Chương 52: Tâm nhãn Phong Minh
Phong Minh trước đây vẫn luôn chưa từng hỏi qua kẻ thù của Bạch Kiều Mặc rốt cuộc là ai, chỉ biết dù sao thì cũng có mối quan hệ vô cùng to lớn với Phong Lâm Lang. Người này là kẻ ái mộ Phong Lâm Lang, đồng thời thân phận lại vô cùng đặc thù, cho nên ngay cả Côn Nguyên Tông cũng chẳng hề có trách nhiệm truy cứu, Phong gia cũng không thấy có động thái lớn gì, chỉ đem hôn ước vứt lên đầu y mà thôi. Trước kia không gặng hỏi là vì cảm thấy không ảnh hưởng đến trên người mình, nhưng hiện tại thì khác rồi. Nếu như người này thực sự đi theo Phong Lâm Lang tới Cao Dương Quận, y sẽ cùng với Bạch Kiều Mặc đối mặt với sự làm khó dễ của đối phương. Đại khái là đối phương sẽ rất vui mừng khi nhìn thấy Bạch Kiều Mặc không những trở thành phế nhân mà còn ở rể cho một phế tài song nhi như y.
Có điều chưa đợi Phong Minh hỏi tới, sau khi xem xong bức thư mà Cung Ngọc Minh gửi tới, Bạch Kiều Mặc đã không chút do dự mà đem toàn bộ sự việc kể lại cho Phong Minh nghe.
Bạch Kiều Mặc nói: “Trước kia ở trong bí cảnh ra tay với ta chính là người của Ngô Ứng Ngạn, Côn Nguyên Tông và vị sư phụ kia của ta kiêng dè thế lực phía sau Ngô gia nên giả điếc giả câm xem như không biết.”
“Ngô Ứng Ngạn? Ngô gia? Rốt cuộc là có lai lịch thế nào?”
Bạch Kiều Mặc giải thích: “Minh đệ có điều không biết, căn cơ của Ngô gia kỳ thực không hề vững chắc được như tứ đại gia tộc của Cao Dương Quận, là một gia tộc hậu khởi. Thế nhưng bởi vì một vị song nhi của Ngô gia lọt vào mắt xanh của Đông Mộc Hoàng, tiến cung trở thành Quý quân của Đông Mộc Hoàng, từ đó cả Ngô gia liền nước lên thuyền lên. Sau này khi vị song nhi của Ngô gia hạ sinh hoàng tử thì Ngô gia này lại càng thêm trương dương phách lối rồi.”
Bối cảnh này vừa đưa ra, Phong Minh liền lập tức hiểu được điểm kiêng dè của Phong gia cũng như Côn Nguyên Tông, chẳng phải là sợ chọc cho Ngô gia không vui, từ đó đắc tội với vị Quý quân ở trong hoàng thành, cùng với hoàng tử do vị Quý quân kia sinh ra sao. Không ngờ tới một thế giới tu luyện mà còn bày đặt cái trò hoàng quyền này cùng với chế độ đẳng cấp nghiêm ngặt như vậy.
Đương nhiên từ việc đọc sách, Phong Minh cũng biết hoàng quyền ở thế giới này không hề đơn giản, trong tay không chỉ nắm giữ truyền thừa tốt nhất cùng với tài nguyên tốt nhất, mà còn bồi dưỡng được một thế lực vũ trang có thực lực vô cùng cường hoành. Tuy nói hoàng thất cùng với thế lực vũ trang này cũng gánh vác nhiệm vụ chống lại hoang thú triều, nhưng cũng bảo chứng cho sự cao cao tại thượng của cả hoàng quyền. Nơi duy nhất không có hoàng quyền thì tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, ở nơi đó, địa vị của Thánh Nguyên Tông giống như hoàng triều vậy, cũng đều là cao cao tại thượng.
Phong Minh tuy không có mấy lòng kính sợ đối với hoàng quyền, nhưng hoàng quyền ở thế giới này lại khác, nó còn gắn liền với một thứ võ lực vô cùng mạnh mẽ.
“Hóa ra Ngô gia này còn là ngoại thích hoàng gia cơ đấy, hèn chi có thể khiến cho nhiều người ngậm bồ hòn làm ngọt đến vậy, Phong gia có thái độ gì? Liệu có đem Phong Lâm Lang gả vào Ngô gia, kết thông gia với Ngô gia không?”
Nhìn thấy Phong Minh không hề có ý lui bước, trong mắt Bạch Kiều Mặc dâng lên ý cười, sống lại một đời, nhắc lại những chuyện này, trong lòng Bạch Kiều Mặc không còn bài xích và bất bình đến thế nữa. Kiếp trước hắn đều có thể thịt được Ngô Ứng Ngạn cùng với Ngô gia phía sau gã, làm lại một lần, hắn còn có thể làm tệ hơn trước kia sao?
Bạch Kiều Mặc lắc đầu nói: “Sẽ không, bất luận là Phong gia hay là Phong Lâm Lang thì đều không để Ngô Ứng Ngạn vào mắt, Phong gia chỉ là cảm thấy không có việc gì phải vì một phế nhân như ta mà đứng ra làm chủ thôi, không đại biểu cho việc bọn họ thực sự cần phải nịnh hót Ngô gia để duy trì thể diện và địa vị thế gia của Phong gia.”
“Phong Lâm Lang là kiêu nữ của Phong gia, tư chất thượng giai, nhưng cái mớ thực lực kia của Ngô Ứng Ngạn đều là dựa vào tài nguyên chất đống lên mà có, một kẻ như gã làm sao lọt được vào mắt của Phong Lâm Lang và Phong gia chứ.”
Phong Minh lại hiểu ra: “Ồ, vậy có nghĩa là, kỳ thực tứ đại gia tộc của Cao Dương Quận cũng không mấy coi trọng cái gã Ngô Ứng Ngạn này đúng không?”
“Đúng vậy, có thể nói như thế, nhưng việc Ngô Ứng Ngạn ra tay với ta chắc là được không ít người thích thú đấy.”
Phong Minh bật cười: “Hóa ra huynh cũng biết bản thân mình trước kia không được hoan nghênh đến vậy cơ à.”
Bạch Kiều Mặc ngứa tay gõ nhẹ một cái lên đầu Phong Minh, người này không căng thẳng chút nào thì thôi đi, lại còn ở đó xem trò cười của hắn. Phong Minh ha ha cười lớn né tránh, lúc vừa mới xem thư thì còn nghiến răng nghiến lợi, nhưng loáng một cái liền khôi phục lại trạng thái bình thường. Tuy biết khi chạm mặt sẽ xảy ra những khung cảnh không mấy vui vẻ, nhưng Phong Minh y sợ cái thá gì ai chứ? Đến cả Phong gia chủ còn suýt chút nữa bị y chụp cho cái mũ xanh lên đầu kia kìa.
Phong Minh hếch cằm lên nói: “Cái gã Ngô gia này có trương cuồng đến mấy thì cũng không phải là kẻ một tay che trời, chẳng phải thấy gã ra tay với huynh thì cũng cần phải hành động ở trong bí cảnh sao, cho nên cho dù gã có tới Cao Dương Quận thì đã sao chứ, chẳng lẽ gã có thể ra tay với chúng ta dưới bàn dân thiên hạ được chắc.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu, quả thực đúng như những gì Phong Minh nghĩ, Ngô Ứng Ngạn có muốn ra tay với hắn thì cũng sẽ có phần cố kỵ, chỉ là:
“Có thể sẽ liên lụy ngươi cùng ta bị gã sỉ nhục rồi, gã chắc là rất hân hoan khi nhìn thấy ta sa cơ lỡ vận như ngày hôm nay, ta càng xui xẻo thì gã càng vui mừng.”
Phong Minh hừ hừ nói: “Lũ tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi, tương lai đợi chúng ta lợi hại hơn gã rồi, chúng ta sẽ quay lại cười nhạo gã sau.” Y cũng là kẻ có thù tất báo, cái gã họ Ngô kia mà dám cười nhạo y thì y nhất định sẽ ghi nhớ món nợ này. Không đúng, gã đều đã ra tay hủy đi đan điền của Bạch Kiều Mặc rồi, y hiện tại và Bạch Kiều Mặc là đồng cam cộng khổ, cùng chung một thuyền lợi ích, coi như là đã đứng ở phía đối lập với gã họ Ngô kia rồi. Có hay không có chuyện này thì tương lai y cũng đều sẽ cùng với Bạch Kiều Mặc đem món nợ trước kia đáp trả lại đầy đủ thôi. Chỉ là tính thêm một món nợ nữa mà thôi, y sẽ dùng một cuốn sổ nhỏ đem từng chuyện từng chuyện một ghi chép lại hết. Y cũng vô cùng thù dai nhớ lâu đấy.
Trong mắt Bạch Kiều Mặc hiện lên vẻ ấm áp, khẽ giọng nói: “Được.”
Phong Minh đem bức thư cho cha y xem, Phong Kim Lâm nhìn lướt qua một cái liền đặt xuống, rồi nói: “Ta đã sớm từ chỗ Đoạn thành chủ biết được có chuyện như thế nào rồi, sau đó cũng đã tra qua cái gã Ngô Ứng Ngạn và Ngô gia này, chuyện Ngô gia có một vị Quý quân và hoàng tử ta cũng đã sớm biết, nhưng không cần vì thế mà phải sợ Ngô gia.”
Trước đây bọn họ không chạm trán với hoàng quyền, cho nên Phong Kim Lâm cũng không đem những chuyện này phổ cập cho Phong Minh nghe. Hiện tại thì khác rồi, đây chẳng phải là sắp va chạm với Ngô gia sao, Phong Kim Lâm tiếp tục giảng giải cho Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc nghe:
“Mặc dù thân phận hoàng tử quý trọng, nhưng đôi khi lại không quý trọng đến thế, bởi vì dưới gối Đông Mộc Hoàng điều không thiếu nhất chính là hoàng tử và công chúa. Nghe nói cách đây không lâu dưới gối Đông Mộc Hoàng lại có thêm một vị tiểu hoàng tử, đây đã là vị hoàng tử thứ ba mươi sáu của Đông Mộc Hoàng rồi, cộng thêm công chúa và song nhi thì có tới hơn một trăm mạng.”
Phong Minh nghe xong mà hít vào một ngụm khí lạnh, Bạch Kiều Mặc thì đỡ trán, hắn tuy biết con cháu của Đông Mộc Hoàng không ít, nhưng con số cụ thể thì còn chưa biết nhiều bằng Phong Kim Lâm. Thế nhưng hắn không mấy kiêng dè Ngô Ứng Ngạn cũng chính là vì lý do này, chỉ cần hủy đi chỗ dựa của Ngô gia thì Ngô gia và Ngô Ứng Ngạn cũng sẽ chỉ giống như con hổ bị nhổ sạch nanh, ai cũng có thể nhào lên cắn một cái. Kiếp trước hắn chính là làm như vậy, cho nên Ngô gia sau đó bại trận như núi lở.
Phong Minh nói: “Cái vị hoàng đế này, e là đến cả con của mình tên là gì cũng không nhớ rõ được hết đâu nhỉ.”
Phong Kim Lâm khẳng định: “Đúng vậy, trong số các hoàng tử công chúa này, có người được sủng ái, có người không được sủng ái. Hoàng tử do Quý quân của Ngô gia sinh ra tuy thuộc về một trong những người được sủng ái, nhưng Ngô gia hành sự phách lối, chỉ làm cho vị hoàng tử kia trở thành cái gai trong mắt người khác mà thôi. Địa vị của Ngô gia nhìn thì có vẻ rất cao, nhưng thực chất căn cơ không vững, rất dễ dàng liền bị sụp đổ.”
Bạch Kiều Mặc thầm khâm phục vị nhạc phụ hữu danh vô thực này của mình, có thể nói Phong Kim Lâm đã đâm một kim thấy máu, chỉ ra nhược điểm lớn nhất của Ngô gia. Hắn cũng là sau này trải qua nhiều phương diện lần mò mới tìm được cái kế sách rút củi dưới đáy nồi này, một ván đánh sập Ngô gia.
Phong Kim Lâm cuối cùng kết luận: “Cho nên có thực sự chạm mặt cái gã Ngô Ứng Ngạn kia thì Minh nhi cũng không cần phải rụt tay rụt chân, không cần quá mức kiêng dè gã.” Ông muốn cho con mình một cuộc sống tốt nhất, chứ không phải là để y phải khúm núm cầu toàn trước kẻ khác. Phong Kim Lâm cũng giống như tất cả các bậc phụ huynh nuông chiều con cái khác, nhìn không nổi con nhà người ta quá mức trương dương, nhưng lại hy vọng con nhà mình có thể trương dương một chút thì mới không chịu uất ức.
Phong Minh liên tục gật đầu: “Cha yên tâm đi, con mới không thèm làm uất ức bản thân mình đâu. Có điều cha à,” Phong Minh có chút lo lắng một điểm, “Cái gã họ Ngô này liệu có ở buổi đấu giá nhắm vào chúng ta không? Nếu chỉ đơn thuần đọ tiềm lực tài chính thì chúng ta e là đọ không lại đối phương đâu.”
Phong Minh vốn dĩ đã muốn giúp Bạch Kiều Mặc một tay, Bạch Kiều Mặc suy cho cùng đã đưa cho Dưỡng Nguyên Kinh, cha y lần này có thể thuận lợi tấn giai lên Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong không thể nói Dưỡng Nguyên Kinh không đóng góp một chút tác dụng nào. Huống chi sau này lại vì Bạch Kiều Mặc nên y mới có thể có được truyền thừa luyện dược của Thánh Nguyên Tông, lại còn ở trong thung lũng kia có được không ít đồ tốt, cái ân tình này nợ lớn rồi. Cho nên Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy có thể giúp Bạch Kiều Mặc chữa trị đan điền, bất luận phải mạo hiểm lớn đến thế nào thì cũng phải dốc toàn lực tranh thủ cho bằng được.
Bạch Kiều Mặc đang định nói cái gì đó thì Phong Kim Lâm xua tay một cái rồi nói: “Chuyện này cha có cân nhắc qua rồi, cho nên ta vốn dĩ định cùng các con thương lượng một chút, cha dự định lấy ra một viên Thăng Long Đan đem đi đấu giá, ngay lúc buổi đấu giá sắp bắt đầu thì gửi qua đó, đến lúc đó có thể gom về cho chúng ta một khoản nguyên tinh.” Ông lại giải thích: “Trước đó để Nguyệt di của con trở về một chuyến chính là muốn điều động một phần nguyên tinh bên chỗ của cô ấy để đề phòng bất trắc, hiện tại quả nhiên xảy ra ngoài ý muốn, không thể không chuẩn bị nhiều hơn một chút, Kiều Mặc, ngươi thấy thế nào?”
Những viên đan dược đó đều là vì nhờ có Bạch Kiều Mặc mới có cơ hội có được, cho nên Phong Kim Lâm sẽ trưng cầu ý kiến của hắn. Thăng Long Đan có được từ trong phòng đan dược ở thung lũng tổng cộng có ba viên, viên thượng phẩm tốt nhất nằm trong tay Phong Kim Lâm, giữ lại để chuẩn bị cho lúc ông tấn giai sử dụng, hai viên còn lại đều là trung phẩm, Phong Kim Lâm chưa hề động tới.
Bạch Kiều Mặc đối với thái độ của Phong Kim Lâm khá là vừa ý, hắn cười nói: “Chuyện này cứ do bá phụ làm chủ là được rồi, Kiều Mặc không có ý kiến gì, cho dù có đem cả hai viên đi đấu giá cũng không sao, nghĩ lại tương lai đợi đến khi ta cần dùng tới thì Minh đệ chắc đã có thể luyện chế ra được cực phẩm Thăng Long Đan rồi.”
Phong Minh “hê” lên một tiếng rồi vỗ lên vai Bạch Kiều Mặc: “Cái đó là đương nhiên rồi, người nhà mình với nhau thì tất nhiên phải dùng thứ tốt nhất, chỉ là cha không kịp dùng rồi, đành phải chịu uất ức để cha dùng tạm thượng phẩm Thăng Long Đan trước vậy.”
Phong Kim Lâm không nhịn được cười, dùng đan dược thượng phẩm mà còn bảo chịu uất ức thì Phong Kim Lâm ông chắc là người đầu tiên quá.
Bạch Kiều Mặc cũng mỉm cười, nhắc nhở Phong Kim Lâm: “Bá phụ tốt nhất đừng tự mình ra mặt, và tốt nhất nên dùng thẻ nguyên tinh vô danh thì hơn.”
Đương nhiên hắn tin tưởng Phong Kim Lâm cũng có cái ý thức này, quả nhiên Phong Kim Lâm gật đầu nói: “Ta biết rồi, sẽ không để cho người ngoài biết được viên Thăng Long Đan này là từ trong tay chúng ta tuồn ra ngoài đâu.”
—
Ngay trước ngày diễn ra buổi đấu giá một hôm, tại Cao Dương Quận Thành xuất hiện hai con chim muông vô cùng hợp mốt là Xích Phượng Điểu, đang kéo một chiếc xe giá xa hoa lộng lẫy, thu hút sự chú ý của vô số tu giả. Nhanh chóng, khắp ngoại thành và nội Cao Dương Quận Thành liền truyền tai nhau ầm ĩ, đây chính là xe giá của tiểu bá vương Ngô gia Ngô Ứng Ngạn đã tới nơi rồi, và đi cùng còn có hai chị em nhà Phong gia là Phong Lâm Lang và Phong Hồng Nhuệ, cùng với một số thiếu niên tuấn kiệt khác nữa.
Ngoại thành, đặc biệt là nội thành, trong nháy mắt như nổ tung ra, ai mà không biết Bạch Kiều Mặc lúc này đang ở ngay trong Cao Dương Quận Thành cơ chứ. Mối quan hệ giữa Bạch Kiều Mặc với Phong Lâm Lang và Ngô Ứng Ngạn, tu giả bình thường có thể không tường tận, chứ tứ đại gia tộc trong nội thành còn có thể không biết sao?
Cung Ngọc Minh còn đặc biệt lôi kéo Phong Cảnh Hoài đi vây xem màn xuất hiện của Ngô Ứng Ngạn, đối với hai cái con Xích Phượng Điểu kia thì thèm nhỏ cả dãi. Nghe nói trong cơ thể Xích Phượng Điểu có một vệt phượng huyết, cho nên không chỉ ngoại hình trương dương diễm lệ đến cực điểm mà thực lực lại còn rất mạnh, trong số tất cả các công cụ di chuyển bằng đường hàng không thì nó xếp ở hàng top đầu. Chỉ tiếc là Xích Phượng Điểu vô cùng hiếm có, chỉ có hoàng thất mới nuôi dưỡng Xích Phượng Điểu, muốn từ hoàng gia có được một con non Xích Phượng Điểu để nuôi dưỡng từ nhỏ thì cái đó cũng đòi hỏi phải có mối quan hệ vô cùng vững chắc mới được. Ví dụ như Cung Ngọc Minh thì không cách nào có được một con non Xích Phượng Điểu cả, cho nên chỉ có thể nhìn hai con Xích Phượng Điểu trưởng thành kia mà thèm nhỏ dãi mà thôi.
Còn về bản thân Ngô Ứng Ngạn thì Cung Ngọc Minh vô cùng khinh miệt gã. Bởi vì chủ sở hữu của hai con Xích Phượng Điểu này không phải là bản thân Ngô Ứng Ngạn, mà là thuộc sở hữu của cả Ngô gia, là vị Quý quân tiến cung kia của Ngô gia đã cầu xin từ hoàng gia về để trang trí môn diện cho Ngô gia mà thôi.
Cùng vây xem còn có con cháu các gia tộc khác, đối với hai con Xích Phượng Điểu ở bên ngoài cùng với Ngô Ứng Ngạn đưa hai chị em nhà Phong gia trở về kia mà chỉ trỏ bàn tán, Cung Ngọc Minh nghe được mà vô cùng vui vẻ.
Hắn sờ cằm nói với Phong Cảnh Hoài ở bên cạnh: “Ngươi có biết cái gã Ngô Ứng Ngạn này tại sao lại chạy tới đây không?”
Phong Cảnh Hoài bị ép kéo ra ngoài nên tâm trạng không được tốt cho lắm, y kỳ thực rất ghét cái gã Ngô Ứng Ngạn này, chỉ vì ôm lòng đố kỵ mà đã phế đi thiên tài Bạch Kiều Mặc. Thực sự tưởng rằng không có Bạch Kiều Mặc thì Lâm Lang tỷ sẽ lọt mắt xanh cái gã Ngô Ứng Ngạn gã chắc? Mắt nhìn của Lâm Lang tỷ đâu có tệ đến mức đó. Những người khác nhìn không vừa mắt việc Bạch Kiều Mặc dẫm lên đầu con cháu gia tộc bọn họ, chứ Phong Cảnh Hoài thì lại không mấy bận tâm đến thế, thậm chí còn có phần thưởng thức Bạch Kiều Mặc nữa kìa. Ban đầu cảm thấy chuyện thông gia giữa Phong Lâm Lang và Bạch Kiều Mặc cực kỳ tốt, y giơ cả hai tay tán thành, nào ngờ đâu sau này lại làm thành cái cục diện như thế này cơ chứ.
Y bực dọc nói: “Ta rảnh đâu mà quản gã tại sao chạy tới?”
Cung Ngọc Minh hì hì cười rồi bật mí tin sốt dẻo với y: “Kỳ thực là có người ở thành quận của chúng ta gửi thư cho Ngô Ứng Ngạn, nói cho Ngô Ứng Ngạn biết Bạch Kiều Mặc đã chạy tới Cao Dương Quận rồi, cho nên Ngô Ứng Ngạn mới chạy tới đây một cách cao điệu trương dương như thế này, còn để cho Phong Hồng Nhuệ xúi giục đưa chị gã cùng nhau trở về, chính là để làm màu cho một người nào đó xem đấy.” Kẻ gửi thư không phải ai khác, chính là cái tên Vạn Bách Vinh kia, đem Ngô Ứng Ngạn dẫn tới để đối phó với Bạch Kiều Mặc và Phong Minh.
Phong Cảnh Hoài nhíu mày nói: “Hồng Nhuệ đường đệ có biết chuyện không?”
Cung Ngọc Minh bĩu môi cười nhạo: “Ngươi tưởng Phong Hồng Nhuệ không biết chuyện chắc? Ngươi đừng có nhìn cái gã đường đệ kia của ngươi tốt đẹp quá, ngươi xem gã là đường đệ, chứ gã xem ngươi là cái thá gì? Cái tên này ấy à, trái lại còn cầu mong đem chị gã gán ghép thành một đôi với Ngô Ứng Ngạn kia kìa.”
Phong Cảnh Hoài nhíu mày: “Gã lại thiển cận đến mức đó sao?”
Cung Ngọc Minh được chọc cho vui vẻ: “Phong Hồng Nhuệ từ bao giờ đã trở thành người có tầm nhìn xa trông rộng thế? Sao ta lại không biết nhỉ?”
Phong Cảnh Hoài càng thêm khó chịu, đứng dậy định bỏ đi, nhưng lại suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta bảo người gửi cho Phong Minh đường đệ bên kia một bức thư vậy, nhắc nhở y và Bạch thiếu lánh mặt đi một chút.”
Cung Ngọc Minh vỗ vỗ vai y: “Yên tâm đi, ta ngày hôm qua đã gửi thư đi rồi.”
Phong Cảnh Hoài nghi ngờ nhìn hắn: “Ngươi lại có lòng tốt như vậy sao? Ngươi muốn giở trò gì đây?”
Cung Ngọc Minh vờ giận: “Ta làm sao lại không thể có lòng tốt được chứ?”
Phong Cảnh Hoài khẽ hừ một tiếng, vẫn là ngoảnh đầu bỏ đi. Thư thì không cần gửi nữa rồi, có điều trở về phải nói với tổ phụ một tiếng. Dù nói thế nào đi chăng nữa thì Phong Minh cũng là người của Phong gia, sao có thể dung túng cho người ngoài bắt nạt được cơ chứ.
Con cháu các thế gia khác cũng ôm cái tâm tư tương tự như Cung Ngọc Minh vậy, Ngô Ứng Ngạn tới rồi, Bạch Kiều Mặc vẫn chưa đi, bọn họ cầu còn không được để được vây xem cảnh tượng hai người chạm mặt nhau.
Thế là, chẳng cần Ngô Ứng Ngạn phải tự mình đi tra xét thì liền nhận được một tin tức, ngày mai Kim Nguyên Đường sẽ tổ chức một buổi đấu giá, Bạch Kiều Mặc và vị song nhi kia của hắn sẽ tới tham dự.
Ngô Ứng Ngạn vung tay một cái lớn, bảo thủ hạ của mình đi làm một chiếc thẻ vip chí tôn của Kim Nguyên Đường, chỉ có vip chí tôn mới phù hợp với thân phận của gã mà thôi. Đồng thời gã lại xúi giục Phong Hồng Nhuệ ngày mai đưa chị của gã tới hội trường đấu giá, gã muốn để Phong Lâm Lang tận mắt nhìn xem, người đàn ông mà cô ta từng thích trước kia, giờ đây sa cơ lỡ vận, nghèo túng thảm hại đến mức nào, phải bám váy một vị song nhi thì mới có thể sinh tồn nổi.
—