Chương 46: Chân Tướng Mê Vụ Lâm
Nội thành ngoại trừ nguyên khí nồng đậm ra thì đường sá cũng ngăn nắp hơn, người đi đường đi trên phố không chỉ ăn mặc chỉnh tề hơn mà khí tức trên người tỏa ra cũng có phần thâm hậu hơn.
Kỵ thú xuất hiện cũng có sự khác biệt, nơi này ngoài giác mã ra còn xuất hiện hỏa lân mã.
Đó là một loại hoang thú trên người bao phủ lớp vảy, lông tóc nhìn từ xa giống như từng cụm ngọn lửa, được người ta thuần phục dùng làm công cụ thay đi bộ.
Giác mã tối đa chỉ có thể bồi dưỡng thành nhị cấp kỵ thú, hỏa lân mã lại là tam cấp hoang thú, có thể cưỡi hỏa lân mã bản thân nó cũng là một loại biểu tượng của thân phận địa vị, kẻ có tài lực yếu một chút ngay cả hỏa lân mã cũng nuôi không nổi.
Chỉ có một điểm là không bằng ngoại thành, đó chính là số lượng người đi đường trên phố không bằng ngoại thành, nhìn ngoại thành có vẻ phồn hoa hơn, nhưng thực chất là phần lớn người ngoại thành không có tư cách vào nội thành mới khiến cho nội thành so với ngoại thành thanh tĩnh hơn không ít.
Hiển nhiên người nội thành càng hưởng thụ sự thanh tĩnh của nội thành, không thích sự ồn ào của ngoại thành để biểu thị sự khác biệt với ngoại thành, càng có thể thể hiện thân phận của họ.
Đi trên đường, Phong Minh không một chút để tâm việc mình trở thành kẻ nhà quê trong mắt người khác, tò mò ngó nghiêng phong cảnh bốn xung quanh, đương nhiên ba người bọn họ cũng trở thành phong cảnh trong mắt người khác.
Họ vừa vào nội thành liền bị không ít kẻ âm thầm theo dõi phát hiện, có người đặc biệt đi ra chỉ vì để xem thử hai cha con này và thiên tài bị phế Bạch Kiều Mặc.
Cũng có kẻ không biết tình hình, nhìn thấy bộ dạng của Phong Minh liền lộ vẻ bỉ di trong mắt, nói với đồng bạn bên cạnh: “Chắc chắn lại là từ bên ngoài đi vào rồi, hiếm lắm mới đến nội thành của chúng ta một chuyến, cái điệu bộ chưa từng thấy qua sự đời kia thật là mất mặt.”
Người nói chuyện là cư dân nội thành Phan Tĩnh, trong nhà có chút sản nghiệp nhỏ, ở nội thành này tuy không sánh được với những gia đình đại phú đại quý nhưng dẫu sao cũng có trạch tử của mình để cư trú, mở một cái tiệm nhỏ, mưu sinh tuyệt đối không vấn đề gì.
Phan Tĩnh cũng là song nhi, đối với việc nhà mình ở tại nội thành Cao Dương Quận vô cùng tự đắc, hướng tới luôn coi thường người ngoại thành, càng khỏi nói đến những người đến từ nơi nhỏ bé ngoài Cao Dương Quận rồi.
Diện mạo y sinh ra thanh tú, không sánh được với dung mạo tinh tế của Phong Minh, chính vì thế những lời nói ra càng hiển vẻ chua ngoa.
Đồng bạn bên cạnh cũng là song nhi, họ Tề tên Chu, Tề gia và Phan gia ở cùng một cái ngõ nhỏ.
Ánh mắt của hắn ta tinh tường hơn Phan Tĩnh nhiều, một ánh mắt liền nhìn ra y phục trên người ba người này không hề tồi, cả bộ trang phục còn tốt hơn hắn ta và Phan Tĩnh nhiều.
Có điều hắn ta vốn hiểu rõ tính khí của Phan Tĩnh, khuyên nhủ là không có tác dụng, vẫn nên nhanh chóng dắt người đi thì hơn, tránh làm đắc tội người ta.
Người nội thành cũng phân đẳng cấp, người nội thành ở tầng đáy nếu như bất hạnh đắc tội với quý nhân thì ngoài việc giữ được tính mạng ra cũng có thể bị trục xuất khỏi nội thành, giống như Phan Tĩnh vậy, hắn ta cũng không muốn rời khỏi nội thành đâu.
“Ngươi chẳng phải đang nhắm trúng một bộ quần áo sao? Còn không mau đi nhanh lên, biết đâu lại bị người khác mua mất rồi.”
Phan Tĩnh vừa nghĩ tới khả năng này, không còn tâm trí đâu mà đi trào phúng ba kẻ nhà quê nhìn thấy nữa, không đợi Tề Chu khuyên liền kéo hắn ta đi về phía tiệm kia: “Ngươi nói đúng, phải nhanh chân lên chút, ta khó khăn lắm mới tích góp đủ tiền.”
Tề Chu trong lòng lại đang nghĩ, sau này vẫn nên ít đi lại gần với Phan Tĩnh thôi, đặc biệt là ít cùng y đi ra ngoài, tránh việc bị cái miệng không tha cho ai này của y làm liên lụy.
Hắn ta biết tâm tư của Phan Tĩnh, muốn ở nội thành này bấu víu lấy một vị quý nhân, cho dù làm thiếp cũng không thèm để ý.
Tề Chu thì muốn lợi dụng điều kiện tốt của nội thành để nỗ lực tu luyện, tương lai cho dù có rời khỏi nội thành thì cũng có thể dựa vào thực lực của chính mình để bôn ba bên ngoài, nuôi sống cả nhà.
Người tu luyện đều tai thính mắt tinh, ngay cả Phong Minh kẻ có thực lực yếu nhất cũng vì cớ hồn lực mà đem cuộc đối thoại của hai người này nghe được rành rọt, lắc đầu tặc lưỡi nói: “Người của nội thành này quả nhiên không tầm thường nha.”
Có điều cậu cũng không để tâm, ngẩng đầu liền nhìn thấy một tòa kiến trúc nổi bật phía trước: “Lưu Dương các? Chính là cái Lưu Dương các làm ăn khắp Phi Hồng đại lục kia sao?”
Đây là cậu xem được từ trong sách, có điều Khánh Vân Thành không hề có phân các của Lưu Dương các, chuyến này đến Cao Dương Quận cuối cùng đã được nhìn thấy.
Phong Kim Lâm và Bạch Kiều Mặc đều ngẩng đầu nhìn sang: “Không sai, chính là Lưu Dương các làm ăn khắp Phi Hồng đại lục, địa vị vô cùng đặc biệt, có quan hệ khá tốt với ba đại hoàng triều và Thánh Nguyên tông.”
Bạch Kiều Mặc khẽ nheo mắt, Lưu Dương các không chỉ đơn giản như trên bề mặt đâu, sở dĩ ba đại hoàng triều và Thánh Nguyên tông dung túng cho việc làm ăn của họ trải khắp đại lục, điều quan trọng hơn là vì phía sau Lưu Dương các có bối cảnh bên ngoài Phi Hồng đại lục.
Đương nhiên còn vì Lưu Dương các chỉ quản việc làm ăn, không hề nhúng tay vào sự vụ của Phi Hồng đại lục.
Phong Minh hứng thú bừng bừng kéo cha cậu và Bạch Kiều Mặc cùng vào Lưu Dương các, cái Lưu Dương các này được xưng tụng là cái gì cũng có, cửa tiệm có vật phẩm đầy đủ nhất, đã đến rồi sao có thể bỏ lỡ.
Diện tích chiếm đất của Lưu Dương các không hề nhỏ, có thể sở hữu một mảnh đất như thế này ở nội thành vốn dĩ đã thuyết minh thế lực không hề yếu.
Ba người bước vào đại đường tầng một, không gian bên trong cực kỳ rộng rãi, các loại vật phẩm trong quầy tủ cũng khiến người ta nhìn đến hoa mắt chóng mặt, không hổ danh là Lưu Dương các, ngay từ cái nhìn đầu tiên liền cảm thấy hiệu buôn lớn nhất của Khánh Vân Thành không cách nào sánh bằng.
Trong các có hướng dẫn viên chuyên nghiệp, đối với ba người Phong Minh cũng không hề ném cho ánh mắt dị nghị mà nhiệt tình chào đón họ, dò hỏi nhu cầu của họ và giới thiệu các vật phẩm trong các cho họ.
Bên trong có không ít thứ Phong Minh chỉ nghe danh chứ chưa từng thấy thực vật, vì thế nhìn đến vô cùng thích thú.
Trên lầu có người chú ý thấy ba người đi vào, vật phẩm trưng bày ở đại đường tầng một so ra thì phổ thông hơn, tầng hai thì thuộc về tinh phẩm, đẳng cấp vật phẩm của tầng ba lại càng cao hơn nữa.
Hai người trên lầu đang ghé tai nói nhỏ.
“Đó chính là vị song nhi mà tiểu tử Vạn Bách Vinh kia trêu chọc vào đấy à?”
“Không thấy Bạch Kiều Mặc đang ở ngay bên cạnh gã sao, chắc chắn chính là vị song nhi của hắn ở rể rồi, nam tử đi cùng họ đáng ra chính là thân tử Phong Kim Lâm của Phong gia chủ rồi, có điều Phong gia chủ đâu có thiếu con cái, có thể chuyển cuộc hôn sự này lên đầu vị song nhi này, có thể thấy…”
Có người kiêng dè hai cha con Phong Minh, nhưng cũng có kẻ xuyên qua biểu tượng nhìn thấy bản chất, tuy nói Phong Kim Lâm thực sự là đích mạch của Phong gia nhưng bốn đại gia tộc cũng không phải tất cả đích mạch ngày tháng đều trôi qua như ý.
Có một điểm có thể khẳng định, so với Phong Kim Thái – người thừa kế của Phong gia này, địa vị của Phong Kim Lâm kém xa quá nhiều, thậm chí có thể còn không bằng một số bàng hệ.
Bằng không hôn ước này của Bạch Kiều Mặc với Phong gia tại sao không rơi lên đầu những người khác của Phong gia, mà lại lại rơi lên đầu song nhi của Phong Kim Lâm.
Nhưng cũng có chỗ mâu thuẫn: “Cố ý vào lúc nhiều người không biết tình hình, Phong gia chủ lại sai người truyền ra lời, hai vị này là thân tử và thân tôn của ông ta, cái ý tứ lộ ra này dường như lại không phải là không coi trọng đến thế.”
“Quản nhiều thế làm gì, dù sao chúng ta và hai cha con này cũng không có xung đột lợi ích gì, không đáng để đi đắc tội gã, cũng không cần thiết phải vội vã nịnh hót, lạnh mắt đứng xem là được rồi.”
“Nói cũng phải.”
—
Cuộc đối thoại trên lầu ba người Phong Minh đều không chú ý tới, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chủ yếu đang xem, người bỏ nguyên tinh ra mua thì là Phong Kim Lâm, mua cho Phong Minh một vài linh vật có thể ôn dưỡng cơ thể.
Ông sẵn lòng tiêu tiền trên người song nhi nhà mình, một khoản nguyên tinh lớn vung ra khiến cho nụ cười trên mặt hướng dẫn viên càng thêm nhiệt tình chân thiết, ba vị này chính là những vị khách cực kỳ sộp.
Tầng một xem xong rồi, đương nhiên phải lên tầng hai xem thử, Phong Kim Lâm không phải là người không bỏ ra nổi nguyên tinh, hướng dẫn viên càng thêm ân cần tiến cử cho bọn họ.
Lúc ba người lên lầu, sượt qua vai với hai người nói chuyện trước đó, hai người này chỉ nhàn nhạt liếc nhìn ba người Phong Kim Lâm một cái, lời trong miệng cũng không dừng lại.
“Trần huynh, chuyện gần đây lại có một đội dong binh bị lún sâu vào phía bên Mê Vụ Lâm kia, ngươi đã nghe nói chưa?”
“Lại có người đi xông vào Mê Vụ Lâm rồi sao? Sao cứ luôn có người không hết hy vọng, cứ ngỡ có thể mang ra được lợi ích to lớn từ trong Mê Vụ Lâm? Còn có ai chưa từng nghe nói qua sự quỷ dị của nơi đó nữa không?”
“Ngươi lại không phải không biết từng có người mang ra được một cây ngũ phẩm linh thảo từ sâu trong Mê Vụ Lâm, một đêm bạo phú, tổng có những kẻ tham lam như thế không tin tà, cứ ngỡ mình sẽ là kẻ có vận khí tốt kia, hoặc cứ ngỡ bản lĩnh của mình đủ lớn.”
“Hì hì, tham lam không biết chán, nơi đó nếu như không cẩn thận lọt vào mà còn có thể đi ra được thì an toàn vô sự, chứ kẻ tham lam không biết chán đi vào thì cửu tử nhất sinh.”
“Chính vì như vậy cho nên về Mê Vụ Lâm mới có trăm ngàn truyền thuyết, phần lớn mọi người cứ ngỡ sâu trong Mê Vụ Lâm ẩn giấu di phủ của một vị tiền bối đại năng, chỉ cần tiến vào trong di phủ là có thể đạt được thiên tài địa bảo vô số, còn có truyền thừa của đại năng, ai có thể cản nổi cái dụ hoặc này chứ?”
Tiếng đối thoại của hai người dần đi xa, Bạch Kiều Mặc đang đi trên bậc thang bước chân khựng lại, làm ra vẻ vô ý quay đầu liếc nhìn bóng lưng hai người một cái.
Mê Vụ Lâm à, sao hắn lại đem Mê Vụ Lâm quên mất rồi, cuộc đối thoại của hai người này đã nhắc nhở hắn.
Bạch Kiều Mặc trong lòng đang nghĩ ngợi chuyện, trên mặt người ngoài lại không nhìn ra được, nhưng Phong Minh chính là cảm nhận được hắn mất tập trung rồi, cùi chỏ huých huých hắn, rỉ tai nói nhỏ: “Huynh đang nghĩ gì thế? Có phải là cái Mê Vụ Lâm mà hai người trước đó nói không? Đó là nơi nào vậy?”
Bạch Kiều Mặc buồn cười liếc nhìn Phong Minh, cũng thấp giọng đáp lại: “Trở về rồi nói.”
“Được nha.” Phong Minh ánh mắt sáng rực, vừa nghe Bạch Kiều Mặc nói thế liền biết cái Mê Vụ Lâm này có lai lịch không hề nhỏ.
Là có bát quái để nghe, hay là có bảo tàng để thám hiểm? Bất luận là cái nào cậu cũng đều hứng thú hết sức.
Vì có chuyện hứng thú hơn, Phong Minh cũng không lưu lại nội thành quá lâu, nơi này chẳng qua là nơi tiêu tiền nhiều hơn mà thôi, há chẳng lẽ nhãn giới của Phong Minh cậu lại nhỏ hẹp đến thế? Cho nên kéo cha cậu cùng với Bạch Kiều Mặc trở về nơi cư trú ở ngoại thành.
Điều này lại khiến cho một đám con em thế gia và các tu giả khác đang chờ quan sát ba người Phong Minh nghe được tin này thất vọng khôn cùng, sao lại đi nhanh như vậy chứ?
Còn có người nghĩ hai cha con này liệu có nhân cơ hội đến nội thành mà về Phong gia một chuyến hay không, kết quả hai cha con này dẫu vậy lại thực sự qua nhà mà không vào, bất luận là con em Phong gia hay là các tu giả khác đều cảm thấy khá đáng tiếc.
Cuộc đối thoại lúc Phong Minh rỉ tai với Bạch Kiều Mặc, Phong Kim Lâm đang ở ngay bên cạnh đương nhiên nghe thấy được, trở về nơi ở, Phong Kim Lâm liền dặn dò: “Nơi Mê Vụ Lâm kia quá nguy hiểm, hai người các con chớ có ý định đánh ý đồ vào đó, Kiều Mặc chắc hẳn phải rất quen thuộc với nơi đó.”
Không có người ngoài nữa, Bạch Kiều Mặc không ngại nói nhiều một chút, chẳng phải nhìn thấy Phong Minh một mặt thúc giục hắn mau nói đó sao.
Bạch Kiều Mặc nói: “Kiều Mặc biết, đa tạ bá phụ nhắc nhở, có điều theo ta được biết, sâu trong Mê Vụ Lâm quả thực ẩn giấu một tòa di phủ, bên trong sẽ có truyền thừa mà Minh đệ hiện tại cần nhất.”
Phong Minh kinh hỉ nói: “Chẳng lẽ là truyền thừa luyện dược sư? Trong Mê Vụ Lâm là di phủ do một vị luyện dược đại sư để lại sao?”
Tim Phong Kim Lâm cũng đập nhanh hơn mấy nhịp, ông biết muốn đạt được một phần truyền thừa luyện dược sư gian nan biết nhường nào.
Trước kia ông sao cũng được, nhưng khi Phong Minh bộc lộ ra thiên phú kinh người trên luyện dược thuật, ông thực chất đã đang âm thầm dò hỏi tin tức về phương diện này, ví dụ như nơi nào có di phủ luyện dược sư xuất thế.
Thiên phú của Phong Minh quá mức đặc biệt, dễ như trở bàn tay có thể luyện chế ra cực phẩm vô hạ đan, nhưng tư chất tu luyện lại quá mức kém cỏi, sẽ có thế lực tông môn và luyện dược sư hứng thú, nhưng chưa chắc đã quá mức coi trọng Phong Minh.
Hơn nữa cứ nhìn tình hình sức khỏe này của Phong Minh, ông cũng không quá yên tâm để Phong Minh rời khỏi bên cạnh mình mà đi gia nhập vào một thế lực tông môn nào đó.
Thời gian quá ngắn, ông và phía Phong Nguyệt đều không có được một chút manh mối nào, không ngờ lại nghe thấy ở chỗ Bạch Kiều Mặc.
Cái đại danh Mê Vụ Lâm bên phía Cao Dương Quận này hiếm có tu giả nào là không biết, đây là một nơi hiểm địa khá có độ danh tiếng trên địa giới Cao Dương Quận, từng có tu giả của nhất phẩm thành trì tới đây thám hiểm cũng tay trắng trở về, cho rằng nơi đó có một trận pháp mê trận khổng lồ tự nhiên.
Phong Kim Lâm bình tĩnh hỏi: “Lời con nói là thật hay giả? Dựa vào đâu mà phán đoán ra?”
Phong Minh lúc này ung dung: “Ngồi xuống từ từ nói.”
Phong Kim Lâm lườm đứa song nhi nhà mình một cái rõ dài nhưng không phản đối: “Vậy thì ngồi xuống từ từ nói vậy.”
Bạch Kiều Mặc phần nào biết thói quen của Phong Minh rồi, sau khi an tọa không chỉ pha trà mà còn bưng tới đồ ăn vặt để Phong Minh vừa nghe vừa mài răng.
Phong Kim Lâm nhìn một cái, tình cảm của hai người này dường như còn tốt hơn so với ông tưởng.
Thấy Bạch Kiều Mặc chốn chốn chăm sóc song nhi nhà mình, người làm cha như ông đương nhiên vui mừng.
Chuẩn bị xong xuôi tất cả những thứ này Bạch Kiều Mặc mới mở lời: “Có người nói nơi đó vốn dĩ sở hữu mê trận tự nhiên, lời này không sai, nhưng có người đã lợi dụng mê trận nơi đó, tăng cường hiệu quả của trận pháp, nếu như bất hạnh lỡ bước lọt vào thì sẽ bị trận pháp bài xích ra ngoài, rất dễ dàng từ bên trong đi ra, nhưng nếu thâm nhập sâu hơn một chút thì sương mù nơi đó liền mang theo độc tính.”
Bạch Kiều Mặc liếc nhìn Phong Kim Lâm một cái nói: “Bá phụ đã từng nghe nói qua vật Mê U Điệp này chưa?”
“Mê U Điệp?” Phong Kim Lâm day day giữa mày suy nghĩ, “Một loại độc vật nghe nói đã sớm diệt tuyệt? Chẳng lẽ nói sâu trong Mê Vụ Lâm đang nuôi dưỡng một đàn Mê U Điệp như vậy? Nói như thế lại có thể giải thích tại sao tu giả thâm nhập sâu vào Mê Vụ Lâm lại cửu tử nhất sinh rồi.”
Đến cả độc vật này cũng đã diệt tuyệt thì giới bên ngoài cũng rất khó có đan dược giải loại độc này rồi.
“Chỉ là cái Mê U Điệp này làm sao lại liên hệ tới cùng một chỗ với luyện dược sư vậy?” Phong Kim Lâm không hiểu nổi.
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nói: “Bá phụ đoán không sai, bên trong quả thực có một tổ Mê U Điệp, ta từng đạt được một cái tin tức vô cùng phiến diện, Thánh Nguyên tông từng có một vị luyện dược sư, nhân duyên tế hội đạt được trứng trùng của Mê U Điệp, và may mắn đem nó ấp nở, sau này vị luyện dược sư này phạm vào điều kỵ của tông môn, bị Thánh Nguyên tông truy nã, nhưng người này kể từ khi rời khỏi địa giới Thánh Nguyên tông liền triệt để mất đi tin tức, không ai biết đi hướng nào.”
Phong Kim Lâm kinh ngạc nói: “Cư nhiên lại là luyện dược sư của Thánh Nguyên tông? Tin tức này có thật không?”
Nếu như có thật, giá trị tin tức này quá lớn rồi, Thánh Nguyên tông chính là thế lực tông môn duy nhất có thể đối đầu với ba đại hoàng triều, là thế lực tông môn đỉnh tiêm trên Phi Hồng đại lục.
Luyện dược sư xuất thân từ Thánh Nguyên tông thì truyền thừa luyện dược trên người không thể nào tồi được, nếu như có thể đạt được đương nhiên là tốt nhất.
Còn về phần sau khi đạt được có bị Thánh Nguyên tông phát hiện và phạm vào điều kỵ của Thánh Nguyên tông hay không, chuyện đó cũng phải đợi đến khi có thể đi ra khỏi Đông Mộc hoàng triều, tới được địa giới Thánh Nguyên tông rồi tính sau cũng chưa muộn.
Phong Minh cũng kinh ngạc hết sức, nhưng cậu đoán được tin tức này đáng ra là Bạch Kiều Mặc kiếp trước sau này đạt được chứ không phải kiếp này đạt được từ nơi nào.
Rất có thể là kiếp trước Bạch Kiều Mặc sau này tới địa giới Thánh Nguyên tông, nghe được một số truyền văn từ miệng đệ tử Thánh Nguyên tông, liên tưởng tới trăm ngàn tình huống quỷ dị của Mê Vụ Lâm liền đem vị luyện dược sư phản đào kia liên hệ tới cùng một chỗ với Mê Vụ Lâm, phán đoán ra hạ lạc của vị luyện dược sư đó.
Phong Minh tò mò, kiếp trước của Bạch Kiều Mặc có ai giải khai được câu đố của Mê Vụ Lâm, từ trong đó đạt được truyền thừa luyện dược thuật bên trong di phủ không?
Quả thực như Phong Minh suy đoán, Bạch Kiều Mặc là kiếp trước sau này đi tới địa giới Thánh Nguyên tông, nghe người ta kể tới một chuyện truyền văn, và đoán định vị luyện dược sư kia của Thánh Nguyên tông cuối cùng đã chết ở sâu trong Mê Vụ Lâm.
Người này không chỉ là ngũ phẩm luyện dược sư, hiếm có hơn là còn có cả sở trường về trận pháp.
Bạch Kiều Mặc gật đầu nói: “Tin tức này đáng ra không có sai, bá phụ chỉ cần dò hỏi một chút xem những tu giả may mắn trốn ra được từ sâu trong Mê Vụ Lâm trên người đều có triệu chứng gì thì có thể phán đoán xem có phải là trúng độc của Mê U Điệp hay không rồi.”
Bạch Kiều Mặc miêu tả tường tận các đặc trưng sau khi trúng độc Mê U Điệp để Phong Kim Lâm có thể đi dò hỏi tin tức, và hơn nữa còn nói ra cách giải độc này.
Nếu như không có cách giải thì cho dù biết bên trong có truyền thừa do luyện dược đại sư để lại, chuyện đó cũng hoàn toàn vô dụng.
Bởi vì dựa vào thực lực của họ còn không chống đỡ nổi loại độc đó, xông vào rồi kết quả cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.
Loại độc này phải giải thế nào, vẫn là sau khi Bạch Kiều Mặc rời khỏi Phi Hồng đại lục mới đạt được từ các đại lục khác, bởi vì Mê U Điệp tuy đã diệt tuyệt ở Phi Hồng đại lục nhưng có đại lục lại không phải vậy.
Phong Kim Lâm nghe mà trên mặt lộ ra dị sắc, hiển nhiên hoàn toàn không liệu tới cách giải độc Mê U Điệp thế mà lại đơn giản như vậy, nhưng điều này đối với người biết chuyện thì đơn giản, đối với người không biết tình hình thì lại là đòi mạng.
Ông biết những người may mắn trốn ra được từ bên trong cũng sống không được bao nhiêu thời gian, cuối cùng vẫn trốn không thoát một cái chết, đối với các tu giả hiện tại mà nói loại độc này chính là vô giải.
Phong Kim Lâm ngồi không yên nữa rồi, nếu như tình huống giống như lời Bạch Kiều Mặc nói thì họ hoàn toàn có thể mạo hiểm một chút, xông vào sâu trong Mê Vụ Lâm xem vị luyện dược sư của Thánh Nguyên tông kia có để lại truyền thừa luyện dược của ông ta bên trong di phủ hay không.
Phong Kim Lâm lập tức sai người đi dò hỏi tin tức luôn, đồng thời còn phải chú ý không được lộ ra manh mối khiến người ta hoài nghi tới.
Phong Kim Lâm đi rồi, Phong Minh tò mò chớp mắt: “Cái di phủ này sau này là có chủ hay là vô chủ vậy?”
Bạch Kiều Mặc buồn cười giải thích: “Dù sao ta chưa từng nghe nói có ai đạt được, nếu không phải hôm nay vô ý nghe được cuộc đối thoại của hai vị tu giả ở Lưu Dương các thì ta trong một chốc một lát cũng không nhớ nổi nét đặc sắc của Mê Vụ Lâm này, nói lại thì đây cũng là tạo hóa của Minh đệ ngươi đó, không phải Minh đệ thì ta cũng không nhớ ra chuyện này.”
Bản thân hắn lại không sở trường luyện dược thuật, tin tức này đối với hắn không có giá trị bao nhiêu, cho nên cho dù nghe thấy cũng không quá mức để tâm.
Nhưng hiện tại hắn biết Phong Minh chính là thiếu một phần truyền thừa luyện dược thuật, nếu như có thể đạt được truyền thừa như vậy đối với Phong Minh mà nói sẽ như hổ thêm cánh, tài hoa bộc lộ ra trên luyện dược thuật càng thêm vượt trội.
Trong phạm vi năng lực, hắn sẵn lòng trợ giúp Phong Minh một tay.
Đã là vô chủ thì Phong Minh lại càng không có một chút tâm hư, muốn đem phần truyền thừa này có sẵn cho riêng mình rồi.
Cậu mày bay mắt múa nói: “Thế thì thật sự nên cảm tạ tử tế hai vị tu giả trong Lưu Dương các rồi, Bạch đại ca, huynh quá đủ nghĩa khí rồi, nếu như có thể đạt được truyền thừa luyện dược thì ta nhất định phải luyện chế ra đan dược tốt hơn cho huynh.”
Bạch Kiều Mặc cũng vui mừng vì có nơi có thể giúp được Phong Minh: “Đệ chẳng phải đã nói rồi sao, đan dược sau này của ta đệ đều bao hết rồi mà.”
Phong Minh vui mừng liên tục gật đầu: “Không sai, ta bao hết, bảo đảm để huynh dùng tới đan dược tốt nhất.”
—