← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 568: Triển lãm dược

22 min read 29.08.2026

 

Phong Minh khoác cái clone “Dư Phong” tiếp tục phát biểu:

Các ngươi cứ chờ đấy, ta đây sẽ về luyện chế một lò Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan ngay, đến lúc đó sẽ gửi tới Bách Thảo lâu triển lãm, các vị cứ việc mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ. Đúng rồi, xem xong rồi thì những kẻ từng chất vấn chỉ trích ta nhớ mà mò vào đây xin lỗi vị thiên tài luyện dược sư này nhé.

Phát biểu xong, Phong Minh liền lập tức rút lui, sau đó hắn lại đổi một thân phận khác chạy ngược vào hóng hớt. Nhìn thấy đám luyện dược sư trên diễn đàn đã nổ tung chảo, bình luận nhảy lên liên tục từng dòng từng dòng, khiến người ta nhìn đến hoa cả mắt.

Thu Dịch và Dư Tiêu sau khi hóng hớt xong cũng thoát ra ngoài, hai người nhìn nhau một cái, khóe miệng đều giật giật.

Cái tên Phong Minh này, đúng là chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà.

Có điều Dư Tiêu vẫn véo tai đồ đệ một cái, bảo: “Luyện ra rồi thì đưa cho vi sư một viên.”

“Ta cũng muốn một viên.” Thu Dịch nối gót theo sau.

Phong Minh xua xua tay, hào phóng bảo: “Ai cũng có phần, ai cũng có phần hết.”

Có Lam San Hô làm dược liệu chính, Phong Minh bây giờ muốn luyện một lúc mười lò tám lò cũng chẳng thành vấn đề.

Dư Tiêu kinh ngạc hỏi: “Dược liệu chính không khan hiếm sao?”

Phong Minh hì hì cười rộ lên bảo: “Lát nữa con tặng mọi người một ít dược liệu chính luôn. Mọi người cứ yên tâm, con có nhiều lắm.”

Dư Tiêu và Thu Dịch càng thêm kinh ngạc. Loại thiên tài địa bảo như thế này mà Phong Minh lại dùng từ “nhiều lắm” để hình dung? Trong lòng họ cũng bắt đầu tràn đầy mong đợi.

Phong Minh quả nhiên không tiếp tục đi dạo nữa, hẹn gặp sư phụ và Thu Dịch ở Bách Thảo lâu, hắn và Bạch Kiều Mặc liền đi về trước để luyện chế đan dược.

Thực ra cũng muốn thuê một gian phòng luyện dược ngay bên cạnh cơ, nhưng nghĩ lại như vậy rất dễ làm lộ thân phận Dư Phong, tốt nhất vẫn là đi về đóng cửa cài then tự luyện thì hơn.

Mà cũng phải nói, vì cái danh “Dư Phong” đăng nhập vào diễn đàn giao lưu lại còn một tiếng làm kinh người, quả thực đã có không ít luyện dược sư nhìn chằm chằm vào những phòng luyện dược cho thuê gần đó.

Để xem sau khi Dư Phong buông lời tuyên bố thì có những ai thuê phòng luyện dược, rất có khả năng Dư Phong chính là một trong số đó.

Nói thực lòng, đám luyện dược sư lúc trước còn bán tín bán nghi thì sau khi Dư Phong hiện thân buông lời cuồng vọng, ngược lại lại tăng thêm vài phần tin tưởng.

Thậm chí có không ít người đã chạy tới Bách Thảo lâu từ sớm để chực chờ, đợi xem khi nào thì Dư Phong đại sư mới lộ diện.

Chạy huỳnh huỵch về nhà luyện chế cái vèo ra một lò Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan, Phong Minh quay sang hỏi Bạch Kiều Mặc làm sao để đem đan dược xuất hiện ở Bách Thảo lâu.

Chắc chắn là bọn họ không thể tự mình mang tới đó được rồi, làm vậy chẳng phải là nói cho người ta biết Ô Dương chính là Dư Phong sao.

Bạch Kiều Mặc đáp: “Kỷ Viễn có nói với ta, ở Bách Thảo thành có bán một thứ, chính là khôi lỗi. Chúng ta dùng khôi lỗi đem đan dược tới Bách Thảo lâu triển lãm, triển lãm xong lại để khôi lỗi thu hồi đan dược mang về.”

Phong Minh lập tức vỗ tay khen hay.

Trong Bách Thảo thành có không ít luyện dược sư thích dùng loại khôi lỗi thế này để thay họ quán xuyến phòng luyện dược và sắp xếp linh thảo, thậm chí còn có thể chăm sóc linh điền.

Đám thương gia dĩ nhiên là chủ động chiều theo nhu cầu của luyện dược sư, thế nên trong Bách Thảo thành có đủ các loại khôi lỗi đa dạng vô cùng.

Hai người Phong Minh liền tùy ý tìm một cửa tiệm, mua vài con khôi lỗi thuộc loại phổ biến nhất, nhìn một cái là biết ngay đây là người giả chứ chẳng có chút gì là giống thật cả.

Dư Tiêu, Thu Dịch và Kỷ Viễn đã đợi sẵn ở bên ngoài Bách Thảo lâu rồi. Cùng chờ đợi với họ còn có không ít luyện dược sư, và cả những tu giả khác mộ danh mà đến.

Bởi vì dược hiệu của Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan thực sự quá tốt, không ít tu giả đều muốn hướng Dư Phong đại sư cầu đan. Có điều trước kia căn bản không thể tìm thấy tung tích của hắn, nay hắn lại bằng lòng chủ động lộ diện ở Bách Thảo thành, vậy thì còn chần chừ gì nữa.

Dư Tiêu nhìn tu giả bốn xung quanh đều đang bàn tán về Dư Phong và viên Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan của hắn, chẳng biết nên thấy vui mừng hay cạn lời nữa, thế mà lại tạo ra một trận thế lớn đến nhường này.

Dư Tiêu liền nghe thấy có người nói: “Không biết lát nữa Dư Phong đại sư sẽ xuất hiện bằng phương thức nào, rồi bản thân Dư Phong đại sư không biết dung mạo ra sao nữa.”

“Ngươi chắc chắn Dư Phong đại sư sẽ thực sự xuất hiện chứ? Biết đâu lại là vị tu giả ở xó xỉnh nào chạy ra cố tình tung tin, trêu đùa mọi người một vố rồi bỏ chạy mất dạng, bỏ mặc tất cả chúng ta leo cây ở đây, còn kẻ đó thì trốn ở góc nào đó xem trò vui thì sao.”

Dư Tiêu đầy hắc tuyến trên đầu.

Thu Dịch và Kỷ Viễn nghe vậy thì khóe miệng giật giật, tuy nói thế thật chứ cái trò này nghe cũng khá giống việc mà Phong Minh có thể làm ra đấy.

Nhưng chuyện này liên quan đến thanh danh của “Dư Phong”, Phong Minh không thể lấy việc như vậy ra làm trò đùa được.

Họ cũng tò mò không biết hai người Phong Minh sẽ xuất hiện bằng cách thức nào.

Kỷ Viễn thầm nghĩ, chắc là dùng khôi lỗi rồi, vừa vặn trước đó hắn tán dóc với Bạch Kiều Mặc có nói tới chủ đề này.

Ngay lúc ba người bọn họ cũng đang hiếu kỳ chờ đợi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã chen vào đứng ngay sau lưng Dư Tiêu, làm ba người Dư Tiêu giật mình một cái.

Phong Minh truyền âm cho ba người: “Kịch hay sắp sửa hạ màn rồi.”

Cả ba đều vô cùng bất lực.

Sau đó, tất cả mọi người tại hiện trường đều nhìn thấy một con khôi lỗi xuất hiện. Con khôi lỗi này có hình người, nhưng lại mang cái tướng mạo thuộc loại ném vào giữa đám đông là chẳng tài nào nhận diện nổi.

Có người nhìn thấy khôi lỗi xuất hiện thì chỉ quét mắt nhìn qua một cái rồi dời đi ngay, tiếp tục hướng mắt nhìn về phía cửa lớn, muốn là người đầu tiên nhìn thấy Dư Phong đại sư xuất hiện.

Đúng lúc này, con khôi lỗi kia thế mà lại mở miệng nói: “Ta vì Dư Phong đại sư tới gửi Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan, ta vì Dư Phong đại sư tới gửi Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan.”

Từ sau khi con khôi lỗi tự phát ra lời này, nó liền liên tục lặp đi lặp lại không ngừng, thu hút toàn bộ ánh nhìn của mọi người tại hiện trường tới. Không ít người ngơ ngác nhìn con khôi lỗi đang từng bước từng bước tiến về phía Bách Thảo lâu này.

Sau phút ngỡ ngàng, rất nhiều người liền phản ứng lại, hiện trường tức thì xôn xao hẳn lên.

“Dư Phong đại sư thật sự gửi đan dược tới rồi?”

“Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan ở đâu? Mau đem ra xem thử đi.”

“Quản sự Bách Thảo lâu đâu rồi? Dư Phong đại sư gửi đan dược tới kìa.”

Hiện trường vang lên đủ thứ thanh âm hỗn tạp. Quản sự của Bách Thảo lâu từ sớm cũng đã nghe nói Dư Phong đại sư muốn triển lãm đan dược tại lâu của mình, vừa nghe thấy tiếng hô hoán bên ngoài liền vội vàng chạy ra.

Quản sự chạy tới trước mặt khôi lỗi, nhìn nhìn nó, chẳng biết nó giấu đan dược ở chỗ nào, rồi tại sao Dư Phong đại sư lại không xuất hiện.

Giọng nói lặp đi lặp lại liên hồi đột ngột im bặt, con khôi lỗi dường như đang nhìn chăm chằm vào vị quản sự.

Quản sự lôi ra thân phận bài của mình: “Ta là quản sự của Bách Thảo lâu, đan dược của Dư Phong đại sư có thể giao cho ta, Bách Thảo lâu sẽ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của tất cả đan dược được gửi tới.”

Con khôi lỗi dường như đã xác nhận được thân phận của quản sự, thế rồi ngay trước bàn dân thiên hạ, nó tự mở toang lồng ngực của mình ra, từ bên trong móc ra một chiếc tráp: “Đan dược ở đây, trưng bày một ngày, giờ này ngày mai thu hồi.”

Nói xong câu đó, một màn kinh người lại tiếp tục xảy ra trước mắt chúng nhân: Con khôi lỗi liền đương trường giải thể.

Con khôi lỗi nó… rã đám rồi?

Tất cả mọi người ngây như phỗng.

Đến cả Dư Tiêu, Thu Dịch và Kỷ Viễn, sau phút đờ người ra cũng cạn lời ngước mặt nhìn trời.

Dư Tiêu rất muốn hỏi đồ đệ của mình xem rốt cuộc nó đã mua mấy con khôi lỗi kiểu này, đây là nguyên tinh nhiều quá không có chỗ tiêu đúng không.

Vị quản sự cũng sững sờ mất một lúc, nhưng ông ta không hổ là quản sự Bách Thảo lâu, chuyện kỳ quái gì mà chẳng từng thấy qua, thế nên liền gọi người tới dọn dẹp đống mảnh vụn giải thể trước mặt, rồi ôm tráp đan dược tiến vào trong lâu.

Những người khác cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đứng ngoài đực mặt ra nữa, ùa một cái liền rầm rập tràn vào trong Bách Thảo lâu, tranh thủ chiếm vị trí đầu tiên để xem đan dược, viên Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan danh tiếng lẫy lừng.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc dĩ nhiên cũng hòa vào dòng người chạy tuốt vào trong lâu.

Bách Thảo lâu tổng cộng có chín tầng, nơi trưng bày triển lãm đan dược nằm ở tầng tám.

Quản sự lên tới tầng tám liền mở tráp ra, đặt viên đan dược vào bên trong ô cửa kính trong suốt chuyên dùng để triển lãm đan dược.

Ô cửa này vừa chống trộm, vừa chống thất thoát dược tính, lại còn có thể giúp tu giả, đặc biệt là các luyện dược sư, cảm ứng được đan dược ở mức độ tối đa.

Viên đan dược này vừa được lấy ra, người xung quanh liền thốt lên kinh hãi: “Cực phẩm đan!”

“Thế mà lại là cực phẩm đan! Hơn nữa mùi dược hương vừa tỏa ra đã làm người ta cảm thấy hồn hải chấn động, chút nôn nóng bồn chồn cũng được vuốt phẳng rồi.”

“Đúng là Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan của Dư Phong đại sư rồi.”

“Dư Phong đại sư thế mà không hề nói khoác.”

“Điều đáng chú ý hơn chẳng phải là bản thân Dư Phong đại sư đã đích thân tới Bách Thảo thành rồi sao.”

“Phải, phải, nếu có phúc phần được bái phỏng bản tôn Dư Phong đại sư một lần thì tốt biết mấy.”

Khi nhóm người Phong Minh tới sảnh triển lãm tầng tám, liền nghe thấy đám tu giả phía trước đang nhao nhao ca ngợi viên Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan được đem ra triển lãm, cùng với bản thân Dư Phong.

Phong Minh nghe vậy chỉ nhướn mày một cái, đây chẳng phải là điều hiển nhiên sao, đan dược do hắn xuất thủ vốn dĩ đã cực tốt rồi, còn luyện dược thuật của hắn thì càng miễn bàn.

Mấy vị luyện dược sư đi phía trước chìm đắm trong viên đan dược đến mức chẳng muốn bước tiếp, nhân viên quản lý cùng với những người xếp hàng chờ tham quan phía sau đều đang liên tục giục giã người phía trước đi nhanh lên.

Đám luyện dược sư phía trước liền oán trách người phía sau, giục cái gì mà giục, bọn họ còn chưa kịp nghiền ngẫm cho kỹ nữa kìa.

Nhìn viên đan dược màu xanh nhạt như thể chứa đựng ngàn vạn đốm tinh quang này, trông thật huyền bí khôn lường.

Chỉ dựa vào mùi dược hương thoang thoảng tỏa ra, luyện dược sư đã có thể khẳng định, đây đích thực là một viên hảo đan dược có trợ ích cực lớn cho tổn thương hồn hải.

Đặc biệt đây lại còn là cực phẩm đan, đủ thấy trình độ luyện dược của bản thân Dư Phong cao minh tới nhường nào.

Lại có người nói: “Cũng chỉ tại Thanh Vân Tử đại sư của U Minh đại lục quá biết cách nổi bật rồi, Dư Phong đại sư lại quá mức thấp điệu, bằng không danh tiếng của Dư Phong đại sư một chút cũng chẳng kém cạnh gì so với Thanh Vân Tử đại sư đâu.”

“Biết làm sao được, các ngươi quên rồi sao, Ám minh đến giờ vẫn chưa hủy bỏ lệnh truy sát tuyệt đối đối với hai vị đại sư Dư Phong và Dư Bạch đâu, Dư Phong đại sư dám lộ diện ở bên ngoài chắc?”

“Thật đáng ghét, Ám minh quá mức ngông cuồng rồi, chẳng lẽ chúng còn dám thò vuốt vào tận Bách Thảo thành của chúng ta sao?”

“Trên địa bàn của Bách Thảo đường chúng ta, kẻ nào dám động tới Dư Phong đại sư?”

“Có ai phân biệt được viên đan dược này dùng dược liệu chính là gì không?”

“Tạm thời chưa nhìn ra, nhưng đại khái có thể phán đoán, đây tuyệt đối không phải loại linh thảo mà chúng ta thường thấy.”

Cuối cùng cũng tới lượt nhóm người Phong Minh, Dư Tiêu và Thu Dịch cũng ghé sát vào ô cửa kính để cẩn thận giám định.

Tuy từ lúc trùng phùng với Phong Minh đến nay vẫn chưa được thấy đan dược của hắn, nhưng chỉ dựa vào một viên đan dược này, hai người vốn dĩ vô cùng quen thuộc với luyện dược thuật của Phong Minh đều có thể đoán ra, luyện dược thuật của Phong Minh lại có sự tiến bộ vượt bậc, mà viên đan dược này cũng được luyện chế vô cùng hoàn mỹ.

Trong lòng Dư Tiêu tràn đầy kiêu hãnh, người luyện chế ra thứ này chính là tiểu đồ đệ của y chứ đâu.

Khụ, đáng tiếc là tạm thời chưa thể tiết lộ ra ngoài.

Thu Dịch cũng cảm thấy tự hào lây, điều này cũng khiến hắn càng thêm tự đốc thúc bản thân, cần phải không ngừng tiến lên phía trước, không thể để bản thân bị Phong Minh bỏ lại khoảng cách quá xa được.

Đúng lúc này, có người chợt hét lên: “Luyện dược sư của nội đường Bách Thảo đường tới kìa!”

Đám đông xôn xao cả lên, đan dược của Dư Phong đại sư thế mà lại thu hút cả người của nội đường Bách Thảo đường tới đây.

Nhưng nghĩ lại thì thấy cũng chẳng có gì lạ, bởi vì tính đến thời điểm hiện tại, trong Bách Thảo đường vẫn chưa có vị luyện dược sư nào nghiên cứu ra được Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan bản thu gọn tương tự.

Huống hồ lần này Dư Phong lấy ra lại là cực phẩm đan, luyện dược sư của nội đường Bách Thảo đường dù có ngạo mạn đến mấy thì cũng phải thừa nhận rằng luyện dược thuật của Dư Phong chẳng hề thua kém gì họ.