Chương 51: Phá rồi sau đó lập
Sự đến và đi của Phong Cảnh Hoài và Cung Ngọc Minh chẳng mảy may ảnh hưởng đến Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc, hai người bọn họ vẫn tiếp tục những ngày tháng phong phú và bận rộn.
Ngoại trừ việc tu luyện và luyện đan, Phong Minh thích nhất là cầm cuốn sổ tay của tiền bối Hứa Kỳ mà đọc. Trong mắt y, đây giống như một cuốn nhật ký của tiền bối hơn, mốc thời gian trải dài rất lâu, được mang theo bên người, cứ khi nào nhớ ra là sẽ lấy ra ghi chép điều gì đó lên trên.
Hôm nay Phong Minh lại lật sang một trang mới, nghiên cứu kỹ lưỡng nội dung được ghi lại trên đó. Càng xem, biểu cảm của Phong Minh càng trở nên nghiêm túc, trong mắt hiện lên vẻ suy tư sâu sắc.
Nội dung mới mà tiền bối Hứa Kỳ ghi chép lại vừa vặn có chút liên quan đến Phong Minh, bởi vì tiền bối đã gặp được một bệnh nhân mới đến cầu chẩn. Tình trạng cơ thể của người này vô cùng tương đồng với Phong Minh, kinh mạch bẩm sinh cũng nhỏ hẹp lại giòn yếu như vậy, sau khi chạy chữa khắp nơi vô vọng mới tìm đến trước mặt tiền bối Hứa Kỳ.
Sổ tay có ghi lại việc tiền bối đã tốn không ít thời gian lật xem khắp các điển tịch của tông môn, cũng dốc lòng dùng đan dược cùng thiên tài địa bảo để điều lý cơ thể cho người bệnh kia. Tuy nói có chút cải thiện, nhưng lại không thể khôi phục đến mức độ của một tu giả bình thường. Điều này có nghĩa là mức độ có thể trưởng thành sau khi tu luyện vô cùng hạn chế, tối đa là đạt tới Nguyên Dịch cảnh, không thể tấn cấp lên Nguyên Đan cảnh.
Hứa Kỳ không cam lòng, tiếp tục nghiền ngẫm suốt một thời gian dài. Phong Minh có thể nhìn ra đoạn ghi chép này của tiền bối Hứa Kỳ đứt quãng, trước sau hẳn phải kéo dài tới mấy năm trời.
Phong Minh đọc mãi cho đến tận cuối ca bệnh này, nhìn thấy mấy chữ cuối cùng mà Hứa Kỳ để lại: Phá rồi sau đó lập.
Phong Minh thấp giọng lẩm bẩm:
“Phá rồi sau đó lập, có phải là ý như ta nghĩ không? Tiền bối cuối cùng đã giải quyết được tình trạng cơ thể của người bệnh kia chưa?”
Đáng tiếc là phía sau không còn ghi chép nào liên quan nữa, Phong Minh cũng không cách nào biết được kết quả.
Xem cuốn sổ tay đến hiện tại, thông qua từng con chữ trên đó, Phong Minh càng ngày càng nhận định rằng tiền bối Hứa Kỳ chính là một người chỉ biết vùi đầu khổ luyện y dược thuật, thuộc về kiểu nhân tài nghiên cứu kỹ thuật. Một nhân tài như vậy sao có thể trở thành kẻ phản nghịch của tông môn cho được? Càng xem nhiều, trong lòng y càng thêm nghi ngờ, cũng càng muốn thay tiền bối làm rõ chân tướng sự việc.
Còn có vấn đề tu luyện của bản thân y nữa, ban đầu y định chờ đến khi tự mình kích phát ra nhiều hồn lực hơn thì sẽ một mực giải quyết dứt điểm. Thế nhưng hiện tại lại phát hiện thời gian cần phải chờ đợi quá dài, y có chút không đợi nổi nữa rồi.
Nếu như tình trạng cơ thể không được cải thiện, tu vi của y sẽ mãi mãi dừng lại ở giai đoạn vừa mới bước chân vào Khai Mạch cảnh.
Thực lực của Khai Mạch cảnh có liên quan đến việc tu giả đả thông được bao nhiêu đường kinh mạch trong cơ thể. Đả thông được càng nhiều kinh mạch, đại biểu cho thực lực ở Khai Mạch cảnh càng mạnh, mà tiềm năng tấn giai về sau của tu giả cũng càng lớn.
Các công pháp có phẩm cấp khác nhau thì số lượng kinh mạch cần đả thông cũng không giống nhau. Công pháp phẩm cấp càng thấp thì số lượng kinh mạch cần đả thông càng ít, tuy rằng điều này sẽ khiến thời gian tu giả đột phá Khai Mạch cảnh để tiến vào Nguyên Dịch cảnh được rút ngắn đáng kể, thế nhưng những tu giả như vậy, cho dù có bước vào Nguyên Dịch cảnh thì có khi ngay cả tu giả Khai Mạch cảnh giai đoạn trung hậu kỳ đã đả thông nhiều đường kinh mạch cũng đánh không lại, hơn nữa khả năng có thể đi lên cao hơn nữa cũng càng nhỏ.
Phong Minh bị người ta nhìn nhận một cách phiến diện, coi là phế tài tu luyện, cũng chính là vì nguyên nhân này. Với tình trạng cơ thể như y, có đưa cho y công pháp phẩm cấp cao nhất thì y cũng không thể đả thông nổi một đường kinh mạch, làm sao mà nâng cao thực lực được đây?
Kể từ khi thức tỉnh hồn lực đến nay, Phong Minh vẫn luôn dùng hồn lực để ôn dưỡng, nâng cao cường độ của đường kinh mạch đầu tiên cần đả thông, nhưng muốn hoàn toàn đả thông đường kinh mạch này thì vẫn cần không ít thời gian.
Hiện tại nhìn thấy mấy chữ “Phá rồi sau đó lập”, Phong Minh bỗng nhiên thông suốt.
Y vẫn là quá mức cẩn thận rồi, thủ pháp sử dụng quá đỗi ôn hòa, việc gì phải cứ mãi dùng hồn lực để ôn dưỡng kinh mạch chứ. An toàn thì an toàn thật đấy, nhưng tiến độ quá chậm, không phù hợp với nhu cầu của y.
Nghĩ là làm, Phong Minh lập tức thu hồi cuốn sổ tay, xoay người đi thẳng vào trong phòng của mình rồi đóng chặt cửa lại, y muốn thử nghiệm phương pháp mà tiền bối Hứa Kỳ đã nói. Phương pháp này đối với người khác mà nói thì khó khăn vô cùng, cần có người hộ pháp, cần có thiên tài địa bảo nuôi dưỡng và tái tạo lại kinh mạch, thế nhưng hồn lực của y chính là vật tốt nhất để tái tạo kinh mạch.
Bạch Kiều Mặc vừa mới từ bên ngoài đi vào thì liền nhìn thấy Phong Minh đóng cửa phòng lại, ngay cả động tĩnh hắn đi vào y cũng chẳng hề phát giác ra. Tuy rằng ban đêm đã cùng chung một phòng với Phong Minh rồi, nhưng Bạch Kiều Mặc tự biết Phong Minh cũng cần có không gian riêng tư, thế nên suy nghĩ một chút, hắn không gõ cửa đi vào hỏi han mà cứ thế đứng canh giữ ở bên ngoài.
—
Phong Minh không phải là người do dự thiếu quyết đoán, sau khi khoanh chân ngồi xuống trong phòng, y liền điều động hồn lực, vô cùng lưu loát và quả đoạn dập nát đường kinh mạch mà thời gian qua bản thân vẫn luôn ôn dưỡng.
Vào khoảnh khắc kinh mạch nứt vỡ, Phong Minh rên khẽ một tiếng, một vệt máu tươi từ khóe miệng chảy ra.
Hồn lực của y tuy rằng có lực trị liệu rất mạnh, nhưng lại không chỉ đơn thuần là trị liệu. Hồi còn ở mạt thế, y đã làm rõ được sự khác biệt giữa dị năng của mình và các dị năng hệ trị liệu khác rồi. Sinh cơ mà dị năng của y mang lại không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn có thể bá đạo tước đoạt sinh cơ của thế giới bên ngoài, có điều y chưa từng tiết lộ ra ngoài mà thôi.
Sau khi trọng sinh, hồn lực của y cũng kế thừa đặc tính dị năng của kiếp trước, không chỉ có thể trị liệu mà còn có thể phá hoại và tước đoạt. Do đó, việc phá hoại một đường kinh mạch trong cơ thể mình như thế này chẳng cần đến ngoại lực giúp đỡ, tự y cũng có thể làm được.
Cơn đau kịch liệt sinh ra trong cơ thể cũng không làm dao động ý chí của y dù chỉ một chút, ngay sau đó, luồng hồn lực chứa đựng sinh cơ khổng lồ liền xung kích vào trong đường kinh mạch kia.
Phong Minh không rảnh để lau đi vệt máu nơi khóe miệng, toàn bộ tâm trí đều đang tập trung vào việc tái tạo kinh mạch trong cơ thể mình.
Rất tốt, y quả nhiên nhìn thấy những nơi bị nghiền nát bấy sau khi được hồn lực thấm nhuần thì lại xuất hiện thêm một đoạn kinh mạch mới sinh ngắn ngủi. Kinh mạch vừa mới sinh ra kia, y liền cảm nhận được nó rộng hơn một chút so với đường kinh mạch nhỏ hẹp lúc trước, cường độ cũng tăng lên không ít, thực sự có hiệu quả! Hiệu quả này so với việc cực khổ ôn dưỡng mạnh hơn quá nhiều.
Trong lúc vui mừng khôn xiết, Phong Minh tiếp tục rót hồn lực vào, nhìn đường kinh mạch không ngừng sinh trưởng trở lại, không còn giòn yếu tới mức chẳng chịu nổi một chút xung kích của nguyên khí như vậy nữa.
Đến khi một đường kinh mạch sinh trưởng tới đoạn cuối cùng, Phong Minh dần cảm thấy có chút hết hơi, lượng hồn lực của y suy cho cùng vẫn còn thiếu hụt một chút, muốn để một đường kinh mạch hoàn toàn sinh trưởng ra thì vẫn còn kém một tẹo.
Phong Minh vội vàng lấy ra món quà cưới đến từ Phong gia ở Cao Dương Quận, thiên niên linh nhũ, nhỏ một giọt vào trong miệng mình, dùng chút hồn lực còn sót lại chẳng đáng là bao để dẫn dắt linh nhũ đến nơi kinh mạch đang sinh trưởng.
Thiên niên linh nhũ quả nhiên có kỳ hiệu, sau khi được dẫn dắt đến đây thì nhanh chóng hòa vào trong đó, khiến cho tốc độ sinh trưởng đang giảm xuống lại tăng vọt lên, đoạn kinh mạch cuối cùng rốt cuộc cũng đã xuất hiện, Phong Minh thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Năng lượng chứa trong một giọt thiên niên linh nhũ vô cùng dồi dào, phần năng lượng còn lại cũng được Phong Minh dẫn dắt để dùng vào việc thấm nhuần đường kinh mạch mới sinh, Phong Minh có thể cảm nhận rõ ràng đường kinh mạch mới sinh này đang từng chút từng chút một mạnh lên.
Nhìn đường kinh mạch mới sinh này, Phong Minh trút hết một hơi sức lực, cả người xụi lơ ngã rạp xuống, thế nhưng lại khúc khích cười lên đầy vui sướng.
Tốt quá rồi, y đã tìm được biện pháp để đẩy nhanh tốc độ tu luyện, nâng cao bản thân nhanh hơn rồi.
Thân thể ngã xuống phát ra tiếng động nhỏ, cộng thêm tiếng cười không chút sức lực kia đều khiến cho Bạch Kiều Mặc đang canh giữ ở bên ngoài thắt chặt cả tim gan. Hắn lập tức đứng dậy đi tới trước cửa, lên tiếng hỏi han:
“Minh đệ, ngươi ở trong phòng làm cái gì vậy? Ngươi làm sao thế? Nếu còn không lên tiếng là ta vào đấy.”
“Bạch đại ca, huynh vào đi.”
Giọng nói này so với trước kia đã bớt đi rất nhiều sức sống, trong lòng Bạch Kiều Mặc càng thêm lo lắng, hắn vội vàng đẩy cửa bước nhanh vào, vừa nhìn một cái đã thấy Phong Minh đang ngã ngồi trên mặt đất, khóe miệng còn vương vệt máu tươi.
Vệt máu đỏ tươi kia chướng mắt làm sao, khiến cho nhịp tim của Bạch Kiều Mặc đều bị loạn mất mấy nhịp.
Chỉ hai ba bước, Bạch Kiều Mặc đã đi tới bên cạnh Phong Minh, ngồi xổm xuống muốn bế y lên giường, lại sợ làm y đau, ngữ khí mang theo chút nôn nóng:
“Rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao lại thổ huyết? Ngươi vừa mới làm gì ở trong phòng?”
Phong Minh thì lại có tâm trạng cực tốt mà cười nói: “Ta không sao, không những không sao mà ngược lại còn tốt lắm, thật đấy.”
Bạch Kiều Mặc sa sầm mặt lại: “Đều đã thổ huyết rồi mà còn bảo tốt?”
Thấy Bạch Kiều Mặc thực sự cuống lên, Phong Minh vội vàng giải thích: “Là thật sự rất tốt mà, ta đã tìm được biện pháp giải quyết vấn đề kinh mạch của mình rồi, vừa rồi chính là đang thử nghiệm, hơn nữa còn thành công rồi.”
Bạch Kiều Mặc thắt tim lại: “Biện pháp gì? Rất nguy hiểm sao?”
Phong Minh dưới sự đỡ đần của Bạch Kiều Mặc thì ngồi dậy, không mấy bận tâm nói: “Có thể có bao nhiêu nguy hiểm chứ? Ta vẫn luôn xem cuốn sổ tay mà Hứa tiền bối để lại, chuyện này huynh cũng biết mà, trên sổ tay của ông ấy có nói đến tình trạng giống hệt như ta, Hứa tiền bối sau khi nghiên cứu đã đưa ra sách lược giải quyết, đó chính là phá rồi sau đó lập.”
Bạch Kiều Mặc bỗng chốc siết chặt lấy cánh tay của Phong Minh, lực đạo quá lớn, Phong Minh vội vàng vỗ vỗ lên tay hắn để an ủi:
“Bạch đại ca không cần lo lắng, ta đã thành công rồi, có điều mới chỉ giải quyết được một đường kinh mạch thôi mà đã hao tận hồn lực của ta rồi, phía sau ta sẽ từ từ giải quyết, lượng sức mà làm.”
Bạch Kiều Mặc nghiêm túc quan sát sắc mặt của Phong Minh, tuy so với trước kia có thêm một vệt tái nhợt, nhưng trong mắt lại có tia sáng đầy hưng phấn, điều này đại biểu cho việc y thật sự đã thành công rồi đúng không?
Hồn lực của Phong Minh vậy mà lại đặc thù đến mức độ này sao? Bạch Kiều Mặc trước đó đã biết hồn lực của Phong Minh rất không tầm thường, bởi vì sự không tầm thường này nên Phong Minh khi luyện đan mới dễ dàng cho ra cực phẩm vô hà đan đến vậy. Thế nhưng hắn cũng không ngờ tới loại hồn lực đặc thù như thế này còn có thể giúp y tái tạo lại kinh mạch, ngay cả kiếp trước hắn đã từng đi qua nhiều thế giới như vậy cũng chưa từng nghe nói tới bao giờ.
Chuyện này quá mức đặc thù rồi!
Bạch Kiều Mặc vô cùng khẳng định, chỉ cần rò rỉ ra một chút xíu thôi thì đối với Phong Minh đều sẽ vô cùng nguy hiểm, tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài.
Nghĩ như vậy, lực đạo Bạch Kiều Mặc đang nắm cánh tay Phong Minh liền thu lại, sự nôn nóng lo lắng trong mắt cũng dần vơi đi, thay vào đó là một vẻ ôn hòa.
Tất cả những điều dị thường này có lẽ là có liên quan đến kiếp trước của Phong Minh, sức mạnh đặc thù của kiếp trước đã được mang tới kiếp này.
Bạch Kiều Mặc không đi gặng hỏi điểm đặc thù của luồng hồn lực này nằm ở đâu, ngoài miệng vẫn cứ trách cứ như cũ:
“Ngươi trước khi động thủ nên nói với ta một tiếng, ít nhất cũng có người hộ pháp cho ngươi, vạn nhất xảy ra sai sót gì thì cũng có thể kịp thời ra tay ứng cứu. Minh đệ, lần này ngươi quá mức bốc đồng rồi, đến cả thương lượng với người ta một chút cũng không có đã tự ý hành động, ngươi không biết ta… bá phụ, khụ, biết được sẽ lo lắng lắm sao?”
Ngoài miệng tuy nói những lời trách cứ, nhưng tay thì lại cẩn thận đỡ Phong Minh đến bên giường, để y nằm trên giường nghỉ ngơi một lát.
Phong Minh cũng không ngờ tới Bạch Kiều Mặc lại trở nên lải nhải như thế này, còn cảm thấy khá là thú vị, chọc cho y bật cười:
“Cha ta lo lắng, thế Bạch đại ca huynh thì không lo lắng sao?”
Bạch Kiều Mặc thản nhiên liếc nhìn người này một cái: “Ta lo lắng thì có gì khác biệt với ngươi không?”
Phong Minh lập tức ngậm miệng, câu hỏi này thật sự không dễ trả lời, bởi vì chính bản thân y biết rất rõ, cho dù Bạch Kiều Mặc có lo lắng đến thế nào, có ảnh hưởng lớn đến y ra sao thì y vẫn cứ hành sự như vậy thôi. Người khác không biết tình hình của y, chứ bản thân y còn có thể không rõ ràng sao?
Mặc dù đã liệu trước được kết quả, nhưng nhìn thấy Phong Minh chỉ lộ ra nụ cười lấy lòng, trong lòng Bạch Kiều Mặc vẫn có chút thất vọng.
Phong Minh lấy lòng nói: “Kỳ thực Dưỡng Nguyên Kinh mà Bạch đại ca đưa cho ta cũng giúp ích được rất lớn đấy chứ, không có công hiệu của những ngày tu luyện Dưỡng Nguyên Kinh vừa qua thì lần này ta cũng không dám ra tay ác như vậy để thử nghiệm đâu, thật đấy, Bạch đại ca huynh tin ta đi.”
“Được rồi, ta tin ngươi, nghỉ ngơi cho tốt đi, ta đi pha cho ngươi một ly linh trà uống vào, rồi bảo nhà bếp hầm canh đại bổ cho ngươi.” Những thứ này đều là dùng để điều lý cơ thể cho Phong Minh, dùng toàn là đồ tốt, hơn nữa dược lực lại vô cùng ôn hòa.
“Biết rồi, đa tạ Bạch đại ca.” Phong Minh rúc ở trên giường, bày ra một bộ dạng đáng thương tội nghiệp.
Nhìn thấy một Phong Minh như thế này, trái tim của Bạch Kiều Mặc không khỏi mềm nhũn xuống, đối với vị song nhi này, hắn thực sự không cách nào nổi giận cho được. Chỉ đành dịu giọng xuống nói: “Ngươi thực sự cần phải nghỉ ngơi rồi, lần sau trước khi hành động thì nói với ta một tiếng.”
Phong Minh lập tức vui mừng khôn xiết: “Được rồi, ta sẽ làm thế.”
Chỉ nghỉ ngơi có một đêm, Phong Minh liền lại sinh long hoạt hổ trở lại, Bạch Kiều Mặc lúc này mới hoàn toàn buông bỏ tảng đá trong lòng, và thực lòng vui mừng thay cho Phong Minh, y rốt cuộc đã tìm được biện pháp giải quyết dứt điểm vấn đề của bản thân.
Phong Minh không vội vàng tái tạo đường kinh mạch thứ hai, mà là đem đường kinh mạch thứ nhất ôn dưỡng rồi lại ôn dưỡng, chuẩn bị đầy đủ rồi mới bắt tay vào tiến hành.
Trong khoảng thời gian này, những quả trứng bướm ngâm trong dược dịch đặc chế cũng đã có động tĩnh, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng nhau ghé sát lại phía trước thì liền nhìn thấy quả trứng bướm đầu tiên xuất hiện vết nứt.
Cũng giống như trứng thú, việc này phải dựa vào việc ấu trùng bên trong tự mình phá vỡ lớp vỏ bên ngoài thì mới có thể càng thêm khỏe mạnh được. Tốn không ít sức lực, ấu trùng bên trong rốt cuộc cũng bò ra ngoài, thân sâu mang theo từng vệt màu lam nhạt. Ngay khi nó sắp rơi vào trong dược dịch, Phong Minh vội vàng lấy nó ra, đặt vào trong một dụng cụ được bố trí chuyên dụng, bên trong có những chiếc lá được hái từ thung lũng, ấu trùng lập tức bò lên trên lá cây mà gặm nhấm.
Có con ấu trùng đầu tiên ra đời thì liền có con thứ hai, con thứ ba, thế là hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại càng trở nên “trạch” hơn. Trước kia thỉnh thoảng còn có thể đi ra ngoài tìm kiếm mỹ thực, hiện tại đến nửa bước cũng không ra khỏi cửa, đồ ăn thức uống đều là do người khác mang tới.
Cuối cùng, toàn bộ ấu trùng đều đã phá vỏ ra ngoài, không có lấy một quả trứng ung nào. Ba mươi con ấu trùng được đặt cùng một chỗ để nuôi dưỡng, Phong Minh nghiêm ngặt dựa theo phương pháp mà tiền bối Hứa Kỳ để lại để cho ăn, nguyên tinh bỏ vào tốn kém không ít, một số thứ còn là thu mua từ bên ngoài về, thậm chí đến bách niên linh nhũ cũng đều được đem ra dùng tới. Chẳng được mấy ngày, những con ấu trùng này vì được ăn ngon nên đã thay đổi hẳn hình dạng.
Thời gian diễn ra buổi đấu giá của Kim Nguyên Đường càng ngày càng cận kề, Phong Kim Lâm vốn đang bế tiểu quan rốt cuộc cũng đã đi ra, tu vi vô cùng thuận lợi đẩy tới Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong. Việc này khiến cho Phong Minh hưng phấn tột cùng, còn vui mừng hơn cả việc bản thân mình tái tạo được một đường kinh mạch, điều này có nghĩa là cha y đã tiến thêm một bước gần hơn tới Nguyên Đan cảnh rồi.
Ngay khi Phong Minh chuẩn bị ăn một bữa thật ngon để chúc mừng cho cha mình thì Cung Ngọc Minh lại phái người đưa tới một bức thư.
Phong Minh cảm thấy vô cùng kỳ lạ khi Cung Ngọc Minh lại gửi thư cho bọn họ, y cứ ngỡ mối bang giao giữa bọn họ và vị Minh thiếu này chưa thâm hậu đến mức độ đó. Khi đọc xong bức thư này, y rốt cuộc cũng hiểu được nguyên nhân Cung Ngọc Minh gửi thư tới, thuần túy chính là kiểu xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Nghiến răng nghiến lợi, Phong Minh ném bức thư cho Bạch Kiều Mặc ở bên cạnh, nói: “Mấy cái đứa con cháu thế gia này, tâm địa xấu xa quá.”
Bạch Kiều Mặc đón lấy lướt nhìn một cái, có chút đau đầu, cũng không ngờ tới vị Cung Ngọc Minh này lại là kiểu người như vậy.
“Đừng lo lắng, đợi buổi đấu giá kết thúc, chúng ta liền có thể rời khỏi nơi này rồi.”
Phong Minh không phục: “Làm như thể chúng ta sợ bọn họ không bằng ấy, phải né tránh bọn họ mà đi.”
Bạch Kiều Mặc: “Ờ… Vậy thì ở lại?”
Phong Minh xua xua tay: “Thôi bỏ đi, vẫn là đi thôi, coi như ta sợ bọn họ không được chắc. Theo như ý của huynh thì Phong Lâm Lang còn đỡ một chút, nhưng theo tin tức ta có được thì đệ đệ của cô ta tên là Phong Hồng Nhuệ kia chẳng phải là kẻ có tính tình tốt đẹp gì, còn có cái gã họ Ngô kia nữa, chắc là cũng sẽ đuổi theo Phong Lâm Lang mà chạy tới đây thôi.”
Trong mắt Bạch Kiều Mặc xẹt qua một tia lạnh lẽo, hắn nghi ngờ là có người cố ý truyền tin tức cho gã họ Ngô kia, cốt là để dẫn gã họ Ngô kia tới Cao Dương Quận nhằm sỉ nhục hắn.
Lúc này, Phong Kim Lâm rốt cuộc cũng nhận được danh sách đấu giá phiên bản cuối cùng của Kim Nguyên Đường, trên đó cuối cùng cũng đã có vật phẩm đấu giá Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy, lúc này cách buổi đấu giá chỉ còn lại có hai ngày mà thôi.
—