Chương 340: Hạ Huyết Đao
Nhìn thấy người này xuất hiện, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng dừng bước.
Đám tu giả đi theo phía sau cũng nhìn thấy vệt hồng quang phía trước, thanh huyết đao kia quá mức mang tính biểu tượng rồi.
Do đó những tu giả kia lập tức lùi ra thật xa, bọn hắn chỉ muốn tới vây quanh xem náo nhiệt chứ không muốn nộp mạng. Vạn nhất Hạ Huyết Đao giết chưa sướng tay, lôi bọn hắn ra để tế đao thì biết làm thế nào?
Có người khiêu khích, cười trên nỗi đau của người khác mà nhìn chằm chằm vào lưng của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Bọn hắn đều phải chịu sự áp bức của Hắc Giao bang, dựa vào cái gì mà hai tên tân binh này lại có thể quay ngược lại khiêu khích Hắc Giao bang chứ?
Chỉ có kéo hai tên này xuống cùng tầng đáy với bọn hắn, chịu chung một nỗi khổ sở, thậm chí là sống thê thảm hơn, thì trong lòng bọn hắn mới có thể thống khoái.
Trong mắt Hạ Huyết Đao cũng lóe lên hồng quang, không biết là ánh sáng phản chiếu từ thanh huyết đao hay bản thân hắn vì thị huyết mà nhãn mâu trở nên đỏ ngầu.
Hắn lộ ra một nụ cười dữ tợn: “Chính là các ngươi dám ở Hắc Ngục trấn đánh gãy chân của Triệu Thiết?”
Phong Minh không đáp mà hỏi ngược lại: “Hóa ra ngươi chính là Hạ lão nhị của Hắc Trùng bang? Rõ ràng đều là chuyện biết rồi, mắc mớ gì phải bắt bọn ta lặp lại một lần nữa? Chi bằng gọi Triệu lão tam qua đây, bọn ta đánh gãy nốt cái chân còn lại của hắn cho ngươi xem.”
Đám tu giả trốn ở phía sau nghe thấy lời này của Phong Minh liền hít vào một ngụm khí lạnh.
Khá khen cho tiểu tử này, lá gan lớn thật, đứng trước mặt Hạ Huyết Đao mà dám thốt ra lời cuồng vọng như vậy, rốt cuộc là tiểu tử vô tri từ xó xỉnh nào chạy ra thế này?
Hạ Huyết Đao không những không tức nổ đom đóm mắt, ngược lại nụ cười trên mặt càng mở rộng ra, chỉ là nụ cười ấy trông lại càng thêm phần quỷ quyệt: “To gan lắm, hy vọng lát nữa ngươi vẫn còn có thể mở mồm thốt ra lời.”
Lời vừa dứt, Hạ Huyết Đao đã vung đao xông thẳng về phía hai người đang đứng, một vệt huyết quang dài thượt lao vút về phía bọn hắn, mang theo tiếng rít xé toạc không khí.
Phong Minh chuyển bước, liền né sang phía sau Bạch Kiều Mặc.
Có địch đánh tới, Bạch đại ca mau lên!
Những người khác nhìn thấy cảnh tượng này đều suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Cái tiểu tử này vừa rồi cái miệng lợi hại như thế, còn tưởng rằng công phu trên tay của hắn cũng lợi hại tương đương, không ngờ lại là một kẻ chỉ giỏi khua môi múa mép, lúc chiến đấu chỉ biết trốn sau lưng người khác như một tên hèn nhát.
Bạch Kiều Mặc ngược lại rất sẵn lòng che chở cho Phong Minh ở phía sau, hắn bước tới một bước, nắm tay thành quyền rồi đấm mạnh về phía trước.
Nắm đấm va chạm với huyết sắc đao mang, một tiếng “bành” vang lên, đao mang bị nắm đấm của hắn đập cho tan nát.
Chuyện này vẫn chưa kết thúc, Bạch Kiều Mặc lại liên tiếp tung ra vài quyền, quyền ảnh trước mặt trải qua từng tầng chồng chất trở nên càng ngày càng ngưng thực, gào thét lao thẳng về phía Hạ Huyết Đao, đây chính là đòn phản công của Bạch Kiều Mặc.
Có qua có lại mới toại lòng nhau.
Đám tu giả trốn ở phía sau vẫn có không ít kẻ thò đầu ra để theo dõi trận chiến này.
Bọn hắn vốn tưởng rằng Hạ Huyết Đao chiếm giữ ưu thế tuyệt đối, không ngờ Bạch Kiều Mặc lại dám dùng nắm đấm trực tiếp ngạnh kháng đạo huyết sắc đao mang kia.
Điều khiến bọn hắn chấn kinh hơn cả là Bạch Kiều Mặc chỉ dùng một nắm đấm đã đánh tan đao mang, bọn hắn ở phía sau nhìn thấy giữa không trung có một quyền ảnh màu đen đang nện dữ dội về phía Hạ Huyết Đao.
Có người hung hăng nhéo mình một cái, phát ra tiếng hít hà vì đau đớn, đôi mắt hắn nhìn thấy vậy mà lại là sự thật. Đây làm sao giống như một tu giả mới tiến vào Hắc Ngục Lĩnh cho được.
Hơn nữa dùng nắm đấm ngạnh kháng đao mang, điều này bản thân nó đã nói lên nhục thân của hắn cường hãn đến mức đáng sợ.
Cho dù Hạ Huyết Đao đã một lần nữa tổ chức lại tấn công, nhưng trong mắt những tu giả này, Hạ Huyết Đao đã không còn giữ được ưu thế tuyệt đối nữa rồi. Vị tu giả dùng nắm đấm ở phía trước kia thực sự có thể đánh bại được Hạ Huyết Đao sao?
Có người lúc này mới sực nhớ ra lấy Lưu Ảnh Thạch ra, chuẩn bị chụp lại hình ảnh trận chiến này. Bất kể ai thắng ai thua, trận chiến này đều rất đáng để thưởng lãm.
Kết quả là vừa mới hướng Lưu Ảnh Thạch về phía trước, trong lòng đang suy nghĩ xem có nên mạo hiểm tiến lên phía trước một chút nữa hay không để có thể chụp được rõ ràng hơn, chỗ này khoảng cách có chút xa rồi.
Thì liền nhìn thấy vị tu giả vừa rồi còn trốn sau lưng người khác nói khoác lác ở phía trước kia, lúc này đang một bên vừa xem trận chiến một cách vô cùng ngon lành, một bên tay cầm Lưu Ảnh Thạch để quay phim.
Cái vị này rốt cuộc phải có cái tâm lớn đến mức nào mới có thể làm ra cái cử động như vậy chứ?
Bộ không sợ đồng bạn của hắn không địch lại Hạ Huyết Đao, trở thành một vong hồn dưới lưỡi huyết đao của hắn ta sao?
Phong Minh có thể không nghĩ nhiều đến thế, kể từ sau sự kiện Ngân Phượng đảo, hắn đã rút ra được bài học xương máu, tùy thân chuẩn bị một số lượng sung túc Lưu Ảnh Thạch.
Xem đi, bây giờ Lưu Ảnh Thạch chẳng phải lại có đất dụng võ rồi sao.
Cảnh tượng chiến đấu đặc sắc của Bạch đại ca đương nhiên là xứng đáng để lưu lại, có thể dùng làm bộ sưu tập trân tàng của riêng mình, sau này lúc rảnh rỗi không có việc gì làm có thể lôi ra để chiêm ngưỡng anh tư của Bạch đại ca.
Hạ Huyết Đao mặc dù thuộc dạng có phản ứng nhanh nhạy, ngay trong khoảng thời gian đầu tiên Bạch Kiều Mặc phản công đã lập tức phát động tấn công một lần nữa, thế nhưng chung quy vẫn chậm một nhịp.
Hắn bị nắm đấm của Bạch Kiều Mặc ép cho phải lùi lại mấy bước một cách sống sượng, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi. Hắn đã quá coi thường đối thủ của mình rồi, thần sắc hiếm khi trở nên ngưng trọng hẳn lên.
Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, trong đầu hắn đã lóe lên rất nhiều suy nghĩ, thậm chí còn hoài nghi hai người này là do kẻ thù cũ của hắn tìm tới để đối phó với hắn.
Cuối cùng chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, đó chính là bất luận thế nào cũng phải giữ đối phương lại, vĩnh tuyệt hậu hoạn.
Thế công của Bạch Kiều Mặc ngược lại càng lúc càng hung mãnh, quyền ảnh dày đặc đem Hạ Huyết Đao bao vây kín mít, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng va chạm chói tai giữa nắm đấm và huyết đao phát ra.
Thực sự phải cảm ơn Hạ Huyết Đao đã cho hắn thời gian để thích nghi với môi trường của Hắc Ngục Lĩnh, cho dù kiếp trước hắn đã từng tới nơi này, kiếp này lại rèn luyện qua ở Trọng Thạch Phong.
Nhưng mới tới đây thì vẫn cần phải có một bước quá độ mới có thể phát huy ra được chiến lực của mình.
Hơn nữa một điểm quan trọng nhất, đó chính là thực lực của Hạ Huyết Đao vốn dĩ thấp hơn Bạch Kiều Mặc. Thực lực của Bạch Kiều Mặc có bị hạn chế đi chăng nữa thì đó cũng không phải là thứ mà Hạ Huyết Đao có thể đối phó nổi.
“Bành!” Một quyền nện thẳng lên người Hạ Huyết Đao, Hạ Huyết Đao phát ra một tiếng hừ muộn, lực đạo kia suýt chút nữa đã đánh xuyên qua thân thể hắn, trong khoảnh khắc đó máu huyết trong cơ thể đều bị chặn đứng.
Bộ phận đó trở nên tê dại, dẫn đến tốc độ vung đao của Hạ Huyết Đao cũng bị chậm đi một nhịp.
Đáng chết! Hạ Huyết Đao cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình, phun ra một ngụm máu, một lần nữa vung đao chém về phía đối thủ.
Một quyền ảnh khổng lồ lại nện tới, sau một tiếng nổ lớn, trên thanh huyết đao trong tay Hạ Huyết Đao vậy mà lại xuất hiện những vết nứt rạn.
Trong mắt Hạ Huyết Đao rốt cuộc lần đầu tiên lộ ra vẻ hãi hùng, cái nhục thân này phải mạnh đến mức nào mới có thể đánh cho vũ khí của hắn xuất hiện vết nứt rạn cơ chứ.
Đến lúc này hắn mới ý thức được, nếu tiếp tục chiến đấu như thế này thì hắn khẳng định sẽ thảm bại.
Cái gọi là truyền thuyết huyết đao có lẽ thực sự sẽ trở thành một loại truyền thuyết mà thôi.
Hạ Huyết Đao rút lui thân hình liền lùi lại phía sau: “Tiểu tử, có bản lĩnh thì theo ta vào sâu hơn chiến đấu!”
“Đây là đánh không lại nên muốn chạy sao? Quả nhiên ta không gọi sai, nhẽ ra phải là Hắc Trùng bang mới đúng!”
Giọng nói kiêu ngạo từ phía sau Hạ Huyết Đao truyền đến, Hạ Huyết Đao còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm ứng được một cỗ khí tức nguy hiểm ập tới, vội vàng quay người vung đao chống đỡ.
Lần này tập kích hắn không phải là Bạch Kiều Mặc, mà là Phong Minh vốn đang đứng xem chiến ở bên cạnh.
Thực sự coi hắn là một tên hèn nhát cần người khác bảo vệ sao? Chẳng qua là để mê hoặc cái tên gia hỏa này một chút mà thôi, trên tay Phong Minh xuất hiện một thanh linh kiếm, va chạm với thanh huyết đao đang vội vàng quay người chống đỡ.
Sau khi âm thanh chói tai vang lên, một đoạn lưỡi đao màu huyết sắc liền từ trên không trung của bọn hắn bay tót ra ngoài.
Đám tu giả nhìn trộm phía sau ngốc lăng, huyết đao của Hạ Huyết Đao vậy mà lại bị chém đứt rồi.
Tương tự như vậy, những thủ hạ Hắc Giao bang cùng đi với Hạ Huyết Đao cũng nhìn đến ngây dại, làm sao có thể như vậy được?
Vị nhị đương gia hướng tới đánh đâu thắng đó, chỉ có lão đại Hắc Hổ mới có thể áp chế được của bọn chúng, hiện tại ngay cả cái công cụ kiếm cơm cũng bị hai tiểu tử vô danh đánh gãy rồi.
Ngay cả chính bản thân Hạ Huyết Đao cũng vô cùng chấn kinh, đồng thời đôi mắt đỏ ngầu nhìn lướt qua thanh linh kiếm trong tay Phong Minh, đây phải là linh khí phẩm cấp gì mới có thể một kiếm chém thanh huyết đao của hắn thành hai đoạn cơ chứ.
Trong lòng hắn đối với những thế gia công tử có xuất thân ưu việt này lại càng thêm phần kỵ hận, cho rằng Phong Minh chẳng qua là bằng vào thanh linh khí sắc bén trong tay mà thôi.
Lúc này nắm đấm kia lại từ bên cạnh tập kích tới, trong nháy mắt đã đến trước mặt. Hạ Huyết Đao vừa mới mất đi huyết đao phản ứng lại càng chậm một nhịp.
Không kịp chống đỡ, hắn liền bị một quyền này hung hăng nện bay ra ngoài.
Hai bóng người lại nhanh chóng đuổi theo, hai người liên thủ cùng nhau nện Hạ Huyết Đao.
Đối phó với loại ác nhân này thì cần gì phải nói chuyện công bằng, điều cần bàn đến chỉ có một cái duy nhất, đó chính là diệt cỏ tận gốc.
Mới đánh được bao lâu đâu, tu giả ở phía trước và phía sau liền nhìn thấy tình thế đã biến thành hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng nhau đè ép Hạ Huyết Đao xuống mà đánh rồi.
Nào còn thấy được uy phong ngày thường của Hạ Huyết Đao đâu nữa, tiếng thảm khiếu thỉnh thoảng phát ra từ miệng hắn khiến người ta phải hoài nghi, Hạ Huyết Đao trong ấn tượng ngày thường của bọn hắn thực sự có lợi hại đến như thế không?
“Bành”, Bạch Kiều Mặc một nắm đấm nện trúng ngực Hạ Huyết Đao, đánh cho xương sườn của hắn gãy lìa, máu tươi từ trong miệng phun ra tung tóe.
Một tiếng “phốc” vang lên, kiếm quang lướt qua cổ của Hạ Huyết Đao, nhanh đến mức hắn muốn né tránh cũng vì nguyên nhân thân thể trì độn mà không cách nào né tránh được, trơ mắt nhìn lưỡi kiếm mang theo một vệt máu dài thượt kéo ra.
Trong tầm mắt của hắn, đất trời trở nên đảo lộn điên cuồng, hai kẻ thù của hắn đang đứng ở phía dưới lạnh lùng nhìn hắn.
Sau đó là một tiếng “bành”, cái đầu của Hạ Huyết Đao rơi bịch xuống đất.
Thân thể có được tôi luyện mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chưa đạt đến mức độ linh kiếm không thể chặt bay đầu của hắn, huống chi trên lưỡi kiếm của Phong Minh còn mang theo một luồng Tinh Viêm Hỏa, lớp da ngoại vi có kiên cố đến mấy cũng đều bị rạch ra cả.
Trong mắt người khác, chỉ nhìn thấy cái đầu của hắn bị hất tung lên cao, ở giữa không trung xoay tròn một vòng rồi lại nặng nề rơi xuống đất, đôi mắt trên cái đầu kia vẫn còn trợn trừng thật lớn, dường như không thể tin nổi vào tất cả những chuyện này.
Một Hạ Huyết Đao coi trời bằng vung, vậy mà lại chết rồi sao?!
Tất cả những tu giả nhìn thấy màn này, cổ họng dường như đều bị một bàn tay bóp nghẹt, không cách nào phát ra được nửa điểm âm thanh.
Phong Minh còn đi tới, nhấc chân liền đem cái đầu chết không nhắm mắt này một cước đá bay ra ngoài, đá trúng vào tảng nham thạch bên cạnh, cái đầu bị đập cho nát bấy.
Phong Minh lại hướng về phía nơi đám người Hắc Trùng bang đang đứng mà đi tới, đám thuộc hạ kia làm sao còn dám nghĩ Phong Minh là một tên hèn nhát chỉ biết nói khoác lác nữa. Thấy hắn nhìn qua, lập tức như bầy chim muông tan tác vội vã tháo chạy.
Từng đứa hận không thể mọc thêm hai cái chân để chạy cho nhanh hơn một chút, chỉ sợ vị sát thần kia đuổi theo ban cho bọn chúng một kiếm, khiến bọn chúng một mạng hô ô.
Phong Minh bĩu môi: “Bây giờ chạy nhanh như vậy làm cái gì? Ta đáng sợ lắm sao?”
Miệng thì nói như vậy nhưng người thì không hề đuổi theo, bọn hắn còn phải dựa vào những tên gia hỏa này đem tin tức Hạ Huyết Đao chết trong tay bọn hắn truyền ra ngoài, sau đó ở bên trong ôm cây đợi thỏ, chờ đợi tên Hắc Hổ kia tự mình dâng xác tới cửa để bọn hắn làm thịt.
Còn về việc Hắc Hổ có không tới hay không? Căn bản là không có cái khả năng này, bằng không gã đừng hòng mơ tưởng rũ bỏ được cái danh xưng Hắc Trùng bang kia nữa.
Đám tu giả phía sau cũng tương tự như vậy, vắt chân lên cổ mà chạy, vận dụng tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời của mình, quá đáng sợ rồi.
Một Hạ Huyết Đao đáng sợ đến như vậy đều chết trong tay bọn hắn, bọn h còn có thể không đáng sợ hơn sao?
Đặc biệt là khi nghe thấy Phong Minh đang hỏi “Ta đáng sợ lắm sao”, hai chân của bọn hắn đều run rẩy một hồi, suýt chút nữa là dọa cho tè ra quần rồi có được không.
Tu giả của Hắc Ngục trấn ngoại trừ một bộ phận nhỏ đang bế quan không cách nào tiếp nhận tin tức bên ngoài, toàn bộ đều chạy ra ngoài, cứ thế ở bên ngoài chờ đợi tin tức từ trong Hắc Ngục Lĩnh truyền tới.
Lúc này lại có hai tân binh chạy tới Hắc Ngục trấn, chúng nhân lũ lượt quay đầu lại nhìn.
Quả là một chuyện quái dị, hoặc là không có tân binh nào tới, hoặc là đã tới thì lại tới dồn dập, lại có hai tên tân binh tới nữa rồi.
—