← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 471: San Hô

22 min read 29.08.2026

 

Sau khi biết chuyện về Lam Yên Đảo, Phong Minh đã nóng lòng muốn đi ngay, thành ra trong việc tu luyện lại càng thêm phần chăm chỉ.

Hắn vốn không phải kiểu người chỉ lo xem náo nhiệt mà bỏ bê tu luyện, nhưng không thể không thừa nhận rằng, ý muốn xem náo nhiệt quá mức bức thiết đã khiến hắn dồn nhiều tâm huyết và ra tay tàn nhẫn với chính mình hơn trong quá trình tu luyện. Chỉ cần cắn răng một cái là hắn có thể ngâm trọn thân mình vào trong lôi trì, cái cảm giác sướng râm ran tê tái đó thật chẳng biết phải diễn tả thế nào.

Bởi vì khoảng thời gian cách thời điểm Lam Yên Đảo bị hủy diệt ở kiếp trước vẫn còn vài ngày, thế nên Bạch Kiều Mặc cũng không vội vã. Y cứ đứng nhìn Phong Minh nghiến răng nghiến lợi ngâm mình trong lôi trì, cho đến giai đoạn sau thì hắn càng lúc càng thích ứng tốt hơn. Nguồn năng lượng lôi điện bạo liệt và nồng đậm đến cực điểm kia đã không còn cách nào gây ra tổn thương quá lớn cho cơ thể của hắn nữa.

Bạch Kiều Mặc biết rõ, và bản thân y cũng có trải nghiệm vô cùng sâu sắc, rằng sau khi phục dụng Giao Nhân Chi Tâm, độ dẻo dai của cơ thể quả thực đã tăng lên rất nhiều. Cộng thêm tình huống đặc thù của bản thân Phong Minh, Bạch Kiều Mặc có thể hình dung được, sau này dù cho Phong Minh có bị thương thì tốc độ hồi phục của cơ thể cũng sẽ vô cùng kinh người.

Cứ ngâm mãi cho đến khi lôi trì không còn mang lại hiệu quả thối thể bao nhiêu đối với mình nữa, Phong Minh cuối cùng cũng có thể rời khỏi lôi trì, lên đường tiến về Lam Yên Đảo.

Trước khi rời đi, bọn họ còn vơ vét mẻ lôi duẫn và lôi cô cuối cùng. Còn về lôi linh tinh dưới đáy lôi trì ư? Xin lỗi nhé, toàn bộ đã bị Bạch Kiều Mặc vớt sạch, chui tọt vào trong nhẫn trữ vật của Phong Minh rồi. Những tu giả tiến vào sau này nếu muốn vớt lôi linh tinh thì cứ việc đợi đến khi nào năng lượng trong lôi trì quá mức dày đặc rồi ngưng tụ ra lần nữa đi.

Phong Minh tay xách nách mang, chẳng chút gánh nặng tâm lý nào mà đi theo Bạch Kiều Mặc, phủi phủi mông rời khỏi lôi đảo.

Trong khoảng hai ba tháng gần đây, bên trong lôi đảo thường xuyên xuất hiện những khu vực có năng lượng lôi điện quá mức dày đặc, việc này đã thu hút sự chú ý của các tu giả ra vào lôi đảo. Ban đầu mọi người đều nghĩ đây là hiện tượng tự nhiên bình thường khi lôi đảo xuất hiện, thế nhưng sau một thời gian, có tu giả đã tổng hợp lại các địa điểm phát hiện tình trạng bất thường trước sau, rồi đưa ra một suy đoán táo bạo. Hiện tượng này là do nhân vi, bởi vì các địa điểm cứ liên tục tiến dần về phía trung tâm.

“Lại là do nhân vi sao? Ta cũng từng gặp phải một lần, cứ ngỡ đó là hiện tượng tự nhiên bên trong lôi đảo chứ. Nhưng nếu là do nhân vi thì vị tu giả này đang làm cái gì vậy? Suốt ngày tắm mình trong năng lượng lôi điện dày đặc như thế, vị tu giả này nếu không phải có trình độ luyện thể cực cao thì cũng là thực lực thâm hậu vô cùng.”

“Nếu là do nhân vi thì chẳng phải nói lên rằng vị tu giả bên trong là một trận pháp sư sao? Cũng chỉ có thông qua trận pháp mới đạt được hiệu quả như vậy thôi. Có trận pháp sư nào tiến vào xem thử chưa?”

“Đùa gì thế, có mấy trận pháp sư mà chịu đựng nổi môi trường của lôi đảo chứ? Cho dù có trận pháp sư tiến vào thì cũng chỉ dám đứng ở ngoại vi thôi, chứ đi vào sâu bên trong thì chẳng có mấy trận pháp sư làm được đâu.”

Có người còn không biết trận pháp sư cũng giống như luyện dược sư, đều là những kẻ da giòn dễ vỡ hay sao? Chẳng có mấy trận pháp sư hay luyện dược sư nào lại nghĩ quẩn đến mức đâm đầu vào môi trường đặc thù và cực đoan như lôi đảo để tu luyện, đã vậy lại còn ở lì suốt mấy tháng trời.

Vừa vặn mấy vị trận pháp sư của Trận Pháp Các vẫn còn lưu lại trên Lôi Minh Đảo, vừa nghe thấy cuộc trò chuyện như vậy, trên mặt bọn họ liền lộ ra vẻ kinh nghi. Một người trong số đó bỗng bật dậy, hét lớn một tiếng “Không xong rồi”, rồi sải bước cuồng chạy về phía lôi đảo. Mấy người khác cũng lập tức đuổi theo, khiến người bên cạnh nhìn thấy mà cảm thấy kỳ quái, không hiểu mấy gã này đang phát thần kinh gì nữa.

Có người tiết lộ: “Các ngươi còn chưa biết thân phận của mấy vị này sao? Bọn họ chính là trận pháp sư đấy, lại còn là trận pháp sư của Trận Pháp Các nữa cơ. Họ cũng từng tiến vào lôi đảo rồi, nhưng trụ không nổi mấy ngày đã phải chạy trối chết ra ngoài.”

“Vậy tại sao vừa rồi bọn họ lại hét lên không xong rồi?”

“Liệu có thể mạnh dạn đoán một chút không, chính là bọn họ đã từng nhìn thấy khu vực lôi điện dày đặc như thế, hơn nữa còn không hề phát hiện ra đó là kết quả do trận pháp tạo thành? Đây là trận pháp sư của Trận Pháp Các đấy nhé, trận pháp ngay trước mặt mà cũng không phát hiện ra sao? Có thể lừa được mắt của trận pháp sư thuộc Trận Pháp Các, chao ôi, không lẽ là…”

“Không thể nào đâu, lúc trước chẳng phải có người đã nói rồi sao, làm gì có trận pháp sư hay luyện dược sư nào nghĩ quẩn lại chạy vào lôi đảo, còn ở lại những mấy tháng trời chứ? Không lẽ không cho phép động phủ di động họ mang theo bên người được trang bị trận pháp cao minh à.”

“Cũng đúng, khả năng này cũng có thể xảy ra.”

Mấy người của Trận Pháp Các cũng chỉ có thể tốn công vô ích một chuyến, chẳng những không tìm lại được khu vực năng lượng lôi điện dày đặc kia, mà ngay cả một bóng người khả nghi cũng không lục ra nổi. Huống hồ bọn họ cũng không thể đi sâu vào lôi đảo, mới đi được nửa đường đã phải rút lui. Chính bọn họ cũng tự hoài nghi, vị tu giả trốn trong nguồn năng lượng lôi điện dày đặc kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Thế nhưng tại Lôi Vực Quần Đảo vẫn dần dần lan truyền ra một loại tin đồn, có khả năng hai vị Dư đại sư mà Trận Pháp Các cùng Ám Minh đang chung tay tìm kiếm đã từng lưu lại lôi đảo một khoảng thời gian không ngắn. Điều này dẫn đến lượng tu giả kéo đến Lôi Vực Quần Đảo và lôi đảo ngày một tăng lên. Trong số đó cũng không thiếu những tu giả có tu vi cao và trình độ luyện thể mạnh, họ liên tục tiến vào trung tâm lôi đảo để tìm kiếm, song vẫn không thấy bóng dáng người khả nghi đâu.

Hơn nữa họ còn phát hiện ra một chuyện, đó chính là lôi linh tinh dưới đáy lôi trì đã bị người ta vơ vét sạch sành sanh, đến một viên cũng không còn. Tin tức này truyền ra khiến cho toàn thể tu giả ở Lôi Vực Quần Đảo đều chấn kinh khôn cùng. Điều này đã chứng minh một điểm: Trước đó quả thực có một tu giả với thực lực vô cùng hung hãn đã tu luyện một thời gian trong lôi đảo, rất có thể chính là vị tu giả ẩn mình trong khu vực năng lượng lôi điện dày đặc kia.

Nhưng người này rốt cuộc là ai, cho dù có rà soát từng tu giả ra vào lôi đảo lúc bấy giờ thì cũng không cách nào tra ra được. Việc tin tức này truyền ra ngược lại còn khiến mọi người loại bỏ sự hoài nghi đối với hai người Dư Phong và Dư Bạch. Kẻ có thể vớt sạch toàn bộ lôi linh tinh dưới đáy lôi trì càng không thể là hai vị trận pháp sư và luyện dược sư này được, đây là việc ngay cả cường giả luyện thể tầm thường cũng không làm nổi.

Tin tức của Lôi Vực Quần Đảo cũng truyền đến tai Bách Hiểu Đường. Thượng tiên sinh nhìn tin tức này mà không nói lời nào, vị đồ đệ thì lại có ý kiến:

“Bên kia ban đầu vậy mà lại truyền ra tin tức nói người tiến vào lôi đảo là hai vị đại sư Dư Phong và Dư Bạch, chuyện này sao có thể chứ. May mà cuối cùng chính họ cũng tự phủ nhận điểm này. Nhưng cái người kia cũng quá đáng thật đấy, vớt sạch lôi linh tinh trong lôi trì đi rồi, chẳng thèm để lại cho người đến sau vài viên.”

Thượng tiên sinh nhướng mày: “Tại sao lại không thể là hai người đó?”

Đồ đệ kinh ngạc nói: “Chuyện này sao có thể chứ, đây rõ ràng là do một tu giả có cơ thể luyện thể vô cùng mạnh mẽ làm ra mà. Có trận pháp sư hay luyện dược sư nào chịu đựng nổi nguồn năng lượng bạo liệt trong lôi trì chứ?”

Thượng tiên sinh cười cười nói: “Ngươi cũng đã nói rồi, đó là trận pháp sư và luyện dược sư tầm thường. Luôn có một số ít người sẽ không đi theo con đường tầm thường đâu.”

Đồ đệ vẫn không tin, thực ra Thượng tiên sinh cũng không dám khẳng định, ông chỉ cảm thấy hai người kia không thể dùng lý lẽ thông thường để suy xét mà thôi.

Nửa tháng sau.

Lam Yên Đảo nằm ở nơi khá xa. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sau khi rời khỏi Lôi Minh Đảo thông qua truyền tống trận, lại phải trung chuyển qua mấy cái truyền tống trận nữa, cuối cùng lại dùng phi chu bay lượn trên không trung một quãng đường dài, mới rốt cuộc đặt chân đến hòn đảo xinh đẹp giống như cái tên của nó — Lam Yên Đảo.

Lam Yên Đảo không có truyền tống trận dẫn thẳng tới, có lẽ ngày trước từng có, chỉ là sau đó đã bị đóng lại rồi. Muốn đến hòn đảo này, nếu không ngồi hải thuyền thì chỉ có thể tự mình bay qua mà thôi. Bởi vì Lam Yên Đảo nổi tiếng nhờ cảnh sắc tươi đẹp, thế nên lượng tu giả tìm đến Lam Yên Đảo cũng không hề thiếu, nhưng dù sao cũng chẳng thể phồn hoa bằng những đại đảo khác.

Hai người ngồi trên phi chu liền nhìn thấy vùng biển phía trước có sương mù màu lam giăng lối, dưới sự phản chiếu của ánh mặt trời trông lung linh huyền ảo như trong cõi mộng.

Phong Minh cảm thán: “Đúng là khói sương màu lam thật này, Lam Yên Đảo, cái tên này quả là danh bất hư truyền.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Đó là vì trong vùng biển xung quanh Lam Yên Đảo có một bầy hải thú đặc thù sinh sống, chúng có thể phun ra sương mù, sương mù lại có màu lam, quanh năm suốt tháng tích tụ lại liền khiến nơi đây thường xuyên ngập tràn khói sương màu lam.”

“Trong vùng biển gần Lam Yên Đảo còn sản sinh ra một loại đặc sản tên là lam san hô, cũng có giá trị dược dụng đấy.”

Vừa nghe thấy có giá trị dược dụng, Phong Minh liền quyết định sau khi tới Lam Yên Đảo phải tìm loại lam san hô này để nghiên cứu một phen.

Khi đã đến gần hải đảo, hai người ở trên phi chu còn có thể nhìn thấy tại vùng biển gần nhất có thải châu nữ xuất hiện, lặn xuống tận đáy biển để thu hoạch hải châu. Nhìn thấy trên không trung có phi chu đi tới, còn có thải châu nữ ngoi lên mặt nước vẫy vấy tay với bên trên, rõ ràng là rất hoan nghênh du khách từ phương xa tới.

Phong Minh cũng ở trên phi chu vẫy tay ra hiệu với họ, cảm thấy người dân trên đảo này khá là mến khách.

Sau khi tiến vào phạm vi Lam Yên Đảo, phi chu lại bay về phía trước thêm một lúc, mãi đến khi phía trước xuất hiện thành trì, hai người mới hạ cánh xuống mặt đất, thu lại phi chu rồi đi bộ tiến vào Lam Yên Thành ở đằng trước.

Hai người họ đến Lam Yên Đảo không thể vừa tới đã trực tiếp tìm đến phủ đảo chủ để nói với đảo chủ rằng Ám Minh đang muốn mưu đồ bất chính với Lam Yên Đảo, muốn cướp đoạt bảo vật của Lam gia được. Cho nên họ cần phải tìm một nơi để dừng chân trước, rồi mới mưu tính những việc tiếp theo.

Lúc đi tìm khách điếm để thuê một cái sân nhỏ, Phong Minh liền nghĩ tới thảm cảnh từng gặp phải trên Phượng Vũ Đảo, trong lòng vẫn còn bóng ma tâm lý. Hắn nói: “Chúng ta sẽ không lại gặp phải tình cảnh khách điếm cậy thế khinh người, đuổi khứa ra ngoài đấy chứ?”

Bạch Kiều Mặc giật giật khóe miệng, dở khóc dở cười: “Nếu như còn có lần nữa, thì lần này chúng ta trực tiếp đập nát cái khách điếm đó luôn, chuyện của Lam Yên Đảo cũng mặc kệ chẳng quản nữa.”

Phong Minh gật đầu: “Đúng, nói rất đúng, nếu thật sự lại đụng phải chuyện như vậy thì quản chi cái sống chết của bọn họ, chúng ta đập khách điếm xong là lập tức cuốn gói đi luôn.”

Sau khi hai người đã ổn định chỗ ở liền đi ra ngoài dạo phố. Ngoài việc thu thập thông tin về Lam Yên Đảo, Phong Minh còn muốn tận mắt chiêm ngưỡng loại lam san hô mà Bạch Kiều Mặc từng nhắc tới.

“Lam san hô ư? Hai vị khách quan chắc là mới lần đầu đến Lam Yên Đảo của chúng ta đúng không? Người tìm đến chỗ ta ấy mà, chẳng có ai là không tò mò về lam san hô cả. Ở chỗ chúng tôi ngoài việc có lam san hô ra, còn có Lam Ninh Đan được luyện chế từ lam san hô nữa.”

“Loại đan dược này có tác dụng đối với hồn hải. Đan phương của Lam Ninh Đan chính là do Lam gia của Lam Yên Đảo chúng ta nghiên cứu ra, và cũng chỉ do phủ đảo chủ Lam Yên Đảo nắm giữ, người ngoài có mua lam san hô về thì cũng vô dụng khi đưa vào làm thuốc.”

Phong Minh lấy làm hiếu kỳ, lam san hô vậy mà lại là đan dược có tác dụng đối với hồn hải: “Vậy Lam Ninh Đan và lam san hô đều lấy cho ta một ít đi, ta mua để xem cho biết cái mới lạ thôi. Thế vị đảo chủ hiện tại cũng là luyện dược sư sao?”

Chưởng quỹ của tiệm nói: “Đảo chủ thì không phải, tuy nhiên thiên kim của đảo chủ chúng ta là Lam tiểu thư lại là một luyện dược sư đấy. Lam Ninh Đan do đích thân Lam tiểu thư luyện chế ra là thứ được hoan nghênh nhất ở Lam Yên Đảo chúng ta, Lam tiểu thư có điểm nào thua kém những thiên tài luyện dược sư ở bên ngoài đâu.”

Phong Minh nghe vậy thì bật cười, có thể nhận thấy vị chưởng quỹ này cực kỳ bảo vệ hai mẹ con Lam đảo chủ, xem ra vị Lam đảo chủ này đối với người dân dưới quyền cũng rất tốt thì mới có thể đắc nhân tâm đến mức này. Nghĩ đến một hòn Lam Yên Đảo xinh đẹp như thế này mà lại bị hủy hoại trong tay Ám Minh, Phong Minh cũng cảm thấy vô cùng đáng tiếc. Đặc biệt là trong chuyện này còn có sự phản bội từ vị bạn lữ năm xưa của đảo chủ, điều đó lại càng thêm phần đáng hận.