← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 57: Sương Kỳ Tuyền Thủy

29 min read 28.08.2026

Lúc này, đấu giá sư trên đài đã đổi sang người thứ ba. Người này trong tay nâng một chiếc khí cụ trong suốt, bên trong chứa chất lỏng màu thanh sắc.

Chất liệu của khí cụ này vô cùng đặc thù, nếu đổi lại là vật liệu thông thường thì đã sớm bị sương lạnh phủ kín từ lâu.

Thế nhưng Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy vốn là linh vật mang thuộc tính hàn, nếu phối hợp thêm với linh vật mang thuộc tính dương thì có thể giúp tu giả ngưng kết nguyên đan trong đan điền tốt hơn.

Còn về việc Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy có khả năng hỗ trợ phục hồi đan điền thì cả đại lục Phi Hồng này cũng chẳng có mấy ai hay biết.

Không ít người đã đoán được Phong Minh thế nào cũng sẽ lại gia nhập vào hàng ngũ kêu giá, mục đích là vì cha của hắn — Phong Kim Lâm.

Không phải buổi đấu giá nào cũng có vật phẩm hỗ trợ ngưng kết nguyên đan, đối với các thế lực nhỏ mà nói, cơ hội như vậy lại càng thêm phần quan trọng.

Phong Minh cũng không phụ sự kỳ vọng của bọn họ. Khi đấu giá sư vừa báo ra mức giá khởi điểm là ba vạn, cuộc tranh mua vừa bắt đầu, Phong Minh đã là người đầu tiên ra giá, trực tiếp kéo mức giá vọt lên thẳng mười vạn, khiến toàn trường xuất hiện một khoảng lặng ngắn ngủi.

Lại tới nữa rồi.

Đây là tiếng lòng của không ít tu giả, đồng thời bọn họ cũng hoặc sáng hoặc tối nhìn về phía bao sương số năm, xem vị Ngô công tử Ngô Ứng Ngạn của Ngô gia kia có theo hay không.

Tại bao sương của Cung gia, tử đệ Cung gia nói: “Quả nhiên, Phong Minh này thật sự tranh mua Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy rồi. Minh ca, Ngô thiếu gia sẽ theo chứ?”

Cung Ngọc Minh hứng thú chống cằm nói: “Thật ra ta khá hy vọng gã theo đấy, nhưng nếu vậy thì gã lại phải mượn một khoản nguyên tinh lớn rồi. Bởi vì có thể khẳng định, trong tay Phong Minh có ít nhất bốn trăm vạn nguyên tinh, dưới mức giá này thì đừng nghĩ đến chuyện cạnh tranh với hắn.”

Trưởng lão Cung gia nghĩ lại thấy cũng đúng, đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ bỏ cuộc đấu giá lần này.

Bỏ ra bốn trăm vạn để mua một phần Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy, đối với Cung gia hay ba đại gia tộc còn lại mà nói thì đều là quá mức vượt trần, bọn họ cũng không cấp bách cần đến nó như Phong Kim Lâm.

Tại bao sương của Phong gia, Phong Tùng Hải là người dứt khoát nhất: “Lần này từ bỏ.”

Phong Lâm Lang khẽ nhíu mày, không thích thái độ này của Phong Tùng Hải.

Phong Hồng Nhuệ kháng nghị: “Lục gia gia đây là thái độ gì vậy? Lại chắp tay nhường Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy cho kẻ khác sao?”

Phong Cảnh Hoài nói: “Phong Minh đường đệ sao có thể tính là kẻ khác?”

Phong Hồng Nhuệ càng thêm giận dữ, gã chưa từng thừa nhận có một vị đường đệ như thế. Nghĩ cũng biết lần này Ngô Ứng Ngạn đã nổi trận lôi đình đến mức nào.

Thôi bỏ đi, Phong Minh này đã đắc tội Ngô Ứng Ngạn đến thấu xương rồi, để xem lát nữa hắn có kết cục tốt đẹp gì. Gã sẽ chống mắt lên chờ xem sự trả thù của Ngô Ứng Ngạn, cùng với cái kết của cha con Phong Minh.

Có lẽ những người khác cũng đang bàn bạc xem có nên tranh mua Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy với Phong Minh hay không. Liên tưởng tới tình cảnh của cha hắn, e rằng Phong Minh đối với vật này là chí tại tất đắc, vậy bọn họ có cần thiết phải nhảy vào hàng ngũ kêu giá hay không?

Chính vì lý do này mà đấu giá sư đã vội đến mức mồ hôi đầm đìa trên trán. Gã đã lặp lại mức giá tới lần thứ hai, nếu đến lần thứ ba mà vẫn không có ai tăng giá thì Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy sẽ xuất hiện mức giá đấu trúng thấp nhất trong lịch sử, thề là sẽ khiến giới bên ngoài cười chê không dưới một trăm năm.

Kim đường chủ ở phía sau cũng sốt ruột không kém, đang định hạ lệnh cho người của mình nâng giá lên thì rốt cuộc cũng có tiếng kêu giá vang lên. Giọng nói kia còn mang theo ý cười: “Hai mươi vạn. Minh thiếu gia, thật ngại quá, quả thực cái giá mười vạn này có chút quá thấp rồi, Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy này đối với ta cũng có chút tác dụng.”

Phong Minh rất tò mò, vị vừa kêu giá này là ai vậy?

Tai của Bạch Kiều Mặc khẽ động, nghe được tiếng bàn tán ở đại sảnh bên ngoài, liền nói: “Bao sương kia thuộc về Phi Vũ dong binh đội, ta nhớ phó đội trưởng của Phi Vũ dong binh đội cũng đang ở Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong, trước đó đợt Đằng Long Đan chắc bọn họ cũng có theo giá, nhưng từ bỏ khá sớm. Người này có lẽ là đội trưởng Tạ Anh Hoa.”

“Hóa ra là thế.” Phong Minh đã hiểu, hướng ra ngoài cười nói, “Tạ đội trưởng khách khí rồi. Chuyện đấu giá này dựa vào việc ai ra giá cao hơn, cạnh tranh công bằng, không có gì phải ngại cả. Ta ra ba mươi vạn.”

Thái độ này tốt biết bao, hoàn toàn khác hẳn với lúc đùa cợt Ngô Ứng Ngạn trước đó.

Cũng chính nhờ cuộc đối thoại này mà những người khác mới gia nhập vào hàng ngũ kêu giá.

Ngô Ứng Ngạn tức đến nổ đom đóm mắt, gã rất muốn lại tranh giành với Phong Minh một phen, tuyệt đối không để hắn được như nguyện.

Nhưng lần này, ngay cả hộ vệ cũng lên tiếng khuyên can ngăn cản, bởi vì một khi tham gia đấu giá, điều này đồng nghĩa với việc bọn họ lại phải gánh thêm nợ ngoài.

Dùng nợ ngoài để đòi lại thể diện, dùng một lần thì thôi, dùng nhiều lần thì càng thêm mất mặt.

Hộ vệ khuyên nhủ: “Cứ để cho bọn họ đấu trúng thì đã sao? Bọn họ có mạng cầm được Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy, chưa chắc đã có mạng để mà hưởng thụ.”

Ngô Ứng Ngạn hung hăng thở hắt ra một hơi, nói: “Được, cứ để cho hắn đấu trúng! Tất cả nhìn kỹ cho ta, chỉ cần bọn họ vừa ra khỏi thành là lập tức bắt sống tên song nhi thối tha kia lại cho ta, còn phải mang cả Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy về đây. Thứ này bản thiếu gia ta định đoạt rồi.”

Nghĩ như vậy tâm trạng gã mới khá lên một chút. Tên song nhi kia hiện tại có đắc ý thì đã sao, chẳng phải cuối cùng cũng là làm váy cưới cho Ngô Ứng Ngạn gã sao.

Chờ đến khi tóm được Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy và người của tên song nhi kia, gã nhất định phải sỉ nhục hắn một trận thật ra trò trước mặt hắn, để báo mối hận trong lòng hiện tại.

Chưa một ai dám sau khi giở trò đùa giỡn Ngô Ứng Ngạn gã mà còn có thể sống tốt trên đời này cả.

Mãi mà không thấy bao sương số năm gia nhập vào hàng ngũ kêu giá, nhiều tu giả đều tỏ ra khá thất vọng, không ngờ vị Ngô thiếu gia này lại nhận thua nhanh đến vậy.

Cung Ngọc Minh ấn máy kêu giá báo một mức giá, sau đó lại tắt đi rồi nói: “Ta cứ tưởng gã tài đại khí thô đến mức nào, hóa ra cũng chỉ có bấy nhiêu mà thôi, thật là mất mặt quá đi mất.”

Có người cười nói: “Dù sao cũng đã tiêu hơn bảy trăm vạn nguyên tinh rồi, thế là đủ hào phóng rồi.”

“Cũng đúng, nghĩ lại ta thân là thiếu gia Cung gia đường đường chính chính mà cũng chẳng thể lấy ra được nhiều nguyên tinh đến thế.”

Lần báo giá và tăng giá này so với Đằng Long Đan trước đó thì lý trí hơn rất nhiều.

Mức giá leo thang với tốc độ chậm rãi, sau khi trải qua hơn hai mươi hiệp, giá cả đã chạm ngưỡng một trăm năm mươi vạn nguyên tinh.

Một số người tham gia góp vui trước đó đã từ bỏ, chỉ còn lại năm sáu nhà vẫn đang kiên trì. Ngoại trừ Phong gia ra thì ba đại gia tộc còn lại cùng với Phi Vũ dong binh đội vẫn đang bám đuổi.

“Hai trăm vạn.”

Phong Minh đột ngột kéo giá cả vọt lên một đoạn lớn, nằm ngoài dự đoán của rất nhiều người.

Trong bao sương cách đó không xa, đội trưởng và phó đội trưởng của Phi Vũ dong binh đội đều có mặt.

Lâm phó đội trưởng khuyên: “Đội trưởng, từ bỏ đi. Phong Minh thiếu gia trong tay có bốn trăm vạn nguyên tinh, chúng ta đấu không lại đâu. Dù sao cuối cùng cũng chẳng tranh nổi, chi bằng kết một đoạn thiện duyên.”

“Nhưng còn chuyện tấn cấp của đệ…” Tạ đội trưởng vẫn muốn tranh thủ một phen.

Lâm phó đội trưởng tâm thái rất rộng mở: “Thì lại nghĩ cách khác vậy, không có nhà này thì còn có nhà khác. Chúng ta đi làm nhiệm vụ nhiều hơn vài lần, lần tới gặp được đồ tốt thì tài lực có thể dư dả chút, cũng có thể giống như Phong Minh thiếu gia mà hào khí một phen.”

Tạ đội trưởng nghe vậy liền bật cười: “Được, nghe theo đệ vậy.” Nói rồi hướng ra bên ngoài thông báo, “Phi Vũ dong binh đội chúng ta từ bỏ, hy vọng Minh thiếu gia có thể đạt được mong muốn.”

“Đa tạ Tạ đội trưởng đã nhường.”

Qua vài hiệp đối đáp với Phi Vũ dong binh đội, Phong Minh trong mắt người ngoài thể hiện ra một chút cũng không điên cuồng như trước đó, trông giống như một song nhi khá biết đại thể lại có lễ mạo.

Cho nên, trước đó rõ ràng là cố ý nhắm vào Ngô Ứng Ngạn đúng không?

Có những kẻ biết chuyện đã nảy sinh nghi ngờ, ví dụ như tử đệ Cung gia liền hỏi Cung Ngọc Minh: “Cách làm trước đó của Phong Minh không phải là để báo thù cho Bạch Kiều Mặc, cố ý làm ghê tởm Ngô Ứng Ngạn đấy chứ? Phong Minh thật sự thích Bạch Kiều Mặc đến thế sao?”

Cung Ngọc Minh sờ cằm, khó hiểu ra mặt: “Ta cũng không biết, Bạch Kiều Mặc dù có tướng mạo đẹp đẽ đến đâu thì giờ cũng đã tàn phế rồi. Cũng có khả năng là sự nhắm vào ở lần đầu tiên của Ngô Ứng Ngạn đã chọc giận Phong Minh, nên hắn mới đáp lễ lại thôi.”

Chẳng ai đoán thấu được tâm tư của ba người trong bao sương số năm mươi tám.

Trưởng lão Cung gia trái lại không hề khách khí mà báo giá: “Hai trăm ba mươi vạn.”

“Hai trăm năm mươi vạn.” Lại có một nhà báo giá, tốc độ tăng giá còn nhanh hơn cả lúc trước.

Phong Minh lại một lần nữa lên tiếng: “Ba trăm vạn.”

Bạch Kiều Mặc bình thản ngồi một bên, nhờ có thu hoạch từ sâu trong Mê Vụ Lâm nên mức giá cao hiện tại hắn cũng có thể chấp nhận được, không cho rằng cái giá phải trả là quá đắt.

Hắn hỏi Phong Minh: “Mức giá tâm lý của đệ là bao nhiêu?”

Phong Minh sờ cằm nói: “Năm trăm vạn đi, ta không tin đập hẳn năm trăm vạn xuống mà còn không lấy về được. Yên tâm, chắc chắn sẽ đấu trúng.”

Bạch Kiều Mặc và Phong Kim Lâm đều cười. Trước đó giao dịch Đằng Long Đan thành công, trong tấm thẻ nguyên tinh vô danh của Phong Kim Lâm đã có bốn trăm năm mươi vạn nạp vào tài khoản, năm mươi vạn còn lại là một phần mười phí thủ tục mà phòng đấu giá thu lấy, cho nên bọn họ hiện tại thực sự là những người có tiền.

Tạ đội trưởng cười khổ nói: “Quả nhiên là tài đại khí thô, không tranh với vị Phong Minh thiếu gia này là đúng đắn.”

Lại bẵng đi một lúc lâu mới có một người báo giá: “Ba trăm mười vạn.”

Phong Minh bám sát nút: “Ba trăm hai mươi vạn.”

Lại dừng một chút: “Ba trăm hai mươi lăm vạn.”

Bao gồm cả Cung gia, ba đại gia tộc đều đã từ bỏ, chỉ còn lại vị này là đang cùng Phong Minh kêu giá, nhưng có thể nhìn ra được đối phương cũng sắp sửa hụt hơi rồi.

Bạch Kiều Mặc đối với người báo giá này không hề tò mò, bởi vì hắn từ sớm đã biết có một thợ săn bóng đêm như vậy, kiếp trước đã cướp được Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy từ tay các thế gia và thế lực lớn.

Đáng tiếc người này cuối cùng cũng chẳng được hưởng thụ, rơi vào vòng tranh đấu, cuối cùng Thanh Sương Kỳ Tuyền biến mất, bởi vì đã rơi vào tay hắn.

Lần này, hắn sẽ quang minh chính đại đấu trúng Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy về tay.

Phong Minh vẫn vô cùng điềm tĩnh, mở miệng kêu giá: “Ba trăm năm mươi vạn.”

Đấu giá sư có chút kích động, so với Đằng Long Đan trước đó thì đây mới là quá trình kêu giá tranh mua bình thường, các bên đều rất lý trí, bọn họ cũng không cần lo lắng sẽ đắc tội với ai.

“Bao sương số năm mươi tám báo giá ba trăm năm mươi vạn, còn ai theo không? Ba trăm năm mươi vạn lần thứ nhất, ba trăm năm mươi vạn lần thứ hai, quá hạn không đợi! Đây chính là vật có thể hỗ trợ tu giả tấn cấp Nguyên Đan cảnh, Kim Nguyên Đường chúng ta cũng phải tốn không ít công sức mới kiếm được bình Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy này. Ha, xem ra không còn vị khách nào báo giá nữa rồi, Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy lần này thuộc về vị khách ở bao sương số năm mươi tám sở hữu, ba trăm năm mươi vạn lần thứ ba!”

Nhất chuỳ định âm, Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy đã rơi vào tay Phong Minh.

Trong bao sương vẫn luôn cạnh tranh giá với Phong Minh, một lão giả mặc hắc bào khuôn mặt đầy vẻ âm chí, trong lòng hận không thể bóp chết tươi tên song nhi Phong Minh này, đều tại tên song nhi này phá hỏng chuyện tốt của lão.

Lão đã dừng lại ở Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong quá lâu rồi, nếu không đột phá nữa thì thọ nguyên của lão sẽ đi đến tận cùng.

Cho nên lần này lão muốn được ăn cả ngã về không, dùng toàn bộ gia sản để đấu trúng bình Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy này, sau đó tìm nơi bế quan đột phá.

Dù cho xác suất thành công không lớn, lão cũng phải mạo hiểm thử một lần, bởi vì lão không thể chờ thêm được nữa rồi.

Thế nhưng ngay cả cơ hội cuối cùng, tên song nhi đáng ghét kia cũng không để lại cho lão.

Ánh mắt lão giả này trở nên âm hiểm hung tàn, đứng dậy bước ra khỏi bao sương, chưa đợi buổi đấu giá kết thúc đã đi trước một bước rời khỏi trường đấu.

Phong Minh lúc này đang tiếp đón một vị quản sự của phòng đấu giá. Quản sự mang Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy tới, bọn họ cũng cần phải thanh toán số nguyên tinh tương ứng cho vị quản sự đại diện cho phòng đấu giá.

Quản sự nhìn thấy số ba trăm năm mươi vạn nguyên tinh mới được chuyển vào trong thẻ, trên mặt tràn đầy nụ cười: “Chúc mừng Minh thiếu gia và Phong gia chủ, còn có nhu cầu gì nữa xin cứ việc nói với phòng đấu giá chúng ta, chúng ta sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn nhu cầu của các vị.”

“Dễ nói.”

Sau khi quản sự rời đi, Phong Minh liền tò mò cầm lấy chiếc bình chứa Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy. Chạm tay vào thấy hơi mát lạnh, chất lỏng cũng rất trong suốt, nhưng ngoài việc đó ra hắn cũng chẳng nhìn ra được điều gì khác.

Hắn thuận tay ném cho Bạch Kiều Mặc: “Bạch đại ca, cho huynh này, Bạch đại ca định khi nào thì dùng tới?”

Bạch Kiều Mặc đón lấy, dù đã từng có một lần nhưng trong lòng vẫn dâng lên một chút khẽ khàng kích động, có điều hắn đã kìm nén lại được: “Bá phụ thấy thế nào?”

Phong Kim Lâm nói: “Cứ dùng ngay tại Cao Dương quận này đi, giờ mà quay về thì trên đường chắc chắn sẽ không được yên ổn, chi bằng dùng sớm một chút, Kiều Mặc con cũng có thể có thêm vài phần lực lượng bảo mệnh.”

Bạch Kiều Mặc cảm kích nói: “Con nghe theo bá phụ.”

Bạch Kiều Mặc trịnh trọng cất Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy vào trong trữ vật giới. Các vị thuốc phụ trợ khác cũng đều đã thu thập xong xuôi, chỉ chờ bình Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy này quy vị nữa là đủ.

Buổi đấu giá cũng đã tiến dần đến hồi kết, đấu giá sư lấy ra một mảnh vải rách nát, trên đó có một phần tàn đồ.

“Đây là thu thập được từ tay một vị tu giả. Qua nghiên cứu của nhiều bên, tàn đồ trên này có lẽ có liên quan đến bí địa hiểm cảnh, tồn tại từ thời đại xa xưa, nhưng cụ thể là vật gì thì chúng ta vẫn chưa nghiên cứu ra kết quả. Nay đưa lên buổi đấu giá, hy vọng người có duyên có thể phá giải được bí mật trên tàn đồ.”

Đấu giá sư đem tàn đồ trưng bày ra cho toàn thể khách khứa quan sát. Khi ánh mắt của Bạch Kiều Mặc quét qua, lông mày hắn khẽ nhướng lên, bởi vì kiếp trước hắn từng thấy qua tàn đồ tương tự, tấm đang đấu giá hiện tại và tấm đó chắc chắn là đến từ cùng một bản gốc, nguyên đồ đã bị xé ra thành mấy mảnh.

Phong Minh tò mò hỏi: “Thật sự là tàng bảo đồ sao? Cha, Bạch đại ca, có đấu không?”

Bạch Kiều Mặc thầm nghĩ cơ duyên đã dâng đến tận trước mắt bọn họ thế này thì đương nhiên không nên bỏ lỡ, liền gật đầu nói: “Có thể đấu.”

Phong Minh nhìn hắn một cái, thấy được sắc mặt khẳng định trong mắt Bạch Kiều Mặc, trong lòng rộn lên một niềm vui, lần này hắn lại nhặt được bảo vật rồi sao?

Phong Kim Lâm với thái độ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, nói: “Muốn đấu thì cứ đấu đi, giá cả chắc sẽ không cao đâu, vì thường xuyên có những mảnh tàn đồ tương tự xuất hiện, nhưng rất hiếm khi nghe nói có ai tìm được kho báu.”

Phong Minh vỗ tay nói: “Vậy thì đấu!”

Tàn đồ ra giá khởi điểm chẳng qua chỉ có năm ngàn nguyên tinh, so với mức giá khởi điểm động một tí là vài vạn, vài chục vạn lúc trước thì quả thực là quá thấp.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc loại tàn đồ thế này không thể nào đấu ra được mức giá quá cao.

Người tham gia đa phần cũng chỉ ôm tâm thái thử vận may một chút chứ không muốn bỏ ra cái giá quá lớn để có được, bởi vì lợi bất cập hại.

Đã có người ra giá một vạn rồi, sau đó chậm rãi leo thang.

“Một vạn lẻ năm trăm nguyên tinh.”

“Một vạn một ngàn nguyên tinh.”

“Một vạn hai ngàn.”

Phong Minh ấn máy kêu giá, báo giá: “Một vạn năm ngàn nguyên tinh.”

Lại nghe thấy giọng nói quen thuộc, dường như còn mang theo chút hiếu kỳ, Cung Ngọc Minh cười lớn: “Tên nhóc này lại tới góp vui rồi, không phải thật sự nghĩ rằng dựa vào mảnh tàn đồ này mà có thể tìm thấy bảo vật đấy chứ?”

“Minh ca Minh ca, chúng ta có tham gia không?”

“Muốn đấu thì tự mình đấu, gia tộc chắc chắn sẽ không tham gia.”

Trưởng lão Cung gia cũng không phản đối lời này, thế là hứng thú của tử đệ Cung gia giảm đi không ít, chỉ đi theo sau lưng Phong Minh kêu giá chơi đùa hai hiệp, đến khi chạm mốc hai vạn nguyên tinh thì liền từ bỏ.

Cuối cùng, Phong Minh bỏ ra năm vạn nguyên tinh để lấy mảnh tàn đồ này về tay.

Sau khi quản sự mang tới, Phong Minh sờ thử chất giấy của mảnh tàn đồ này, giống như một loại da thú không rõ tên nào đó, những đường nét trên đó có chút hỗn loạn.

Phong Minh nhìn ngang nhìn dọc cũng chẳng nhìn ra được manh mối gì.

“Thôi bỏ đi, cứ cất trước đã.”

“Sau đây vật sẽ được đấu giá chính là lệnh bài của Huyền Nguyệt bí cảnh sẽ mở ra sau hai tháng nữa. Sở hữu tấm bài này có thể cho phép hai vị tu giả tiến vào trong đó. Hiện tại bắt đầu khởi phách, giá khởi điểm là một vạn nguyên tinh, mỗi lần tăng giá không được thấp hơn năm trăm nguyên tinh.”

Phong Minh chớp chớp mắt, hướng về phía Bạch Kiều Mặc nhìn sang. Đây chính là cái bí cảnh mà Bạch Kiều Mặc từng nói có mọc một cây Huyết Nguyệt Liên đúng không.

Bạch Kiều Mặc gật gật đầu, chính xác là vậy, ghé tai nói nhỏ: “Ta có cách khác để có được lệnh bài, Minh đệ cứ tùy tiện đấu giá chơi chút là được.”