Chương 572: Thảo Lâu
Khi cuộc giao lưu đàm đạo của bốn vị luyện dược sư tạm thời đi vào hồi kết, Phong Minh mới biết Bạch Kiều Mặc đã mang đan dược từ Bách Thảo lâu về rồi. Đương nhiên Phong Minh cũng là vì tín nhiệm Bạch Kiều Mặc, biết rõ cho dù mình có quên thì vẫn còn có Bạch Kiều Mặc ở đó lo liệu.
Bọn họ tiếp tục lưu lại trong khách viện nơi Củng Khiên đang ở, Củng Khiên đã an bài phòng ốc chu đáo cho tất cả bọn họ.
Vừa bước vào phòng riêng của mình, Phong Minh liền kéo Bạch Kiều Mặc tiến vào không gian. Có tầng vách ngăn không gian này cách ly, đồ vật trong tay hai người lại càng thêm phần an toàn.
Phong Minh sốt sắng nói: “Mau xem thử rốt cuộc có bao nhiêu người muốn mua Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan trong tay ta.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười, lấy cái hòm đựng ngọc giản từ trong nhẫn trữ vật ra mở ra. Khá khen cho cái hòm này, ngọc giản bên trong đã bị nhét tới mức chật ních, đây chắc chắn là do không thể nhét thêm được nữa nên mới phải dừng lại đây mà. Liếc mắt quét qua một cái, số lượng phải lên tới hàng trăm hàng ngàn chiếc.
“Oa, nhiều như vậy sao, nếu tất cả đều muốn mua đan dược thì ta chẳng phải là sắp phát tài to rồi à.”
Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Chưa chắc tất cả đều muốn mua đan dược đâu, cứ lần lượt kiểm tra trước đã.”
“Được.”
Tử Tinh Phong Vương bay đến đậu trên đầu Phong Minh, nghẹo đầu tò mò cùng Phong Minh xem xét.
Hai người đem những ngọc giản thành tâm cầu mua Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan để sang một bên; còn những chiếc thiếu thành ý hoặc đưa ra một đống yêu cầu lộn xộn thì vứt sang một góc, chuẩn bị xử lý như rác rưởi. Đống cuối cùng là những kẻ muốn giao lưu nghiên cứu đan thuật với Phong Minh, cái này có thể để sau hãy tính.
Số người thành tâm muốn mua Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan tổng cộng có một trăm người, số lượng quả thực ngoài dự kiến, cái giá đưa ra cũng cao hơn nhiều so với những gì Phong Minh tưởng tượng. Trong đó có cả ngọc giản của Khổng Thiền, mức giá gã đưa ra thuộc vào hàng cao nhất trong số đó, tỏ rõ thành ý mười phần.
Bạch Kiều Mặc hỏi: “Thế nào? Đều đáp ứng hết sao?”
Hai con mắt của Phong Minh sắp sửa biến thành hình nguyên tinh luôn rồi, gần đây y thực sự là đang vô cùng thiếu thốn nguyên tinh mà. Tuy nói ở U Minh đại lục đã cướp bóc được một mẻ, lại thông qua Liễu Trì Nguyên bán đấu giá đan dược đổi được một số, nhưng sau khi tiến cấp Dung Hợp cảnh, tốc độ tiêu hao nguyên tinh của hai người bọn họ lại càng kinh người hơn. Đến cả Tử Tinh Phong Vương ở đây thỉnh thoảng cũng đòi Phong Minh cho chút nguyên tinh, có nguyên tinh phụ trợ tu luyện, thực lực của đàn ong mới tăng tiến nhanh hơn được.
Phong Minh có thể làm sao bây giờ, đương nhiên là phải đáp ứng tất cả rồi. Hơn nữa, ở trong Bách Thảo thành này thứ gì là nhiều nhất? Chính là đủ loại linh thảo chứ gì nữa. Nguồn tài nguyên linh thảo nơi đây là phong phú bậc nhất, có các lộ thương gia đem linh thảo khắp các nơi quy tụ về đây, đối với Phong Minh mà nói nơi này chẳng khác nào một cái ổ vàng ổ bạc cả. Nhưng muốn đem những gốc linh thảo vừa mắt kia mua hết về tay thì không thể thiếu nguyên tinh, linh thảo thất phẩm cái giá cũng chẳng hề rẻ chút nào.
Phong Minh nói: “Vậy thì giao dịch thôi, có điều có phương pháp giao dịch nào an toàn không?”
Bạch Kiều Mặc đáp: “Trước đó chẳng phải đã thành công rồi sao, Minh đệ muốn giao dịch thì cứ phái khôi lỗi nhân đem đan dược tới tay quản sự Bách Thảo lâu, ủy thác vị quản sự kia xử lý. Đợi sau khi toàn bộ đan dược được bán hết, lại để quản sự đem nguyên tinh hoặc linh thảo đã giao dịch được trao vào tay khôi lỗi nhân là xong.”
Phong Minh lập tức vỗ tay cái bộp: “Vậy thì cứ quyết định như thế đi.”
Bên ngoài, Huyết Tẫn và Kỷ Viễn cũng đem cảnh tượng đi theo Bạch Kiều Mặc chứng kiến được lần lượt kể lại cho Củng Khiên và Thu Dịch nghe. Nghe xong, hai người họ cũng mắt sáng lấp lánh, chiêu không gian trận pháp này của Bạch Kiều Mặc dùng đúng là đã đến mức xuất thần nhập hóa rồi.
Kỷ Viễn lấy cặp hộp đen truyền tống ra cho Thu Dịch xem, Thu Dịch vừa nhìn cái là đã thích mê rồi. Về chuyện Huyết Tẫn nói muốn giao dịch với Bạch Kiều Mặc, Củng Khiên tự nhiên là giơ cả hai tay tán thành. Nếu có thể, hắn thậm chí còn muốn có thêm vài con khôi lỗi nhân đã qua cải tạo mà Bạch Kiều Mặc sử dụng kia nữa, thứ này quả thực chính là trang bị thần thánh bắt buộc phải có khi đi làm chuyện xấu mà.
Trong Bách Thảo thành và Bách Thảo đường lúc này, cũng có không ít người đang bàn tán về hai vị Dư Phong và Dư Bạch.
Hai người họ ban đầu nổi danh là ở Thương Hải cảnh, theo mật lệnh truy sát của Ám Minh lan truyền khắp Thương Huyền đại lục, các cảnh khác cũng đã nghe qua đại danh của họ. Nhưng khi đó họ chẳng qua chỉ là tu giả Khai Hồn cảnh, thực chất không được quá mức coi trọng. Nhưng hiện tại hai người này xuất hiện ở Bách Thảo thành, vừa mới ra tay đã khiến các phương biết được sự bất phàm của mình.
Một người là thất phẩm luyện dược đại sư, vừa ra tay liền đem tới cực phẩm Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan khiến vô số tu giả muốn cầu mua để cất giữ. Một người lại đem không gian trận pháp sử dụng tới mức xuất thần nhập hóa, khiến người ta biết được cái danh trận pháp kỳ tài kia quyết không phải là hư danh.
Thảo nào một tổ chức như Ám Minh lại phải chịu không ít thua thiệt trong tay hai người họ, đến mức khiến Ám Minh phải phát ra lệnh truy sát cấp bậc màu đen đối với hai người. Quyết tâm muốn bóp chết bọn họ lớn đến nhường nào, nhìn vào viên Niết Bàn Đan được treo thưởng là đủ hiểu rồi. Biết bao nhiêu lão quái vật sống không biết bao nhiêu năm nay đều vì thế mà lục tục xuất thế, đi khắp nơi lùng sục tung tích của hai người.
Trưởng lão hội của Bách Thảo đường cũng đã tiến hành bàn thảo về việc Dư Phong bị Ám Minh nhắm vào. Thực chất, cái trò ngắm vào luyện dược sư mà hạ thủ này, bất luận là rơi vào đầu vị luyện dược sư nào thì cũng đều chạm vào giới hạn chịu đựng, khiến nội bộ Bách Thảo đường khó mà nuốt trôi cục tức này. Trước đó sở dĩ họ không thèm coi trọng là vì việc này chẳng liên quan gì đến họ. Nhưng hiện tại Dư Phong đã bằng xương bằng thịt xuất hiện ở Bách Thảo thành rồi, lại còn thả ra những lời lẽ như vậy, Bách Thảo đường nếu không có biện pháp xử lý thì nhất định sẽ đánh mất đi một phần uy tín nhất định.
Kết quả bàn bạc cuối cùng là chờ đợi giao dịch đan dược của Dư Phong. Hiện tại chiếc hòm ở Bách Thảo lâu đã rơi vào tay Dư Phong rồi, nếu y bằng lòng thì không lâu nữa sẽ có một lô Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan được tung ra ngoài, họ có thể nghiên cứu kỹ lưỡng hơn về vị đan dược này, từ đó đánh giá tốt hơn về luyện dược thuật của Dư Phong. Thực ra chỉ cần dựa vào viên cực phẩm thất phẩm đan đặt ở Bách Thảo lâu kia thôi thì đã đủ để chứng minh luyện dược thuật của Dư Phong bất phàm rồi.
Có người lên tiếng: “Thực ra hấp nạp Dư Phong vào Bách Thảo đường của chúng ta cũng có cái lợi, như vậy thì một vị trận pháp kỳ tài như Dư Bạch kia cũng có thể phục vụ cho Bách Thảo đường chúng ta rồi.”
Lại có người phản đối: “Đừng quên sự tồn tại của Ám Minh, không ai biết đứng sau Ám Minh rốt cuộc là thần thánh phương nào, Ám Minh lại không chỗ nào không có. Nếu vì chuyện này mà bị Ám Minh nhắm vào, các vị có thể bảo chứng Bách Thảo đường chúng ta sẽ không vì thế mà tổn hao luyện dược sư hay không?”
Đây là suy nghĩ của phái bảo thủ, lập tức liền bị phái cấp tiến nhảy vào phản đối. Chẳng lẽ chỉ vì sợ có tổn thất mà không dám đối đầu với Ám Minh sao? Trăm vị tiền bối ban đầu của Bách Thảo đường quyết không phải là những kẻ nhát gan như thế. Nếu quả thực như vậy thì đệ tử Bách Thảo đường có tư cách gì mà mắng Dư Phong là kẻ hèn nhát?
Phong Minh có thèm quản bên ngoài xảy ra chuyện gì đâu, y cứ ở lỳ trong không gian mà luyện đan, luyện liên tục mấy lò Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan. Việc này phải kể đến công lao của việc trong tay y không hề thiếu Lam San Hô đủ năm tuổi. Tổng cộng luyện chế được mười mấy lò đan, thu hoạch được hơn một trăm viên Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, Phong Minh đem đan dược thảy hết cho Bạch Kiều Mặc xử lý.
Bởi vì Lam San Hô mà y lại nghĩ tới hai mẹ con Lam đảo chủ trên Lam Yên đảo, hiếu kỳ hỏi: “Bạch đại ca, huynh nói xem lần này Lam đảo chủ bọn họ có tới Bách Thảo thành không?”
Bạch Kiều Mặc suy nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ là có đấy, Lam tiểu thư là luyện dược sư, chắc hẳn là muốn tới Bách Thảo đường xem thử có cơ hội đạt được truyền thừa hay không. Lam Yên đảo có lẽ cũng có thể mượn cơ hội này để đẩy ra Lam Ninh Đan chân chính của Lam Yên đảo.”
Phong Minh gật gù: “Vậy thì chúng ta càng phải sớm đem số đan dược này bán đi thôi, lúc này ra tay cái giá mới có thể cao hơn được. Đợi đến khi Lam đảo chủ bọn họ tới nơi, Bách Thảo đường có lẽ sẽ biết được giá trị của Lam San Hô, từ đó đoán ra được linh dược chủ đạo dùng trong đan dược của ta là gì rồi.”
Bạch Kiều Mặc khẽ cười, cho dù có biết đi chăng nữa thì viên cực phẩm đan do Phong Minh luyện chế ra vẫn có giá trị lớn hơn nhiều.
Hai người bước ra khỏi không gian, Phong Minh đi tìm Củng Khiên để tiếp tục giao lưu nghiên cứu luyện dược thuật, còn Bạch Kiều Mặc thì đi xử lý số đan dược trong tay.
Kỷ Viễn cười trêu: “Chuẩn bị lặp lại chiêu cũ sao?”
Bạch Kiều Mặc nhướng mày nói: “Chiêu thức không sợ cũ, chỉ cần có tác dụng là được.”
Kỷ Viễn bật cười, nghĩ bụng cũng đúng, tạm thời vẫn chưa có ai phá giải được cái trò này của Bạch Kiều Mặc chơi. Mà cho dù có phá giải được đi chăng nữa, chẳng lẽ Bạch Kiều Mặc lại không thể nâng cao độ khó lên hay sao? Hắn và Huyết Tẫn liền đi theo để xem náo nhiệt.
Tuy rằng đã trôi qua vài ngày, nhưng bên ngoài Bách Thảo lâu vẫn y cựu đông nghẹt người, bởi vì mọi người đều đang ngóng chờ phản ứng của Dư Phong đại sư, xem thử Dư Phong đại sư có đồng ý giao dịch với bọn họ, tung ra một lô Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan hay không. Có tu giả là đang cần gấp, vô cùng cấp thiết có được đan dược để cứu chữa cho người thân bạn bè của mình; có người thì lại là luyện dược sư giống như Khổng Thiền, muốn thông qua viên đan dược do Dư Phong đại sư mang ra để nghiên cứu dược lý bên trong, xem có thể tiến thêm một bước phá giải ra đan phương hay không.
Ba người Bạch Kiều Mặc trà trộn vào trong đám đông nên một chút cũng không hề nổi bật, mọi người chỉ tưởng bọn họ cũng giống như những người khác đang chực chờ đan dược, hoặc nói đúng hơn là chờ đợi sự xuất hiện của khôi lỗi nhân.
Có tu giả tai thính vô cùng, vừa nghe thấy thứ âm thanh cơ giới đặc thù kia vang lên liền lập tức la hét: “Khôi lỗi nhân xuất hiện rồi!”
“Đến thật sao? Ở đâu thế?”
“Hướng bên kia kìa.”
Quả nhiên, con khôi lỗi nhân giống y đúc lần trước lại một lần nữa lên đài. Những tu giả thuần túy đến xem náo nhiệt nhìn thấy con khôi lỗi nhân này thì cạn lời đến cực điểm.
“Đây đã là con thứ ba rồi chứ gì nữa, trong tay Dư Phong đại sư rốt cuộc là đã chuẩn bị bao nhiêu con khôi lỗi nhân như thế này vậy?”
Bạch Kiều Mặc đi bên cạnh vô tình nghe thấy, thầm nghĩ trong lòng tổng cộng chỉ mua có năm con thôi, có điều năm con này dùng hết rồi thì không thể đi mua thêm nữa, hiện tại mấy cái tiệm bán khôi lỗi chắc chắn đều đã bị các phương nhìn chằm chằm vào rồi. Đương nhiên cũng không loại trừ khả năng việc này sẽ kéo theo một trào lưu và xu hướng mới, có người sẽ thích bắt chước phong cách hành sự của Dư Phong đại sư mà cắm đầu đi mua loại khôi lỗi nhân kiểu phổ thông như thế này.
Quản sự Bách Thảo lâu cũng đã cho người túc trực chú ý, một khi khôi lỗi nhân xuất hiện phải lập tức báo cáo cho hắn ngay lập tức. Cho nên vị quản sự này cũng kịp thời từ trong Bách Thảo lâu bước ra. Lúc này khôi lỗi nhân đã bị đám đông vây nghẹt, sự xuất hiện của quản sự coi như là đã giải vây cho nó.
Hai con mắt vô thần của khôi lỗi nhân nhìn chằm chằm vào quản sự, có chút dọa người.
Quản sự chắp tay nói: “Có phải Dư Phong đại sư có lời gì muốn giao phó?”
Khôi lỗi nhân máy móc đáp lời: “Phải.”
Nói xong, khôi lỗi nhân ở ngay trước mặt mọi người một lần nữa mở khoang ngực của mình ra, từ không gian trống rỗng bên trong lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, chính là chiếc mà quản sự đã giao ra trước đó.
“Chủ nhân nhờ quản sự giúp đỡ tiến hành giao dịch lô đan dược này theo ngọc giản, sau khi giao dịch kết thúc thì đem những thứ thu hoạch được giao lại cho ta.”
Quản sự lập tức hiểu ra, Dư Phong đại sư đây là đem chuyện giao dịch hoàn toàn ủy thác cho mình, hoặc có thể nói là ủy thác cho Bách Thảo lâu rồi, quản sự đương nhiên là vui lòng vô cùng.
“Xin chủ nhân của ngươi cứ yên tâm, Bách Thảo lâu nhất định sẽ không phụ sự tín nhiệm và ủy thác của Dư Phong đại sư.”
Bung quanh biết bao nhiêu tu giả đang dán chặt mắt vào chiếc nhẫn trữ vật được trao từ tay khôi lỗi nhân sang tay quản sự, nghĩ thôi cũng biết bên trong chắc chắn là có Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan rồi. Có người thực sự đã nảy sinh ý định muốn cướp giật đấy, nhưng nghĩ tới Bách Thảo lâu và Bách Thảo đường đứng sừng sững ở phía sau, đành phải dập tắt ngay cái ý nghĩ đó đi, bằng không sẽ bị Bách Thảo thành liệt vào danh sách đen vĩnh viễn không được đặt chân vào mất.
Quản sự đón lấy nhẫn trữ vật, hồn lực quét một cái vào bên trong, khá khen cho đống này, nhiều bình đan dược đến vậy, mỗi một chiếc bình đều chứa một viên Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, hơn nữa phần lớn đều là cực phẩm đan. Cái gã Dư Phong này thực sự là quá mức ghê gớm rồi, trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà đã có thể mang ra nhiều đan dược đến thế.
—