← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 567: Phong ở ngay đây

23 min read 29.08.2026

 

Thu Dịch tuy biết chuyện Củng Khiên bị tập kích, nhưng cũng không rõ kẻ ra tay rốt cuộc là thần thánh phương nào. Hiện tại tin tức này chỉ mới lưu truyền nội bộ trong giới luyện dược sư, người ngoài vẫn chưa hề hay biết.

Cũng may có Huyết Lang Huyết Tẫn đỡ thay Củng Khiên một đòn, bản thân còn vì thế mà bị thương. Phong Minh thầm nghĩ, con sói đuôi to này lúc này lại càng có thêm lý do để bám riết lấy Củng Khiên không buông rồi.

Phong Minh thậm chí còn hoài nghi không biết có phải con sói đuôi to này cố tình chịu thương chịu độc, cốt là để khiến Củng Khiên xót xa hay không.

Cố nhân trùng phùng, sau một bữa chè chén no say, Thu Dịch và Kỷ Viễn liền dẫn hai người Phong Minh đi dạo quanh Bách Thảo thành.

Nơi đầu tiên họ đặt chân tới chính là trú địa của Bách Thảo đường, dĩ nhiên đây là khu vực mở cửa công khai với bên ngoài, giống hệt như cứ điểm ở Phong Lăng thành trước kia vậy.

Nơi Phong Minh hứng thú nhất chính là diễn đàn giao lưu của Bách Thảo đường. Vừa đến nơi, hắn liền mua ngay một khối ngọc bài để đăng nhập vào diễn đàn.

Sau khi tiến vào, Phong Minh phát hiện diễn đàn giao lưu ở đây so với Phong Lăng thành còn tân tiến hơn rất nhiều.

Theo lời Thu Dịch nói, nơi này đã tham khảo không ít kỹ thuật từ bên Trận Pháp minh, lại còn đặc biệt mời vài vị trận pháp sư bên đó đến để cải tiến và nâng cấp trận pháp.

Dư Tiêu cũng cực kỳ hứng thú với kiểu diễn đàn giao lưu này. Không cần gặp mặt mà vẫn có thể cách không trao đổi với vô số luyện dược sư khác.

Ba vị luyện dược sư vừa lướt xem diễn đàn, vừa trao đổi ý kiến với nhau. Đúng lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên bên cạnh họ.

“Ồ, Thu luyện dược sư, ngươi lại quen biết thêm người ở đâu về thế này, chẳng lẽ lại là một vị luyện dược sư sao?”

Vừa nghe ngữ khí này đã biết kẻ tới không có ý tốt. Hơn nữa nghe ý tứ trong lời nói, gã này dường như cũng đến từ Phong Lăng thành giống Thu Dịch, xem ra có thành kiến rất lớn với Thu Dịch?

Lại còn dùng từ “lại”, người trước đó gã ám chỉ là sư phụ hắn chăng?

Trong đầu Phong Minh lóe lên những suy nghĩ này, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ khó chịu nhìn về phía kẻ vừa đến. Đập vào mắt là một nam tử trẻ tuổi mặt mày ngập tràn vẻ ngạo mạn, trên người tỏa ra mùi dược hương nồng đậm, hiển nhiên cũng là một vị luyện dược sư.

Thu Dịch nhìn thấy kẻ đó thì trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác bất lực. Hắn thầm nghĩ, với bản lĩnh luyện dược của Phong Minh, có cần hắn phải dẫn dắt vào đây không chứ?

Thật không biết phải nói cái gã này thế nào cho phải, tự dưng chạy đến trước mặt Phong Minh, chẳng phải là tự chuốc lấy nhục nhã sao?

Hắn dám khẳng định, ngay cả đám thiên tài luyện dược sư trong tổng đường của Bách Thảo đường, nếu có mò đến trước mặt Phong Minh tìm phiền phức thì cũng chỉ có nước tự rước nhục vào thân mà thôi.

Tuy trước đó hai người hồi lâu không gặp mặt, nhưng danh tiếng của Phong Minh ở bên ngoài vang dội biết bao. Ngoại trừ danh hiệu Dư Phong đại sư vang danh tại Thương Hải cảnh, hắn còn là Thanh Vân Tử đại sư mà ai ai trên U Minh đại lục cũng muốn lùng sục tìm kiếm.

Thu Dịch bỗng cảm thấy thật buồn cười. Hắn chợt nhớ ra, kẻ này cũng từng dùng ngữ khí tràn đầy sùng bái để nhắc đến Thanh Vân Tử đại sư.

Thu Dịch còn chưa kịp mở miệng, Phong Minh đã cướp lời trước: “Ngươi là ai thế? Nhãn quang cũng khá đấy, nhìn một cái đã nhận ra thân phận luyện dược sư của ta rồi.”

Kẻ kia nghẹn họng một cái, đang định nói gì đó thì Thu Dịch đã vội vàng lên tiếng: “Vị này là tiền bối Dung Hợp cảnh.”

Kẻ kia lại nghẹn họng thêm lần nữa. Gã thấy người này và Thu Dịch có vẻ vô cùng thân thiết, cứ ngỡ cũng chỉ có thực lực Khai Hồn cảnh như nhau, kết quả thế mà lại là Dung Hợp cảnh?

Gã là một tu giả Khai Hồn cảnh, dù có là luyện dược sư đi chăng nữa thì cũng không thể tùy tiện sa sầm mặt mày với người ta như vậy được.

Kẻ này không thể không uất ức khom lưng hành lễ với Phong Minh: “Hóa ra là tiền bối Dung Hợp cảnh, vãn bối đã thất lễ rồi.”

Dứt lời, gã liền mang gương mặt không mấy tốt đẹp xoay người bỏ đi, đến một tiếng chào hỏi với Thu Dịch cũng chẳng thèm để lại. Còn về Dư Tiêu đứng bên cạnh thì càng bị gã ngó lơ hoàn toàn.

Phong Minh nhìn theo mà mắt tròn mắt dẹt, hắn ngó sang sư phụ rồi lại nhìn Thu Dịch, bảo: “Kẻ này là ai vậy? Gã ghen tị với ngươi đúng không Thu Dịch? Lúc nào cũng muốn tìm ngươi gây phiền phức à?”

Dư Tiêu mở miệng giải thích: “Bởi vì Phạm đại sư ở Phong Lăng thành rất thích Thu Dịch. Giữa Phạm đại sư và Thu Dịch tuy không có danh nghĩa sư đồ, nhưng thực chất đã có tình nghĩa thầy trò rồi. Mà vị vừa rồi lại là hậu bối trong tộc của một vị đại sư khác ở Phong Lăng thành, gã vẫn luôn muốn bái vào môn hạ của Phạm đại sư. Ngặt nỗi trước giờ chưa từng thành công thì chớ, Phạm đại sư lại còn nhìn Thu Dịch bằng con mắt khác, gã chẳng phải sẽ coi Thu Dịch là cái gai trong mắt sao.”

Những tình huống này hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của Phong Minh. Hắn biết Phạm đại sư mà, năm đó ở Phong Lăng thành đã từng gặp qua vị đại sư này, ông ấy đối với Củng Khiên cũng khá tốt.

Phong Minh cảm thấy ông ấy thiên vị Thu Dịch là vì có mắt nhìn người, chứ còn cái tên nhóc vừa rồi ư? Miễn đi.

Phong Minh nói: “Thu Dịch ngươi phải biết rằng, thiên tài thì lúc nào chẳng bị người ta ghen ghét.”

Thu Dịch bật cười: “Phải, phải, ngươi là người rõ điều này nhất rồi, còn có ai thiên tài hơn ngươi được nữa đâu.”

Phong Minh chẳng thèm khiêm tốn chút nào, đây chẳng phải chính là khắc họa chân thực về hắn sao.

Thu Dịch nói tiếp: “Cũng chỉ có Dư đạo hữu là không màng tranh giành với đời, lúc nào cũng biểu hiện vô cùng thấp điệu, bằng không đã chẳng bị người ta coi khinh.”

Dư Tiêu cười cười bảo: “Có một đứa cao điệu là đủ rồi, ta cứ phải thấp điệu một chút mới được.”

Thu Dịch cười lớn, còn Phong Minh thì sờ sờ mũi, hắn chẳng biết phải nói gì cho phải nữa, hóa ra là tại hắn liên lụy đến sư phụ rồi.

Cứ chờ đấy, đợi đến một ngày hắn có thể đường đường chính chính xuất hiện trước mặt thiên hạ, hắn sẽ nói cho tất cả mọi người biết, Dư Tiêu chính là sư phụ của Phong Minh hắn, khiến ai ai cũng phải ngước nhìn sư phụ bằng con mắt khác.

Còn có cha hắn nữa, Phong Minh thầm nghĩ, cha hắn biết được đại sự thịnh thế bên phía Bách Thảo thành này, liệu có đặc biệt tới đây không. Mãi mà chẳng có chút tin tức nào của cha, Phong Minh thật chẳng thể yên tâm nổi.

Sau khi nhân vật không liên quan rời đi, ba người lại tiếp tục lướt xem diễn đàn giao lưu. Phong Minh kinh ngạc phát hiện trên diễn đàn thế mà lại có luyện dược sư đang bàn luận về vấn đề liên quan đến Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan.

Thứ này hắn là người rành rọt nhất, bởi vì Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan chính là do hắn luyện chế ra chứ đâu.

Không biết vị luyện dược sư nào đã quăng ra câu hỏi này, thu hút vô số luyện dược sư khác tranh nhau thảo luận.

Không giống như Hỗn Nguyên đan, Củng Khiên đã công bố dược liệu chính để luyện chế Hỗn Nguyên đan ra ngoài, còn Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan này trước giờ chỉ nghe đồn đại chứ chưa từng thấy đan dược thực tế, ngay cả dược liệu chính để luyện chế là gì thì giới bên ngoài cũng mù tịt.

Chính vì thế, có vài luyện dược sư bắt đầu hoài nghi liệu viên đan dược này có thực sự tồn tại hay không. Bởi vì công hiệu của Thiên Hồn thảo vô cùng đặc thù, thiên tài địa bảo thuộc về phương diện hồn lực mà sở hữu công hiệu như Thiên Hồn thảo thật sự vô cùng ít ỏi.

Đám luyện dược sư này cho rằng vị Dư Phong kia sở dĩ không công khai dược liệu chính là vì thứ hắn sử dụng căn bản không phải là Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan.

Dĩ nhiên cũng có người đứng về phía Dư Phong, bởi vì một số luyện dược sư có qua lại với phu thê Thẩm gia, đã nhận được lời chứng thực chuẩn xác từ chỗ phu thê Thẩm gia rồi.

Lại có không ít luyện dược sư triển khai thảo luận xoay quanh Tiểu Thiên Hồn và Thiên Hồn Cửu Chuyển đan, làm sao để dựa trên cơ sở đan phương của Thiên Hồn Cửu Chuyển đan mà suy diễn ra bản thu gọn là Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan.

Phong Minh cảm thấy về viên đan dược này, hắn là người có quyền lên tiếng nhất.

Dư Tiêu vừa quay đầu lại, nhìn thấy biểu cảm của đồ đệ liền biết ngay thằng nhóc này lại chuẩn bị gây chuyện rồi.

“Ngươi đang xem Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan à?”

Phong Minh khẽ hắng giọng một tiếng, nhìn ngó ngó nghiêng nghiêng xung quanh, thấy không có ai nghe họ trò chuyện, nhưng hắn vẫn cẩn thận dựng lên một tầng kết giới bao bọc ba người lại.

“Các ngươi bảo, ta trực tiếp dùng thân phận Dư Phong đại sư xuất hiện thì thế nào?”

Thu Dịch lộ ra vẻ phấn khích, còn Dư Tiêu thì chỉ muốn gõ vào đầu đồ đệ một cái: “Ngươi muốn thu hút ánh nhìn của Ám minh tới đây sao?”

Phong Minh nói: “Dù sao cũng chỉ lộ diện trên diễn đàn giao lưu, bên ngoài ai mà biết được thân phận thật của ta chứ? Người của Ám minh muốn lùng ra một người giữa ngần ấy luyện dược sư đâu có dễ dàng gì. Hơn nữa Bách Thảo đường cũng đời nào để Ám minh muốn làm gì thì làm.”

“Với lại, các ngươi không muốn xem xem Bách Thảo đường đối với việc Ám minh hạ lệnh truy sát tuyệt đối để treo thưởng một vị luyện dược sư sẽ có thái độ thế nào sao?”

Dư Tiêu bất lực. Đừng nhìn Phong Minh đưa ra hết lý do này đến lý do khác, thật ra đó đều là những cái cớ hắn tự tìm cho mình mà thôi, mục đích thực sự thì chỉ có một, chính là muốn gây chuyện.

Dư Tiêu lắc đầu: “Được rồi, ngươi muốn làm gì thì làm đi.”

Thế là Phong Minh lại chạy đi mua thêm mấy khối ngọc bài, đúng vậy, không phải một khối mà là mấy khối liền.

Nhìn thấy động tác này của hắn, Dư Tiêu lại càng cạn lời, đây là chuẩn bị sẵn sàng để bất cứ lúc nào cũng có thể gây chuyện tiếp đúng không.

Y đâu có quên Phong Minh ở bên ngoài, ngoại trừ cái danh Dư Phong ra thì còn có một cái danh Thanh Vân Tử vang dội hơn nhiều.

Chẳng lẽ thằng nhóc này còn định để cho thân phận Thanh Vân Tử cũng lộ diện một phen luôn sao.

Khụ, Phong Minh thì chẳng nghĩ ngợi nhiều đến thế, chỉ là cảm thấy chuẩn bị sẵn vài khối ngọc bài, đỡ cho đến lúc cần lại phải đi mua, phiền phức ra.

Phong Minh đổi một khối ngọc bài khác rồi đăng nhập vào diễn đàn giao lưu. Mắt Thu Dịch sáng lên, lập tức bám theo vào trong, hắn phải ở cự ly gần để hóng hớt mới được.

Lần này Phong Minh trực tiếp dùng chân thân “Dư Phong” ra trận, vừa vào một cái đã nặc mùi thuốc súng, dĩ nhiên là nhắm thẳng vào đám luyện dược sư mở miệng ra là phủ nhận kia.

“Dư Phong ở ngay đây! Có vài vị luyện dược sư tự bản thân trình độ quá kém cỏi, không nghiên cứu ra được Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan bản thu gọn, liền nghĩ rằng các luyện dược sư khác cũng không làm được sao?”

Phong Minh vừa gõ chữ trên diễn đàn, vừa quay sang hỏi Thu Dịch: “Gần đây trong thành có cơ hội triển lãm hay giao dịch đan dược nào không?”

Thu Dịch lập tức hiểu ra: “Ngươi định đem Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan ra ngoài?”

Phong Minh gật đầu: “Tất nhiên rồi, bằng không kẻ nào kẻ nấy cũng dám nhảy ra chất vấn sao? Phải cho chúng thấy bản lĩnh thực sự, thế nào gọi là thiên tài.”

Thu Dịch bật cười: “Cơ hội và dịp như vậy thì nhiều vô kể. Đám luyện dược sư kéo đến đây ai mà chẳng muốn đánh bóng danh tiếng của mình, cho nên Bách Thảo đường cũng cung cấp cơ hội này. Ở đây có một tòa lâu gọi riêng là Bách Thảo lâu, Bách Thảo lâu có bán đủ loại linh thảo, cũng bán đủ loại đan dược, nhưng người ta còn có thể chỉ đem đan dược ra trưng bày cho mọi người tham quan, mục đích là để nâng cao giá trị của đan dược và bản thân vị luyện dược sư đó.”

Phong Minh vỗ tay cái bộp: “Thế mà lại có một nơi tốt như vậy, thế thì tuyệt đối không thể bỏ lỡ rồi.”

Trên diễn đàn giao lưu, nhìn thấy có kẻ khoác cái clone “Dư Phong” nhảy ra, lại còn nói năng vô cùng cuồng vọng, lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo luyện dược sư.

Ngay tại sảnh lớn nơi bọn Phong Minh đang đứng cũng dấy lên một trận xôn xao không nhỏ.

Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn đứng một bên trò chuyện, hai người nghe thấy không ít tiếng bàn tán xôn xao của mọi người xung quanh.

“Có thật là bản tôn Dư Phong xuất hiện không đấy?”

“Thật hay giả đây? Thân phận trên diễn đàn giao lưu đâu cần phải xác thực, bất cứ ai cũng có thể lấy cái danh Dư Phong mà dùng vậy?”

“Là thật hay giả, thực ra chỉ cần đem Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển đan ra là chứng minh được ngay. Cho đến nay, chỉ có vị Dư Phong đại sư này là có thể lấy ra được thôi.”

“Nhìn trên diễn đàn giao lưu kìa, ngữ khí của vị luyện dược sư tên Dư Phong này thật sự quá ngông cuồng, đúng là chẳng coi đám luyện dược sư ra gì cả.”

“Hừ hừ, hy vọng hắn có chút bản lĩnh thật sự đi, bằng không danh tiếng chẳng những không vang xa mà còn thối hoắc ra ấy chứ.”

Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn nhìn nhau một cái. Trong mắt Kỷ Viễn thoáng hiện lên vẻ trêu chọc, chẳng cần nói cũng biết, đây chắc chắn là Phong Minh đang gây chuyện trên diễn đàn giao lưu rồi.

Ánh mắt trêu chọc của Kỷ Viễn nhìn Bạch Kiều Mặc có ý là: Ở cạnh Phong Minh, Bạch Kiều Mặc chắc phải thường xuyên trải qua những tình cảnh thế này nhỉ, Bạch Kiều Mặc là thấy mệt lòng, hay là lại thích thú trong đó đây?

Bạch Kiều Mặc giật giật khóe miệng, y thèm vào mà trả lời Kỷ Viễn. Cái tên này dám xem trò cười của y, là muốn đấu trận pháp với y một trận có phải không?

Kỷ Viễn đọc hiểu được ý tứ của Bạch Kiều Mặc, lập tức thu lại tia nhìn trong mắt, trở nên nghiêm túc hẳn ra.

Bây giờ mà đấu với Bạch Kiều Mặc ư? Đó hoàn toàn là chịu ngược đãi một chiều nha, kẻ bị hành hạ sẽ là hắn, hơn nữa còn là kiểu tàn nhẫn vô nhân đạo luôn ấy chứ.