← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 659: Khuê cáo trạng

23 min read 29.08.2026

 

Cường giả Niết Bàn cảnh tức đến điên người, quay ngoắt lại giương khuôn mặt dữ tợn trừng mắt nhìn Bạch Kiều Mặc — kẻ vừa ra tay phá hoại, trong mắt tràn ngập sát ý.

Tên tu sĩ này đầy lòng ác ý nói với Long Khuê: “Ta thật không ngờ Long Khuê đạo hữu lại rộng lượng đến thế, chịu đem Không Thiên Tạm đã tới tay đưa cho một tên tu sĩ nhân tộc sử dụng. Ngươi không biết nhân tu từ trước đến nay vốn vô cùng nham hiểm gian trá sao?”

Đây là kẻ sắp chết vẫn muốn ly gián mối quan hệ giữa Long Khuê và Bạch Kiều Mặc, tốt nhất là khiến Bạch Kiều Mặc cũng phải mất mạng trong tay Long Khuê mới vừa lòng.

Long Khuê ngừng lăn lộn trên không trung, đôi mắt rồng nhìn chằm chằm tên tu sĩ kia, khinh bỉ nói: “Trò ly gián vụng về cỡ này mà cũng dám đem ra múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta, ngươi khinh thường Long Khuê này quá rồi đấy? Ngươi chẳng lẽ không biết, thanh Không Thiên Tạm này không phải do ta cướp về, mà là tự tay tiểu tử này đoạt được sao? Long tộc đường đường chính chính như ta tuyệt đối không làm ra loại chuyện thấp kém như thế.”

“Không thể nào!”

Trong mắt hắn, Bạch Kiều Mặc chỉ là một tu sĩ Dung Hợp cảnh, cho dù có thiên tài đến đâu thì cùng lắm cũng chỉ làm chân chạy vặt cho con rồng cấp tám như Long Khuê, kẻ ra lực chính chắc chắn phải là Long Khuê mới đúng.

Long Khuê cười khẩy một tiếng: “Bởi vì ngươi ngu muội không hiểu được, mà ngươi cũng chẳng làm nổi, cho nên ngươi chỉ có thể làm kẻ bại trận mà thôi. Đi chết đi!”

Long Khuê cũng lười đôi co với hắn nữa, dứt lời liền trút xuống hàng loạt thủ đoạn công kích của Long tộc lên người cường giả Niết Bàn kia.

Bạch Kiều Mặc tuy không ra tay nữa nhưng vẫn đứng một bên chăm chú giám sát hắn, đề phòng hắn thừa cơ dùng các thủ đoạn như truyền tống phù để bỏ chạy.

Cường giả Niết Bàn tuyệt vọng khôn cùng, nếu được chọn lại một lần nữa, hắn thề sẽ không bao giờ nhận nhiệm vụ này của Thiên Cơ Đường để đi tìm kiếm tung tích của đám người Long Khuê. Hắn đâu ngờ vận khí của mình lại đen đủi đến thế, vừa ra ngoài chưa được bao lâu đã đụng phải Long Khuê, thậm chí còn chôn vùi luôn cả cái mạng này trong tay đối phương.

Cuối cùng, thi thể của cường giả Niết Bàn rơi thẳng từ trên không xuống, chớp mắt đã bị Long Khuê thu mất, ngay cả xác chết cũng không tha.

Chứng kiến toàn bộ cảnh này, vị Thành chủ đại nhân chỉ cảm thấy da đầu tê dại. Ông ta tự nghĩ tuy bản thân cũng là cường giả Niết Bàn sơ kỳ, nhưng chiến lực còn chẳng bằng kẻ vừa mới bỏ mạng kia. Nếu Long Khuê thật sự muốn ra tay với ông ta, ông ta cũng chỉ có nước chịu chết. Khoảng thời gian trước đó, ông ta hình như… không làm phật lòng Long Khuê đại nhân đấy chứ?

Phía bên này vừa xong xuôi, nhóm của Phong Minh bên kia cũng đã thu quân.

Phong Minh bay đến bên cạnh Bạch Kiều Mặc nói: “Bỏ chạy mất hai người rồi, không có cách nào cả, hai tên đó tách nhau ra chạy mỗi người một ngả, trong một lúc không lo liệu hết được nên đã để chúng đắc thủ, dùng truyền tống phù trốn thoát.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Không sao, cho dù bọn họ có sống sót trở về thì cũng không ảnh hưởng gì lớn.”

Phong Minh lại chạy qua thu hồi chiếc xuyên toa hạm bị oanh tạc đến mức có phần nát bươm bên ngoài. Thực ra sửa sang lại một chút vẫn có thể dùng được, trước khi cướp được chiếc nào tốt hơn thì cứ sửa chiếc này để dùng tạm vậy.

Thành chủ bay tới hành lễ với nhóm Long Khuê. Phong Minh cảm thấy buồn cười, rõ ràng đã nói lời từ biệt với Thành chủ đại nhân đến hai lần rồi, thế mà rốt cuộc vẫn chưa tách nhau ra được.

“Thành chủ đại nhân không nên tiến lên thì hơn, tránh việc hai kẻ chạy thoát kia sau khi liên lạc được với Thiên Cơ Đường sẽ cáo trạng ông một bản, đến lúc đó ông sẽ chẳng được yên ổn đâu.”

Thành chủ đại nhân cười khổ: “Đệ tử của Thiên Cơ Đường xảy ra chuyện ở đại lục Hắc Băng của chúng ta, cho dù có làm gì đi nữa thì cũng không trốn tránh trách nhiệm được rồi.”

Long Khuê nhìn vị Thành chủ này, bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện: “Lệnh truy nã mà đám khốn kiếp vừa nãy quăng ra đâu rồi?”

“Ở đây.” Thành chủ đại nhân vẫn rất nhanh trí thu lại, lúc này liền nhân cơ hội dâng cho Long Khuê.

Long Khuê vừa nhìn thấy cuộn tranh truy nã liền tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Chẳng phải chỉ là Thiên Cơ Đường thôi sao, ta sẽ khiến Thiên Cơ Đường tự lo liệu việc của mình còn không xuể, để xem bọn chúng có rảnh tay mà phái người xuống tìm các ngươi gây phiền phức hay không.”

Thành chủ đại nhân chân thành cảm kích: “Đa tạ Long Khuê đại nhân.”

Long Khuê xua xua tay, hắn chẳng phải vì vị Thành chủ này hay tu sĩ của đại lục Hắc Băng, mà là vì cái Thiên Cơ Đường kia vốn dĩ đáng chết. Thiên Cơ Đường lại dám mò xuống hạ giới, ngang nhiên phát lệnh truy nã thành viên của Long tộc, vậy thì chớ trách Long tộc lật tung cả cái Thiên Cơ Đường lên. Đến lúc đó, bất kỳ thế lực nào trên đại lục Thiên Huyễn cũng sẽ không còn lời nào để nói.

“Chúng ta đi thôi.”

“Được, Thành chủ đại nhân, lần này thật sự cáo từ, Thành chủ đại nhân không cần tiễn nữa đâu.”

Thành chủ đại nhân cũng không nhịn được cười khổ, đáp lời: “Được, bốn vị đạo hữu ở lại kia, bản thành chủ nhất định sẽ chiếu cố chu toàn.”

“Làm phiền rồi.”

Nhóm Phong Minh một lần nữa bước lên xuyên toa hạm mang tên Long Khiếu Hiệu, sau đó khởi động lại chức năng xuyên không. Chiếc chiến hạm chớp mắt đã biến mất ngay trước mắt Thành chủ đại nhân và chúng tu sĩ, hoàn toàn mất đi tung tích.

Tu sĩ trong thành xôn xao, toàn bộ đại lục Hắc Băng rúng động. Long tộc từ bên ngoài tới cư nhiên lại diễn ra một trận đại chiến giữa các cường giả Niết Bàn cảnh ngay tại đại lục Hắc Băng, hơn nữa còn có một vị cường giả Niết Bàn bị tử thương.

Tin tức này truyền đến tai hai chị em Thang Băng, bọn họ và các thành viên khác trong đội kinh hãi đến mức trợn mắt ngoác mồm. Biết rõ những người đó rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức độ này. Có lẽ, toàn bộ tổ chức Dạ Kiêu đã thực sự bị bọn họ nhổ tận gốc rồi.

Nhóm Phong Minh sau khi rời khỏi đại lục Hắc Băng liền quay trở lại trong đường hầm không gian. Mọi người cùng bàn bạc xem làm thế nào để truyền tin tức Thiên Cơ Đường dám mò xuống hạ giới truy nã nhóm Long Khuê về lại Long tộc ở đại lục Thiên Huyễn, để Long tộc ra mặt tìm Thiên Cơ Đường tính sổ.

Mấy tên Long Khuê tuy rất muốn trở về đại lục Thiên Huyễn để khoe khoang chiếc không gian xuyên toa hạm của mình, nhưng cũng biết một khi đã về mà muốn quay trở ra thì sẽ có chút phiền phức. Thế là Long Khuê liền hiến một kế, đó là tiến về một trung thế giới nào đó, nơi có một tộc quần vốn là chủng tộc phụ thuộc của Long tộc, tới đó có thể liên lạc được với Long tộc ở đại thế giới.

“Vậy chúng ta đi tới đó.”

Dựa vào thực lực hiện tại của nhóm bọn họ, khi tiến vào trung thế giới, những tồn tại có thể đe dọa được họ đã không còn nhiều, do đó đi đến trung thế giới nào cũng đều được. Còn về phần cường giả Tạo Hóa cảnh của đại thế giới, họ cũng sẽ không dễ dàng hạ mình đến trung thế giới, bởi vì những cường giả cấp bậc này khi xuống hạ giới cũng sẽ chịu sự áp chế vô cùng lớn.

Xác định xong đích đến, nhóm Phong Minh liền đảo quanh một vòng trong đường hầm không gian, tìm được lối vào dẫn tới trung thế giới đó rồi tiến thẳng vào bên trong.

Thế giới này có tên là Thương Nhai, còn được gọi là đại lục Thương Nhai. Trên đại lục có đại trận truyền tống liên giới kết nối với các đại lục khác, nhưng nhóm Long Khuê đi ra từ đường hầm không gian nên không làm kinh động đến thế lực bản địa.

Chủng tộc phụ thuộc của Long tộc trên đại lục Thương Nhai chính là Long Lang Nhất Tộc. Nhóm Long Khuê tiến sâu vào đại lục Thương Nhai, rất dễ dàng đã dò la được tộc địa của Long Lang Nhất Tộc. Đến tộc địa Long Lang, Long Khuê chỉ cần khẽ phóng ra một chút khí tức Long tộc liền làm kinh động đến đám Long Lang bên trong. Sau khi xác nhận được thân phận của nhóm Long Khuê, bọn họ liền cung kính mời cả nhóm vào trong.

Trong tộc địa Long Lang có một trận pháp bình thường rất hiếm khi khởi động, nhưng vào thời khắc mấu chốt có thể dùng để liên lạc với Long tộc ở đại thế giới Thiên Huyễn. Long Khuê tỏ ý muốn sử dụng trận pháp liên lạc này, Long Lang Nhất Tộc dù có phải tốn kém tài nguyên bao nhiêu đi nữa cũng tuyệt đối không khước từ.

Long Lang Nhất Tộc ngày thường vốn không mấy qua lại với tu sĩ nhân tộc, nhưng vì Phong Minh và Bạch Kiều Mặc được mấy người Long Khuê dẫn vào, thế nên họ cũng nghiễm nhiên trở thành quý khách của Long Lang Nhất Tộc.

Trong lúc Phong Minh, Bạch Kiều Mặc cùng mấy nhóc tì ăn uống linh đình, đồng thời hỏi thăm thiếu chủ Long Lang Nhất Tộc về tình hình của đại lục Thương Nhai, thì Long Khuê đã giải quyết xong xuôi công việc rồi bước ra. Nhìn vẻ mặt hớn hở mày bay mắt múa của hắn là biết ngay phi vụ mách lẻo này đã thành công mỹ mãn.

Tộc trưởng đích thân tiễn Long Khuê tới, Long Khuê liền quăng cuộn tranh vừa đoạt được qua đó: “Ngươi phái ai tới đại thế giới Thiên Huyễn một chuyến, tự tay giao thứ này cho Long tộc. Hừ hừ, đây chính là bằng chứng đanh thép.”

Tộc trưởng Long Lang Nhất Tộc đương nhiên vô cùng vui vẻ chạy chuyến này. Tuy nói là chủng tộc phụ thuộc của Long tộc, nhưng trên thực tế cơ hội để thay Long tộc chạy việc vặt cũng chẳng có bao nhiêu. Lần này Long Khuê đã chủ động đem cơ hội dâng tận cửa, bọn họ làm sao có thể đẩy ra ngoài cho được.

“Cứ để khuyển tử nhà ta đi chuyến này đi, nhất định sẽ trao tận tay Long tộc đại nhân, tuyệt đối không làm lỡ việc lớn của Long Khuê đại nhân.”

Thiếu chủ Long Lang Nhất Tộc lập tức dẫn người rời khỏi tộc địa, lên đường tới đại thế giới Thiên Huyễn. Long Khuê cũng dẫn nhóm Phong Minh rời khỏi tộc địa Long Lang, ngao du trên đại lục Thương Nhai vài ngày, mua sắm một ít đặc sản địa phương, rồi lại lái xuyên toa hạm rời đi.

Bọn họ cần phải nhanh chóng càn quét sạch sẽ mấy sào huyệt của hải tặc không gian mà mình đã biết, tránh để lũ gia hỏa đó kịp phản ứng rồi cao chạy xa bay. Hơn nữa, trải qua chuyến đi tới đại lục Hắc Băng, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng dần nhận ra rằng, dựa vào thực lực của họ, cộng thêm mấy người Long Khuê, ở trung thế giới đã rất khó tìm được đối thủ nữa rồi.

Thế nên việc lịch luyện thế này ngoại trừ tích lũy thêm chút vốn sống ra thì không còn giúp ích được gì nhiều cho việc tu luyện của bọn họ nữa. Bọn họ cần nhanh chóng xử lý xong xuôi mọi chuyện ở trung thế giới để tiến về đại thế giới lịch luyện. Những việc cần giải quyết còn rất nhiều, nhưng cứ phải từng bước xử lý từng chuyện một.

Trong lúc nhóm Phong Minh đang ở trong đường hầm không gian để tìm kiếm sào huyệt thứ hai của hải tặc không gian, thì thiếu chủ Long Lang Nhất Tộc cũng đã đặt chân đến tộc địa Long tộc tại đại thế giới Thiên Huyễn, tự tay dâng cuộn tranh truy nã mà Long Khuê gửi gắm lên các vị cao tầng Long tộc.

Ngay từ khi Long Khuê thông qua trận pháp truyền tin để mách lẻo với Long tộc, Long tộc sau khi biết chuyện đã nổi trận lôi đình rồi. Khá khen cho một Thiên Cơ Đường, lại dám mò xuống hạ giới công khai truy nã thành viên Long tộc bọn họ. Là kẻ nào đã cho Thiên Cơ Đường cái gan lớn như vậy, thật sự cho rằng Long tộc bọn họ không dám ra tay hay sao? Hiện tại tận mắt nhìn thấy cuộn tranh truy nã được gửi tới, bên trên chẳng phải chính là chân dung hình người của bốn tên Long Khuê đó sao.

“Khốn kiếp! Thiên Cơ Đường cư nhiên dám khinh nhờn Long tộc ta như thế, xem Long tộc ta như không khí sao, phải cho Thiên Cơ Đường một bài học sâu sắc mới được.”

Đây không chỉ là làm cho Thiên Cơ Đường xem, mà còn là làm cho các thế lực nhân tộc và các chủng tộc khác nhìn vào. Dám động đến Long tộc bọn họ thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị trả thù đi.

Một vị trưởng lão lên tiếng hỏi: “Bên cạnh Long Khuê có hai tên tu sĩ nhân tộc sao?”

Thiếu chủ Long Lang gật đầu đáp: “Vâng, một vị tên Phong Minh, một vị tên Bạch Kiều Mặc.”

Nghe thấy hai cái tên này, các thành viên cao tầng của Long tộc đưa mắt nhìn nhau, giới tu chân có hai nhân vật thế này sao? Đáng tiếc là mấy con rồng cùng Long Khuê xuống hạ giới tới đại lục U Minh thuở trước cũng đã cùng chạy đi mất với Long Khuê rồi, muốn dò la thêm chút tình hình cụ thể cũng không biết tìm ai hỏi.

“Trong hai người họ có một vị thiên tài trận pháp sư?”

Thiếu chủ Long Lang tiếp tục nói: “Vâng, Long Khuê đại nhân bảo rằng, xuyên toa hạm của hắn qua tay Bạch đại sư cải tạo đã trở thành không gian xuyên toa hạm, có thể thực hiện việc xuyên thấu không gian. Long Khuê đại nhân còn nói sau khi xử lý xong việc ở hạ giới sẽ quay về đại thế giới Thiên Huyễn, để mọi người được mở rộng tầm mắt với chiếc không gian xuyên toa hạm Long Khiếu Hiệu của hắn.”

Cao tầng Long tộc nghe xong ai nấy đều kinh ngạc, có thật sự là khả năng xuyên không như trong nhận thức của bọn họ không? Thiếu chủ Long Lang khẳng định chắc nịch với bọn họ rằng đúng là y chóc như những gì họ đang nghĩ.

Cao tầng Long tộc lập tức vui mừng hẳn lên, tiểu tử Long Khuê này xem ra cũng khá có mắt nhìn đấy chứ, hèn chi lại chịu hạ mình đi kết giao với tu sĩ nhân tộc, trong nội bộ Long tộc trước đây thực ra có rất nhiều con rồng không cách nào hiểu nổi hành vi này. Giờ nhìn lại mới thấy, Long Khuê làm vô cùng đúng đắn.

Bọn họ chưa từng nghe nói ở đại thế giới có vị trận pháp đại sư hay luyện khí đại sư nào có thể làm được điều này, cơ mà tiểu tử đó mò xuống hạ giới rốt cuộc là để làm cái gì vậy? Nghe giọng điệu này thì có vẻ như không đơn thuần là bỏ đi để lánh nạn rồi.