← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 573: Hội Giao Dịch Đan Dược

22 min read 29.08.2026

 

Quản sự Bách Thảo Lâu nhanh chóng công bố danh sách những tu giả có quyền giao dịch, đồng thời mời họ tiến lên tầng chín để tham gia một hội giao dịch vô cùng đặc biệt.

Một số tu giả thuộc các thế lực lớn nhờ có nhân mạch riêng cũng giành được quyền lên tầng chín. Bởi lẽ, biết đâu có tu giả nào đó muốn từ bỏ cơ hội đổi lấy đan dược, lúc ấy họ sẽ có tư cách cạnh tranh đấu giá ngay tại chỗ.

Nhưng liệu có tu giả nào chịu từ bỏ cơ hội như vậy không?

Có lẽ có, mà cũng có lẽ không.

Bên ngoài Bách Thảo Lâu dựng mấy tấm ngọc bích lớn, phát hình trực tiếp toàn cảnh hội giao dịch ở tầng chín. Vô số tu giả chen chúc tụ tập trước những tấm ngọc bích này, hồi hộp chờ xem.

“Sao lại có nhiều tu giả được lên tầng chín thế kia? Đại sư Dư Phong rốt cuộc đã chuẩn bị bao nhiêu đan dược vậy?”

“Ta vừa đếm thử, số tu giả mà Lâu quản sự gọi tên phải lên đến hơn trăm người. Chẳng lẽ đại sư Dư Phong chuẩn bị hơn trăm viên Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan sao? Không thể nào chứ!”

Trong mắt mọi người, dù dược liệu chính của Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan không phải là Thiên Hồn Thảo, không quý hiếm bằng Thiên Hồn Thảo đi chăng nữa, thì cũng chẳng thể nào dễ dàng có được nhiều như vậy.

Nhìn xem, lúc trưng bày đan dược, có biết bao tu giả đến chiêm ngưỡng giám định, nhưng cho tới tận bây giờ vẫn chưa một ai nói chính xác được vị dược liệu chính được dùng là gì.

Giữa lúc bên ngoài đang bàn tán xôn xao, lại có thêm mấy tu giả đi tới trước Bách Thảo Lâu của Bách Thảo Thành.

Mấy tu giả này vây quanh một nữ tử ở chính giữa. Họ tò mò nhìn lên tấm ngọc bích phía trước, tai dỏng lên nghe ngóng những lời bàn luận của mọi người xung quanh.

Nếu Phong Minh và Bạch Kiều Mặc có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra ngay nữ tử trẻ tuổi ở giữa kia chính là Lam đại tiểu thư Lam Tử của Lam Yên Đảo.

Đúng như hai người họ dự đoán, Lam Tử đến đây, một là muốn xem có cơ hội đoạt được truyền thừa của Bách Thảo Đường hay không, hai là muốn nhân cơ hội này đánh bóng tiếng vang cho Lam Yên Đảo, nhằm tăng thêm thu nhập cho đảo nhà.

Thứ mà Lam Yên Đảo muốn đẩy mạnh quảng bá chính là Lam San Hô và Lam Ninh Đan chính tông. Nếu không chịu bước ra ngoài, rất khó để các tu giả phương xa biết được công hiệu thần kỳ của Lam Ninh Đan.

Tin tức ở nơi này rất dễ dò la, một nữ hộ vệ bên cạnh Lam Tử khẽ nói: “Đại tiểu thư, là đại sư Dư Phong muốn giao dịch Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan ở tầng chín Bách Thảo Lâu.”

Gương mặt nữ hộ vệ này không giấu nổi vẻ vui mừng. Bởi vì họ đều biết rõ, Lam Yên Đảo sở dĩ có thể thuận lợi vượt qua nguy cơ lần trước hoàn toàn là nhờ hai vị đại sư Dư Phong và Dư Bạch đã vạch trần âm mưu của Ám Minh, bảo toàn mạng sống cho cả đảo.

Nữ hộ vệ nói tiếp: “Có điều bản thân đại sư Dư Phong không hề lộ diện, mà là do khôi lỗi nhân do hắn và đại sư Dư Bạch điều khiển ra mặt.”

Nàng còn kể lại chuyện khôi lỗi nhân hai lần tự rã xác trước mặt bàn dân thiên hạ. Ai nghe xong cũng phải bật cười thích thú. Thành ra bây giờ, danh tiếng của hai vị đại sư Dư Phong và Dư Bạch ở Bách Thảo Thành vang dội như sấm dậy, song ngặt nỗi chẳng ai tìm ra được hành tung của hai vị ấy.

Lam Tử vốn đoán được Dư Phong có khả năng sẽ đến Bách Thảo Đường, nhưng khi thực sự biết hắn và đại sư Dư Bạch đang ở đây, nàng vẫn vô cùng vui mừng.

Lam đại tiểu thư mỉm cười nói: “Quả không hổ là phong cách làm việc của hai vị ấy. Vậy chúng ta cứ đợi hội giao dịch kết thúc rồi hành sự theo kế hoạch. Có hội giao dịch này làm bàn đạp, kế hoạch quảng bá Lam San Hô của Lam Yên Đảo chúng ta sẽ càng thêm thuận buồm xuôi gió.”

Các tu giả bên cạnh nhao nhao gật đầu, ánh mắt tràn ngập niềm tự hào. Bởi vì họ đã biết, vị dược liệu chính mà đại sư Dư Phong dùng để luyện chế Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan chính là đặc sản của Lam Yên Đảo — Lam San Hô. Người của Lam Yên Đảo sao có thể không cảm thấy vinh dự cho được?

Thế là, nhóm người này dừng chân ở bên ngoài, chọn một tấm ngọc bích gần nhất để theo dõi hội giao dịch.

Trên tầng chín, Lâu quản sự không nói nhảm nhiều lời, lập tức bắt đầu quy trình giao dịch, tiến hành lần lượt từ tu giả ra giá cao nhất trở xuống.

Người ra giá cao nhất là một lão cường giả Dung Hợp Cảnh. Do không thiếu Nguyên Tinh, lão ôm tâm lý thử vận may nên đã báo một cái giá trên trời để cầu mua viên đan dược này cho một vãn bối bị tổn thương hồn hải trong nhà.

Lão không ngờ đại sư Dư Phong lại thực sự đồng ý giao dịch. Cho nên vừa nghe thấy tên mình, lão không chút do dự mà giao ra số Nguyên Tinh đúng như mức giá đã báo. Lâu quản sự cũng rất sảng khoái trao một lọ đan dược vào tay lão.

Lão cường giả Dung Hợp Cảnh lập tức mở bình ra nghiệm hàng ngay tại chỗ, ngay khắc sau liền lộ rõ vẻ kinh hỷ: “Không hổ là đại sư Dư Phong, lại là cực phẩm đan! Thay lão phu đa tạ đại sư Dư Phong, ha ha ha!”

Vị cường giả này ngửa mặt cười lớn rồi mang theo đan dược rời đi ngay lập tức, phải cấp tốc đem đan dược về cứu trị cho vãn bối của mình.

Khổng Thiền vừa nhận được tin tức đã chạy tới đầu tiên, qua vài người là tới lượt hắn. Hắn cũng trả một khoản Nguyên Tinh theo mức giá mình báo, nhận lấy một lọ đan dược từ tay Lâu quản sự.

Hồn lực vừa quét vào trong, hắn liền phát hiện đó cũng là cực phẩm đan, Khổng Thiền vui mừng khôn xiết.

Các tu giả khác thấy vậy xúm lại hỏi han, Khổng Thiền cũng không giấu giếm: “Cũng là cực phẩm đan, đại sư Dư Phong quả nhiên lợi hại!”

Bầu không khí tại hiện trường vô cùng nhiệt liệt, mà bầu không khí bên ngoài Bách Thảo Lâu cũng dâng cao không kém. Nhìn từng viên đan dược được giao dịch thành công, không ít tu giả bên ngoài đỏ hết cả mắt vì thèm thuồng.

Nhiều tu giả hối hận không thôi, trách sao ngày trưng bày hôm ấy mình lại không ném ngọc giản vào trong hòm để tham gia báo giá?

Trước đó, rất nhiều người còn ôm thái độ xem kịch để nhìn nhận chuyện Dư Phong lộ diện.

Ai mà ngờ được hắn thật sự có thể lấy ra nhiều đan dược đến thế!

Đặc biệt là khi thấy phía sau đã xuất ra mấy chục viên đan dược, tuy dựa theo mức giá thì những viên sau không còn là cực phẩm đan nữa, nhưng đó cũng là thượng phẩm đan kia mà!

Kẻ khiến người ta ngưỡng mộ ghen tị nhất chính là những người đạt được cực phẩm đan. Tu giả bên ngoài đếm hộ người trên tầng chín, tổng cộng có ba mươi tám tu giả giành được cực phẩm đan.

Ba mươi tám người này cũng là những người ra giá cao nhất, nếu không phải đưa ra mức Nguyên Tinh khiến Dư Phong vừa ý thì cũng là dâng lên linh thảo hợp mắt Dư Phong.

Có người cảm thán, Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan cấp cực phẩm thế này, hiệu quả chưa chắc đã thua kém Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan cấp hạ phẩm hay trung phẩm.

Nhưng cũng có người cảm thấy lời này quá mức khoa trương, có cần thiết phải tâng bốc Dư Phong lên tận mây xanh như vậy không?

Thế nhưng ngay sau đó, một luồng thanh âm từ nội đường Bách Thảo Đường truyền ra. Có trưởng lão nội đường đích thân lên tiếng xác nhận: Lời này không ngoa.

Lời nào không ngoa? Dĩ nhiên là câu nói “Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan cấp cực phẩm có dược hiệu không thua gì Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan cấp hạ phẩm và trung phẩm”.

Nội đường Bách Thảo Đường đương nhiên có trưởng lão luyện chế được Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, ngặt nỗi họ không cách nào luyện ra được viên cực phẩm phù hợp với yêu cầu của phu thê Thẩm gia.

Cho nên khi có người mang đan dược của Dư Phong về nội đường để tiến hành giám định sâu hơn, kết luận liền được đưa ra ngay tức khắc.

Lời này lọt vào tai chúng tu giả, lập tức dấy lên một hồi xôn xao cực lớn.

Có người lớn tiếng hỏi: “Rốt cuộc là lấy thứ gì làm dược liệu chính thế?”

Sau đó lại có lời từ nội đường Bách Thảo Đường truyền ra: “Vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn, nhưng đã có manh mối ban đầu, cần phải xác nhận thêm.”

Lúc này Phong Minh tuy không có mặt tại hiện trường, nhưng hắn không có mặt thì Bạch Kiều Mặc có mặt mà.

Bạch Kiều Mặc nghe thấy lời này liền hiểu ngay ý tứ bên trong. Bách Thảo Đường có nhiều luyện dược sư như vậy, chẳng lẽ lại không có ai từng thấy qua Lam San Hô của Lam Yên Đảo sao? Dù sao Lam San Hô cũng là thứ có thể dùng làm thuốc, chắc chắn đã từng có luyện dược sư nghiên cứu qua.

Nhưng điều họ chưa dám chắc chính là: Lam San Hô thật sự có công hiệu lớn đến nhường này sao?

Để đan dược giao dịch xứng đáng với mức giá người ta bỏ ra, Phong Minh đã cố ý luyện chế một số đan dược thượng phẩm. Không phải ai cũng có thể nhận được cực phẩm đan do hắn luyện, nếu không thì thật có lỗi với nhóm người ra giá cao nhất rồi.

Tất nhiên, những tu giả nhận được thượng phẩm đan cũng không chịu thiệt, có điều trong lòng họ vẫn có chút tiếc nuối. Nếu lúc trước mình ra giá cao hơn một chút, biết đâu cũng đã có được cực phẩm đan rồi.

Thượng phẩm đan dù tốt đến mấy cũng chẳng bằng cực phẩm đan.

Huyết Tẫn đại diện cho Củng Khiên giao dịch được một viên cực phẩm đan. Ừm, hắn chỉ là đang diễn kịch thôi.

Hình tượng Củng Khiên si mê luyện dược quá sâu đậm trong mắt mọi người, gã không thể nào từ bỏ cơ hội giao dịch như vậy được, từ bỏ mới khiến người ta nghi ngờ.

Cho nên Huyết Tẫn mới tới, coi như là ủng hộ chỗ bạn bè.

Huyết Tẫn cầm viên đan dược trong tay, suýt chút nữa đã muốn ném tọt vào miệng ăn như kẹo đường.

Hội giao dịch đặc biệt cuối cùng cũng kết thúc, những tu giả giành được tư cách không một ai nguyện ý từ bỏ cơ hội. Cho dù tại hiện trường có người muốn bỏ ra cái giá cao hơn để mua lại từ tay họ, cũng chẳng ai chịu nhượng lại.

Ai biết được sau khi đợt giao dịch này kết thúc, về sau Dư Phong còn có lộ diện để tung ra một mẻ đan dược nào nữa hay không?

Loại đan dược này, vào thời khắc mấu chốt có thể dùng để cứu mạng đấy.

Nhìn kìa, độc tử của cựu Các chủ Trận Pháp Các đến tận bây giờ vẫn chưa cầu mua được Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, thành ra thương thế trong hồn hải vẫn không cách nào khỏi hẳn.

Khi đó Trương Các chủ còn dùng thủ đoạn để bức ép đại sư Dư Phong, lần này lại không thấy tới Bách Thảo Thành.

Nếu vị cựu Trương Các chủ này biết được Dư Phong một lần tung ra hơn trăm viên Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, mà lão ta vì không kịp đến nơi nên một viên cũng không vớt vát được, thì lão cùng đứa con độc nhất kia không biết có tức nổ phổi hay không.

Sau khi giao dịch kết thúc, các tu giả tại hiện trường đều không rời đi, bởi vì ai nấy đều muốn chứng kiến màn kinh điển: Khôi lỗi nhân tự rã xác tại chỗ.

Đúng vậy, khôi lỗi nhân cứ luôn đứng bên cạnh Lâu quản sự, Lâu quản sự đi đâu là nó đi theo đó.

Lúc này, Lâu quản sự thấy từng ánh mắt cứ chằm chằm nhìn vào chiếc nhẫn trữ vật trong tay mình và con khôi lỗi nhân bên cạnh, khóe miệng không khỏi giật giật.

Cái lũ này, nhận được đan dược rồi sao không mau cắp đít đi cho khuất mắt, cứ sống chết ở lại xem náo nhiệt làm cái gì không biết?

Lâu quản sự cạn lời đem nhẫn trữ vật giao cho khôi lỗi nhân. Bách Thảo Lâu hoàn toàn là giữ hộ miễn phí, không khấu trừ một xu tiền phí thủ tục nào.

Khôi lỗi nhân đón lấy nhẫn trữ vật, rồi một cảnh tượng quen thuộc lại hiện ra: Nó mở khoang ngực của mình ra, nhét nhẫn trữ vật vào bên trong.

Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, lần này lại có thêm một bước. Khôi lỗi nhân vậy mà còn móc ra một lọ đan dược, đưa tới trước mặt Lâu quản sự, dùng chất giọng máy móc nói: “Chủ nhân tặng quản sự làm tạ lễ.”

Lâu quản sự cũng bất ngờ và vui mừng khôn xiết, vô thức đón lấy lọ đan dược. Còn chưa kịp mở lời, khôi lỗi nhân trước mặt đã vang lên một tiếng “loảng xoảng”, rã xác ngay trước mắt lão, phân tách thành từng mảnh vụn.

Lâu quản sự cứ thế giữ nguyên nét mặt kinh hỷ vừa rồi mà ngây dại tại chỗ. Phải một lúc lâu sau lão mới phản ứng lại được, thầm nghĩ hai vị đại sư Dư Phong và Dư Bạch thật là biết đùa.

Các tu giả khác cũng không uổng công chờ đợi, cuối cùng lại được chiêm ngưỡng màn kịch kinh điển này.

Có người lên tiếng: “Thật sự lại rã xác rồi.”

“Lại bị truyền tống đi rồi chứ gì.”

“Có ai bắt được dao động không gian không?”

“Ta có, nhưng mà nhanh lắm, chỉ thoáng qua một cái là biến mất tăm, chẳng biết truyền tống đi hướng nào.”

Bạch Kiều Mặc đang đứng giữa đám đông, một chiếc hộp đen dưới vạt bào của hắn vừa lóe lên một cái rồi biến mất không dấu vết.

Ai mà ngờ được khoảng cách truyền tống lại gần đến như thế. Cho nên bảo sao dao động không gian vừa thoáng hiện đã biến mất, hoàn toàn có lý do cả.

Chính vì quá gần, vừa bắt được tín hiệu là đã kết thúc rồi, truy tra bằng niềm tin à?

Huyết Tẫn và Kỷ Viễn đều dùng ánh mắt cá chết lườm Bạch Kiều Mặc, dám bày trò ngay dưới mí mắt bàn dân thiên hạ luôn cơ đấy.

Còn Lam Tử, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cảnh tượng này qua tấm ngọc bích, trong lòng cạn lời chẳng biết nên bày ra vẻ mặt gì cho phải.

Hóa ra còn có thể chơi kiểu này nữa sao?