Chương 595: Kiếm Lâm Truyền Thừa
Đám tu sĩ đến từ bốn cảnh còn lại liên thủ với nhau, khiến bọn người Đoan Mộc Khánh của Thương Bắc Cảnh dù muốn độc chiếm lối ra vào của bí cảnh này cũng lực bất tòng tâm.
Cuối cùng, đôi bên đành phải thỏa hiệp, đạt được thỏa thuận chung: tiếp tục để Hạ đại sư cùng các trận pháp sư khác lập trận tại đây. Các tu sĩ tiến vào từ nơi này, khi trở ra cũng bắt buộc phải qua đây. Chỉ cần phong tỏa được lối ra vào này, sẽ không một ai có thể thoát khỏi tầm kiểm soát của họ.
Lúc này, bí cảnh đã mở ra được hơn nửa tháng. Những thông tin rò rỉ từ người trong cuộc đã đủ để các thế lực thông qua các kênh tin tức riêng dò la xem chủ nhân di phủ — vị Nhậm tiền bối kia là người thế nào, lúc sinh tiền từng trải qua những gì. Chính vì vậy, đám tu sĩ kéo đến đây đều không muốn từ bỏ bảo vật trong di phủ, ai nấy đều thèm khát muốn chia một chén canh.
Hạ đại sư vì nợ ân tình của Đoan Mộc gia nên mới tới giúp đỡ. Ông ta là trận pháp đại sư lợi hại nhất nơi này, thế nên Đoan Mộc gia đương nhiên chiếm phần hơn. Đoan Mộc Khánh tuy muốn nuốt trọn toàn bộ, nhưng trong tình thế này, hắn cũng biết ý nghĩ đó khó lòng toại nguyện, bèn đưa ra những yêu cầu thực tế.
Đoan Mộc gia chỉ lấy những bảo vật có khả năng giúp tấn thăng Niết Bàn Cảnh, bất kể là linh thảo, đan dược hay thiên tài địa bảo nào khác, phần còn lại sẽ do mọi người chia đều. Dù sao nơi này cũng do Đoan Mộc gia phát hiện ra đầu tiên, họ chiếm phần lớn nhất là điều hoàn toàn hợp tình hợp lý. Đoan Mộc gia đã đưa ra nhượng bộ lớn nhất, các tu sĩ thuộc thế lực khác cũng không thể được voi đòi tiên, đành phải đồng ý với yêu cầu của Đoan Mộc Khánh.
Sau khi các bên bàn bạc xong xuôi, Hạ đại sư liền dẫn theo các trận pháp sư khác, sử dụng nguyên liệu do các bên cung cấp để bố trí một tòa khốn trận ngay tại lối ra vào bí cảnh.
Hạ đại sư cực kỳ tự tin vào trình độ trận pháp của mình: “Hạ mỗ vốn có chút tâm đắc về khốn trận. Bản tọa dám khẳng định, trận pháp này dù có cường giả Niết Bàn Cảnh tới cũng đừng hòng phá giải trong thời gian ngắn.”
“Tốt! Vậy tất cả đành trăm sự nhờ Hạ đại sư!”
Tin tức nơi này cũng thông qua mạng lưới quan hệ của Bách Thảo Đường truyền vào tai Dư Tiêu. Thu Dịch cũng đang lưu tâm đến chuyện này.
Thu Dịch lạc quan hơn Dư Tiêu nhiều: “Trận pháp đại sư họ Hạ sao? Lão ta thật sự nghĩ khốn trận của mình giam được một trận pháp sư như Bạch Kiều Mặc sao? Lại có trận pháp sư dám múa rìu qua mắt thợ, phô diễn trình độ trước mặt Bạch Kiều Mặc cơ à?”
Đó chẳng phải là tự chuốc lấy nhục sao.
Dư Tiêu cạn lời: “Cẩn tắc vô áy náy.”
Thu Dịch lại nói: “Phong bá phụ chắc không vào từ lối chính của bí cảnh đâu, có khi ông ấy lại trở ra bằng đường cũ. Thế thì đám người bên ngoài có chuẩn bị kỹ đến đâu cũng chỉ hoài công vô ích.”
Cả hai người, bao gồm cả Kỷ Viễn đều rất kinh ngạc khi Phong Kim Lâm lại xông được vào di phủ của một vị kiếm tu lợi hại. Đến nay vẫn chưa ai rõ ông làm cách nào vào được. Hơn nữa, trong bí cảnh từ trước tới nay chỉ có một mình ông lộ diện, không hề thấy người cha khác của Phong Minh là Lê Cẩm Xuyên đâu, rõ ràng ban đầu hai người họ cùng nhau ra ngoài lịch luyện.
Trong lòng Phong Minh đương nhiên cũng thoáng qua nghi vấn tương tự, có điều lúc này cậu phải lo cho an nguy của cha ruột trước. Lê Cẩm Xuyên tạm thời bị cậu quăng ra sau đầu, đợi gặp được cha rồi hỏi cũng chưa muộn. Dù sao Lê Cẩm Xuyên có là cha ruột trên huyết thống đi chăng nữa, thì vị trí của ông ta trong lòng cậu vẫn xếp ở tận cuối cùng, phía trước ông ta còn có rất nhiều người chiếm chỗ.
Phong Minh đi theo Bạch Kiều Mặc từng chút một dịch chuyển vào sâu trong lòng núi. Lúc này, cậu lại dâng lên lòng bội phục cha mình, không biết ông làm sao có thể tiến vào di phủ này được. Hiện tại khoảng cách với cha đã rất gần, ông có bị thương hay không, thương thế nặng nhẹ thế nào, Phong Minh đều có thể cảm nhận được, bởi họ là phụ tử cốt nhục thâm tình. Nhìn dáng vẻ hoàn toàn không chút lo lắng của cậu lúc này là đủ biết tình trạng của Phong đa rất tốt, thế nên máu hiếu kỳ của Phong Minh lại nổi lên.
Bạch Kiều Mặc — người đã nhắm mắt chìm đắm trong việc lĩnh ngộ thương ý suốt hai ngày qua — lúc này đột nhiên mở mắt, một luồng tử mang sắc bén lướt qua đồng tử. Ngay sau đó, Bạch Kiều Mặc đưa hai ngón tay ra, nhẹ nhàng vạch một đường về phía trước. Một vùng khu vực kiếm ý nồng đậm nhất cứ thế bị hắn mạnh mẽ rạch ra một lối đi an toàn.
Phong Minh thấy thế thì hoan hô nhiệt liệt: “Bạch đại ca, huynh làm được rồi! Thương ý của Bạch đại ca lại tiến thêm một tầng rồi!”
Hải Long Vương cũng ngóc đầu dậy, lắc lư qua lại, thầm nghĩ chủ nhân ngày càng lợi hại nha.
Bạch Kiều Mặc tâm trạng cũng rất tốt, hắn đứng dậy phủi đi lớp bụi vô hình trên trường bào, đưa tay về phía Phong Minh nói: “Đều nhờ Nhậm tiền bối dẫn dắt kiếm ý tốt. Kiếm ý tiền bối lưu lại nơi này vốn không phải muốn trục xuất tu sĩ tiến vào, mà là muốn dẫn dắt hậu nhân lĩnh ngộ kiếm ý thâm sâu hơn. Cho dù không thể toại nguyện mà bị kiếm ý trục xuất ra ngoài, cũng sẽ không làm tổn hại đến căn cơ của tu sĩ.”
Hai người bọn họ đều nhận ra tình hình ở phía sau, chỉ là người phía sau không cách nào phát hiện ra bọn họ mà thôi. Dù sao nơi họ đang đứng là nơi kiếm ý thâm sâu nhất, đám tu sĩ đi sau vẫn chưa có bản lĩnh xông đến tận đây.
Phong Minh gật đầu, đặt tay mình vào lòng bàn tay Bạch Kiều Mặc để hắn dắt đi vào trong: “Thì ra là thế, Nhậm tiền bối quả là người có lồng ngực rộng mở, lại có lòng nhân từ.”
Lời đánh giá này gần như hoàn toàn trái ngược với những gì đám tu sĩ bên ngoài nói về Nhậm tiền bối. Trong mắt những người hiểu rõ cuộc đời của Nhậm tiền bối, vị này là một hung thần thứ thiệt. Không biết nếu Phong Minh biết được những việc Nhậm tiền bối làm khi còn sống, cậu có còn giữ vững lời đánh giá này nữa không.
Đoạn đường phía trước an toàn hơn nhiều, Phong Minh ôm Tiểu Tinh đặt lên vai mình, Hải Long Vương lại nhảy tót sang bên Bạch Kiều Mặc, còn Ong Chúa thì vẫn thủy chung làm món trang sức trên đầu Phong Minh không chịu rời ổ.
Tiến vào sâu trong lòng núi bị bổ đôi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn thấy một thanh đoạn kiếm. Trên thanh đoạn kiếm là nơi kiếm ý đậm đặc nhất, nhưng kiếm ý nơi này lại hoàn toàn nội liễm. Phong Minh cảm thấy chỉ riêng thanh kiếm này, ném ra ngoài cũng đủ giết chết một đám người rồi. Cậu càng lúc càng thấy vị kiếm tu tiền bối này khi còn sống hẳn phải là một nhân vật khuynh đảo phong vân.
Thanh đoạn kiếm này trong mắt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chính là đại diện cho vị kiếm tu tiền bối kia, cũng tức là chủ nhân của nó. Cả hai cùng hướng về phía đoạn kiếm vái lạy. Trong lòng Bạch Kiều Mặc càng thêm phần cảm kích, nhờ có kiếm ý của tiền bối mài giũa mà thương ý của hắn đã thăng tiến không ít.
Khi hai người cúi người vái lạy, phía sau thanh đoạn kiếm bỗng xuất hiện một cánh không gian môn.
Điều này khiến Phong Minh và Bạch Kiều Mặc vô cùng kinh ngạc, nhưng ngay sau đó Phong Minh đã cảm ứng được khí tức của cha ruột, cậu liền kéo Bạch Kiều Mặc đi về phía không gian môn: “Cha ta ở ngay bên trong!”
Hai người nhanh chóng nhảy vào trong không gian môn, ngay sau đó cánh cửa liền biến mất sau lưng họ, phía trước vẫn trơ trọi thanh đoạn kiếm như cũ.
Cả Bạch Kiều Mặc và Phong Minh đều không biết rằng, chỉ có những người thông qua được khảo nghiệm của kiếm ý mới có thể đến được đây mà không bị đoạn kiếm công kích. Nếu là kẻ dùng vũ lực mạnh mẽ xông vào, thứ đầu tiên họ hứng chịu chính là sự oanh kích của đoạn kiếm, muốn nhìn thấy không gian môn lại càng là chuyện viển vông. Chủ nhân của đoạn kiếm này vốn không hề rộng lượng như Phong Minh huyễn tưởng.
Khi không gian môn mở ra, Phong Kim Lâm đang ở trong di phủ khẽ động lông mày, vô cùng kinh ngạc: “Là Minh nhi? Lẽ nào Minh nhi biết tin ta ở đây nên vội vàng chạy tới?”
Phong Kim Lâm mặc dù rất muốn ra ngoài gặp Phong Minh, thế nhưng hiện tại ông đang ở trong vùng đất truyền thừa, nhất thời nữa khắc chưa thể rời đi ngay được. May mà người đã đến nơi, lại vô cùng an toàn, Phong Kim Lâm cũng không vội vã ra gặp mặt nữa. Ông liền định thần, tập trung tiếp nhận cho xong truyền thừa rồi mới ra hội họp với con trai sau.
Phong Kim Lâm hoàn toàn yên tâm.
Phong Minh cảm ứng được khí tức của cha mình, nhưng sau khi tiến vào lại chỉ nhìn thấy một gian trúc ốc giản dị cùng một khoảng trúc lâm ở phía sau. Có điều, những cây trúc trong trúc lâm này sinh trưởng rất kỳ quái, hoàn toàn khác biệt với những cây trúc họ từng thấy trước đây.
Bạch Kiều Mặc lập tức nhận ra: “Đây không phải trúc lâm bình thường, mà là trúc kiếm lâm được dựng dục từ kiếm khí. Xem ra cha đang ở bên trong trúc kiếm lâm rồi.”
Trách không được những cây trúc nơi này lại có hình thù kỳ dị đến vậy, chúng giống như những mũi kiếm nhọn hoắt chĩa thẳng lên trời, ngay cả lá trúc mọc ra ở hai bên cũng mang hình dáng của những lưỡi kiếm sắc bén.
Phong Minh kinh ngạc tán thưởng: “Tòa trúc kiếm lâm này có gì đặc biệt sao?”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Đúng vậy, trúc kiếm lâm được nuôi dưỡng bằng kiếm khí của chủ nhân, đương nhiên hoàn toàn chịu sự thao túng của người đó. Nếu không được chủ nhân cho phép, đừng hòng bước vào trúc kiếm lâm nửa bước. Dù cho kẻ đến có tu vi mạnh hơn chủ nhân đi chăng nữa, thì trúc kiếm lâm cũng sẽ tự hủy ngay lập tức.”
“Một khi đã nhận được sự chấp thuận, đặc biệt là trong tình cảnh chủ nhân nơi này đã ngã xuống, thì người tiến vào trúc kiếm lâm chính là người thừa kế được công nhận.”
—