← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 470: Yên Đảo

22 min read 29.08.2026

 

Phong Minh trải qua những nỗ lực không ngừng nghỉ, rốt cuộc cũng đã đến được Lôi Trì ở trung tâm Lôi Đảo. Hắn cảm thấy vũng Lôi Trì hoàn toàn do lôi dịch cấu thành này vô cùng thần kỳ.

Bạch Kiều Mặc không chỉ ngâm toàn bộ cơ thể trong Lôi Trì, mà còn đem Lôi Nộ Thương của hắn ném vào trong Lôi Trì để tôi luyện, nâng cao phẩm giai.

Hắn từ đáy Lôi Trì mò ra mấy viên tinh thạch ném cho Phong Minh, Phong Minh tò mò cầm trong tay săm soi nghịch ngợm.

“Đây chính là lôi linh tinh sao? Viên tinh thạch hoàn toàn do năng lượng thuộc tính lôi thuần túy ngưng kết thành. Bạch đại ca, huynh dùng cái lôi linh tinh này để bố trí trận pháp thuộc tính lôi, hiệu quả chắc chắn có thể tốt hơn rất nhiều nhỉ.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Không sai, thứ này cũng chỉ có trong môi trường cực đoan thế này mới có thể nghén ra và ngưng kết lại, giá thu mua lôi linh tinh ở bên ngoài cũng luôn ở mức cao không giảm.”

Phong Minh lập tức cảm thấy mỹ mãn: “Vậy chúng ta phải mò nhiều một chút, nguyên tinh có sẵn mà. Mười ngàn vạn thượng phẩm nguyên tinh của Trận Pháp Các bên ngoài chúng ta không lấy được, phải dùng lôi linh tinh để bù lại.”

Bạch Kiều Mặc nghe vậy bật cười, hóa ra Minh đệ vẫn còn thèm thuồng phần thưởng treo thưởng do Trận Pháp Các đưa ra cơ đấy.

Cũng đúng, rõ ràng trong tay có Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, vậy mà vì ân oán với Trận Pháp Các, số nguyên tinh này lại không thể kiếm được, hỏi có uất ức không chứ.

Bạch Kiều Mặc cười nói: “Được, vậy ta sẽ mò nhiều một chút, tranh thủ vơ vét sạch sẽ lôi linh tinh ở dưới đáy.”

Thực ra số lượng lôi linh tinh cũng có hạn. Một là vì diện tích Lôi Trì có hạn, hai là cũng không phải không có tu giả nào có thể đến được vị trí Lôi Trì để vào ngâm mình, những tu giả này đều sẽ nghĩ cách mang đi một ít lôi linh tinh.

Thế là, Phong Minh cứ ở trong căn nhà lôi trúc bên cạnh Lôi Trì chờ đợi, Bạch Kiều Mặc thỉnh thoảng lại lặn xuống đáy Lôi Trì, mò lấy lôi linh tinh rồi đem đến căn nhà trúc giao vào tay Phong Minh.

Chẳng mấy ngày, trong tay Phong Minh đã tích góp được vài trăm khối lôi linh tinh rồi.

Chất lượng của lôi linh tinh có loại tốt cũng có loại hơi kém một chút, nhưng vài trăm khối lôi linh tinh này nếu đem tung ra bên ngoài thì cũng đáng giá mười ngàn vạn trung phẩm nguyên tinh.

Phong Minh cũng đã thích nghi với môi trường bên ngoài Lôi Trì, bắt đầu thử thăm dò tiến vào Lôi Trì, lợi dụng lôi dịch trong đó để tôi thể.

Ban đầu, hắn chỉ ngồi bên bờ Lôi Trì, đem hai chân thọc vào trong lôi dịch để ngâm chân.

Đồng thời trong lòng hắn cũng đang cân nhắc một chuyện, đó chính là làm sao để có thể cùng lúc làm ghê tởm cả hai bên thế lực Trận Pháp Các và Ám Minh, ai bảo những chuyện bọn họ bày ra cũng làm ghê tởm Phong Minh chứ.

Dưới sự thúc đẩy của Trận Pháp Các, Ám Minh kia còn đối với Bạch Kiều Mặc phát ra tất sát lệnh, phần thưởng là mười khối cực phẩm nguyên tinh.

Nghĩ thôi cũng biết, dù biết rõ Ám Minh là loại tổ chức mang tính chất gì, vẫn như cũ sẽ có rất nhiều tu giả vì phần thưởng cao như vậy mà động tâm, trong tối ngoài sáng không biết có bao nhiêu tu giả đang lùng sục tung tích của bọn họ.

Phong Minh đâu phải là cái tính chịu ngồi yên chờ chết, hắn thông thường chính là có thù thì muốn lập tức báo ngay, cho dù tạm thời chưa có thực lực kháng hành thì cũng phải làm cho đối phương một vố thật ghê tởm.

Bạch Kiều Mặc đương nhiên hiểu rõ tính tình của Phong Minh, hơn nữa hắn cũng không cam lòng bị động chịu đòn. Nhìn bộ dạng trầm tư suy nghĩ của Phong Minh, Bạch Kiều Mặc bơi qua: “Minh đệ đang nghĩ cách đối phó với Ám Minh và Trận Pháp Các sao?”

Phong Minh ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Kiều Mặc đang ở trong Lôi Trì trước mặt, thở dài nói: “Đúng vậy, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, phát hiện những chuyện chúng ta bây giờ có thể làm được vẫn còn quá ít. Nói cho cùng thì vẫn là thực lực không đủ, nếu chúng ta bây giờ đã là Niết Bàn cảnh rồi thì có thể trực tiếp san phẳng sào huyệt của Ám Minh, nhổ tận gốc bọn họ, còn cần phải vắt óc suy nghĩ biện pháp làm gì nữa?”

Phong Minh còn có thể nhất tâm nhị dụng, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào nửa thân trên lộ ra khỏi mặt nước của Bạch Kiều Mặc, thầm nghĩ dáng người của Bạch đại ca đúng là chuẩn thật, thật muốn đưa tay ra sờ thử một cái quá đi.

Bạch Kiều Mặc bất động thanh sắc ngoi lên khỏi mặt nước, ngồi xuống bên cạnh Phong Minh, cũng đem chân ngâm vào trong Lôi Trì giống như hắn. Y nói: “Cũng không phải hoàn toàn không có cách. Hiện tại các trận pháp sư tụ tập trên Phi Hà Đảo chẳng phải đang nghiên cứu loại máy dò có thể kiểm tra ra hồn cấm hay sao? Có mạch suy nghĩ do ta cung cấp, ta nghĩ bọn họ có thể thành công. Vị Tề đại sư hiện đang ở Thẩm gia kia, trình độ trận pháp ở Thương Huyền Đại Lục cũng thuộc hàng nhất nhì, có lão tiền bối dẫn đầu thì chắc không phải chuyện khó.”

“Nếu bọn họ thật sự nghiên cứu không ra, ta lại ra tay là được. Đợi đến khi cái máy dò này nghiên cứu thành công, người của Ám Minh liền chân chính chẳng khác nào lũ chuột cống trong rãnh nước ngầm, từ nay về sau chỉ có thể trốn chui trốn lủi, không dám lộ mặt nữa.”

Bởi vì chỉ cần lộ mặt là sẽ bị bại lộ.

Phong Minh hiếu kỳ hỏi: “Xem ra vị Tề đại sư Tề tiền bối này uy vọng khá cao nha, sao lão không dẫn theo một đám trận pháp sư để đối kháng với Trận Pháp Các chứ? Nếu lão đứng ra thì chắc chắn sẽ có rất nhiều trận pháp sư bằng lòng đi theo mà nhỉ.”

Lần này đối với chuyện đối kháng với Ám Minh, Tề đại sư bằng lòng đứng ra tham gia, chứng tỏ tâm tính của người này vẫn tương đối đoan chính, không thể nào không nhìn thấy sự chèn ép của Trận Pháp Các đối với các trận pháp sư khác.

Bạch Kiều Mặc nghĩ nghĩ rồi nói: “Chỉ dựa vào sức một mình Tề đại sư thì vẫn còn quá yếu ớt. Trận Pháp Các không đơn thuần chỉ có những trận pháp sư đó, mà còn có không ít thế lực được liên kết lại với nhau bằng lợi ích. Hơn nữa Trận Pháp Các đối với các trận pháp sư khác, vừa chèn ép một bộ phận lại vừa lôi kéo một bộ phận, thế nên cho dù có người đứng ra thì cũng rất khó ngưng tụ lại để đạt đến cục diện đối kháng với Trận Pháp Các.”

Phong Minh tổng kết lại: “Có lẽ Tề đại sư cũng nhìn thấy cái khó trong đó, cho nên thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện đi. Nói cho cùng thì vẫn là vì Trận Pháp Các chưa hề chạm đến lợi ích của Tề đại sư.”

Phong Minh có thể thấu hiểu được, đây là lẽ thường tình của con người. Hắn và Bạch Kiều Mặc là bởi vì đã kết xuống ân oán với Trận Pháp Các rồi, thế thì không thể không đấu một trận.

Phong Minh nghĩ ngợi rồi nói: “Vẫn là phải ra tay từ phía Ám Minh trước, Trận Pháp Các cứ gác qua một bên đã. Dù sao bọn họ cũng chẳng tìm thấy ta, không lấy được đan dược thì bọn họ cũng bất lực thôi. Trừ phi bọn họ có thể tìm được loại đan dược khác thay thế cho Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, hoặc là thiên tài địa bảo khác, bằng không cha con Trương Các chủ có ngang ngược đến mấy cũng vô dụng.”

“Còn Ám Minh thì sao? Bạch đại ca có nhớ Ám Minh có điểm nào có thể lợi dụng được không?”

Phong Minh đây là đang hỏi về những tình huống liên quan đến Ám Minh kiếp trước trong ký ức của Bạch Kiều Mặc, bọn họ có thể lợi dụng cái sự “tiên tri” của Bạch Kiều Mặc để ra tay trước phá hoại chuyện tốt của Ám Minh.

Mặc dù vì sự xuất hiện của bọn họ mà tình hình của Ám Minh so với kiếp trước trong ký ức của Bạch Kiều Mặc đã có phần khác biệt, ví dụ như Bách Hoa Cốc đâu có bị bại lộ, Đỗ Ngọc Như cũng không bị bắt, một đám thế lực nhằm vào Ám Minh cũng chẳng có biện pháp hay hành động đả kích nào có hiệu quả.

Nhưng có những chuyện Phong Minh tin rằng vẫn sẽ không có thay đổi quá lớn, ví dụ như dã tâm của Ám Minh, hắn tin rằng cho dù có trải qua bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cũng chẳng có mấy thay đổi.

Phong Minh vô cùng hiếu kỳ, kẻ đứng sau giật dây lớn nhất của Ám Minh rốt cuộc là ai, kẻ này hoặc là một băng nhóm, làm ra một tổ chức Ám Minh như vậy rốt cuộc là muốn đạt được mục đích gì.

Phong Minh bỗng nhiên đột phát kỳ tưởng: “Bạch đại ca, Ám Minh chỉ phát triển ở duy nhất một thế giới Thương Huyền Đại Lục này, hay là vòi bạch tuộc đã vươn tới rất nhiều thế giới khác rồi? Ví dụ như hiến tế trận pháp xuất hiện trên Phi Hồng Đại Lục có liên hệ gì với Ám Minh không?”

Bạch Kiều Mặc xoa xoa đầu Phong Minh, thở dài một tiếng nói: “Minh đệ thật nhạy bén. Ám Minh chỉ ở Thương Huyền Đại Lục mới gọi là Ám Minh, ở các thế giới khác chưa chắc đã dùng danh xưng này, nhưng cũng không phải là không liên quan nhau. Tuy nhiên có vẻ như bên trong nội bộ lại có sự cạnh tranh, ta cũng là dựa vào những chuyện trước đây để phán đoán, phía sau Ám Minh có hình bóng của đại thế giới.”

“Còn như nói hiến tế trận pháp và tổ chức đứng sau Ám Minh này có quan hệ gì hay không thì ta cũng không dám chắc chắn, nhưng khả năng có quan hệ là rất lớn.”

Phong Minh chỉ là đột nhiên nghĩ tới thôi, không ngờ lại thật sự nghe được sự khẳng định của Bạch Kiều Mặc. Phong Minh kinh hãi hít vào một hơi ngụm khí lạnh, thế thì thế lực của một tổ chức như vậy phải khổng lồ tới nhường nào.

“Kẻ giật dây đứng sau rốt cuộc là muốn làm cái gì chứ? Điên đảo toàn bộ tu hành giới thì kẻ giật dây đứng sau có thể đạt được mục đích gì?”

Bạch Kiều Mặc lắc đầu, hắn đối với nhiều chuyện cũng chỉ biết một chút ít, chung quy sức lực của một mình hắn vẫn quá đỗi hạn chế.

“Có một chuyện, có lẽ có thể lợi dụng một chút.”

Mắt Phong Minh lập tức sáng lên: “Mau nói xem, Ám Minh muốn làm cái gì rồi?”

Bạch Kiều Mặc cười nói: “Thương Hải Cảnh có một hòn đảo gọi là Lam Yên Đảo, Lam Yên Đảo do Lam gia nắm quyền, Lam gia gia chủ hiện tại đồng thời cũng là Đảo chủ Lam Yên Đảo, tên là Lam Mẫn Vũ. Lam Yên Đảo trong số vô vàn hòn đảo của Thương Hải Cảnh vốn không hề nổi bật hay bắt mắt, thế nhưng hòn đảo này sau đó đã bị hủy diệt trong tay Ám Minh, cũng là sau khi sự việc xảy ra thì tất cả mọi chuyện về Lam Yên Đảo mới được đông đảo tu giả bàn tán đến.”

Bạch Kiều Mặc chưa từng tự mình trải qua sự việc Lam Yên Đảo bị hủy diệt, chỉ là sau này khi lịch luyện ở Thương Hải Cảnh đã từng nghe người ta bàn tán về một cớ sự như vậy.

Gần đây hắn cũng đang cẩn thận tìm kiếm lại ký ức kiếp trước của mình xem có chỗ nào có thể lợi dụng hay không.

Thế là liền để hắn từ tận sâu trong ký ức lật ra được sự việc Lam Yên Đảo bị hủy diệt.

Phong Minh lập tức có hứng thú, có thể phá hoại được hành động của Ám Minh chính là điều tốt, bọn họ chính là muốn đấu với Ám Minh tới cùng: “Cái hòn đảo Lam Yên Đảo này chỉ nghe cái tên thôi là đã cảm thấy hòn đảo trên biển này chắc chắn đẹp đẽ vô cùng rồi, mau nói cho ta nghe tình hình của Lam Yên Đảo đi.”

Bạch Kiều Mặc mỉm cười gật đầu, đem những tình huống mà mình biết được đều nói ra hết.

Đảo chủ Lam Yên Đảo Lam Mẫn Vũ dưới gối có một cô con gái tên là Lam Tử, nhìn qua cứ ngỡ như là một cặp mẹ con bình thường trong số đông đảo tu giả của Thương Hải Cảnh.

Thế nhưng Ám Minh lại biết được, Lam gia của Lam Yên Đảo có cất giấu một món bảo vật quan trọng, thế là bị Ám Minh nhìn trúng.

“Mặc dù Lam gia hiện tại nhìn qua vô cùng bình thường, Lam Yên Đảo ngoại trừ phong cảnh đẹp hơn một chút ra thì dường như cũng chẳng có chỗ nào khác khiến người ta phải đỏ mắt thèm muốn, nhưng trên thực tế Lam gia ngày trước lại không hề tầm thường chút nào.”

“Lam gia dường như là một nhánh của một đại gia tộc ở đại thế giới, trên tổ tiên của Lam gia cũng từng có người đến đại thế giới để đầu quân cho chủ gia.”

“Nhưng không biết là vị tiên tổ đời nào đã đắc tội với người của chủ gia, thế là nhánh này của Lam gia liền bị chủ gia ở đại thế giới ruồng bỏ, Lam gia từ đó mới dần dần sa sút xuống.”

“Thời gian lâu dần, cũng chẳng còn mấy thế lực nhớ rõ bối cảnh của Lam gia nữa, Lam gia cũng đã từng có thời kỳ huy hoàng.”

Phong Minh nghe mà kinh ngạc: “Xem ra cái Thương Huyền Đại Lục này cùng với các trung đẳng thế giới khác, rất có thể đều là những nơi ngọa hổ tàng long nha. Tùy tiện xuất hiện một gia tộc nào đó, biết đâu chừng phía sau lại có chỗ dựa lớn ở đại thế giới, đắc tội không nổi đâu nha.”

Hắn lại hỏi: “Vậy món bảo vật của Lam gia bị Ám Minh nhìn trúng là cái gì? Ám Minh làm sao lại biết được tình hình của Lam gia chứ? Chuyện như thế này chắc chắn phải là cơ mật của Lam gia, sẽ không dễ dàng để người ngoài biết được đâu nhỉ.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Ngươi nghĩ xem tại sao Lam Đảo chủ lại chỉ có hai mẹ con, mà lại không hề có bóng dáng cha của Lam Tử tiểu thư?”

Phong Minh kinh ngạc: “Lẽ nào bạn lữ trước đây của Lam Đảo chủ đã đầu quân cho Ám Minh, bán đứng Lam Yên Đảo chủ cùng với con gái ruột của chính gã? Trời ạ, đây là cái loại người gì vậy chứ.”

Bạch Kiều Mặc cân nhắc một chút rồi nói: “Có lẽ người đàn ông này chính là kiểu ‘phượng hoàng nam’ mà Minh đệ từng nói qua chăng.”

Phong Minh lại một lần nữa kinh ngạc, đây tính là phiên bản phượng hoàng nam của tu hành giới sao?