam, tên tu giả kia vỗ vỗ tay đầy đắc ý: “Trần sư đệ cứ từ từ mà tận hưởng những giây phút cuối cùng này đi nhé, ha ha! Hồ sư muội đã có Chương sư huynh chăm sóc chu đáo rồi, không cần đến hai anh em ngươi nhúng tay vào nữa đâu.”
Trần Nghiễn Nam phát ra tiếng gầm dữ dội như một con thú bị dồn vào đường cùng, buông lời nguyền rủa: “Các ngươi tàn hại đệ tử đồng môn, gieo gió gặt bão, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!”
Loại nguyền rủa này thực ra chẳng có chút tác dụng nào. Nhìn thấy hai tên tu giả kia sửa soạn rời đi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lập tức hành động.
Đúng như lời Trần Nghiễn Nam nói, đến cả đệ tử đồng môn mà còn tàn hại được thì dùng đầu ngón chân cũng biết chẳng phải loại tốt lành gì. Thế nên đối với việc mượn dùng thân phận của hai kẻ này, hai người Phong Minh không hề có chút gánh nặng tâm lý nào.
Cái này gọi là tận dụng phế vật.
Nằm rạp trên mặt đất, Trần Nghiễn Nam tuyệt vọng khôn cùng, chỉ có thể vô vọng giãy giụa nhúc nhích thân mình.
Hắn đã bị hai tên khốn kiếp kia hạ độc Cố Nguyên Tán, nguyên lực trong cơ thể căn bản không thể điều động nổi.
Chẳng lẽ ông trời thực sự muốn tuyệt đường sống của hắn và đại ca, để anh em hắn chết thảm trong tay đôi cẩu nam nữ đê tiện kia sao?
Trước ngày hôm nay, hắn và đại ca rõ ràng còn có một tiền đồ xán lạn biết bao.
Đại ca hắn là đệ tử được Hồ trưởng lão hết lòng coi trọng, bản thân hắn cũng nhờ vào thân phận của đại ca mà nhận được không ít lời tâng bốc nịnh nọt trong Hư Không Điện. Hắn hoàn toàn không ngờ tới hai anh em họ lại phải chịu một tai họa bất ngờ từ trên trời rơi xuống như thế này.
Vào lúc này, ngoài việc nguyền rủa ra thì hắn chẳng còn cách nào khác, hắn thật không cam lòng chết đi như thế này.
Đại ca hiện tại không biết tình hình ra sao rồi, huynh ấy có đang lo lắng cho đứa em trai này không?
Trần Nghiễn Nam trừng mắt nhìn trân trân vào bóng lưng đang rời đi của hai tên khốn nạn kia, bỗng nhiên hoa mắt một cái liền thấy hai bóng người từ trên trời rơi xuống, một trong hai người thẳng tay vác một viên gạch đập mạnh về phía hai tên khốn kia.
Trần Nghiễn Nam nhìn đến ngây người, biểu cảm đông cứng lại trong khoảnh khắc đó, trông vặn vẹo có chút dữ tợn.
Chẳng lẽ tiếng gọi phẫn nộ vừa rồi của hắn đã thấu tận trời xanh nên ông trời mới phái người tới cứu hắn sao?
Hai kẻ đi phía trước cảm nhận được có điều bất ổn từ phía sau, đang định vừa phòng ngự vừa ngoảnh đầu lại nhìn.
Tuy nhiên tốc độ của viên gạch kia nhanh đến chớp nhoáng, còn chưa kịp nhìn rõ người ra tay là ai thì cả hai đã đồng thời bị gạch đập trúng đích, đầu óc “oang” một tiếng rồi ngã lăn ra ngất xỉu.
Phong Minh chịu trách nhiệm đập ngất người, còn Bạch Kiều Mặc thì chịu trách nhiệm bước tới xách cổ bọn chúng lên.
Khi xách hai tên đó đến trước mặt Trần Nghiễn Nam, hắn vẫn duy trì tư thế lúc nãy, vẻ mặt ngơ ngác, dường như vẫn chưa thể tin vào mắt mình.
Phong Minh khoanh tay nhìn hắn nói: “Này, tỉnh táo lại đi, ngươi chưa chết đâu. Nhưng nếu không giải quyết đống bột thuốc trên người thì ngươi cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu.”
Tác dụng của Dẫn Thú Phấn vô cùng nhạy, lúc này đã có thể nghe thấy tiếng thú gầm rú truyền ra từ tận sâu trong bóng tối rồi.
Trần Nghiễn Nam lúc này cũng lanh lợi hẳn lên, lập tức thốt lên: “Xin ân nhân cứu mạng, bảo ta làm cái gì cũng được.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Vào trong trận pháp trước rồi tính tiếp.”
“Được.”
Thế là Bạch Kiều Mặc dùng một luồng nguyên lực, dắt díu cả ba người bước vào trong trận pháp.
Trần Nghiễn Nam lúc này mới vỡ lẽ vì sao hai người này lại đột nhiên xuất hiện như vậy, hóa ra bọn họ vốn dĩ luôn ở trong trận pháp cách đó không xa, vậy mà hai tên khốn kiếp kia lại chẳng mảy may phát giác ra chút nào.
Nói cách khác, hai vị này trước đó đã ngồi chễm chệ trong trận, giương mắt nhìn toàn bộ quá trình xảy ra bên ngoài hay sao?
Sau khi vào trận, Trần Nghiễn Nam ngoảnh đầu nhìn ra bên ngoài, quả nhiên cảnh vật bên ngoài hiện lên rõ mười mươi.
Phong Minh kiểm tra qua tình trạng cơ thể của Trần Nghiễn Nam. Trước khi ba người xuất hiện, bọn họ đã phát hiện tu vi của người này bị hạn chế, không thể điều động nguyên lực, nếu không thì hắn đã không đến mức nằm im chịu trận như vậy.
Phong Minh chỉ là muốn kiểm tra xem hắn đã dính phải chiêu số gì dẫn đến tình trạng này mà thôi.
“Hóa ra là Cố Nguyên Tán, chậc chậc, cái đám đệ tử Hư Không Điện này toàn là hạng người gì đâu không vậy, hết Cố Nguyên Tán lại đến Dẫn Thú Phấn, toàn là mấy thứ tạp nham rẻ tiền, chẳng có chút phong thái của đệ tử danh môn chính phái nào cả.”
Trần Nghiễn Nam lúc này vội vàng cầu khẩn: “Xin ân nhân giúp ta một việc, Trần Nghiễn Nam định sẽ dốc lòng báo đáp.”
Phong Minh lúc này đang lục lọi nhẫn trữ vật của mình, Cố Nguyên Tán chẳng qua là một loại độc vật, đối với người có mối quan hệ tốt với Củng Khiên như hắn thì làm sao không hiểu rõ loại độc này cho được, vả lại trên người hắn cũng có sẵn đan dược giải độc tương ứng do Củng Khiên đưa cho.
Tìm được viên đan dược giải độc này, Phong Minh liền nhét ngay một viên vào miệng Trần Nghiễn Nam: “Giúp việc gì? Nói đi.”
Trần Nghiễn Nam đến cả sức lực để ngăn cản cũng không có, đành trơ mắt nhìn mọi việc diễn ra, viên đan dược bị nhét vào miệng cũng ực một tiếng nuốt xuống bụng, hóa thành một luồng nước ấm lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
Hắn cũng chẳng nghĩ ngợi tình cảnh còn có thể tồi tệ hơn được nữa, nhưng đột nhiên nguyên lực đang ngưng đọng trong cơ thể lại bắt đầu nới lỏng, có thể lưu động trở lại.
Trần Nghiễn Nam kinh ngạc hỏi: “Ân nhân đưa cho ta là giải dược của Cố Nguyên Tán sao?”
“Đúng vậy, không phải giải dược thì ta rảnh rỗi sinh nông nổi đi đút đan dược cho ngươi làm gì?”
“Đa tạ ân nhân, đa tạ ân nhân cứu giúp.”
Có nguyên lực để điều động, trạng thái của Trần Nghiễn Nam lập tức chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều, không cần phiền đến ân nhân ra tay giúp đỡ, hắn tự mình giãy giụa bò dậy, bước nhanh về phía hai tên khốn nạn kia.
Đồng thời hắn cũng lên tiếng giải thích: “Nhẫn trữ vật của ta bị bọn chúng cướp mất rồi, đại ca ta e là cũng đang gặp bất trắc, ta phải mau chóng thông báo cho huynh ấy.”
Liên Lạc Châu được cất trong nhẫn trữ vật, cho nên sau khi bị ám hại, hắn đến cả việc thông báo một tiếng cho đại ca cũng bất lực không làm được.
—