Chương 397: Bối cảnh của Đại sư
Nhìn đống linh thảo bạt ngàn trước mắt, trong đầu Phong Minh lập tức hiện ra hàng loạt danh mục đan dược. Đây đều là những loại hắn chưa từng luyện chế trước đây, phen này xem như có thể thỏa sức đả thông tay nghề.
Phong Minh lựa tới chọn lui, nhặt ra mấy chục cây linh thảo lục phẩm, cộng thêm một đống linh thảo phụ trợ lớn. Số hàng này ngốn hết hơn hai mươi ức nguyên tinh, nhưng hắn chẳng mảy may do dự mà dứt khoát chi tiền.
Động tác sảng khoái bực này khiến Hải Triệu Lăng không khỏi thoáng kinh ngạc. Cho dù gã cũng có thể mua được đống đồ này, nhưng gã là thân phận gì chứ, hai kẻ nghèo kiết xác này sao có thể chung mâm so sánh với gã được?
Chưởng quầy cũng hơi giật mình trước độ chịu chi của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nhưng người làm ăn vốn đã nhìn quen đủ loại tu giả trên đời, nên gã cũng không tỏ ra quá kỳ quái. Thế nhưng, khi thần thức quét qua số nguyên tinh trong nhẫn trữ vật, nét mặt chưởng quầy bỗng chốc cứng đờ, nứt toác.
Bởi lẽ số nguyên tinh này chủ yếu là hạ phẩm, trung phẩm chỉ chiếm một góc nhỏ nhoi.
Trong lòng chưởng quầy bắt đầu lẩm bẩm. Thông thường, tu giả Nguyên Đan cảnh và Khai Hồn cảnh mà vẫn sử dụng hạ phẩm nguyên tinh thì nếu không phải trăm phần trăm, cũng có đến tám chín phần mười là tới từ các đại lục cấp thấp. Vì ở những thế giới như vậy, trung phẩm nguyên tinh phi thường khan hiếm, đều bị các thế lực lớn nắm thóp, loại lưu thông phổ biến nhất vẫn là hạ phẩm.
Lời Phong Minh vừa khích bác Hải Triệu Lăng lúc nãy chưởng quầy đương nhiên không tin. Gã nghĩ, Phong Minh mua nhiều linh thảo lục phẩm như vậy chắc chắn là để luyện dược. Rất có thể hắn đang ở giai đoạn đột phá từ ngũ phẩm lên lục phẩm, cần một lượng lớn linh thảo lục phẩm để luyện tay cho quen.
Gã thừa biết ở hạ giới, linh thảo lục phẩm đều là vật hiếm có khó tìm, luyện dược sư từ phía dưới đi lên rất khó đạt tới trình độ lục cấp. Thông thường, sau khi những luyện dược sư này đi lên, chỉ cần hầu bao dư dả là sẽ thu mua lượng lớn linh thảo lục phẩm để bản thân nhanh chóng thăng cấp thành lục phẩm luyện dược đại sư.
Chẳng lẽ hai vị trước mặt này cũng thuộc diện đó?
Dù trong lòng chưởng quầy có muôn vàn suy đoán nhưng ngoài mặt tuyệt đối không lộ nửa phân. Gã nhanh nhẹn giúp Phong Minh gói kỹ số linh thảo này lại, còn nhiệt tình hỏi han xem họ có nhu cầu gì khác không.
Có, đương nhiên là có rồi. Phong Minh lại đòi xem tài liệu luyện trận, chưởng quầy nghe vậy liền mừng thầm trong bụng. Xem ra hai người này, một là luyện dược sư, một là trận pháp sư, hèn chi vừa từ dưới lên mà đã không thiếu nguyên tinh.
Chưởng quầy hăm hở giới thiệu cho Bạch Kiều Mặc một đống tài liệu luyện trận. Đối phương kén cá chọn canh một hồi, cuối cùng cũng lấy tài liệu lục phẩm làm chủ đạo. Chưởng quầy lại mặc định đây là một kẻ đang muốn trùng kích lên hàng lục phẩm trận pháp đại sư. Cuối cùng, thương vụ này lại chốt thêm hơn hai mươi ức nguyên tinh tiền hàng.
Hải Triệu Lăng đứng bên cạnh xem từ đầu đến cuối mà trố mắt kinh ngạc, quay sang nói với Giang Như Chiêu: “Xem ra tụi nó thật sự không phải phường nghèo kiết xác, vậy mắc gì phải xài cái phi chu rách nát kia chứ?”
Phong Minh nghe thấy liền ngoảnh đầu lại bốp chát một câu: “Với loại đại thiếu gia không có nội hàm như ngươi thì quả là không cách nào giao tiếp nổi.”
Hải Triệu Lăng mất kiên nhẫn đáp: “Tụi bây mua xong chưa? Mua xong rồi thì trực tiếp ra ngoài thành đua thêm trận nữa, để bọn bây sáng mắt ra xem bổn thiếu gia đây có nội hàm hay không.”
Kẻ ngốc mới đi làm ba cái chuyện vô tri này với gã. Phong Minh quay đầu lại, bắt chuyện dò hỏi chưởng quầy: “Vị Úc đại sư kia tại sao lại bá đạo như vậy? Chẳng lẽ trình độ luyện dược của lão cực kỳ cao thâm, không phải lục phẩm luyện dược đại sư bình thường sao?”
Chưởng quầy vừa kiếm được hai vố làm ăn lớn, tâm trạng đang phấn khởi nên rất sẵn lòng thỏa mãn máu buôn chuyện của Phong Minh.
Chưởng quầy nói: “Úc đại sư là lục phẩm trung cấp luyện dược đại sư, thiên phú luyện dược quả thực bất phàm, đồng thời lão cũng có tu vi Khai Hồn cảnh đỉnh phong. Chỉ chờ lão đột phá lên Dung Hợp cảnh là có hy vọng rất lớn chạm tới ngưỡng cửa thất phẩm luyện dược đại sư. Cũng chính vì vậy, Úc đại sư không chỉ ở Lâm Tang thành mà tại mấy tòa thành trì lân cận đều có địa vị rất cao. Tới mức rất nhiều thành chủ đều sẵn sàng nể mặt lão vài phần. Ngay cả Thương Nguyệt lâu chúng ta trên thực tế cũng không muốn đắc tội vị đại sư này.”
Chưởng quầy liếc nhìn Giang đại tiểu thư Giang Như Chiêu ở một bên, sau đó dùng hồn lực truyền âm cho Phong Minh đang tò mò: “Thực ra Úc đại sư có được thành tựu như ngày hôm nay hoàn toàn không thể tách rời sự hỗ trợ hết mình của Giang thành chủ Lâm Tang thành. Thế nhưng sau khi danh tiếng của Úc đại sư vang xa, lão dường như cảm thấy Giang thành chủ không còn giúp đỡ được lão bao nhiêu nữa. Do đó mấy năm nay lão qua lại mật thiết với các thành trì khác. Trong đó, thành chủ của một tòa thành trì đang có ý định thôn tính Lâm Tang thành.”
Phong Minh lộ vẻ hiểu ra, hóa ra là vậy. Hóa ra cái gã luyện dược đại sư họ Úc kia chính là một kẻ ăn cháo đá bát. Bản thân công thành danh toại xong liền quay ngoắt lại bán đứng người từng nâng đỡ mình, khiến một nhà Giang thành chủ lâm vào nguy cơ.
Biết đâu chừng chính vị Úc đại sư này đã rước kẻ thù tới cửa, Giang thành chủ mới bất đắc dĩ phải tìm đường phát triển ra bên ngoài, từ đó mới có chuyện liên hôn giữa Lâm Tang thành và Bích Hải thành.
Phong Minh rất thỏa mãn với quả dưa vừa húp được, vỗ vỗ vai chưởng quầy: “Vẫn là Thương Nguyệt lâu các ngươi làm việc sảng khoái. Sau này nếu ta có nhu cầu sẽ lại đến Thương Nguyệt lâu mua đồ.”
“Dạ được chứ, hoan nghênh hai vị thường xuyên ghé thăm.”
Phong Minh cũng lười quản vị Hải đại thiếu gia kia, cùng Bạch Kiều Mặc hiên ngang bước ra khỏi Thương Nguyệt lâu.
Có Giang Như Chiêu túc trực bên cạnh giám sát, Hải Triệu Lăng cũng không thể làm càn, đòi đuổi theo bằng được để phân cao thấp tốc độ phi chu với người ta.
Hải đại thiếu quay ngoắt lại lườm chưởng quầy. Khi nãy nụ cười của chưởng quầy đối với hai kẻ kia rõ ràng là quá mức nịnh nọt: “Hai đứa đó từ đâu tới?”
Chưởng quầy cười khổ. Người làm ăn như bọn họ làm sao có thể tùy tiện bán đứng thông tin của khách hàng, huống hồ đây cũng chỉ là suy đoán của gã: “Hải thiếu hà cớ gì phải làm khó một tiểu quản sự như tôi.”
Hải Triệu Lăng khó chịu hừ lạnh một tiếng: “Nhìn thì không nghèo, có điều trả bằng một đống hạ phẩm nguyên tinh thì cũng chẳng giàu sang gì cho cam. Ta nghe lão già nhà ta nói rồi, chỉ có mấy tay tu giả từ dưới đi lên mới xài hạ phẩm nguyên tinh thôi.”
Giang Như Chiêu dở khóc dở cười. Hải sư huynh thế mà lại dùng hồn lực để quét túi trữ vật trả tiền của người ta.
Chưởng quầy cũng bất lực hết chỗ nói, đành bảo: “Đó cũng chỉ là một khả năng, chứ chưa chắc đã là vậy.”
Hải Triệu Lăng lại đinh ninh như thật: “Hèn chi xài cái phi chu rách nát như vậy, biết đâu ở cái chốn khỉ ho cò gáy phía dưới của bọn họ thì loại phi chu đó đã được coi là đồ tốt rồi. Thôi bỏ đi, không thèm chấp nhặt với loại song nhi chưa từng thấy qua sự đời này làm gì.”
“Đi thôi đi thôi, chán chết đi được. Giang sư muội, tụi mình đi chỗ khác chơi đi, Lâm Tang thành này chẳng có gì vui bằng Bích Hải thành của tụi mình cả.”
Giang Như Chiêu biết làm sao được, đành phải đi cùng Hải sư huynh thôi. Vừa rồi nghe hai người kia nhắc tới Úc đại sư, trong lòng nàng cũng đắng ngắt. Tuy nhiên, việc liên hôn với Hải sư huynh nàng cũng rất bằng lòng. Bản tính Hải sư huynh không hề xấu, hơn nữa Hải gia của Bích Hải thành hoàn toàn có thể giúp Giang gia vượt qua hoạn nạn lần này.
—
Vừa ra khỏi Thương Nguyệt lâu, Phong Minh liền thuật lại những lời chưởng quầy vừa kể cho Bạch Kiều Mặc nghe.
Bạch Kiều Mặc cũng rất ngạc nhiên: “Không ngờ chuyện này lại có liên quan đến vị Giang thành chủ kia. Hiện giờ Giang gia kết thông gia với Hải gia, vị Úc đại sư này hẳn là đang rất khó chịu, bàn tính như ý của lão coi như đổ sông đổ biển rồi.”
Phong Minh bĩu môi nói: “Đại sư cái nỗi gì, chính là một tên Úc tiểu nhân vô liêm sỉ. Loại người này sau khi chuyện liên hôn truyền ra mà vẫn còn mặt dày ở lại Lâm Tang thành.”
Hắn lại lẩm bẩm: “Tưởng thế nào, hóa ra mới có lục phẩm trung cấp, ta cứ nghĩ lão ghê gớm lắm, ít nhất cũng phải là lục phẩm cao cấp chứ.”
Lục phẩm trung cấp luyện dược đại sư lợi hại lắm sao? Phong Minh nghĩ chỉ cần có đủ linh thảo cho hắn luyện tay thì thời gian hắn đạt tới trình độ lục phẩm trung cấp cũng sẽ chẳng muộn màng gì. Hắn tự thấy khoảng thời gian cuối cùng của mình ở Phi Hồng đại lục đã đủ kiêu ngạo rồi, nhưng giờ đem so với cái gã họ Úc này thì đúng là còn xách dép dài dài.
Phong Minh nói: “Ta cứ tưởng thế giới bên ngoài vì có thể giao lưu qua lại với các thế giới khác nên tâm thái của tu giả sẽ cởi mở, bao dung hơn chứ. Không giống như Phi Hồng đại lục của chúng ta, gần như bị cô lập hoàn toàn. Kết cục là vẫn xảy ra những chuyện thế này, đến Phi Hồng đại lục cũng chẳng có chuyện thối nát như vậy.”
Bạch Kiều Mặc phì cười: “Thế giới bên ngoài hạng tu giả nào mà chẳng có, kẻ làm ra chuyện quá quắt hơn nữa cũng đầy rẫy. Cái gã họ Úc này dám hành động như vậy, không biết chừng phía sau có chỗ dựa vững chắc nào đó. Mặt khác là vì Lâm Tang thành này được coi là một nơi khá hẻo lánh của Thương Nam cảnh. Nếu đổi lại là Bích Hải thành, lão dám ngang tàng như vậy sao?”
Phong Minh bảo: “Hèn chi, hèn chi sống đến chừng này tuổi đầu rồi mà chưa bị người ta đập chết.”
Bạch Kiều Mặc cười khẽ.
Kiếp trước y không đi theo hướng này, chưa từng đi ngang qua Lâm Tang thành nên không rõ quá khứ giữa Lâm Tang thành và vị Úc đại sư này đã xảy ra những gì. Ngược lại, Bích Hải thành thì y biết rõ và từng dừng chân ở đó.
Bạch Kiều Mặc thấp giọng nói: “Bích Hải thành cũng không yên ả đâu, ít nhất là về sau này. Hải thành chủ của Bích Hải thành mấy năm sau bị thương trong một trận tranh đấu, buộc phải rút lui khỏi cuộc chiến giành ngôi vị thành chủ. Người tiếp quản Bích Hải thành sau đó là một người thúc thúc của Hải thành chủ.”
Phong Minh giật mình, không ngờ húp một quả dưa lại lòi ra thêm một quả dưa khác. Hai mắt hắn sáng rực lên, quả dưa bên phía Bích Hải thành chắc chắn là to hơn bên Lâm Tang thành này nhiều. Người kế nhiệm thế mà lại là thúc thúc của Hải thành chủ đương nhiệm, thuộc về bàn giao nội bộ sao?
Không, Phong Minh ngửi thấy có mùi vị của một âm mưu ở đây.
Phong Minh hứng khởi ra mặt: “Vậy qua một thời gian nữa tụi mình tới Bích Hải thành xem thử đi.”
Bạch Kiều Mặc thừa biết Phong Minh sẽ hứng thú với chuyện này, y cười đáp: “Được, tài nguyên bên Bích Hải thành phong phú hơn Lâm Tang thành nhiều, tới đó cũng có lợi cho Minh đệ.”
Vậy còn chờ gì nữa, phải sớm đưa chuyện đi Bích Hải thành vào lịch trình thôi. Nhưng hiện tại hắn vẫn cần nhanh chóng nâng cao trình độ luyện dược của mình lên, bằng không đến lũ đồ tử đồ tôn của một gã lục phẩm trung cấp luyện dược đại sư cũng dám đè đầu cưỡi cổ hắn.
—
Trở về viện tử thuê trọ, Phong Minh liền đem chuyện gặp phải hôm nay và quả dưa húp được chia sẻ cho cha hắn cùng nhóm người Lê Cẩm Xuyên.
Bọn họ nghe xong cũng trố mắt kinh ngạc. Chuyện mà bọn họ ở đây suốt nửa năm trời còn không hay biết, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc mới ra ngoài có nửa ngày là đã dò la ra được, đây có tính là bản lĩnh của hai người bọn họ không?
Phong Kim Lâm có cảm giác dở khóc dở cười: “Chúng ta đúng là có biết ở đây có vị lục phẩm luyện dược đại sư họ Úc, biết địa vị của lão trong giới luyện dược ở đây rất cao, nhưng cũng không ngờ chuyện lại ly kỳ đến mức này.”
Chẳng phải là quá ly kỳ sao? Thực sự nghĩ rằng không có luyện dược đại sư nào bản lĩnh cao hơn, địa vị trên cơ lão tới đây chắc? Hành sự kiêu căng như vậy, đắc tội người ta thì liệu có kết cục tốt đẹp gì? Cho nên Phong Minh cảm thấy cái gã họ Úc này có thể sống yên ổn đến tận bây giờ quả là một điều thần kỳ, mạng cũng lớn thật.
Sở dĩ bọn họ không mấy rõ ràng là vì họ rất hiếm khi mua đan dược ở Lâm Tang thành. Bởi lẽ trên người bọn họ đều có đan dược với phẩm tướng tốt hơn do chính Phong Minh chuẩn bị, đan dược bên ngoài đương nhiên không lọt nổi vào mắt xanh. Giao thiệp với mấy tiệm đan dược ít đi, lại thường xuyên bôn ba bên ngoài nên tin tức mảng này có phần lạc hậu.
Diêu Thiên Vân cung cấp một tia tin tức: “Hình như ta có nghe người ta nhắc tới, vị Úc đại sư này cũng có chút lai lịch, hình như là đến từ một thế lực luyện dược có địa vị khá cao nào đó.”
Nghe đến đây, Bạch Kiều Mặc liền đoán ra được vài phần: “Chẳng lẽ là luyện dược sư tới từ Bách Thảo đường?”
Diêu Thiên Vân lập tức gật đầu lia lịa: “Phải phải, chính là Bách Thảo đường.”
—