← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 47: Thất Diệp Thảo

35 min read 28.08.2026

Tin tức Phong Kim Lâm muốn dò la vô cùng dễ kiếm, ngay tối hôm đó đã được tổng hợp lại và giao tận tay hắn.

Hắn không tự mình ra mặt mà giao cho Phong Nguyệt điều động người của nàng, bởi hiện tại thân phận của hắn đã bại lộ, vô số ánh mắt đang chằm chằm dòm ngó, bất kỳ động tĩnh nào của hắn cũng sẽ rước lấy sự chú ý.

Trước khi nắm được truyền thừa có khả năng tồn tại kia trong tay, hắn không muốn kinh động đến bất kỳ thế lực nào. Một khi tin tức rò rỉ ra ngoài, e rằng ngay cả người cha ruột kia của hắn cũng tuyệt đối không để hắn có cơ hội rời khỏi Cao Dương quận.

Phong Nguyệt với tư cách là người đứng ra xử lý cũng nắm được chân tướng sự việc. Nhìn tin tức vừa gửi về, Phong Nguyệt kích động nói: “Quả nhiên giống hệt tình trạng trúng độc mà Kiều Mặc mô tả. Xem ra sâu trong Mê Vụ lâm kia quả thực có nuôi một tổ Mê U điệp. Phong ca, huynh tính khi nào thì ra tay? Cho dù đã biết cách giải độc của Mê U điệp nhưng nếu không thông hiểu trận pháp thì tiến vào trong đó cũng rất dễ bị lạc đường.”

Phong Kim Lâm đặt xấp tài liệu trong tay xuống, nói: “Kiều Mặc hiểu trận pháp, ta tính sẽ tự mình dẫn theo hắn và Minh nhi cùng đi một chuyến đến Mê Vụ lâm. Càng sớm càng tốt, để lâu dễ sinh biến.”

Chỉ khi thu hết bảo vật trong di phủ vào túi của mình, mang theo bên người thì mới là an tâm và đáng tin cậy nhất.

Hắn không biết Bạch Kiều Mặc đạt được tin tức này từ đâu, chỉ sợ ngoài y ra sẽ có người thứ hai nghe nói tới, rồi lại nảy ra suy đoán giống như Bạch Kiều Mặc.

Phong Nguyệt tuy lo lắng cho sự an nguy của họ nhưng suy nghĩ kỹ lại cũng biết đây là sự sắp xếp tốt nhất.

Trong nhóm của họ, Phong Kim Lâm có thực lực mạnh nhất, hắn đứng ra ra mặt mới có bảo đảm lớn nhất. Mà việc tiếp nhận truyền thừa luyện dược có lẽ cần chính bản thân luyện dược sư phải có mặt tại chỗ, cho nên Phong Minh cũng đành phải cùng tham gia hành động, tránh xảy ra sai sót.

Phong Nguyệt không khuyên can nữa, phú quý hiểm trung cầu, truyền thừa luyện dược đến từ Thánh Nguyên tông hoàn toàn xứng đáng để mọi người mạo hiểm một phen.

“Vậy được rồi, những ngày Phong ca không ở đây, muội sẽ trông coi nhà cửa, cố gắng không để người khác sinh nghi.”

“Có muội ở đây, ta mới có thể yên tâm dẫn tụi thằng Minh rời đi.”

Trong số các tu giả đi theo Phong Kim Lâm, người hắn coi trọng nhất chính là Phong Nguyệt. Những năm qua, hắn ở lại Khánh Vân thành phụ trách sản nghiệp ngoài sáng của thành trì, còn Phong Nguyệt thì được hắn phái ra ngoài để mưu cầu phát triển.

Ngay cả lúc Phong Minh còn chưa hay biết gì thì Phong Nguyệt đã gầy dựng được một đội ngũ binh đoàn đánh thuê ở bên ngoài, tên đoàn chính là Phong Ưng.

Nếu Bạch Kiều Mặc biết được, hẳn sẽ rõ suy đoán trước đó của y không hề sai lệch, hơn nữa dù có sống lại một đời, Phong Kim Lâm vẫn thành lập binh đoàn đánh thuê y như cũ.

Sau khi bàn bạc thỏa đáng với Phong Nguyệt, Phong Kim Lâm liền đem quyết định của mình nói cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Phong Minh giơ cả hai tay tán thành, Bạch Kiều Mặc cũng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi.

Bạch Kiều Mặc nói: “Chuyện trận pháp cứ giao cho Kiều Mặc, ta có chút nghiên cứu về trận pháp. Nhưng ba người chúng ta lấy danh nghĩa gì để rời đi?”

Phong Kim Lâm gật đầu nói: “Dĩ nhiên không thể đường hoàng rời đi, thế nên ta đã chuẩn bị một ít Dịch Dung đan. Sau khi cải trang có thể quang minh chính đại xuất thành, đồng thời ta sẽ sắp xếp người dịch dung thành dáng vẻ của các ngươi, phối hợp đi ra ngoài giống như trước đây các ngươi vẫn làm, có điều thời gian sẽ rút ngắn lại một chút, tránh để lộ sơ hở khiến người ta hoài nghi.”

Bạch Kiều Mặc nghe vậy mắt sáng lên: “Không ngờ bá phụ ngay cả Dịch Dung đan cũng đã chuẩn bị sẵn rồi.”

“Dịch Dung đan là đan dược mấy phẩm? Có đan phương không?” Phong Minh tràn đầy hứng thú hỏi.

Phong Kim Lâm lắc đầu nói: “Đây là đồ tốt do Nguyệt di của ngươi kiếm từ bên ngoài về. Thuở trước khi ta và Nguyệt di của ngươi bươn chải bên ngoài, vì thực lực quá yếu nên mấy thứ bàng môn tà đạo này trái lại đã chơi qua không ít. Loại Dịch Dung đan này hiếm khi lưu thông ở Cao Dương quận, đan phương càng khó kiếm hơn. Sau này có cơ hội, cha sẽ kiếm về cho ngươi, đây là nhị phẩm đan.”

“Vậy khi nào chúng ta xuất phát?” Phong Minh mong đợi hỏi, sắp được đi mạo hiểm săn bảo vật rồi, làm sao không kích động cho được.

“Ngày mai chúng ta xuất phát, tối nay ngủ sớm một chút, dưỡng tốt tinh thần.”

“Dạ được, không thành vấn đề.”

Một đêm ngon giấc, sáng sớm ngày thứ hai Phong Minh đã bò dậy, chỉ chờ cha hắn gọi họ cùng nhau xuất phát.

Đan phương và truyền thừa đan thuật, sau khi chính thức trở thành luyện dược sư, Phong Minh quá rõ ràng tầm quan trọng của hai thứ này rồi.

Hiện tại hắn chỉ biết luyện chế năm loại đan dược học được từ Hạ cung phụng. Sau khi đến Cao Dương quận, lúc dạo quanh các cửa tiệm hắn cũng từng hỏi thăm xem có đan phương nào để mua không, kết quả nhận được là phi thường ít ỏi.

Sau đó ở Lưu Dương các hắn không hỏi nữa, vì khi đó nhất cử nhất động của hắn và cha hắn đều thu hút nhiều sự chú ý, không muốn rước thêm phiền phức.

Nhưng nghĩ cũng biết, đan phương mà Lưu Dương các chịu bán ra ngoài cũng chỉ là loại đại trà, đan phương quý hiếm sẽ không từ tay bọn họ lọt ra, bởi Lưu Dương các cũng sẽ tuân thủ quy định ngầm của các phương thế lực trên Phi Hồng đại lục.

Càng thấu hiểu thế giới mình đang sống, hắn càng hiểu rõ vì sao những luyện dược sư như Hạ Thuật lại có con đường đi gian nan đến vậy, dừng chân ở phẩm cấp hiện tại mười mấy năm thậm chí mấy mươi năm cũng có khả năng không thể tiến thêm một bước.

Phong Kim Lâm không để Phong Minh đợi lâu, hắn mang theo Dịch Dung đan tới. Mỗi người uống một viên xong liền biến đổi dung mạo thành ba tên tu giả có tướng mạo phổ thông trong đám hộ vệ của Phong gia, đồng thời ba người kia cũng sẽ dịch dung thành dáng vẻ của bọn họ để thay thế họ lộ diện trong thành.

Đến cả quần áo cũng cẩn thận thay đổi xong xuôi, Phong Kim Lâm liền dẫn theo song nhi và song tế bước ra khỏi nơi ở. Họ còn thảnh thơi ngồi húp xì xụp ăn sáng tại một sạp đồ ăn bên đường, ăn no nê xong liền quẹt mỏ một cái, cưỡi lên Giác mã hướng thẳng ra ngoài thành.

Sau khi thuận lợi xuất thành, cả ba đều ngoảnh lại nhìn cổng thành phía sau. Suốt dọc đường đi, ba người không hề cảm thấy có ánh mắt nào nán lại trên người mình quá lâu, bất giác nhìn nhau cười, quay người tiếp tục thúc ngựa dấn bước lên đường.

Ba người không chọn hướng đi tới Mê Vụ lâm ngay từ đầu, dù sao họ cũng là từ Phong gia đi ra, cho nên để đánh lạc hướng tầm mắt của kẻ khác, họ cố tình đi đường vòng. Mãi đến khi hoàn toàn cách xa Cao Dương quận, Phong Kim Lâm mới ghìm chặt Giác mã dừng lại.

“Chúng ta đổi công cụ di chuyển, thu Giác mã lại.”

Phong Kim Lâm có mang theo túi linh thú, hắn thả Thanh Linh điểu bên trong ra, thu ba con Giác mã lại, đi đầu trèo lên tấm lưng rộng lớn của Thanh Linh điểu: “Chúng ta ngồi Thanh Linh điểu bay qua đó.”

“Dạ được, cha chuẩn bị con Thanh Linh điểu này từ khi nào vậy?” Phong Minh vừa leo vừa hỏi, Bạch Kiều Mặc ở phía sau đỡ hắn một tay.

“Phong di của ngươi bình thường dùng ở bên ngoài.”

“Thì ra là thế,” Phong Minh ngồi định chỗ ở phía sau cha mình, vuốt ve bộ lông vũ của Thanh Linh điểu trên người, “Sau này tụi mình cũng nuôi một con cầm điểu đi, bay qua bay lại tiện hơn Giác mã nhiều.”

Phong Kim Lâm chợt nhớ ra: “Đạo trước lúc ngươi và Kiều Mặc thành thân, trong số hạ lễ Thịnh gia đưa có một viên linh thú noãn, ngươi đã ấp chưa? Đó là thú noãn gì?”

Phong Minh chớp chớp mắt, hồi đó hắn đâu có để tâm, tiện tay vứt sang một bên rồi, lúc này ngượng ngùng nói: “Con không chú ý, đợi khi về con xem lại xem là thú noãn gì, nếu là cầm điểu thì tốt nhất.”

Phong Kim Lâm lắc đầu, hô lên một tiếng “Bám chắc vào”, Thanh Linh điểu khẽ hót một tiếng liền vỗ cánh cất cánh.

Thanh Linh điểu là tam phẩm hoang thú, có điều hoang thú sau khi bị tu giả nhân loại thuần phục thì sẽ được gọi là linh thú. Đặc tính của Thanh Linh điểu chính là bay vừa nhanh vừa vững, là công cụ bay lượn thay bộ cực tốt.

Phong Kim Lâm lo lắng thân thể Phong Minh chịu không thấu, ở phía trước còn đặc biệt dùng nguyên lực trong cơ thể chống đỡ lên một tầng màn chắn năng lượng, bảo hộ cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ở bên trong, hoàn toàn không cảm nhận được những luồng gió tàn phá dữ dội trên không trung.

Từ trên cao nhìn xuống cảnh sắc bên dưới, Phong Minh rất muốn mở to họng hét vang vài tiếng, thật sự quá đã rồi. Đến khi nào hắn mới có thể tu luyện tới mức không cần nương nhờ vào bất kỳ ngoại vật nào mà vẫn tự do phi hành trên không trung đây?

Còn về việc hắn có thể tu luyện tới giai đoạn này hay không, Phong Minh cực kỳ có lòng tin. Hắn chắc chắn có thể tu luyện tới, chẳng phải là Nguyên Đan cảnh thôi sao, chuyện nhỏ, chẳng qua là vấn đề thời gian sớm muộn mà thôi, Phong Minh hắn chính là nhân vật thiên tài như vậy đó.

Mê Vụ lâm thực ra không cách Cao Dương quận thành quá xa, nhưng vì Phong Kim Lâm dẫn theo Phong Minh bọn họ đi đường vòng nên tốn thêm chút thời gian, mãi đến buổi chiều mới tới được vị trí của Mê Vụ lâm.

Dịch Dung đan họ uống có thể duy trì được thời gian ba ngày, cho nên tạm thời không cần lo lắng bị bại lộ thân phận. Thời điểm ba người từ trên Thanh Linh điểu bước xuống, liền nhạy bén phát hiện có khá nhiều ánh mắt đang dò xét bọn họ.

Phong Minh tò mò hỏi: “Chẳng phải nói trong Mê Vụ lâm vô cùng nguy hiểm, hiếm khi có người đặt chân vào sao?”

Bạch Kiều Mặc giải thích: “Dãy núi nơi Mê Vụ lâm tọa lạc vốn là nơi tu giả săn bắn hoang thú, hái lượm linh thảo, nơi này vốn không thiếu tu giả tới lui. Hơn nữa sự nguy hiểm của Mê Vụ lâm cũng không ngăn nổi bước chân của tu giả, bằng không đã chẳng thường xuyên truyền ra tin tức có tu giả chôn thây trong Mê Vụ lâm.”

Ánh mắt Phong Kim Lâm quét qua một vòng, không ít tầm mắt liền rụt trở về, không dám quang minh chính đại dòm ngó họ nữa, nhưng hết thảy đều âm thầm chú ý. Ba người này từ trên trời đáp xuống, rất có thể là nhắm thẳng vào Mê Vụ lâm mà đến.

Ba người tìm một nơi sạch sẽ nghỉ ngơi trước, cơ thể cũng cần bổ sung chút năng lượng. Lúc gặm lương khô và thịt khô, Phong Kim Lâm còn lấy ra một tấm bản đồ, thứ vẽ trên đó chính là địa hình của Mê Vụ lâm phía trước.

Mê Vụ lâm đã tồn tại rất nhiều năm rồi, dường như từ khi người của Cao Dương quận thành có ký ức thì Mê Vụ lâm này đã hiện hữu. Do đó nhiều tu giả khẳng định, sở dĩ môi trường của Mê Vụ lâm kỳ lạ như vậy chính vì bản thân Mê Vụ lâm vốn tồn tại một tòa mê trận thiên nhiên.

Nhưng trước sau có không ít tu giả mạo hiểm thăm dò Mê Vụ lâm, tuy không thể tiến vào sâu bên trong nhưng vùng ngoại vi ít nhiều cũng đã dò xét rõ ràng, thế nên mới có sự xuất hiện của bản đồ Mê Vụ lâm.

Bạch Kiều Mặc vừa gặm thịt khô vừa chăm chú nghiên cứu tấm bản đồ này. Sau khi bổ sung xong năng lượng, Bạch Kiều Mặc liền cất bản đồ đi, ba người từng bước tiến về phía Mê Vụ lâm, trên người họ một lần nữa kéo đến đủ loại ánh mắt dòm ngó.

Đợi đến khi ba người biến mất trong Mê Vụ lâm, tại nơi họ nán lại ban nãy ở bên ngoài xuất hiện mười mấy tên tu giả đi ra từ các hướng khác nhau, tụ tập lại một chỗ xôn xao bàn tán.

“Vào Mê Vụ lâm thật rồi, cư nhiên lại có tu giả không sợ chết cứ thế tiến vào Mê Vụ lâm, các ngươi nói xem bọn họ có ra ngoài được không? Khi nào ra? Cái mạng nhỏ có thể thoi thóp được tới bao giờ?”

“Ta thì có nghe nói rồi, một đội binh đoàn đánh thuê tiến vào trước đó tổng cộng có mười hai người, kết quả chỉ có ba người sống sót trở ra, hiện tại còn lại một kẻ đang thoi thóp treo một hơi tàn, chẳng biết lúc nào cái hơi này cũng đứt luôn.”

“Luôn có người tự cho rằng mình sẽ là kẻ may mắn kia. Tiền huynh, huynh không phải cũng muốn vào Mê Vụ lâm thăm dò một chút sao, hay là bám theo sau đuôi ba người kia đi, biết đâu lại gặp được đại tạo hóa đó.”

Vị Tiền huynh kia vội vàng khua tay lia lịa, nếu không có cái kết cục của đội binh đoàn đánh thuê trước đó, hắn có lẽ thực sự sẽ động tâm, nhưng giờ thì sợ rồi. Cho dù sâu trong Mê Vụ lâm có đại tạo hóa thì cũng phải có mạng đi lấy mới được.

Tại đây không một ai thèm coi trọng ba người vừa tiến vào có thể sống sót trở ra, dù có đi ra được thì cũng là mạng chẳng còn lâu.

Họ đứng đó cảm thán một hồi rồi ai nấy ai về chỗ nấy, chuẩn bị qua vài ngày nữa, nếu thấy ba người kia vẫn không trở ra thì bọn họ sẽ về Cao Dương quận thành, giúp ba kẻ ngu xuẩn này tuyên truyền rầm rộ một phen.

Phong Kim Lâm trước đó không hề hiển lộ thực lực của mình, trong mắt người ngoài, hắn cũng chỉ là một tu giả Tụ Khí cảnh. Tu giả như vậy tiến vào Mê Vụ lâm, nếu không phải tự tìm đường chết thì là cái gì.

Phong Kim Lâm không biết trình độ trận pháp của Bạch Kiều Mặc rốt cuộc ra sao, nhưng trong ba người tới đây chỉ có Bạch Kiều Mặc thông hiểu trận pháp, dùng người thì không nghi, Phong Kim Lâm trực tiếp giao việc dẫn đường cho Bạch Kiều Mặc, mà người sau sau khi nghiên cứu qua bản đồ địa hình quả thực đã tìm được một con đường cho cả ba.

Bạch Kiều Mặc và Phong Kim Lâm một trái một phải hộ vệ Phong Minh ở chính giữa. Không cách nào khác, cho dù là Bạch Kiều Mặc bị phế đan điền thì khi động thủ giá trị võ lực cũng nằm trên Phong Minh.

Phong Minh tò mò hỏi: “Bạch đại ca, trình độ trận pháp hiện tại của huynh đạt tới mấy phẩm rồi?”

Bạch Kiều Mặc dùng ngữ khí không chắc chắn nói: “Tam phẩm? Nhãn lực vẫn còn đó, nhưng không điều động được nguyên lực, không chế tác ra được tam phẩm trận bàn nữa.”

Phong Kim Lâm thầm nghĩ Bạch Kiều Mặc người này quả nhiên là thiên tài, hắn trước đây cũng không biết thiên phú về trận pháp của Bạch Kiều Mặc cũng xuất chúng đến vậy.

Trước kia bên ngoài chỉ đồn đại sự bất phàm về thiên phú tu luyện của y, chứ còn về thiên phú trận pháp thì không có bất kỳ tiếng tăm gì, sợ là người ngoài đều không hề hay biết.

Cũng may đan điền của y có thể tu phục, bằng không một vị thiên tài như vậy cứ thế chìm nghỉm đi, hắn cũng sẽ cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

Phong Minh cảm thấy nhãn lực của y tuyệt đối không chỉ dừng ở tam phẩm, biết đâu chừng hiện tại khắp Phi Hồng đại lục cũng chẳng có trận pháp sư nào sánh bằng, có y dẫn đường quả thực khiến người ta yên tâm.

Phong Minh đối với trận pháp thì dốt đặc cán mai, chỉ biết bước theo dấu chân của Bạch Kiều Mặc mà đi.

Phong Kim Lâm chỉ biết cách sử dụng trận bàn, trình độ trận pháp vô cùng có hạn. Khi dấn bước vào tòa mê trận thiên nhiên này, liền cảm thấy tòa mê trận thiên nhiên này vô cùng huyền huyễn.

Hai cha con này đi theo Bạch Kiều Mặc rẽ trái rẽ phải, Bạch Kiều Mặc nói cho bọn họ biết thực ra ba người hiện tại đang đi theo một đường thẳng, thế nhưng hai cha con này lại có cảm giác như đang đi đường vòng chín khúc mười tám quanh, quay cuồng đến mức đầu váng mắt hoa.

Quả nhiên trận pháp này không phải ai muốn học cũng được, nếu không có Bạch Kiều Mặc dẫn đường, họ chẳng biết phải đi bao nhiêu con đường oan uổng mới có thể đâm sầm vào sâu trong Mê Vụ lâm.

Sương mù xung quanh cũng ngày một dày đặc, tầm nhìn giảm thấp rõ rệt. Phong Kim Lâm để tránh ba người bị thất tán liền dùng một sợi dây thừng chắc chắn buộc cả ba lại với nhau.

Đi chừng được một canh giờ, bước chân của Bạch Kiều Mặc dừng lại, nói: “Bá phụ, Minh đệ, chúng ta đã tiến vào phạm vi hoạt động của Mê U điệp rồi. Nhìn xem, đây chính là Thất Diệp thảo có thể giải được độc của Mê U điệp.”

Bạch Kiều Mặc cúi người hái xuống một cây cỏ nhỏ trông có vẻ tầm thường vô kỳ, có điều cây cỏ nhỏ này chỉ có ba chiếc lá, hắn đưa cây cỏ nhỏ cho Phong Minh:

“Thất Diệp thảo hiệu quả tốt nhất là khi có bảy lá, ba lá hiệu quả tương đối bình thường, mà nơi nào Mê U điệp hoạt động càng thường xuyên thì Thất Diệp thảo sinh trưởng lá cây cũng càng nhiều.”

“Tuy Thất Diệp thảo ba lá hiệu quả hơi kém một chút nhưng cũng có thể phát huy tác dụng nhất định. Minh đệ, cứ trực tiếp nhai sống lá cây là được.”

Vừa nói chuyện, Bạch Kiều Mặc lại nhìn thấy một cây cỏ nhỏ ba lá, hái xuống xong liền đưa cho Phong Kim Lâm, thế nhưng Phong Kim Lâm bảo Bạch Kiều Mặc tự mình uống trước đi, thực lực của hắn cao nhất, thời gian chống đỡ được cũng sẽ lâu nhất.

Bạch Kiều Mặc không từ chối, hắn hiện tại trong người không có nguyên lực, khả năng chống chọi với độc tố quả thực giảm sút đi rất nhiều.

Phong Minh cứ ngỡ Thất Diệp thảo nhai sống sẽ rất khó nuốt, không ngờ có một luồng khí thanh mát xộc thẳng vào khoang miệng, kéo theo đầu óc cũng đặc biệt tỉnh táo, giống như vừa ngậm một viên kẹo bạc hà, xem ra là thực sự có hiệu quả.

Nhìn thấy tìm được cây Thất Diệp thảo thứ ba, cha hắn cũng đã nuốt xuống, Phong Minh mở miệng nói: “Không ngờ cách giải độc này lại đơn giản đến thế, vật giải độc lại ở ngay bên cạnh chúng ta.”

Bạch Kiều Mặc giải thích: “Thất Diệp thảo chính là vật cộng sinh của Mê U điệp. Bột điệp mà Mê U điệp rải xuống khi bay lượn có độc, nhưng cây Thất Diệp thảo cộng sinh thu hút thứ bột độc này sinh trưởng trái lại liền mang trong mình hiệu quả giải độc. Có điều cây Thất Diệp thảo này quả thực quá đỗi tầm thường, trông qua chẳng khác gì mấy loại cỏ dại chúng ta thường thấy ở bên ngoài, vì thế rất dễ bị người ta ngó lơ.”

Phong Minh nhìn dáo dác bốn phía, sau khi tiến vào địa đới hoạt động của Mê U điệp, sương mù xung quanh họ từ màu trắng ban đầu đã pha thêm một tia màu xám, đây chính là bột điệp rơi xuống khi Mê U điệp bay múa, hòa lẫn vào trong sương mù, không chỉ tăng cường tính mê hoặc của sương mù mà còn mang theo độc tố.

Bỗng nhiên Bạch Kiều Mặc túm lấy Phong Minh kéo giật hắn về phía sau, Phong Minh chỉ cảm thấy trước mắt có tia sáng lóe lên, định thần nhìn lại thì ra là cha hắn đã ra tay, hai đoạn thân rắn có màu sắc quái dị bành bạch rơi xuống trước mặt họ.

Phong Kim Lâm dùng thanh kiếm trong tay lật lật con rắn bị hắn chém thành hai đoạn: “Con rắn này có kịch độc, loại trùng thú có thể sinh tồn được trong Mê Vụ lâm này xem ra độc tính đều không nhỏ, Minh nhi và Kiều Mặc thảy đều cẩn thận một chút.”

“Con biết rồi.” Phong Minh nhìn đoạn rắn trước mặt cũng có chút hoảng sợ, may mà cha hắn đáng tin cậy, chứ thân thể này của hắn hiện tại quá kéo chân sau rồi.

Phong Minh cũng không biết nếu bị con rắn này cắn một cái thì bằng vào dị năng hệ trị liệu của hắn, không, hồn lực, có thể khu trừ được thứ độc này để giữ lại cái mạng nhỏ hay không, nghĩ lại… chắc là được đi.

Bạch Kiều Mặc cũng đồng thanh đáp ứng, sự đề phòng đối với xung quanh càng thêm sâu sắc, trong tay cũng nắm chặt thanh kiếm mình hay dùng.

Kể từ khi con rắn độc này xuất hiện, dọc đường đi của họ không còn được thái bình nữa, thỉnh thoảng lại có độc trùng hoặc độc thú xuất hiện, phần lớn đều bị Phong Kim Lâm một kiếm trảm sát, một số ít chết trong tay Bạch Kiều Mặc.

Phong Minh được hai người bảo hộ kín kẽ như bưng, đến cả cơ hội ra tay cũng không có.

Phong Minh có thắc mắc: “Nãy giờ chẳng thấy con Mê U điệp nào, động tĩnh ở đây liệu có kinh động đến Mê U điệp, rồi quay sang tấn công chúng ta không?”

Bạch Kiều Mặc biết tập tính của loại Mê U điệp này: “Yên tâm, Mê U điệp từ trước đến nay không bao giờ chủ động tấn công, ngoại trừ bột độc trên người, Mê U điệp thực ra không có sức tấn công lớn lắm đâu.”

“Thứ này, chỉ riêng độc tính thôi là đã quá đủ rồi.”

Phong Kim Lâm thừa nhận: “Nếu không nhận biết được Thất Diệp thảo thì quả thực chẳng mấy ai có thể sống sót bước ra ngoài.”

Họ vừa di chuyển vừa phải đối phó với những độc vật thoắt ẩn thoắt hiện trong sương mù, Bạch Kiều Mặc còn phải nhận diện Thất Diệp thảo.

Dần dà, nhiệm vụ này liền giao cho kẻ rảnh rỗi duy nhất là Phong Minh. Họ từ cây Thất Diệp thảo ba lá ban đầu, đến bốn lá, năm lá, Phong Minh lại hái được một cây Thất Diệp thảo, kinh hỉ nói: “Đây là loại bảy lá này, Bạch đại ca huynh xem đây có phải là Thất Diệp thảo thực sự không?”

Bạch Kiều Mặc nhìn sang, lập tức gật đầu nói: “Chính xác, chính là Thất Diệp thảo có hiệu quả giải độc tốt nhất, mau uống đi.”

“Không vội, đợi tìm đủ ba cây Thất Diệp thảo, chúng ta cùng uống một lượt.”

Họ đã từng nhai sống loại ba lá, bốn lá, năm lá sáu lá rồi, đi tới đây không hề cảm ứng được mảy may dấu hiệu trúng độc nào, có thể thấy tuy không phải Thất Diệp thảo thực sự thì lực giải độc này cũng vô cùng mạnh mẽ.

Tìm kiếm trong sương mù một lát, không bao lâu sau Phong Minh đã gom đủ ba cây Thất Diệp thảo, ba người trực tiếp nuốt vào bụng, từ đó không cần phải kiêng dè độc tố trong sương mù nữa.

Sở dĩ tìm được nhanh chóng như vậy, ngẫm lại cũng có liên quan đến việc cây Thất Diệp thảo này xưa nay chưa từng bị người ta phát hiện ra công dụng, thời gian lâu dần, Thất Diệp thảo sinh trưởng tự nhiên cũng nhiều lên.