← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 58: Huyền Nguyệt Bí Cảnh

23 min read 28.08.2026

Trên địa giới Cao Dương quận, hiếm có tu giả nào mà không quen thuộc với Huyền Nguyệt bí cảnh, cũng chính vì lẽ đó mà đấu giá sư mới không giải thích gì nhiều về tình hình của bí cảnh này, mà trực tiếp tuyên bố khai phiên đấu giá.

Huyền Nguyệt bí cảnh cứ ba mươi năm lại mở ra một lần, có thể nói là một bí cảnh có tài nguyên tương đối phong phú trên địa giới Cao Dương quận.

Điều mà ai ai cũng biết là, mặc dù Huyền Nguyệt bí cảnh đã mở ra rất nhiều lần nhưng bí cảnh này vẫn có những nơi chưa từng được tu giả thám hiểm tới, chuyện đó hoàn toàn phải xem tu giả có được cơ duyên này hay không.

Nghe nói năm xưa từng có tu giả đạt được một phần truyền thừa luyện dược thuật ở trong Huyền Nguyệt bí cảnh, người này cũng vô cùng lanh lợi. Bởi vì tin tức bị rò rỉ, hắn biết rõ cho dù ở trong bí cảnh có giữ được tính mạng thì một khi rời đi, các bên cũng tuyệt đối không dung thứ cho loại truyền thừa này nắm giữ trong tay hắn.

Cho nên vị tu giả kia khi còn chưa ra khỏi bí cảnh đã vô cùng cao điệu tuyên bố rằng hắn muốn mang theo phần truyền thừa này gia nhập vào Tứ Hồng thư viện.

Thời điểm đó, những tu giả tiến vào bí cảnh cũng có những học viên đến từ Tứ Hồng thư viện. Những học viên này dù là vì suy nghĩ cho danh tiếng của thư viện hay vì ý định nào khác thì đều sẽ ở trong bí cảnh lẫn ngoài bí cảnh mà nghĩ đủ mọi cách để hộ vệ an toàn cho vị tu giả kia.

Bên ngoài đã bắt đầu tranh mua lệnh bài, trong bao sương, Phong Minh liền cùng Bạch Kiều Mặc và cha hắn nhắc lại đoạn giai thoại này.

Mặc dù chuyện này đã xảy ra rất nhiều năm rồi nhưng đến nay vẫn được lưu truyền như một câu chuyện đẹp, và trở thành một tấm gương cho những kẻ đến sau noi theo.

Tuy nhiên về sau tuy có một số tu giả muốn dùng phương pháp tương tự để bảo toàn bản thân nhưng không phải ai cũng có được vận khí tốt như vị tu giả năm xưa kia.

“Vị Dư Tiêu tiền bối này hiện tại vẫn đang ở Tứ Hồng thư viện, là một trong hai vị ngũ phẩm luyện dược sư duy nhất của Tứ Hồng thư viện đúng không. Cuộc đời của Dư Tiêu tiền bối thực sự rất truyền cảm hứng, từ một nhân vật nhỏ bé mà trưởng thành được như hiện tại, trở thành một ngũ phẩm luyện dược sư được người người kính trọng.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu phụ họa: “Dư Tiêu tiền bối đích thực là người giỏi giang, người như tên gọi, là một vị tiền bối vô cùng tiêu sái khoáng đạt.”

Phong Kim Lâm tự nhiên cũng biết vị tiền bối này, nhận xét: “Theo ta được biết, người này là một kẻ vô cùng thông minh. Năm đó hẳn là cũng không phải tùy tiện mà lựa chọn Tứ Hồng thư viện, suy cho cùng thế lực các bên tiến vào bí cảnh không hề ít, nhưng chỉ duy nhất Tứ Hồng thư viện mới có thể cho hắn quyền tự chủ cực kỳ lớn.”

Phong Minh vừa nghe tiếng kêu giá bên ngoài, vừa sờ cằm nói: “Thật muốn gặp vị Dư tiền bối này một lần quá.”

Nhắc đến chuyện này, Phong Kim Lâm lại cảm thấy hổ thẹn với đứa con của mình.

Bạch Kiều Mặc thì ra sức ủng hộ Phong Minh: “Ta thấy có thể được, với thiên phú về luyện dược thuật của Minh đệ, Tứ Hồng thư viện sẽ không từ chối đâu.”

Phong Minh hưng phấn hẳn lên: “Bạch đại ca, sau khi thân thể huynh khôi phục thì đã nghĩ kỹ xem sẽ đi đâu chưa? Hay là chúng ta cùng nhau đến Tứ Hồng thư viện đi, ta thấy Tứ Hồng thư viện tốt hơn nhiều so với những tông môn như Côn Nguyên Tông. Cha, cha thấy thế nào?”

Phong Kim Lâm xoa xoa đầu Phong Minh, cười nói: “Minh nhi muốn đi thì cứ đi thôi.”

Phong Kim Lâm thậm chí còn đang nghĩ, hay là ông cứ đập thật nhiều nguyên tinh xuống, nghĩ cách đưa Phong Minh vào trong đó, ông không tin dùng nguyên tinh mà lại không đập vỡ nổi cánh cửa lớn của Tứ Hồng thư viện.

Có điều nếu là bái sư thì ngoại trừ vị Dư Tiêu tiền bối này ra, nhân phẩm của các luyện dược sư khác ông đều không quá tin tưởng nổi.

Cho nên ông thà dùng nguyên tinh để đập Phong Minh vào chứ không muốn để Phong Minh bộc lộ ra thiên phú tuyệt giai của mình.

Phong Minh tâm trạng cực tốt cùng Bạch Kiều Mặc trò chuyện về những gì hắn biết liên quan đến Tứ Hồng thư viện, người sau cũng sẽ nói thêm một vài điều mà mình hay biết.

Hai người nói chuyện quá mức tận hứng, đến khi dừng lại uống trà thì phát hiện cuộc đấu giá lệnh bài bên ngoài đã kết thúc rồi.

Kết quả vô cùng bất ngờ, vậy mà lại bị Phi Vũ dong binh đội đấu trúng mất.

Phong Minh lại thấy cũng không tính là quá mức bất ngờ, bởi vì bốn đại gia tộc và các thế lực lớn khác trong tay chắc chắn không thiếu loại lệnh bài này, cho nên không cần thiết phải tiêu hao một khoản tiền khổng lồ để đấu trúng lệnh bài làm gì.

Còn về phần Phi Vũ dong binh đội, nghĩ lại chắc là do trước đó đã đánh mất Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy nên mới gửi gắm hy vọng vào lần mở ra này của Huyền Nguyệt bí cảnh, họa chăng có thể tìm được vật phẩm hỗ trợ tấn cấp ở trong bí cảnh.

Phong Minh lại thấy đây là một cách làm thông minh, tuy nói là phải mạo hiểm không nhỏ nhưng rủi ro thường cũng sẽ đi đôi với thu hoạch.

Theo việc lệnh bài Huyền Nguyệt bí cảnh rơi về tay Phi Vũ dong binh đội, buổi đấu giá lần này của Kim Nguyên Đường cũng chính thức tuyên cáo kết thúc. Phong Minh quệt quệt miệng, cùng cha hắn và Bạch Kiều Mặc bước ra khỏi bao sương, ngay lập tức đón nhận đủ loại ánh mắt rọi tới.

Cũng có người nhiệt tình tiến lên chào hỏi bọn họ: “Phong gia chủ, Phong Minh thiếu, Bạch thiếu, có cơ hội thì hợp tác với Phi Vũ dong binh đội chúng ta nhé, uy tín của Phi Vũ dong binh đội chúng ta từ trước đến nay luôn cực kỳ tốt.”

Đây chính là Tạ đội trưởng của Phi Vũ dong binh đội, đứng bên cạnh gã với khuôn mặt đầy nụ cười chính là Lâm phó đội trưởng. Người trước là một hán tử sảng khoái, người sau thì trông văn nhã hơn nhiều, vừa mới gặp mặt thật khó để khiến người ta để lại ấn tượng xấu về hai vị đội trưởng này.

Phong Kim Lâm mỉm cười gật đầu: “Được, có cơ hội sẽ hợp tác.”

Phong Minh cười nói: “Chúc mừng hai vị đội trưởng đấu trúng lệnh bài.”

Tạ đội trưởng sảng khoái cười lớn: “Đa tạ, đa tạ!”

Ba người Phong Minh cùng hai vị đội trưởng vừa đi vừa trò chuyện, những người khác xem kịch thì cứ xem kịch nhưng đều không quá sẵn lòng tiếp cận ba người này.

Ai biết được Ngô Ứng Ngạn sẽ đối phó với bọn họ thế nào, đi gần với bọn họ ngộ nhỡ lại bị liên lụy thì sao, vị kia có phải là người có lòng dạ rộng rãi gì cho cam.

Thế nhưng không lâu sau lại có một người gia nhập vào, chính là Cung Ngọc Minh, đây là một vị trời không sợ đất không sợ.

Đương nhiên là chỉ tính ở trong Cao Dương quận thành, đến kẻ mang họ Ngô kia cũng không dám tùy tiện tìm phiền phức với gã.

Phong Tùng Hải nhìn thấy Phong Kim Lâm liền tiến lên trò chuyện với ông vài câu, thái độ của Phong Kim Lâm từ đầu đến cuối vẫn nhàn nhạt, không chút nhiệt tình nào.

Phong Tùng Hải cũng có chút ngượng ngùng, bởi vì lão nghĩ tới Phong Lâm Lang.

Mặc dù Phong Lâm Lang đã bị đệ đệ của nàng kéo đi, không có ở bên cạnh lão, nhưng dù sao cũng ở trong cùng một trường đấu giá, biết đâu đi vài bước là lại đụng mặt nhau.

Lão cố ý quan sát kỹ lưỡng vài lượt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, phát hiện bầu không khí giữa hai người khá là dung hòa, điều này khiến trong lòng lão có phần dễ chịu hơn chút.

Nếu hai người bọn họ trở thành một cặp oán lữ thì cái rào cản trong lòng lão lại càng không thể vượt qua nổi.

Mặc dù thái độ của Phong Kim Lâm vô cùng đạm mạc, lời nói cũng không mặn không nhạt, nhưng Phong Tùng Hải cứ thế không chịu rời đi, Phong Cảnh Hoài thì lẳng lặng đi theo một bên.

Đi qua lối đi dành cho khách quý để ra đến bên ngoài, mắt thấy hai bên sắp sửa tách ra, trong ánh mắt Phong Tùng Hải lộ ra một tia lo lắng: “Ngươi và đứa trẻ dạo này nhớ cẩn thận nhiều hơn, vị Ngô gia tử kia không phải là người có lòng dạ rộng rãi gì đâu, sợ là sẽ ghi hận các người. Nếu không ổn thì hãy quay về đi, gia chủ từ trước đến nay chưa từng phủ nhận thân phận của ngươi, ngươi quay về một cách quang minh chính đại.”

Phong Kim Lâm vẫn đạm mạc nói: “Ta biết rồi, tính sau đi.”

Từ cái nhà đó bước ra, ông đã không còn nghĩ đến chuyện quay về nữa rồi.

Phong Tùng Hải thực ra cũng biết sẽ nhận được câu trả lời như vậy, chỉ là không nhịn được nên vẫn khuyên thêm một câu.

Nếu Phong Kim Lâm tự nguyện quay về thì đã không chờ đến tận bây giờ.

Lúc mới rời nhà ra ngoài bôn ba, nghĩ thôi cũng biết tình cảnh so với hiện tại còn gian nan hơn nhiều, khi đó ông còn chưa có tu vi thực lực như bây giờ.

Cuối cùng lão chỉ đành nói: “Có chuyện gì thì nhắn một lời cho ta.”

Nói xong liền dẫn theo Phong Cảnh Hoài cùng những người Phong gia khác rời đi.

Cung Ngọc Minh cứ lải nhải nói chuyện với Phong Minh suốt, Phong Minh còn chẳng thèm đoái hoài đến gã.

“Kìa kìa, đừng đi nhanh thế chứ Phong Minh, ngươi không thấy hai ta thực sự tính tình hợp nhau, có thể trở thành bằng hữu rất tốt sao?”

Đối với cái da mặt dày của Cung Ngọc Minh, Phong Minh chẳng thấy bất ngờ chút nào, ngầu lòi đáp lại: “Đó là ngươi thấy thế chứ ta thì không thấy vậy đâu. Bằng hữu rất tốt? Xì, kiểu hồ bằng cẩu hữu ấy hả?”

Nói xong liền quay người bỏ đi, bỏ lại Cung Ngọc Minh và các tử đệ Cung gia khác. Bạch Kiều Mặc đi ở cuối cùng, nhàn nhạt liếc nhìn gã một cái.

Minh đệ định tính chuẩn xác cực kỳ, với loại người này thì quả thực chỉ có thể trở thành hồ bằng cẩu hữu mà thôi.

Hơn nữa phía sau còn có không ít người bám theo nha.

Mắt thấy ba người nghênh ngang rời đi, nhìn thấy Cung Ngọc Minh ăn quả đắng, các tử đệ Cung gia khác vô lương tâm bật cười phụt một tiếng.

Người có quan hệ tốt với Cung Ngọc Minh khoác vai gã cười cợt: “Đây là lần đầu tiên thấy có song nhi dám đối xử với ngươi như vậy đấy, ha ha, Minh đệ ngươi thấy lời đề nghị của vị Minh thiếu gia này thế nào? Kiểu hồ bằng cẩu hữu ấy?”

Nhắc lại lời của Phong Minh xong, gã lại cười khành khạch lên.

Cung Ngọc Minh vậy mà không có lấy một chút mất tự nhiên, ngược lại dùng quạt xếp gõ gõ vào lòng bàn tay nói: “Phong Minh quả thực là hiểu rõ lòng ta mà, ta chính là muốn cùng Phong Minh trở thành kiểu hồ bằng cẩu hữu như thế đấy, quả nhiên ta và hắn là chú định phải trở thành bằng hữu của nhau rồi, tâm linh tương thông nha.”

“Này này, ngươi không sợ bị Bạch Kiều Mặc tẩn cho một trận à?”

“Không sao, ta có tranh giành thân phận bạn lữ của hắn đâu.”

Mấy người vừa nói vừa cười bước đi. Phía sau bọn họ, Phong Lâm Lang dẫn theo Phong Hồng Nhuệ bước ra. Phong Lâm Lang nhìn về hướng phía trước, ánh mắt thoáng chút phức tạp.

Mặc dù tơ hào không hối hận về lựa chọn của mình nhưng nàng không muốn lúc này chạm mặt với Bạch Kiều Mặc, cho nên mới lảng tránh đi.

Có điều vừa mới phát hiện ra, trên người hắn thực sự không có bao nhiêu sắc thái sa sút tinh thần cả.

Chẳng lẽ là biết rõ bản thân không thể gượng dậy nổi nữa nên liền chấp nhận hiện trạng rồi sao?

Thôi bỏ đi, nàng sắp sửa phải quay về Tứ Hồng thư viện rồi, sau này còn có bao nhiêu cơ hội gặp mặt nữa đâu, đôi bên từ lâu đã là người đi trên những con đường khác nhau, có gặp lại thì cũng chỉ có thể làm người qua đường mà thôi.

Phong Hồng Nhuệ không vui nói: “Quả nhiên là một tên song nhi không biết xấu hổ, vậy mà còn bắt quàng quan hệ được với cái tên phế vật Cung Ngọc Minh kia, tưởng Cung gia có thể cho hắn mượn thế chắc?”

Phong Lâm Lang: “Được rồi, chúng ta về nhà, ngày mai liền quay lại thư viện. Ta phải tham gia vào chuyến mở ra của Huyền Nguyệt bí cảnh hai tháng sau, đệ cứ ở lại thư viện lo mà tu luyện cho tốt, sớm ngày nâng cao tu vi lên.”

“Được rồi, tỷ tỷ, tỷ thực sự không đoái hoài đến Ngô đại ca nữa sao?”

“Bớt lôi ta với gã dính dáng vào nhau đi, còn như vậy nữa là ta thật sự nổi giận đấy.”

Phong Hồng Nhuệ đầu hàng: “Được, được, đệ không nói nữa là được chứ gì.”

Trong lòng gã thì thầm nghĩ, xem ra vẫn phải từ từ thôi, tỷ tỷ gã hướng đến luôn mềm lòng với gã mà.

Còn về phần cái tên song nhi Phong Minh kia, trong mắt gã thì hắn đã là một người chết rồi, gã tuyệt đối sẽ không thừa nhận loại người như vậy có bất kỳ sự dây dưa nào với Phong gia cả.

Sau khi hai chị em đi khỏi, lại có thêm mấy người bước ra, nhìn nhìn về hướng mấy ngả đường mà các nhóm người vừa rời đi, đầy ẩn ý nói: “Không ngờ hiện tại Cao Dương quận lại náo nhiệt đến thế, Phong gia vậy mà còn có một đứa con trai như vậy cùng với một đứa cháu nội song nhi thú vị thế kia.”

Tùy tùng bên cạnh nói: “Cái nhà họ Ngô kia cũng quá mức kiêu căng rồi, dám chạy đến Cao Dương quận gây chuyện, rõ ràng là không đặt…”

Thanh niên đi ở giữa ngắt lời gã nói: “Kiêu căng tốt mà, nhảy càng cao thì mới càng tốt, mấy bên ở hoàng thành kia hận không thể để Ngô gia làm như vậy. Không cần quản gã, tự khắc có người thu dọn bọn họ.”

“Vâng, tiểu Hầu gia.”

Ngô Ứng Ngạn vậy mà không đối mặt đối mặt đốp chát với Phong Minh, điều này khiến những kẻ xem kịch cũng khá là kinh ngạc, bọn họ cứ tưởng Ngô Ứng Ngạn sẽ không kìm nén nổi cơ.

Phong Minh thì chẳng thèm quan tâm, chỉ cần Ngô Ứng Ngạn xuất hiện, dựa vào tranh chấp miệng lưỡi hắn tuyệt đối sẽ không thua.

Còn về phần động thủ? Ngô Ứng Ngạn dám động thủ trong phạm vi quản hạt nội thành của Tông Hầu gia sao?

Trở về địa bàn ngoại thành, Phong Kim Lâm liền đóng chặt đại môn lại, ngăn cách mọi tầm mắt dò xét của các ngả đường bên ngoài.

Phong Nguyệt không đi, nhưng khi buổi đấu giá còn chưa kết thúc, một phần tình hình xảy ra bên trong đã truyền ra đến bên ngoài, do đó nàng cũng biết chuyện Phong Minh đã đốp chát với Ngô Ứng Ngạn.

Người ngoài cứ tưởng đoàn người này không lập tức rời khỏi Cao Dương quận để quay về Khánh Vân thành là vì lo lắng sau khi ra khỏi thành sẽ bị Ngô Ứng Ngạn nhắm vào, tưởng rằng bọn họ sợ Ngô gia.

Nào có ai hay biết, bọn họ chỉ là đóng cửa cài then để Bạch Kiều Mặc chuyên tâm phục hồi đan điền của hắn mà thôi.