Chương 339: Vào Hắc Ngục Lĩnh
Đối với đám tu giả đang rập rình phía sau chờ xem trò cười, Phong Minh cạn lời đến cực điểm. Cứ nhìn đi, xem xem rốt cuộc đến cuối cùng ai mới là trò cười lớn nhất ở đây.
Bạch Kiều Mặc cũng chẳng thèm để mắt tới đám tu giả bám đuôi kia, hắn vừa đi vừa giới thiệu cho Phong Minh về tình hình của Hắc Ngục Lĩnh.
“Hắc Ngục Lĩnh đại khái chia làm bốn khu vực, chỗ chúng ta đang đứng thuộc về khu vực ngoài cùng, trọng lực dao động trong khoảng từ mười đến hai mươi lần.”
Phong Minh nghe xong liền thầm tặc lưỡi, Trọng Thạch Phong của Tứ Hồng thư viện hoàn toàn không thể đặt lên bàn cân so sánh được, trên Trọng Thạch Phong phải lên tới tầng thứ tư mới đạt tới mức trọng lực gấp hai mươi lần.
Nhưng cũng may bọn hắn đã từng rèn luyện qua ở Trọng Thạch Phong, bằng không vừa lên tới nơi đã phải chịu đựng trọng lực gấp mười cho đến hai mươi lần thế này, Phong Minh cũng sẽ cảm thấy có chút ăn không tiêu.
“Tiếp theo là khu vực trung bộ, đây cũng là khu vực có phạm vi rộng lớn nhất, trọng lực nằm trong khoảng từ hai mươi đến năm mươi lần. Đại bộ phận tu giả tiến vào Hắc Ngục Lĩnh đều tập trung tu luyện tại khu vực này. Khi tiến vào bên trong, ngươi có thể thấy nơi đó có rất nhiều hang động do các tu giả khai phá ra để làm phòng tu luyện.”
“Khu vực thứ ba thuộc về phần nội vi, trọng lực nằm trong khoảng từ năm mươi đến hai trăm lần. Phàm là kẻ có thể tiến vào khu vực này tu luyện thì đều là những người có luyện thể cực kỳ cường hãn, có danh tiếng vang dội trong Hắc Ngục Lĩnh.”
“Thế nhưng ở sâu trong nội vi còn có một khu vực thần bí nhất, nghe nói nơi đó có trọng lực còn khủng khiếp hơn cả hai trăm lần. Chưa nói tới việc có tu giả nào đến được khu vực đó hay chưa, mà ngay cả khi có kẻ đặt chân đến thì kết quả cũng đều là một đi không trở lại.”
Thấy Bạch Kiều Mặc khi nhắc tới khu vực thứ tư này còn toát ra một tia tiếc nuối, Phong Minh liền đoán được ngay: “Ngươi tiếc nuối vì trước kia chưa thể tiến vào nơi đó?”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười gật đầu, trong mắt tràn đầy vẻ nóng lòng muốn thử: “Hi vọng lần này có cơ hội được diện kiến chân diện mục của nơi đó.”
Phong Minh lập tức nói: “Được nha, chúng ta cùng nhau vào đó xem thử.”
Cuộc trò chuyện của hai người không để cho các tu giả khác nghe thấy, bằng không nếu chẳng phải khiến đám người kia nâng cao mức độ nguy hiểm của bọn hắn lên một đoạn, thì cũng sẽ cười nhạo bọn hắn nói khoác mà không biết ngượng mồm, sau đó rủ rê bạn bè kéo tới vây xem.
Ở đây có “dũng sĩ” dám dõng dạc tuyên bố muốn xông vào vùng sâu của nội vi kìa.
Tầm nhìn ở nơi này không được tốt cho lắm, nhưng khi cảm nhận được trọng lực đang dần dần đè nặng, Phong Minh nhìn thấy hai bên đường đã bắt đầu xuất hiện những cọng cỏ nhỏ màu đen, trên những phiến lá xòe ra vậy mà lại có những đốm sáng li ti như những vì sao.
Phong Minh chỉ vào ngọn cỏ nói: “Đây chắc là Hắc Tinh Thảo rồi, cái tên này đặt thật là… quá thiếu nội hàm.”
Nếu như Kỷ Viễn và Thu Dịch mà nghe thấy lời này thì khẳng định sẽ lên tiếng kháng nghị, cái kẻ đặt tên thiếu nội hàm nhất mà lại dám mở miệng cười nhạo người khác đặt tên không có nội hàm.
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Đại khái là những người đầu tiên đến đây thuận miệng đặt cái tên này, thế là cứ thế lưu truyền về sau.”
Phong Minh gật đầu: “Nhưng mà rất hình tượng, người ta nhìn một cái là biết ngay đây là Hắc Tinh Thảo rồi. Viên đan dược luyện chế từ Hắc Tinh Thảo gọi là Hắc Tinh Đan, chuẩn không cần chỉnh.”
Bạch Kiều Mặc dẫn Phong Minh đi nhận biết niên đại của gốc Hắc Tinh Thảo này: “Ngươi nhìn gốc Hắc Tinh Thảo này xem, đốm sao trên phiến lá càng nhiều chứng tỏ năm tháng sinh trưởng càng dài. Gốc Hắc Tinh Thảo này trên mặt chỉ có vỏn vẹn năm đốm sáng, mới sinh trưởng được năm năm, ngay cả việc luyện chế Hắc Tinh Đan cấp thấp nhất cũng không dùng được.”
Cái phương pháp nhận biết này… quả thực là thô bạo và đơn giản hết chỗ nói.
Phong Minh cảm thấy rất thần kỳ: “Nói như vậy, nếu Hắc Tinh Thảo không bị hái xuống thì có thể sinh trưởng vô hạn sao?”
Bạch Kiều Mặc lắc đầu: “Không phải, chuyện này còn liên quan đến nguồn năng lượng đặc thù nơi đây. Chỉ ở những nơi năng lượng nồng đậm thì Hắc Tinh Thảo mới có thể tiếp tục sinh trưởng. Hắc Tinh Thảo ở khu vực ngoại vi này sinh trưởng được đến vài chục năm đã được coi là rất tốt rồi, Hắc Tinh Đan luyện chế ra cũng chỉ có thể cung cấp cho tu giả ở Thối Thể cảnh và Khai Mạch cảnh sử dụng thôi.”
Phong Minh nói: “Nói như vậy, khi tu giả mới bắt đầu tu luyện, nếu có Hắc Tinh Đan này trợ giúp thì có thể nhanh chóng vượt qua Thối Thể cảnh và Khai Mạch cảnh rồi.”
Bạch Kiều Mặc đáp: “Trừ phi mang đan dược ra ngoài, bằng không tu giả đê giai ở nơi này không thể nào sinh tồn nổi.”
Không phải vì nguyên nhân môi trường, mà là vì nguyên nhân nhân vi.
Phong Minh cũng nhớ ra rồi, những tu giả gặp ở Hắc Ngục trấn trước đó đâu có ai yếu như vậy.
Kẻ kém nhất cũng là Tụ Khí cảnh, đại bộ phận đều ở Nguyên Dịch cảnh.
Bọn hắn đi tới giờ phút này, ngoại trừ đám tu giả bám đuôi phía sau thì cũng chẳng thấy mấy bóng người.
Có điều ở phía trước ngược lại có một bóng dáng lén lút rình rập, sau khi phát hiện ra bọn hắn xuất hiện thì lập tức chạy mất dạng.
Không cần nghĩ Phong Minh cũng đoán được, khẳng định là chân sai vặt của Hạ Huyết Đao, không kịp chờ đợi mà chạy đi báo cáo với chủ tử của gã… à không, báo cáo với chủ tử của hắn rồi.
Đúng như Phong Minh suy đoán, Hạ Huyết Đao sau khi tiếp nhận lời gào khóc thảm thiết của thuộc hạ dưới trướng tam đệ, lại nhìn thấy thảm trạng của tam đệ được khênh về thì trong lòng vô cùng căm tức.
Triệu Thiết cho dù có chết đi chăng nữa, hắn thực ra cũng chẳng nhỏ lấy một giọt nước mắt, điều hắn căm phẫn chính là hành vi này, đây chẳng khác nào cái bạt tai nện thẳng vào mặt Hắc Giao bang bọn hắn.
Đặc biệt là khi nghe thuộc hạ bẩm báo rằng hai tên tân binh mới đến dám gọi Hắc Giao bang thành Hắc Trùng bang, Hạ Huyết Đao lại càng giận sôi máu.
Tuy nhiên càng phẫn nộ, Hạ Huyết Đao lại càng bình tĩnh, hắn lại càng không hành động xung động, thế nhưng cơn giận dữ này cuối cùng đều sẽ trút hết lên đầu kẻ đã gây ra tất cả những chuyện này.
Cho nên khi biết được hai người kia không những không sợ hãi mà còn thong thả ở lại trong khách điếm, Hạ Huyết Đao không giận ngược lại còn cười, ngay trong đêm đã tiến vào Hắc Ngục Lĩnh, cứ thế ở trong Hắc Ngục Lĩnh ôm cây đợi thỏ chờ bọn họ tới.
“Nhị đương gia, bọn hắn vào rồi, hiện tại người đang ở ngoại vi.” Tên chân sai vặt lanh lợi còn chưa chạy tới nơi mà giọng nói đã truyền đến trước.
Hạ Huyết Đao cười âm hiểm: “Tiếp tục nhìn chằm chằm vào, nếu bọn hắn không dám tiến vào đoạn giữa thì bức bọn hắn vào cho ta!”
“Rõ, nhị đương gia.” Tên chân sai vặt nhận lệnh, lại gọi thêm vài người rồi vội vàng quay trở lại tiếp tục giám sát.
Toàn bộ Hắc Giao bang từ trên xuống dưới đều đã biết chuyện ngày hôm qua, nếu không phải do nhị đương gia đè ép xuống thì ngày hôm qua bọn hắn đã làm rùm bén lên rồi, làm sao có thể dung thứ cho hai tên đầu sỏ gây tội thảnh thơi ở lại trong khách điếm như vậy.
Không để cho bọn hắn phải trả một cái giá thê thảm thì cái danh xưng Hắc Trùng bang sẽ vĩnh viễn không rửa sạch được.
Cho nên trong việc đối phó với hai tân binh Phong Minh và Bạch Kiều Mặc này, Hắc Giao bang trên dưới có thể nói là đồng lòng nhất trí.
Khi tên tu giả phía trước rời đi rồi quay trở lại, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng đều chú ý tới, nhưng không ai nói gì cả.
Bọn chúng xuất hiện mới tốt, sự hiện diện của bọn chúng chính là một ngọn đèn chỉ đường, dẫn lối cho bọn hắn biết làm sao để tìm được Hạ Huyết Đao, ngược lại còn tiết kiệm được cho bọn hắn biết bao nhiêu công sức.
Hai người vô cùng nhàn nhã, tốc độ tiến bước không hề nhanh, đây cũng là cách để từ từ thích nghi với trọng lực và môi trường bên trong Hắc Ngục Lĩnh.
Càng đi sâu vào trong, Phong Minh phát hiện ra niên đại của Hắc Tinh Thảo mọc trên mặt đất quả nhiên đang tăng dần, đã bắt đầu xuất hiện Hắc Tinh Thảo trăm năm tuổi.
Hắn không hề hái xuống, ngày hôm qua vị luyện dược sư kia đã nói rồi, Hắc Tinh Thảo sau khi hái xuống là phải bỏ vào lò luyện đan ngay, nếu không dược lực một khi rời khỏi mặt đất sẽ bắt đầu xói mòn và tiêu tán.
Cho nên bây giờ có hái thì cũng là lãng phí, thân là một luyện dược sư, làm sao có thể lãng phí linh thảo cho được, điều này tuyệt đối không được phép.
Phong Minh nói: “Chúng ta phải tìm một nơi có Hắc Tinh Thảo mọc thật nhiều để khai mở một động phủ tu luyện.”
Bạch Kiều Mặc: “Không vấn đề gì, sẽ có thôi.”
Đi suốt một quãng đường, trong Hắc Ngục Lĩnh ngoại trừ những nham thạch màu đen thì chính là Hắc Tinh Thảo này.
Hắc Tinh Thảo là loài thực vật duy nhất có thể sinh trưởng trong môi trường đặc thù của Hắc Ngục Lĩnh, cũng không cần cố ý tìm kiếm, chỉ cần thấy nơi nào xuất hiện những đốm sáng như sao thì nơi đó chính là Hắc Tinh Thảo không sai vào đâu được. Những đốm sao này ở trong Hắc Ngục Lĩnh u ám phân ngoại bắt mắt.
Ở nơi gần cận đoạn giữa, bọn hắn nhìn thấy trên những tảng đá kỳ hình dị trạng xung quanh có những hang động do con người đục đẽo ra.
Hang động không lớn, bởi vì muốn đục đẽo ra một động phủ trên loại hắc thạch như thế này hoàn toàn không phải là một việc nhẹ nhàng gì.
Hiện tại rất nhiều động phủ mà các tu giả tiến vào sử dụng thực chất đều là do tiền nhân khai phá, hậu nhân chẳng qua là ngồi không hưởng lộc mà thôi.
Bạch Kiều Mặc còn giới thiệu thêm rằng, nơi nào có môi trường càng tốt, tức là nơi Hắc Tinh Thảo mọc dày đặc và năng lượng đặc thù nồng đậm, thì động phủ ở nơi đó đều đã có chủ. Các tu giả khác né tránh còn không kịp, tuyệt đối không dám bén mảng tới một hai.
Phong Minh nghe xong liền tới hứng thú, hắn chẳng phải chính là đang muốn tìm một nơi như vậy, để rồi an tâm nghiên cứu Hắc Tinh Thảo và Hắc Tinh Đan hay sao.
Như vậy nơi đặt động phủ của Hạ Huyết Đao, môi trường xung quanh khẳng định là đặc biệt tốt rồi.
Đó là phụ cận lão nhị của Hắc Giao bang, ngoại trừ lão đại ra thì thuộc về điều kiện động phủ của gã là tốt nhất rồi còn gì.
“Vậy chúng ta đi cướp động phủ của Hạ Huyết Đao thế nào?”
Bạch Kiều Mặc bật cười: “Thật khéo, ta cũng có ý này. Hắn ở đoạn giữa có một động phủ, ở nội vi cũng có một cái.”
Phong Minh nhe răng: “Hắn quả là tham lam, một người độc chiếm hai cái động phủ, đáng đời bị cướp.”
Khi Phong Minh cảm nhận được trọng lực đã tăng lên đến gấp hai mươi lần, trước mặt bọn hắn xuất hiện một đường ranh giới. Bạch Kiều Mặc chỉ vào đường ranh giới này nói: “Bước qua vạch này là tiến vào khu vực đoạn giữa rồi.”
Phong Minh không chút do dự bước qua: “Vậy thì vào thôi.”
Vừa bước qua đường ranh giới này, thân thể quả nhiên lại trầm xuống một chút.
Nhưng Phong Minh sớm đã không còn là cái người năm xưa rèn luyện ở Trọng Thạch Phong nữa rồi, hiện tại cường độ thân thể của hắn so với lúc đó không biết đã nâng cao lên bao nhiêu lần.
Do đó hắn chỉ hơi dừng lại một chút để thích nghi với mức trọng lực mới tăng thêm, rồi lại nhấc chân bước tiếp về phía trước.
Tu giả ở phía trước và phía sau nhìn thấy cảnh này đều có chút kinh ngạc.
Đối với đám người Hắc Giao bang ở phía trước mà nói, hai tên khốn kiếp này tự mình bước chân vào khu vực đoạn giữa thì vừa vặn tiết kiệm được công sức cho bọn chúng.
Một trong hai người kia ngay cả tam đương gia cũng không có lấy một sức đánh trả, để bọn chúng ra tay thì chẳng ai có lòng tin sẽ đánh thắng được, nhưng vì thế mà bọn chúng lại không dò thấu được đáy cốt của đối phương.
Bỏ đi, cứ để cho nhị đương gia đối phó là được rồi, tiểu tử này có lợi hại đến mấy đi chăng nữa cũng không thể nào là đối thủ của nhị đương gia, điểm này bọn chúng vẫn vô cùng tự tin.
Đám tu giả bám đuôi phía sau tới xem náo nhiệt thì ăn cả một vố kinh ngạc.
“Bọn hắn cứ thế nhẹ nhàng tiến vào khu vực thứ hai sao? Thật sự chưa từng tới Hắc Ngục Lĩnh à?”
“Nhìn bọn hắn đi lại ở khu vực thứ hai cũng khá thong thả, ta còn tưởng bọn hắn phải tốn một chút thời gian mới tiến vào được chứ. Hạ Huyết Đao chắc là đang ở khu vực này đợi bọn hắn rồi.”
“Đúng vậy, ta đều đã nhìn thấy người của Hạ Huyết Đao rồi, khẳng định là đã nhìn chằm chằm vào bọn hắn ngay khi bọn hắn vừa bước vào.”
“Trách không được ngày hôm qua dám không để Hắc Giao bang vào trong mắt, mắng bọn chúng là Hắc Trùng bang, hóa ra là có chút tự tin. Thế nhưng ta thấy bọn hắn vẫn là chưa biết trời cao đất dày là gì, Triệu Thiết có mạnh đến đâu thì chung quy vẫn chưa kết thành Nguyên Đan, không thể đối đãi như một cao thủ Nguyên Dan cảnh thực sự được.”
Từ ngoại vi đi tới khu vực đoạn giữa, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tốn một canh giờ, mà khu vực đoạn giữa lại thuộc về khu vực có diện tích lớn nhất.
Phong Minh cảm thấy, muốn từ đầu này của khu vực đoạn giữa đi tới đầu bên kia, ước chừng phải tốn đến hai ba canh giờ nữa.
Hơn nữa trọng lực càng lớn, đi đường càng tốn sức lực, tốc độ cũng sẽ càng chậm lại.
Hắn khá hiếu kỳ không biết tên Hạ Huyết Đao này sẽ ở nơi nào chờ đợi bọn hắn đây.
Tên này tính khí thật tốt nha, vậy mà có thể nhẫn nại được cho đến tận khi bọn hắn tiến vào đoạn giữa.
Chờ đến khi Phong Minh phát hiện ra những gốc Hắc Tinh Thảo hai trăm năm tuổi, thậm chí có tuổi đời còn dài hơn nữa, thì ở phía trước xuất hiện một vệt hồng quang.
Nhìn kỹ lại, bên cạnh hồng quang đang đứng một bóng người cao lớn nhưng có phần gầy guộc.
Hiển nhiên, hồng quang kia chính là ánh sáng tỏa ra từ thanh huyết đao trong tay Hạ Huyết Đao, còn bóng dáng cao lớn gầy guộc kia chính là chủ nhân của thanh huyết đao – Hạ nhị đương gia.
—