Chương 660: Khoản bồi thường của Thiên Cơ Đường
Đại lục Thiên Huyễn, Thiên Nguyên thành.
Rất nhiều tu sĩ lại tụ tập tại các trà lâu tửu quán, đem chuyện Thiên Tà Lão Ma bỏ mạng vốn đã hoàn toàn nguội lạnh ra để bàn tán lại một lần nữa, bởi vì những chuyện xảy ra trong hai ngày nay có mối liên hệ rất lớn với sự việc trước đó.
“Các ngươi nói xem Thiên Cơ Đường thật sự đã mò xuống hạ giới để truy nã đám người Long Khuê sao?”
“Long tộc nghĩ lại chắc chắn sẽ không nói dối về chuyện này rồi, bọn họ đã tìm thấy bảng truy nã do Thiên Cơ Đường phát xuống dưới kia kìa. Nghe nói trên đó vẽ đúng dung mạo hình người của bốn con rồng đám Long Khuê. Bảo là xui xẻo thế nào lại đụng ngay vào tay Long Khuê, bản thân Long Khuê không trở về mà lại giao thứ đó cho chủng tộc phụ thuộc của Long tộc, nhờ họ chuyển về cho Long tộc đấy.”
“Long Khuê này hành sự thật khiến người ta cạn lời, nhưng mà Thiên Cơ Đường lần này làm cũng quá mức càn rỡ rồi. Ta nghe nói có không ít thế lực lén lút tìm kiếm tung tích của bọn Long Khuê, nhưng cũng chẳng có ai không nể mặt Long tộc như Thiên Cơ Đường cả. Giờ đây Thiên Cơ Đường bị cao thủ Long tộc đập phá tận cửa, chỉ có thể nói là tự chuốc lấy vạ mà thôi.”
“Ha ha, nghe nói ngày hôm qua trưởng lão Tạo Hóa cảnh của Long tộc đập thẳng tới Thiên Cơ Đường, phá tan tành hộ trận đại trận của bọn họ, làm kinh động đến cả các thế lực xung quanh. Ban đầu các thế lực đó còn giúp Thiên Cơ Đường lên án Long tộc, kết quả sau khi Long tộc công bố chân tướng, không ít kẻ đã phải ngậm miệng lại, có người còn bao biện rằng đó là hiểu lầm nữa cơ đấy.”
“Ha ha, chân tướng thế nào ai nấy đều tự hiểu rõ trong lòng, làm gì có chuyện hiểu lầm nào ở đây. Có nói thì cũng chỉ có thể trách Thiên Cơ Đường làm việc không kín kẽ, vận khí quá sức đen đủi mà thôi.”
“Nghe nói gì chưa, các phương thế lực thực chất chân chính muốn tìm là món bảo vật mà Long Khuê đã mang đi kìa. Thiên Tà Lão Ma trước đây sở dĩ có thể thoát khỏi tay đại năng Tạo Hóa cảnh chính là nhờ vào món bảo vật không gian này, nghe đâu tên là Không Thiên Tạm.”
“Hèn chi Thiên Cơ Đường lại dám hành động như thế, bọn họ đại khái là nhất quyết phải đoạt được món bảo vật này cho bằng được rồi. Thế nhưng họ làm vậy thì chẳng nói đến Long tộc, họ xem bốn đại thế lực như Tiêu Dao Viện để ở đâu chứ?”
“Có lẽ bọn họ muốn mượn Không Thiên Tạm để nghiên cứu ra linh khí tốt hơn chăng.”
Tại tiệm tạp hóa nhà họ Phong, lần này số tu sĩ chạy tới tìm Phong lão bản để buôn chuyện còn đông hơn trước rất nhiều, đó là bởi vì Phong lão bản khéo léo làm người, ai nấy đều thích ghé tiệm của ông.
“Phong lão bản, Phong lão bản! Có tin tức của Long Khuê rồi kìa.”
Phong lão bản lập tức tinh thần phấn chấn: “Thật sao? Cái cậu Long Khuê này chạy đi đâu rồi?”
“Ha ha, chạy xuống trung thế giới bên dưới, xui xẻo thế nào lại đụng đúng lúc Thiên Cơ Đường đang phát bảng truy nã hắn ở đó. Long Khuê không những đập chết sạch lũ người kia, mà còn kiện một bản lên tận Long tộc. Thế là hôm qua Long tộc liền đánh thẳng tới Thiên Cơ Đường luôn.”
Phong lão bản cũng giống như những người khác, lộ ra thần sắc xem kịch vui: “Cái Thiên Cơ Đường này làm việc cũng quá mức thiếu cẩn trọng rồi, cư nhiên lại đụng ngay phải rồng chính chủ bị bọn họ truy nã, bị đánh tới tận cửa cũng chỉ có thể trách mình đáng đời mà thôi.”
“Chứ còn gì nữa,” vị tu sĩ lên tiếng mang theo vẻ bỏ đá xuống giếng, “Trưởng lão Tạo Hóa cảnh của Long tộc kéo đến hôm qua đã đánh bị thương trưởng lão Tạo Hóa bên phía Thiên Cơ Đường rồi. Đến tận bây giờ Long tộc vẫn chưa chịu về, vẫn đang bao vây Thiên Cơ Đường kia kìa. Nghe phong thanh tin tức nói Long tộc lần này nhất quyết đòi Thiên Cơ Đường phải bồi thường thỏa đáng mới chịu thôi.”
Phong lão bản nói: “Thiên Cơ Đường của cải nhiều như nước, tổn thất một ít tài vật cũng chẳng thấm thía gì, vẫn tốt hơn là cứ tiếp tục chịu đòn từ Long tộc.”
“Ha ha, Phong lão bản nói chí phải.”
Cho dù cùng là nhân tộc, lần này mọi người cũng không đứng về phía Thiên Cơ Đường để nói đỡ cho bọn họ, thực sự là vì bản thân họ đuối lý, lại còn để Long tộc tóm gáy ngay tại trận, chẳng trách lại bị Long tộc đè ra mà nện cho một vố đau.
Phong Kim Lâm có một điều không nói ra, đó là hành động đánh tới Thiên Cơ Đường lần này của Long tộc cũng là để dằn mặt các phương thế lực khác. Kẻ nào dám nhúng tay vào thì cứ chuẩn bị sẵn tinh thần bị Long tộc trả thù đi, cho nên trước khi nhận được khoản bồi thường thỏa đáng, Long tộc không đời nào dễ dàng rút lui khỏi Thiên Cơ Đường.
Tin tức này cũng khiến Phong Kim Lâm càng thêm an tâm. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc hai người chắc chắn vô cùng an toàn, ngay cả cường giả Niết Bàn do đại thế giới phái xuống dưới cũng bỏ mạng trong tay họ, thế nên ở hạ giới bọn họ rất khó gặp phải đối thủ.
Tu sĩ Thiên Nguyên thành đều đang dõi theo tiến triển giữa Long tộc và Thiên Cơ Đường. Nghe nói mấy ngày nay đệ tử Thiên Cơ Đường đều không cách nào ra ngoài, hễ thò mặt ra là bị Long tộc canh giữ bên ngoài tùy tiện tìm cái cớ tẩn cho một trận. Đệ tử Thiên Cơ Đường cũng muốn hoàn thủ lắm chứ, ngặt nỗi đánh không lại Long tộc.
Còn có không ít tu sĩ lên đường chạy tới địa giới Thiên Cơ Đường để xem náo nhiệt ngay tại hiện trường. Tin tức truyền về nói rằng, đám Long tộc tới đó ngày ngày đều hóa ra nguyên hình, bay tới bay lui trên bầu trời Thiên Cơ Đường, thể hiện sự hiện diện vô cùng mạnh mẽ.
Một tuần sau, có tin tức mới truyền đến Thiên Nguyên thành. Nghe nói đôi bên thật sự không thỏa hiệp được với nhau, thế là vị trưởng lão Tạo Hóa cảnh kia của Long tộc liền dẫn theo các con rồng khác xông thẳng vào Thiên Cơ Đường, cướp mất một chiếc xuyên toa hạm vừa mới được chế tạo xong của Thiên Cơ Đường rồi nghênh ngang rời đi.
Long tộc tuyên bố chiếc chiến hạm này chính là khoản bồi thường của Thiên Cơ Đường dành cho Long tộc, chuyện này coi như xong xuôi. Bằng như còn có lần sau, Long tộc sẽ nhổ tận gốc Thiên Cơ Đường. Buông lời đe dọa đanh thép xong, Long tộc liền mang theo chiếc chiến hạm kia quay trở về tộc địa Long tộc.
Ngay sau đó lại có tin tức truyền về, Thiên Cơ Đường đã rước phải phiền phức lớn rồi. Bởi vì chiếc chiến hạm vừa mới đóng xong bị Long tộc cướp đi kia vốn không thuộc sở hữu của Thiên Cơ Đường, mà là do thế lực khác đặt hàng Thiên Cơ Đường chế tạo. Giờ đây, phương thế lực lớn kia đến Thiên Cơ Đường để nhận hàng, Thiên Cơ Đường buộc phải giao ra một chiếc chiến hạm khác.
“Long tộc cướp chiến hạm đi làm cái gì chứ? Chẳng lẽ Long tộc muốn tự mình lái chiến hạm xuống hạ giới tìm Long Khuê về sao?”
“Thiên Cơ Đường phải làm sao đây? Thứ này đâu phải muốn bồi thường liền có ngay được? Hay là lấy chiến hạm của nhà mình ra đền?”
“Chiến hạm nhà mình cũng chẳng có mà đền ấy chứ. Thiên Cơ Đường phái mấy chiếc chiến hạm xuống hạ giới rồi. Nghe nói trong số đó có một chiếc cũng là do thế lực khác đặt hàng, chỉ là không biết chiếc đó do ai lái đi thôi. Nếu như xui xẻo trúng ngay chiếc đụng độ với Long Khuê thì Thiên Cơ Đường chẳng phải là…”
“Thiên Cơ Đường còn làm ra loại chuyện này sao?”
“Thiên Cơ Đường chẳng phải luôn làm vậy đó sao, các thế lực khác cũng chỉ biết mắt nhắm mắt mở cho qua, tóm lại chỉ cần đến hẹn giao hàng đúng hạn là được, dù sao thì người ta cũng phải đi cầu cạnh Thiên Cơ Đường mà lị.”
“Dù sao thì Thiên Cơ Đường của cải nhiều như nước, đền thì đền thôi, họ chắc chắn đền nổi, đổi lại là thế lực khác thì chưa biết chừng. Thế nhưng Long tộc cướp chiến hạm đi thật sự là để tự mình sử dụng sao?”
Không một ai đoán được tâm tư của Long tộc, ngay cả Phong Kim Lâm lúc này cũng không đoán ra dụng ý của họ, cứ ngỡ Long tộc thuần túy chỉ muốn xem trò cười của Thiên Cơ Đường mà thôi. Họ đâu có ngờ được, Long tộc cướp chiếc chiến hạm này chính là để đợi Bạch Kiều Mặc trở về, sau đó bắt Bạch Kiều Mặc ra tay cải tạo nó thành không gian xuyên toa hạm. Sau này muốn đi đâu cũng sẽ vô cùng thuận tiện, lại còn được một phen nở mày nở mặt.
Sự việc lần này hoàn toàn bắt nguồn từ một màn mách lẻo của Long Khuê. Long Khuê dù không có mặt ở đại thế giới Thiên Huyễn nhưng vẫn có thể khuấy động phong vân nơi đây như cũ.
Tu sĩ của các thế lực khác rút kinh nghiệm từ bài học xương máu của Thiên Cơ Đường, khi phái tu sĩ xuống hạ giới đều che giấu thân phận, hoặc phái bên thứ ba ra tay, ngoài mặt thì treo thưởng giá cao ngầm tìm kiếm nhóm Long Khuê. Thế nhưng kẻ được phái xuống cũng chỉ có thể là cường giả Niết Bàn cảnh, loại tu sĩ như vậy khi đối mặt với đám người Long Khuê thì liệu có được mấy phần thắng đây?
Tu sĩ của đại thế giới Thiên Huyễn cũng không biết đệ tử Thiên Cơ Đường đụng độ với nhóm Long Khuê tại đại lục Hắc Băng, vì thế cũng không có ai đến đại lục Hắc Băng để gây phiền phức cho tu sĩ nơi đó.
Hai tên tu sĩ chạy thoát kia đúng là có thể ẩn náu trong đại lục khiến người ta không tìm ra tung tích, thế nhưng bọn chúng muốn rời khỏi đại lục Hắc Băng cũng khó khăn muôn vàn. Đầu tiên cần phải có một vạn nguyên tinh thượng phẩm mới có thể mua được vé bước lên chiến hạm. Thứ hai, chiến hạm đều sẽ neo đậu ở các thành trì phồn hoa hoặc nơi các thế lực lớn đóng quân. Hai tên đệ tử Thiên Cơ Đường đang trốn chui trốn lủi không dám lộ diện kia liệu có gan xuất hiện trước mặt người đời không?
Cho đến tận khi bốn người Lưu Thành Hà lên một chiếc chiến hạm rời khỏi đại lục Hắc Băng, hai tên này vẫn chưa từng dám ló đầu ra.
Chớp mắt lại nửa năm thời gian trôi qua, nhóm Long Khuê vẫn chưa trở về đại thế giới Thiên Huyễn, thế nhưng ở đại thế giới thỉnh thoảng lại có tin tức về hắn truyền ra. Bởi vì số tu sĩ xuống hạ giới tìm kiếm hắn ngày một nhiều, thế nên không tránh khỏi việc đụng mặt hắn, từ đó đem tin tức liên quan đến hắn truyền ngược về đại thế giới.
Tin tức truyền về dồn dập thực thực hư hư làm người ta khó lòng phân biệt. Tuy nhiên lần này, lại có một tên tu sĩ gan to bằng trời mang về một khối Lưu Ảnh Thạch, bên trong Lưu Ảnh Thạch chính là ghi lại hình ảnh của nhóm Long Khuê. Khối Lưu Ảnh Thạch này nhanh chóng trở nên sốt dẻo, trái lại giúp tên tu sĩ kia kiếm được đầy bồn đầy bát, có thể coi là một niềm vui bất ngờ.
Rất nhiều thế lực cùng với các tu sĩ tán tu đều mua khối Lưu Ảnh Thạch này để nghiên cứu thực lực của Long Khuê và những người bên cạnh hắn. Long tộc cũng không ngoại lệ, ngoại trừ lần trước Long Khuê thông qua trận pháp truyền tin mách lẻo một trận ra thì sau đó không còn liên lạc gì nữa. Cách biệt nửa năm, cuối cùng lại có tin tức xác thực, Long tộc làm sao có thể ngó lơ cho được.
Đoạn hình ảnh này ghi lại cảnh tượng nhóm Long Khuê đại chiến với một nhóm tu sĩ. Cao tầng Long tộc vừa nhìn thấy năm con rồng xuất hiện trong đoạn hình ảnh liền chấn động kinh hãi, không tài nào ngồi yên được nữa.
“Chẳng phải là bốn con sao? Sao lại thành năm con rồi? Con rồng này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy?”
Long tộc đương nhiên phân biệt rõ ràng con rồng nào là con rồng nào, trong đoạn hình ảnh này lại xuất hiện một con rồng hoàn toàn xa lạ, rõ ràng không phải đi ra từ Long tộc, vậy mà lại trà trộn cùng bốn tên Long Khuê, chứng tỏ Long Khuê vốn đã biết rõ chân tướng từ sớm.
Một vị trưởng lão Long tộc cảm thấy khó chịu: “Cái tên Long Khuê này làm ăn kiểu gì vậy, lần trước mách lẻo với Long tộc cũng chẳng thèm hé răng nửa lời về chuyện này? Cư nhiên còn giấu giếm.”
Một vị trưởng lão khác sực nhớ ra: “Bằng không chính là con rồng lưu lạc bên ngoài mà lần trước chúng ta cảm ứng được? Long Khuê làm sao tìm thấy nó được nhỉ?”
Chủ yếu là những năm gần đây chỉ cảm ứng được duy nhất một lần đó, cho nên chắc chắn không sai vào đâu được.
Long Hoàng nhìn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có chiến lực kinh người trong hình ảnh, chỉ tay vào hai tên tu sĩ nhân tộc nói: “Rất có thể có liên quan đến bọn họ, hoặc giả là do bọn họ mang tới. Trong khung hình này có thể thấy được con rồng này phối hợp vô cùng ăn ý với họ, hơn nữa bên cạnh bọn họ còn có những sủng thú khác.”
Ví dụ như một con chim, một con rùa, một con ong mật.
Các trưởng lão khác nghe xong liền không vui: “Chẳng lẽ hai tên tu sĩ nhân tộc này dám ký kết khế ước xem Long tộc ta như sủng thú sao?”
Long Hoàng trái lại vẫn có thể bình tĩnh phân tích: “Cụ thể thế nào thì còn phải hỏi lại bọn họ đã. Nếu thật sự là tình huống như chúng ta nghĩ thì bốn đứa Long Khuê liệu có chịu trà trộn chung một chỗ với họ hay không?”
Điều này cũng đúng, xem ra lai lịch của con rồng này ẩn chứa bí mật không nhỏ, cần phải hỏi cho ra lẽ mới được.
“Linh khí trong tay Bạch Kiều Mặc đang dùng chính là Không Thiên Tạm phải không, quả nhiên không hổ danh là thiên tài trận pháp sư, Không Thiên Tạm ở trong tay hắn đã được khai thác triệt để rồi, cái lão già Thiên Tà Lão Ma kia nắm giữ đúng là uổng phí.”
“Hai tên tu sĩ nhân tộc này ở đại thế giới không hề có chút tiếng tăm gì, lẽ nào là đi ra từ trung thế giới nào đó sao?”
Kể từ sau khi thiếu chủ Long Lang Nhất Tộc gửi đồ tới, Long tộc đã đặc biệt cho người đi nghe ngóng tin tức về hai tu sĩ nhân tộc Phong Minh và Bạch Kiều Mặc này ở bên ngoài. Thế nhưng kết quả thu về lại là hoàn toàn không có người này, làm cách nào cũng không dò la ra được.
—