← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 398: Thảo đường

22 min read 29.08.2026

 

Bách Thảo đường, nghe tên là biết ngay một thế lực liên quan đến luyện dược.

Phong Minh tò mò hỏi Bạch Kiều Mặc: “Cái thế lực Bách Thảo đường này lớn lắm sao? Tới mức cái gã họ Úc kia có thể ngang tàng như vậy? Cho dù lão là người của Bách Thảo đường thì địa vị của lão trong đó chắc cũng chẳng cao đâu nhỉ, bằng không làm sao cần Giang thành chủ phải dốc sức bồi dưỡng cho lão làm gì.”

Bạch Kiều Mặc cũng đồng tình với quan điểm này: “Địa vị của kẻ này trong Bách Thảo đường có lẽ thực sự không cao. Còn Bách Thảo đường là thế lực luyện dược mạnh nhất trong năm cảnh của Thương Huyền đại lục, ngay cả ở các đại lục khác cũng có chút danh tiếng.”

“Bách Thảo đường ban đầu là nơi một nhóm luyện dược sư hợp tác lại để giao lưu, cọ xát học hỏi luyện dược thuật. Nghe nói thuở sơ khai, do chiến lực của luyện dược sư không cao, cộng thêm nơi đây các thế lực lớn nhỏ mọc lên như nấm, tranh chấp xung đột xảy ra liên miên, không ít luyện dược sư đen đủi đã bị bắt đi làm nô dịch luyện dược. Khi đó, các luyện dược sư liên kết lại chính là để phản kháng lại cục diện này.”

“Gọi là Bách Thảo đường, thực ra ban đầu thế lực này được thành lập với nòng cốt là một trăm vị luyện dược sư, cho nên mới có cái tên này. Sau khi Bách Thảo đường thành lập đã thu hút không ít luyện dược sư đến nương tựa, phát triển đến nay, số lượng luyện dược sư chắc chắn đã khổng lồ hơn rất nhiều.”

“Bách Thảo đường chia làm Nội đường và Ngoại đường. Cái gã họ Úc này đoán chừng đa phần là thành viên Ngoại đường. Còn Nội đường mới là cốt lõi của Bách Thảo đường, những người có thể tiến vào Nội đường nếu không phải là lục phẩm luyện dược đại sư có luyện dược thuật cao siêu thì cũng là những cốt lõi đệ tử có thiên phú trác tuyệt.”

Phong Minh nghe xong mà trong lòng cũng nhen nhóm sự hướng vọng đối với Bách Thảo đường này. Biết bao luyện dược sư tề tựu một nhà cùng đàm luận về luyện dược thuật, sự giúp đỡ và nâng cao đối với một luyện dược sư chắc chắn là cực kỳ to lớn.

Phong Kim Lâm và Lê Cẩm Xuyên nghe xong cũng không khỏi thán phục. Một thế lực thuộc về luyện dược sư to lớn như vậy là điều mà ở Phi Hồng đại lục có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Phen này đúng là mở mang tầm mắt, hèn chi cái gã họ Úc kia lại có cái gan để kiêu ngạo như vậy.

Phong Minh hỏi: “Cái gã họ Úc kia đã là lục phẩm rồi, sao lại không vào được Nội đường?”

Bạch Kiều Mặc nói: “Khi lão chưa trở thành lục phẩm thì vẫn cần Giang thành chủ nâng đỡ, lúc đó lão chắc chắn không phải Nội đường mà thuộc về thành viên Ngoại đường. Có lẽ Giang thành chủ biết lão xuất thân từ Bách Thảo đường nên mới dốc vốn đầu tư lớn như vậy, dù sao thì cũng có thể bắt nhịp cầu quan hệ với Bách Thảo đường.”

“Bây giờ đã vào Nội đường hay chưa thì ta cũng không rõ. Nếu đã vào Nội đường, tại sao lão lại lưu luyến ở một nơi như Lâm Tang thành mà không chịu về Bách Thảo đường để học tập chuyên sâu?”

Phong Minh cũng gật đầu lia lịa: “Ta cũng thấy vậy, đổi lại là ta thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này, gã này khẳng định là có vấn đề. Đúng rồi, Bách Thảo đường cách đây có xa không?”

Bạch Kiều Mặc thừa biết Phong Minh chắc chắn đã động tâm với Bách Thảo đường, đổi lại là y cũng thế thôi. Nếu biết có một tổ chức liên minh trận pháp sư tương tự, y cũng sẽ vô cùng hướng vọng, mong muốn được tới đó cọ xát, giao lưu với các trận pháp sư để nâng cao trình độ của bản thân.

Bạch Kiều Mặc đáp: “Tổng đường của Bách Thảo đường nằm ở Thương Đông cảnh, sau này ta sẽ cùng Minh đệ tới Bách Thảo đường xem thử. Rất nhiều luyện dược sư đều hướng về Bách Thảo đường, hy vọng có thể gia nhập vào đó. Nghe nói một trăm vị luyện dược sư ban đầu đều để lại truyền thừa của riêng mình, những truyền thừa này không giới hạn chỉ có thành viên nội bộ Bách Thảo đường mới được tiếp cận.”

Phong Kim Lâm và Lê Cẩm Xuyên nghe xong đều kích động thay cho Phong Minh. Vậy còn chờ gì nữa, đương nhiên là phải đi càng sớm càng tốt rồi. Tuy nhiên, cân nhắc đường xá xa xôi, tốt nhất vẫn là đợi mọi người đều đột phá lên Khai Hồn cảnh rồi hãy lên đường. Sự nguy hiểm ở nơi này Phi Hồng đại lục hoàn toàn không thể sánh bằng, đừng nói là hoang thú lục cấp, ngay cả hoang thú thất cấp cũng có.

Phong Minh cũng chưa tính đi ngay, hắn nắm chặt nắm đấm nói: “Vậy ta nhất định phải tới Bách Thảo đường một chuyến, cho dù là để chiêm ngưỡng phong thái của một trăm vị tiền bối luyện dược sư kia cũng tốt.”

Bất kể tác phong hành sự hiện tại của Bách Thảo đường ra sao, Phong Minh vẫn cảm thấy một trăm vị tiền bối luyện dược sư ban đầu rất đáng để hậu bối suy tôn. Cho dù không học hỏi được điều gì thì việc chiêm ngưỡng tượng đài của một trăm vị tiền bối này cũng là điều tốt.

Phong Minh sực nhớ tới chuyện đến Bích Hải thành mà hắn và Bạch Kiều Mặc đã bàn bạc trên đường, khoảng cách này gần hơn đi Thương Đông cảnh nhiều.

Về điều này, mấy người Phong Kim Lâm đều không có ý kiến gì. Sở dĩ họ dừng chân ở Lâm Tang thành chẳng phải là để đợi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đang bế quan ở bên ngoài sao. Ai bảo bọn họ bước ra khỏi truyền tống đại trận liền đi theo hướng này, Lâm Tang thành chính là tòa thành trì có chút quy mô đầu tiên mà họ gặp phải.

Phong Kim Lâm chốt hạ: “Vậy chặng tiếp theo chúng ta sẽ đi Bích Hải thành, tòa thành trì này một nửa trên đất liền, một nửa trên mặt biển, phong cảnh chắc chắn rất tuyệt.”

Lê Cẩm Xuyên bảo: “Vậy cứ nghe theo Kim Lâm đi, chúng ta tới Bích Hải thành mở mang tầm mắt.”

Ba người Diêu Thiên Vân: Bọn họ cứ làm người gỗ là được rồi, chủ tử đời nào lại phản đối ý kiến của Phong Kim Lâm chứ.

Nói xong mọi chuyện, Phong Minh liền trở về phòng. Hắn muốn bế quan một thời gian ngắn để chuyên tâm luyện dược, mấy ngày tới sẽ không ra khỏi cửa, Bạch Kiều Mặc cũng đi theo hộ pháp cho hắn.

Cả hai người đều đi rồi, Lê Cẩm Xuyên cũng chuẩn bị về phòng, đi đến bên cửa lại khựng bước, quay đầu hỏi Phong Kim Lâm: “Tại sao Kiều Mặc lại quen thuộc với các sự tình ở Thương Huyền đại lục như vậy, ngay cả Bách Thảo đường cũng biết rõ.”

Trong số mấy người bọn họ, cũng chỉ có Diêu Thiên Vân là từng nghe loáng thoáng qua, còn nhớ không mấy rõ ràng, rõ là không hề để tâm. Còn hai người bọn họ thì đến nghe cũng chưa từng nghe qua. Bạch Kiều Mặc không những biết, mà ngay cả nguồn gốc thành lập của Bách Thảo đường cũng có thể nói ra được vài phần, lại còn biết rõ sự phân chia giữa Nội đường và Ngoại đường.

Phong Kim Lâm đương nhiên biết đứa song tế này của ông có chút đặc biệt, mà Minh nhi phân lượng rất rõ điểm này. Chính vì thế, Bạch Kiều Mặc hiện tại đến cả ý định che giấu cũng chẳng buồn làm nữa, ngang nhiên thể hiện sự am hiểu của mình về Thương Huyền đại lục trước mặt bọn họ.

Nhưng Phong Kim Lâm không hề có ý định truy cứu đến cùng, chỉ cần Minh nhi trong lòng tự có tính toán là được rồi. Chẳng thấy Bạch Kiều Mặc bây giờ mở miệng ngậm miệng đều gọi ông là cha đó sao, rõ ràng là rất công nhận mối hôn sự này, không muốn chia lìa với Minh nhi rồi.

Những suy nghĩ này không cần thiết phải chia sẻ với Lê Cẩm Xuyên làm gì. Tuy y là một người cha khác của Minh nhi, nhưng muốn biết cái gì thì tự y đi mà quan sát, phát hiện lấy.

Phong Kim Lâm nói: “Nếu muốn biết thì cứ trực tiếp đi mà hỏi Kiều Mặc, ở chỗ ta sẽ không có câu trả lời đâu.”

Lê Cẩm Xuyên bị nghẹn họng một cái, cũng may bị nghẹn nhiều nên cũng thành quen: “Vậy ngươi không lo lắng cho Minh nhi sao?”

Phong Kim Lâm bật cười: “Ngươi tưởng Minh nhi là kẻ dễ bắt nạt à? Hơn nữa kiểu người như Kiều Mặc quả thực là một song tế hiếm có khó tìm.”

Thái độ vô cùng hài lòng của Phong Kim Lâm đối với Bạch Kiều Mặc khiến Lê Cẩm Xuyên buồn bực khôn nguôi, đành phải quay người đi thẳng. Mấy người Diêu Thiên Vân nhìn nhau trân trân, thôi bỏ đi, những chuyện này càng không phải là thứ bọn họ có thể xen vào, cứ về phòng nỗ lực tu luyện nâng cao tu vi thì hơn.

Úc phủ.

Úc đại sư Úc Phúc hai ngày nay tâm trạng vô cùng tồi tệ. Rõ ràng đã nhìn thấy Giang thành chủ không còn đường xoay chuyển tình thế, chẳng ngờ ngoảnh mặt một cái là đã móc nối được với Bích Hải thành, ngay cả đứa con gái cưng của mình cũng đem gả đi rồi.

Úc Phúc khi vừa trở thành lục phẩm luyện dược đại sư đã từng đánh ý đồ lên người Giang Như Chiêu. Lão tự thấy một lục phẩm luyện dược đại sư như mình hoàn toàn xứng đôi vừa lứa với Giang Như Chiêu, vậy mà lại bị hai cha con nhà kia cự tuyệt thẳng thừng.

Từ khi đó, Úc Phúc đã ghi hận hai cha con nhà này trong lòng. Một mặt lão tiếp tục lợi dụng Giang thành chủ để cung cấp tài nguyên tu luyện cho mình, mặt khác lại âm thầm móc nối với các thành trì khác. Đợi đến khi Lâm Tang thành bị thành trì khác thôn tính, hai cha con họ Giang cuối cùng chắc chắn sẽ rơi vào tay lão, đến lúc đó chẳng phải muốn nhào nặn thế nào là tùy ý lão sao.

Thế mà bây giờ, thiếu chủ của Bích Hải thành lại tự mình lên cửa cầu hôn. Chuyện này trước đó gần như chẳng có chút tiếng gió nào lọt ra ngoài cả. Cho dù biết Giang Như Chiêu ở Thiên Âm tông có không ít kẻ ái mộ, nhưng lão cũng không ngờ sẽ có một thế lực lớn như Bích Hải thành đến tận nơi cầu hôn.

Cái thằng nhóc họ Hải kia nhìn trúng ai không nhìn, lại đi nhìn trúng đứa con gái nhà họ Giang.

Chuyện này vừa xảy ra, vị thành chủ đã bàn bạc xong xuôi trước đó liền chùn bước, đã truyền tin tức tới cho lão, giao ước trước đó hủy bỏ, bởi vì vị thành chủ của Bích Hải thành kia đối phương căn bản không gánh nổi tai vạ mà đắc tội.

Điều này càng làm cho Úc Phúc thêm điên tiết, hèn chi cái gã đó chỉ có thể co cụm phát triển ở một tòa thành nhỏ, với cái bộ dạng phế vật như vậy thì cũng chẳng có tương lai gì to tát. Úc Phúc muốn tìm kiếm một lối thoát mới, lão không tin với thân phận của mình lại không lật đổ nổi cha con nhà họ Giang.

Đúng lúc này, Úc Hoa Điền từ bên ngoài trở về. Gã ra ngoài thu hoạch khá khẩm, dùng cái giá tương đối rẻ mạt liền mua được một đống linh thảo đáng đồng tiền bát gạo, trong đó có mấy cây linh thảo lục phẩm cũng rất hợp ý gã. Điều duy nhất khiến gã không hài lòng chính là ở một trong những cửa tiệm kia đã đụng phải một luyện dược sư xa lạ, thế nên vừa về tới nơi liền đi mách tội với thúc tổ.

Úc gia cũng được coi là một gia tộc đông đúc nhân khẩu, thành tựu của thúc tổ là tốt nhất, mà trong ngần ấy tộc nhân, cũng chỉ có Úc Hoa Điền là có chút thiên phú về luyện dược thuật, do đó được Úc Phúc mang theo bên người để chỉ dạy. Cũng chính vì vậy, địa vị của Úc Hoa Điền rất tốt, các đệ tử và ký danh đệ tử khác của Úc Phúc đều phải hầu hạ Úc Hoa Điền chu đáo thì mới mong trụ lại được bên người Úc Phúc.

Úc Phúc nhíu mày hỏi: “Ngươi nói mới có một luyện dược sư xa lạ tới tiệm mua linh thảo lục phẩm?”

“Phải ạ,” Úc Hoa Điền ra sức gật đầu, “Nhưng chưởng quầy không dám bán cho bọn họ. Hơn nữa con đã hỏi kỹ rồi, tên luyện dược sư kia thế mà lại không tới bái kiến thúc tổ lão nhân gia ngài. Thúc tổ, có cần điệt tôn tìm người dạy dỗ cho bọn họ một trận không?”

Dám ở trên địa bàn của bọn họ mà không kính trọng người của Úc gia thì cũng chẳng cần thiết phải ở lại đây làm gì nữa.

Úc Phúc xua tay bảo: “Gần đây đừng có gây chuyện cho ta. Ngươi không biết Giang thành chủ đã kết thông gia với Hải gia của Bích Hải thành rồi sao. Nếu ngươi có thời gian thì thà đi lại nhiều với vị Hải thiếu gia kia đi, tốt nhất là làm cho gã thích người đàn bà khác thì càng tốt.”

Úc Hoa Điền vừa nghe là chuyện này liền chẳng cảm thấy có gì khó khăn: “Cái gã họ Hải này cũng là một kẻ ngốc. Hải gia địa vị thế nào, Giang gia là hạng gia đình gì, cưới Giang Như Chiêu thì có giúp ích được gì lớn cho vị thiếu chủ như gã chứ? Cho nàng ta một cái thân phận thiếp thất là đủ rồi. Thúc tổ yên tâm, con đi tìm gã, dẫn gã đi chơi vài nơi, thấy nhiều đàn bà đẹp rồi thì gã sẽ không còn tơ tưởng gì đến con ả họ Giang kia nữa đâu.”

Úc Phúc gật đầu: “Tốt nhất là như vậy, nhưng việc luyện dược cũng không được bỏ bê. Luyện dược thuật có nâng cao lên thì ngươi mới có thể đứng vững gót chân được.”

Úc Hoa Điền tràn đầy tự tin nói: “Thúc tổ cứ yên tâm đi, điệt tôn từ ngày theo thúc tổ học tập chưa từng có một phút lơi lỏng. Con bây giờ đã là ngũ phẩm luyện dược sư rồi, đợi con thăng lên lục phẩm, tổ tôn chúng ta sẽ cùng nhau giết trở lại Bách Thảo đường.”

“Biết ngươi có hiếu tâm, lui xuống đi.”

“Dạ, thúc tổ.”

Úc Phúc cũng rất mong chờ viễn cảnh mà điệt tôn vừa nói sẽ thành hiện thực. Nếu hai tổ tôn có thể cùng nhau tiến vào Nội đường, vậy thì thân phận địa vị của bọn họ sẽ còn tăng cao hơn nữa, đến lúc đó loại đàn bà như Giang Như Chiêu có dâng tận miệng lão cũng chưa chắc đã thèm nhận.

Thành chủ phủ.

Chỉ cần đã lộ mặt thì hành tung không đời nào lại không tra ra được. Do đó hiện tại trên tay Hải Triệu Lăng đang cầm xấp tài liệu thông tin về nhóm người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.