Chương 596: Bộ Sưu Tập Của Tiền Bối
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không mạo hiểm xông vào trúc kiếm lâm để tránh làm gián đoạn quá trình tiếp nhận truyền thừa của Phong đa.
Phong Minh liếc nhìn tòa trúc kiếm lâm đầy kinh ngạc thêm một lần nữa, rồi cùng Bạch Kiều Mặc đi tới gian trúc ốc phía trước, muốn xem bên trong có manh mối nào về thân thế của vị kiếm tu tiền bối này hay không.
Hai người đẩy cửa bước vào, phát hiện bên trong trúc ốc cũng giản dị, đơn sơ y như bên ngoài. Phong Minh có thể hình dung ra được, vị kiếm tu tiền bối này nhất định là một kẻ khổ tu, tối ngày chỉ biết vùi đầu luyện kiếm, không màng đến hưởng lạc vật chất.
Chính giữa trúc ốc đặt một chiếc bồ đoàn, có thể tưởng tượng được chủ nhân cũ của nơi này thường xuyên ngồi trên đó để tọa thiền tu luyện. Cạnh bức tường bên kia có một chiếc giá gỗ, trên giá đặt mấy chiếc hộp gỗ cùng một tấm da thú mềm mại không rõ làm từ chất liệu gì.
Sau khi xác nhận không có nguy hiểm, Phong Minh cầm tấm da thú lên mở ra xem, đó chính là bức thư để lại của chủ nhân trúc ốc. Tại sao vừa nhìn một cái liền nhận ra ngay? Bởi vì những chữ viết trên tấm da thú này cũng chứa đựng kiếm khí nội liễm, khiến người ta cảm giác đó không phải là chữ viết bình thường, mà là từng thanh kiếm đang múa lượn theo ý niệm của chủ nhân để tạo thành chữ. Cũng chính nhờ kiếm khí được ẩn giấu bên trong, nếu không thì ngay từ cái nhìn đầu tiên khi mở ra, đôi mắt người đọc đã bị kiếm khí đâm mù rồi.
Nội dung bức thư của chủ nhân trúc ốc không nhiều, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chỉ cần vài cái liếc mắt là đọc xong, qua đó cũng có được cái nhìn khái quát về vị tiền bối này.
Phong Minh nói: “Thì ra chủ nhân nơi này họ Nhậm tên Lan, từ nhỏ đã si mê kiếm thuật, sở thích lớn nhất là đi khiêu chiến tu sĩ các phương để mài giũa kiếm thuật của mình. Bản thân Nhậm tiền bối cũng biết cách làm này của mình rất dễ đắc tội với người khác. Thế nên khi tiền bối độ Niết Bàn Kiếp, mấy phương thế lực đã âm thầm liên thủ ra tay đánh lén, khiến tiền bối vừa mới độ kiếp xong, chưa kịp hồi phục đã phải gánh chịu trọng thương.”
“Nhậm tiền bối đã dùng phương pháp kích phát tiềm năng để vết thương tạm thời bình phục, sau đó đi san phẳng từng thế lực đã hủy hoại đạo đồ của mình.”
Phong Minh nhận xét: “Vị tiền bối này quả là một kẻ tàn nhẫn. Nhưng tu sĩ chúng ta vốn nên như vậy, kẻ khác làm ta không dễ chịu, ta liền khiến chúng sống không bằng chết. Chúng đã đoạn tuyệt tiền đồ, hủy hoại sự nghiệp kiếm đạo của ta, thì ta đương nhiên phải nhổ tận gốc thế lực của chúng, khiến chúng không thể truyền thừa lại cho đời sau. Nhậm tiền bối làm vậy quả là oán trả oán, ơn trả ơn một cách thống khoái! Chỉ tiếc là, vì kích phát tiềm năng quá sớm nên khi tiềm năng hao kiệt, cũng là lúc tiền bối phải ngã xuống.”
Phong Minh cảm thấy đây là một “lang diệt” (*) đích thực, tàn nhẫn với người khác và càng tàn nhẫn với chính bản thân mình. (bắt nguồn từ ngận nhân-nghĩa là tàn nhẫn- lang diệt thì cao hơn một bậc)
Bạch Kiều Mặc gật đầu nói: “Nhậm tiền bối nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi. Ta nghĩ mấy phương thế lực kia thấy Nhậm tiền bối có phong đầu quá thịnh, tính tình lại cô độc ngạo mạn, nếu thả cho tiền bối trưởng thành thì tương lai sẽ biến thành đại địch của họ. Cho nên họ mới thừa dịp tiền bối suy yếu mà muốn nhổ cỏ tận gốc, diệt trừ mối đe dọa lớn nhất trong tương lai. Không ngờ trong tình cảnh đó mà Nhậm tiền bối vẫn có thể thoát thân, hơn nữa sau đó còn quay lại giết sạch bọn họ.”
Phong Minh bảo: “Bởi vì Nhậm tiền bối thực ra là một người rất đơn thuần, cả đời chỉ theo đuổi kiếm đạo của riêng mình. Ngược lại, những thế lực cảm thấy bị đe dọa kia lại suy nghĩ quá nhiều. Nhậm tiền bối làm gì có thời gian rảnh rỗi mà quản bọn họ, cho nên tiền bối cũng không lường trước được quyết tâm muốn tiêu diệt mình của đám thế lực đó lại lớn đến vậy.”
Phong Minh cũng không muốn bàn luận quá nhiều về cách hành sự của Nhậm tiền bối, cậu đặt bức thư lại chỗ cũ, đôi mắt sáng rực nhìn sang mấy chiếc hộp gỗ còn lại.
“Bạch đại ca, huynh đoán xem trong mấy chiếc hộp này đựng cái gì? Nhậm tiền bối đã san phẳng mấy thế lực lớn, chắc chắn sẽ không trở về tay không đâu. Vậy những thứ tiền bối đem đi rốt cuộc đang ở nơi nào?”
Bạch Kiều Mặc bật cười: “Minh đệ nghĩ chúng được đựng trong mấy chiếc hộp này sao? Biết đâu Nhậm tiền bối muốn để lại cho người truyền thừa của mình thì sao.”
Phong Minh xua tay: “Không sao hết, như nhau cả thôi. Bây giờ người truyền thừa chẳng phải là cha ta đó sao, cha ta cầm hay ta cầm thì có khác gì nhau đâu.”
Được rồi, câu trả lời này quả thực không thể bắt bẻ vào đâu được.
Nói thì nói thế, nhưng Phong Minh vẫn không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, cậu tiến lên mở một chiếc hộp ra, phát hiện bên trong là một chiếc nhẫn trữ vật. Nhẫn trữ vật thì tốt quá rồi, không gian của chiếc hộp gỗ này đáng bao nhiêu, chỉ có nhẫn trữ vật mới chứa được nhiều đồ.
Phong Minh vừa kiểm tra nhẫn trữ vật vừa lẩm bẩm: “Có lẽ Nhậm tiền bối cảm thấy tài sản lớn nhất của mình chính là kiếm đạo rồi, thứ quý giá nhất thì để lại cho truyền nhân, còn những vật ngoại thân không được tiền bối coi trọng này thì để lại cho người hữu duyên khác.”
Bạch Kiều Mặc lại một lần nữa bật cười thành tiếng.
Hồn lực của Phong Minh tiến vào trong nhẫn trữ vật, vừa quét qua một cái liền “Oa” lên một tiếng kinh ngạc: “Thật sự ở đây nè! Bạch đại ca, chúng ta phát tài to rồi! Trong nhẫn trữ vật này có nhiều nguyên tinh quá, không lẽ Nhậm tiền bối đã đi vét sạch kho nguyên tinh của mấy thế lực lớn kia đấy chứ.”
Phong Minh quá đỗi vui mừng. Cậu và Bạch đại ca hiện tại đang thiếu cái gì nhất? Khỏi phải nói, chính là nguyên tinh! Không có nguyên tinh thì ngay cả Thời Quang Sảnh cũng không thể vận hành được. Mà Thời Quang Sảnh lại là một tên ngốn nguyên tinh cực kỳ khủng khiếp, bao nhiêu nguyên tinh ném vào cũng không thấy đủ.
Hồn lực của Bạch Kiều Mặc cũng tiến vào quét qua một lượt, cái nhìn này suýt chút nữa làm hắn hoa cả mắt, bởi vì đập vào mắt toàn là thứ nguyên tinh sáng lấp lánh làm chói mù mắt người. Chiếc nhẫn trữ vật này không hề chứa bất kỳ thứ gì khác, ngoài nguyên tinh ra thì vẫn là nguyên tinh.
Tâm trạng Bạch Kiều Mặc cũng tốt lên trông thấy: “Có lẽ đúng là như vậy.”
Phong Minh nhanh nhảu cất chiếc nhẫn trữ vật này đi: “Thu lại, thu lại hết. À không đúng, đợi cha ta ra ngoài, ta phải chia cho cha một nửa.”
Nếu là đổi lại người khác, Phong Minh tuyệt đối sẽ không hào phóng chia sẻ như vậy, nhưng đây lại là cha ruột của cậu kia mà.
Phong Minh một hơi mở tung toàn bộ mấy chiếc hộp còn lại, bên trong mỗi chiếc hộp đều đặt một chiếc nhẫn trữ vật. Dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi kiểm tra đống nhẫn trữ vật này, tim hai người vẫn đập thình thịch liên hồi. Nhậm tiền bối đem toàn bộ tài vật vơ vét được từ mấy đại thế lực năm xưa đặt hết lên giá gỗ một cách đơn giản như vậy, hoàn toàn không thèm bố trí một chút phòng bị nào.
Sau khi thu hết nhẫn trữ vật, hai người liền chạy ra ngồi bệt xuống bậc thềm trước cửa trúc ốc, chăm chú lục lọi đống đồ đạc bên trong.
Một trong số các nhẫn trữ vật chứa rất nhiều bình đan dược. Khi nhìn thấy nhãn mác dán trên một chiếc bình, Phong Minh lập tức lôi nó ra: “Trong bình này đựng Niết Bàn Đan này!”
Phong Minh lập tức mở nắp bình đan dược ra, sau đó cả hai người liền ngơ ngác nhìn nhau. Nhưng ngay sau đó, Phong Minh bỗng cười lớn thành tiếng, cười đến mức nước mắt suýt chút nữa trào ra.
“Đám thế lực bên ngoài có biết chuyện này không ta? Nhậm tiền bối căn bản chẳng coi mấy thứ đan dược này ra cái gì, cứ thế tùy tiện ném đại vào nhẫn trữ vật. Nhưng vì thời gian trôi qua quá lâu rồi, nhẫn trữ vật cũng không cách nào ngăn được dược tính bên trong đan dược bị tiêu tán. Giờ thì viên bát phẩm Niết Bàn Đan này đã biến thành phế đan mất rồi.”
“Không được, ta phải đem đống đan dược này bày biện ra ngoài, tốt nhất là để đám tu sĩ bên ngoài chạy vào đây tận mắt nhìn thấy thứ đan dược mà họ khao khát tột cùng nay đã không còn dùng được nữa.”
Ví như người của Đoan Mộc gia, Phong Minh đoán chắc rằng họ nhất định biết rõ ngóc ngách của di phủ này, thậm chí mục tiêu đến đây chính là vì đống bảo vật mà Nhậm tiền bối vơ vét năm xưa. Họ đoán cũng không sai, trong số bộ sưu tập Nhậm tiền bối để lại quả thực có thứ hảo công hiệu giúp tu sĩ tấn thăng Niết Bàn Cảnh. Nhưng trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra bất ngờ, chỉ là không biết người của Đoan Mộc gia có chịu đựng nổi đả kích từ cái bất ngờ này hay không mà thôi.
Bạch Kiều Mặc nhìn Phong Minh xoay người chạy vào trong nhà, thật sự đem từng bình đan dược thượng hạng bày lên giá gỗ, hắn cũng không nhịn được mà bật cười:
“Nghĩ lại thì Nhậm tiền bối cũng không quá coi trọng những vật ngoại thân này, nếu không đã chẳng tùy tiện vứt bỏ ở đây. Truyền thừa của Nhậm tiền bối đều nằm trong trúc kiếm lâm kia, nơi đó mới là quan trọng nhất trong những phần quan trọng. Cho nên Nhậm tiền bối cũng chẳng buồn tốn công tốn sức tìm cách bảo lưu dược tính của đống đan dược này làm gì.”
Bạch Kiều Mặc hoàn toàn có thể hình dung ra cảnh tượng năm xưa, Nhậm tiền bối có khi thèm liếc mắt nhìn một cái cũng lười, cứ thế tùy tay ném viên Niết Bàn Đan mà ai ai cũng thèm nhỏ dãi vào trong nhẫn trữ vật.
Phong Minh vừa tiếp tục bày biện vừa gật đầu lia lịa, khẳng định chắc chắn là như thế rồi. May mà cậu không cần đến thứ này, bằng không nếm trải nghìn cay muôn đắng mới đến được đây, lại phát hiện ra chỉ là một giỏ nước múc trăng, ước chừng cũng phải tức đến hộc máu mà chết mất.
Bày xong đan dược, cậu lại chạy tót về phía bậc thềm, tiếp tục thu dọn đồ đạc trong nhẫn trữ vật. Phong Minh đem tất cả đống phế đan còn lại ném hết vào một chiếc nhẫn trữ vật không gian, không có lấy một viên đan dược nào còn giữ được dược tính.
Đến khi nhìn thấy đám linh thảo kia cũng vì dược tính tiêu tán mà biến thành đống cỏ rác, Phong Minh mới thực sự cảm thấy đau lòng xót ruột.
“Huynh nhìn xem, đây toàn là bát phẩm linh thảo đó, giờ thì thành một đống cỏ khô hết rồi. Đúng là cười người hôm trước hôm sau người cười mà, giờ thì quả báo vận vào chính mình rồi.”
Bạch Kiều Mặc buồn cười xoa xoa đầu Phong Minh để trấn an cậu.
Dù có như vậy, Phong Minh cũng không bỏ sót bất kỳ thứ gì có ích. Cậu cẩn thận kiểm tra đống bát phẩm linh thảo đã thành phế thảo kia một lượt, thấy cây nào còn lưu lại hạt giống liền thu sạch vào túi. Mặc dù có những hạt giống trông chẳng còn bao nhiêu sinh cơ, nhưng đó là đối với người khác, còn nếu rơi vào tay cậu, cậu vẫn có cách khiến đống hạt giống này một lần nữa đâm chồi nảy lộc.
Cậu lại lôi ra một chiếc hộp gỗ khác, phía ngoài hộp có một đạo phong ấn, đạo phong ấn này dùng để ngăn chặn nguyên khí bị tiêu tán ra ngoài.
“Chẳng lẽ bên trong là món thiên tài địa bảo tốt nào đó sao? Nhưng đạo phong ấn này liệu có tác dụng gì lớn không nhỉ?”
Bạch Kiều Mặc búng ngón tay một cái, đạo phong ấn kia liền bị hắn dễ dàng phá giải. Phong Minh mở hộp ra, liền nhìn thấy bên trong là một quả trái cây như bạch ngọc, có hình trái tim.
Bạch Kiều Mặc lập tức nhận ra ngay: “Đây là Vô Cấu Tâm Quả. Một quả Vô Cấu Tâm Quả có thể loại bỏ tạp chất trong cơ thể, khiến tâm cảnh sáng suốt, giúp việc tấn thăng trở nên thuận lợi hơn.”
Phong Minh kinh ngạc: “Thì ra đây chính là Vô Cấu Tâm Quả sao! Quả Vô Cấu Tâm Quả này có lẽ nhờ có đạo phong ấn bên ngoài nên vẫn còn giữ được một nửa dược tính đấy. Bạch đại ca, huynh mau ăn đi!”
Phong Minh vừa nói vừa đem quả bạch ngọc hình trái tim này nhét vào miệng Bạch Kiều Mặc. Bạch Kiều Mặc mỉm cười há miệng đón lấy, nhận lấy tấm chân tình này của Minh đệ. Phong Minh cảm thấy quả này đối với bản thân cậu không có tác dụng gì lớn, Bạch đại ca dùng được thì tốt hơn nhiều. Chỉ tiếc là quả này không có hạt, bằng không giữ lại hạt giống, biết đâu lại trồng được một cây ăn quả, kết ra Vô Cấu Tâm Quả thì sao.
Bạch Kiều Mặc lập tức nhắm mắt, tập trung hấp thụ dược lực trong quả trái cây, tránh để dược tính bị lãng phí vô ích.
Phong Minh tiếp tục lục lọi các nhẫn trữ vật, biết đâu lại tìm thấy món đồ tốt tương tự thì sao. Có điều không thể ôm kỳ vọng quá cao được, quả Vô Cấu Tâm Quả này vốn dĩ đã được thế lực sở hữu nó coi trọng như mạng sống, cho nên mới được bảo quản cực kỳ cẩn thận. Không chỉ có phong ấn bảo vệ, ngay cả chất liệu làm nên chiếc hộp đựng quả cũng vô cùng đặc biệt, nhờ vậy mới giữ lại được một nửa dược tính. Bởi vì Vô Cấu Tâm Quả là loại thiên tài địa bảo cực kỳ hiếm có, đối với tu sĩ Niết Bàn Cảnh và Tạo Hóa Cảnh đều có công hiệu nhất định. Nếu rơi vào tay các tu sĩ khác, làm sao họ có thể tùy tiện nuốt chửng một cách qua loa như Bạch Kiều Mặc được chứ.
—